“Cộc cộc,” sau tiếng cửa, một giọng nói vang lên bên ngoàibot_an_cap: “Minh Cửu, mười phút nữa là đến giờ dùng tối rồi.”
Cô gái đứng đợi khoảng năm giây, ngay khi cô tưởng rằng bên trong không có động tĩnhbot_an_cap gì thì cánh cửa đột nhiên bị kéo ra. cô gái khoảng chừng ba, hai mươi bốn tuổi đứng sau cửa, lúc này đang lặng lẽ nhìn cô .
“Tôi biếtbot_an_cap rồi, thay quần xong tôi sẽ xuống ngay.” Minh Cửu khẽvi_pham_ban_quyen cau mày, vẫn cố gắng bắt chước thói nói năng nhẹ nhàng của nguyên . Chỉ là khi nói ra lời này, chính cũng không nhịnbot_an_cap mà .
Minh Cửu , đại đội trưởng Đội Sức Mạnh của thế giới tận thế, đời phongvi_pham_ban_quyen cho biệt danh Cửu Đội, từ bao giờ lại trở nên uốn éobot_an_cap, yếu điệu thế này? Khổ giọng nói bẩm sinh của chủ vốn đã mềm mỏng, dù Minh Cửu nỗ lực tỏ ra nghiêm túc thì cũng thể thay đổi được sựvi_pham_ban_quyen thật đối phương là một cô nàng “bánh bèo”.
Thấy đối phương vẫn đứng chôn chân tại chỗ không nói lời nào, Cửu nhìn cô ta một cái: “Cảm ơn cô đã đến thông báo tôi.”
Nói xong, cô lùi lại một bước định đóng cửa thì Tô Nam ở bên đột nhiên lên tiếng: “Tôi nghe Giang nói sau về vào chiều cậu cảm thấy không khỏe, giờ đã chút chưa?”
Bànbot_an_cap tay đang nắm lấy tay nắm của Minh Cửu lại, đuôi lông phải cô hơi lên, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhìn Tô Nam Yleech_txt_ngu thêm một lần nữa rồi đápbot_an_cap: “Tôi khỏe hơn nhiều rồi, lúcleech_txt_ngu chiều là do say nắng thôi, cảm ơn cậu đã quan .”
“Năm phút nữa tôi sẽ , cảm ơn cậu đã báo giờ cơm.”
Dứtvi_pham_ban_quyen , Minh Cửuleech_txt_ngu khẽ đầu phương, sau đó cánh cửa phòng đóng trước mặt Tô Nam Y một cách không thương .
Tô Nam Y đứng ngoài nhìn cánh trước mắt, sắc mặt thay đổi vài lần, sau đó mới chậm bước xuống cầu thang.
Trong phòng vệ , Minh Cửu để mặc những nước đọng trên mặt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng trong gương, hồi lâu sau mới khẽ hừ một tiếng: “Yếu quá.”
Một giọng điện tử lênleech_txt_ngu bên tai côvi_pham_ban_quyen: “Ký chủ, phải ai cũng nữ cương lực lưỡng đâu.”
Cửu chặt taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Ta hiểu, là người thức tỉnh hệ sức mạnh mạnh nhất, đương nhiên là nhất vô nhịvi_pham_ban_quyen. Nhưng này thì yếu quá rồi, đùi còn chẳngvi_pham_ban_quyen bằng cánh tay trước của ta nữa. Cái sức lực này thì liệu có một bao gạo không đây?”
“ , thế này cũng quá đi, có một mét bảy ?”
“Khắp chẳng có một tí cơ bắp nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, da dẻ thì bệch ma vậy.”
Minh Cửu không nể tình mà chê bai. nhìn thấy ủy thác này, Minh Cửu lại đặc biệt nhớ nhung chiều cao một mét bảy tám những khối cơ bắp vừa đẹp đẽ vừa ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp của mình.
nhớ cây đồng Biện Tử Tinh và cây gậy lang nha đúc tinh xảo chỉ cần mộtvi_pham_ban_quyen gậy là đập được sọ hàng chục thây ma. Tiếc thay, ở đây chẳng có thứvi_pham_ban_quyen gì cả. Nghĩ đây, Minh Cửu thở dài thượt.
Hệ 077: “Ký , đến rồi, phàn nàn cô đã lên thuyền giặc rồi. Nghĩ Hành Chivi_pham_ban_quyen Tinh mà cô đang thèm thuồng đi, còn nàn nữa không?”
“Nhiệm vụ thì vẫnbot_an_cap phải hoàn thành, nhưng cũng không được càm đâu,” Minh Cửu mày đầy vẻ bất cần, tiện tayleech_txt_ngu vớ lấy chiếc khăn bên cạnh launội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mặt loạn xạ, động thô lỗ hơn cả nhi, chẳng thèm để ý đôi gò má bịvi_pham_ban_quyen lau đến đỏ .
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhờ vậy mà nguyên chủ vốn yếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đuốileech_txt_ngu mong manh trông lại có thêm vài phần khí sắcbot_an_cap, không còn đạm như một cây góc tối như vừa rồi.
Chọn một chiếc váy liền thân trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tủ quần áo nguyênvi_pham_ban_quyen chủ, Minh Cửu mặc một cách không thoải mái: “Cứ trống trải thế ấy, chẳng có chút cảm giácleech_txt_ngu annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online toànleech_txt_ngu nào cả. Trong tủ của nguyên chủ toàn làbot_an_cap váy thế này? Không có lấy một chiếc quần sao?”
077 bay tai Cửu: “Ký chủ, làm sụp đổ thiết lập nhân vật. Nguyên chủ khách mời nữ thứ tư, tính cách hiền lànhbot_an_cap mức tự . Cô thế này lành chỗ nào? Tự ti chỗ nào?”
Minh Cửu không dừng bước: “Cửubot_an_cap Đội ta đây đời chưa bao giờ biết tự ti là gì, ngươi muốn ta đóng vai nữvi_pham_ban_quyen phụ tự ti, đúng là mơ hão. Ta chỉ thểvi_pham_ban_quyen đảm bảo im lặng, chứ không đảm sẽ hiền thục đâu.”
“Đúng rồi, cốt truyện hiện đã tiến triển đến bước rồi?”
077 giọng đầy tang thương: “Đây đã là ngày thứ năm của hẹn hò rồi, cũng là khi kết thúc ngày hẹn hò đầu tiên. Nguyên Cửu và khách mời nam số Phồn đi hẹn hò về, buổi hẹn hò dĩ nhiên chẳng vui vẻ gì.”
“Mà nguyên chủ sau khi về lại biết Tô Y và người thương là nam số hai Lâm Kỳ hôm nay đã đivi_pham_ban_quyen hòvi_pham_ban_quyen với nhau, thế làvi_pham_ban_quyen càng bị đảvi_pham_ban_quyen kích dữ dội. Sau đó, nguyên chủ cứ thế đứng nhìn Tô Y được các mời nam trong show yêu thích, còn bản thân cô ấy cách nội tâm tự ti mà bị lu mờ hoàn toàn.”
“ khi hẹn hò kết thúc, sự nghiệp và cuộc sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online của nguyên chủ vì biểu hiện trong chương trình mà tuột dốcleech_txt_ngu không phanh, cuối cùng chủbot_an_cap qua đời trong u .”
Minh Cửu nghe 077 tóm tắt cuộc của nguyên chủ chỉ trong vài câu ngắn ngủi, không khỏi nhướng mày: “Đúng là cuộc đời tẻ nhạt mà, cuộc sống cô ấy lặng như mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mặt hồ đọng vậy.”
“Mà cũng không đúng, cuộcbot_an_cap của tabot_an_cap giống như nước đọng, ít ra ở đây còn được hòa bình thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online này.”
Nói đoạn, mấy sợibot_an_cap tóc Minh Cửu cũng rũ . Cô, một người thức tỉnh phải vật lộn sinh tồn trong thế giới tận thế khắc nghiệt, mà lại đi thường cuộcbot_an_cap đời tẻ nhạt người khác sao? Haizz, ai sống hơn cô cả.
Nghĩ đến đây, bước chân của Minh Cửu vô thức nhanh hơnleech_txt_ngu: “Dẫu sao là thế giới thực, mình nếm thử cơm canh bị nhiễm của thờivi_pham_ban_quyen tiềnvi_pham_ban_quyen tận thế xem sao! Có thật là ngon lành như đại ca vẫn nói không?”
Thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Minh Cửu đều vào chuyện uống, vội vàng nhắc nhở: “Ký chủ, ký chủ, chúng ta có nhiệm vụ đấy! Cô phải thunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thập giá trị ái , nếu thu thập được giá trịleech_txt_ngu ái từ các kháchvi_pham_ban_quyen mời nam trong show thì càng tốt. Họ chắc chắn có thể đóng góp rất nhiềuvi_pham_ban_quyen giá trị ái mộ, dùleech_txt_ngu sao cũng làbot_an_cap những đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online con cưng của trời, có được giá trị ái mộvi_pham_ban_quyen của họ thì điểm đánh giá hệ thống sẽ caovi_pham_ban_quyen hơn.”
Bước chânbot_an_cap Minh Cửu chậm , đôi mắt cũng vô thức nheo nheo: “Ngươibot_an_cap đang bảo ta đi nịnh bợ đàn ?”
“ không cần phảibot_an_cap nói nghe khó lọt tai như ,” khựng lại một chút: “Được rồi, tư tưởng cốt thì cũng tương tự thế. Nhưng cô hãy nghĩ đến túi tiền giá trị mộ trống rỗng của mình đi, nghĩ đến Ngũ Hành Chi Tinh nữa”
“Ta biết rồi, sẽleech_txt_ngu kỹvi_pham_ban_quyen.” Minh Cửu cũng không phải người thật sự cứng , “Nghĩa là khiến cho các mời nam cuối cùng đều yêu ta?”
077: “Đúng vậy.”
Minh Cửu không khỏi nghiêng đầu: “Nhiệm hơi khó nhavi_pham_ban_quyen. Lâm Kỳ rõ ràng không có giác gì với nguyên chủ, giờ ta lại tiếp cận Lâm Kỳ ôi”
“Còn về ba khách mời nam khác bảo ta đi chinh phục bọn họ?” vừa nói vừa thoáng hiện lên vẻ chê bai trong mắt: “Mấy hạng người này mà trong đội của ta, có cho ta cũng chẳng , yếu quá.”
077 mỏi rồi, muốn nói thêm, chỉ để mặc Cửu cân nhắc. Dù sao thì hệ thống cũng là tình trói buộc với Minh Cửu, nếu Minh Cửu buông xuôi thì cũng buông xuôi , xem ai ai.
Cầu cũng chỉ có tầngbot_an_cap, khi Minh Cửu xuống đến phòng khách, các khách mời namvi_pham_ban_quyen nữ của show đang chuẩn bị món ăn lên bàn. Thấy Minh Cửu đi tới, phòng khách yên tĩnh lại trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chốc lát, Nam Y khéo léobot_an_cap lên : “Minh Cửu xuống à? Vừa vặn chuẩn bị ăn cơm luôn.”
ta đã đưa tay cườileech_txt_ngu thì không nỡ đánh, cộng việc phải duy thiết lập nhân vật, Minh Cửu cũng nhếch mép cười một cái: “Cảm ơn cậu đã lên tôivi_pham_ban_quyen, tôi có thể giúp gì không? Bưng thức hay xớivi_pham_ban_quyen ?”
Nói đoạn, Minh còn kín đáo hà một hơi. Những người thức tỉnh như bọn hầu ai có khứu giác nhạy bén như mũi . Cònbot_an_cap chưa đến ăn, Minh Cửu đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm lan tỏa trong không khí.
Minh Cửu, từ khi sinh đã phải bầuvi_pham_ban_quyen bạn với khôbot_an_cap để lấp đầy , sao ngửi qua mùi tự nhiên thuần khiết thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online? Nếu phải có khảvi_pham_ban_quyen năng kiềm chế, cô hận không thể ngồi bàn ăn lúc này. Chỉ làleech_txt_ngu nghĩ đến tính cách mặc, tự của nguyên chủ, Minh Cửu vẫn cố gắng kìm nén để ánh mắt mìnhbot_an_cap không dán chặt vàoleech_txt_ngu bàn . Thật sự không cô không đoan trang, mà là từ lúc sinh đến giờ, đứa trẻ chưa từng được ăn một bữa nào tử tế.
Nam Y nhìn Minh Cửu với ánh mắt dò xét: “Vậy cô giúp bày đũa .”
Việc này cô làm đượcvi_pham_ban_quyen, Minh Cửu gật đầu: “Được.”
Bản thân vốn không phải cách ham nói chuyện, cộng thêm nguyên chủ hướng nội , Minh mình vẫn có thể diễn mà không lộ sơ hở. Vì vậyleech_txt_ngu, sau khi đã bát đĩa xong xuôi, Minhvi_pham_ban_quyen Cửu nhìn mọi người đang đứng bên bàn ăn, trong lòng cực kỳ tò mò, vẫn chưa ngồi xuống?
Cô sắp thèm chết rồi đây.
077 nhắc nhở đúngleech_txt_ngu lúc: “Đây là quan trọng của show hò, chỗ ngồi, có thể nhìn thấubot_an_cap tâm tư của một .”
Ánhbot_an_cap Minh Cửu vẫn luôn dừng lại trên những món ăn kia: “Thế sao? Không thể nhanh lên được ?”
nhìn quanh vòng, sau đó hắng giọng: “ đói rồi, tôi ngồi xuống trước .”
Nói rồi Minh Cửu trực tiếp chiếc ghế gần , cũng chính là góc khuất quen thuộc của nguyên chủleech_txt_ngu. Minh Cửu vừa cử động, bảy vị khách mờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khác cũng động đậy theo.
Rất nhanh, mọi người đều đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online yên vị. Minh Cửu đảo mắt một lượt, tay lẹ mắt ngay miếng gà mà đã nhắm từ lâu. Còn về những động bàn ăn, hoàn toàn không tâm.
Miếngvi_pham_ban_quyen thịt gà vừa vào miệng, mắt Minh Cửu không tự chủ được mà trợn tròn. Giây tiếp , cô đẩynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tốc độ nhai, nghĩbot_an_cap thầm đây mình toàn cái thứ gì biết?
này quá ngon rồi phải không?
Thế là trong khi khácleech_txt_ngu đang chia về lịch trình hò ngày nay, Minh Cửu lại cúi đầu cắm ăn.
các khách nâng ly, Minh Cửu đang xới bát cơm thứ hai.
Khi các về sở thích, Minh Cửu đã âm thầm quét sạch một nửa số thức ăn ở phía mình.
Cô cũng biết không được làm sụp đổ hình tượng nhân vật, nên việc thêm cơm gắp ăn được thực cách lén lút. Tuy số gắp không nhiều nhưng bù lạivi_pham_ban_quyen mỗi lần lượng gắp đều rất lớn, cô cứ tự đầy bụng được ba phần.
Luyến tiếcvi_pham_ban_quyen nhìn sang đống thức ăn ở đầu bên kia vẫn chưa ai động tới, Minh Cửu nuốt nước miếng, thầm nghĩ ăn uống không tích cực thì đầu óc có vấn đề, có nhiều chuyện để nói thế sao?
Chỗ thịt bò kho khoai kia trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có vẻ rất ngon
xa, nguyên chủ lại làvi_pham_ban_quyen người thùy , Minh Cửuvi_pham_ban_quyen không thể bưng bát khỏi chỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngồi sang phía bên gắp được Nghĩ đến , Minh Cửu định dời mắt .
Nào ngờ đĩa thịt bò kho khoai tây mà cô nhìnvi_pham_ban_quyen chằm chằm nãy bỗng nhiên di chuyển?
di chuyển thậtvi_pham_ban_quyen kìa?
Minhleech_txt_ngu Cửu mở to mắt, nhìn đĩa thịt bò kho khoai tây được tráo đổi vị trí với đĩa gà nấu dừa đã bị cô quét sạch một , cần đưa tay ra là có thể chạm tới.
Còn đợi gì nữa? Minh Cửu hít sâu một hơi, không thèm quan tâm là vị bồ nào đức làm , mà ômvi_pham_ban_quyen chiếc bát đi thẳng vào bếp.
Phải nói là bát nhỏ này ảnh hưởng đến khả năng phát huy củaleech_txt_ngu cô, ănleech_txt_ngu ba hai miếng là sạchvi_pham_ban_quyen. Nước xốt thịt bò kia đặc như vậy, cô từng ca kể về món cơm trộn nước xốt, ngon tuyệt cú mèo, hôm cô nhất định phải nếm thử!
Khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online từ phòng bếp trở ra, trên tay là một chiếc bát lớn, cơm bên trong đầy ắpbot_an_cap tận ngọn. Chỉ vì ngồi ở trong góc nên cũng chú ý tới.
Minh Cửu cứ thế rưới hai thìa nước xốt thịt lên cơm, lại gắp thêm mấy miếng thịt bò vàbot_an_cap khoai tâyleech_txt_ngu. mạnh hai miếng, Minh Cửu nheo , bắpvi_pham_ban_quyen chân tự chủ được mà đung đưa.
Lúc cô thấybot_an_cap gà nấu rất ngon, nhưng giờ Minh Cửu thấy thịt kho tây cũng đặc biệt tuyệt vời, đúngleech_txt_ngu là một chín một , căn không biết chọn bên nào.
Tống Mục trước thật sự không có ấn tượng gì với khách nữ thứ tư, ký ức chỉ nhớ cô rất tĩnh, ít nói, giống như người vôvi_pham_ban_quyen hình trong ngôi vậybot_an_cap.
Nhưng hôm nay, anh vô tình phát hiện Minh Cửubot_an_cap kỳ thúvi_pham_ban_quyen vị. Vừa lên ănvi_pham_ban_quyen người đều đang trò chuyện trên trời dưới biển, duy chỉ cô là chuyên ăn uống. người khác nâng , cũng nângleech_txt_ngu ly chiếu , nhưng mắt lại cứ nhìn chằm vào đống thức ănleech_txt_ngu.
Nhìn mộtvi_pham_ban_quyen cái làbot_an_cap biết tâm tư dồn hết vào bữa tối, bản không muốn gia vào chủ đề trò .
Lúc được món ngon, cô sẽ lặng lẽ mở to mắt, mỗi món cô chỉ gắp hai , nhưng lần nào ra tay cũng vừa nhanh vừa chuẩn. Quan trọng cô làm việc này rất kín đáo, chỉ có người luôn chú ý đến cô mới phát hiện ra.
Thậm chí những người bạn đi cùng không biết tại sao thức biến mất nhiều như vậy, chỉ là bảnleech_txt_ngu thân ăn nhiều.
Mục Trần cứbot_an_cap thế nhìn Minh Cửu thêm lần, dọn sạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nửa ăn phía bên cô. Vậy mà ánh mắt Minh Cửu vẫn cứ liếc phíaleech_txt_ngu mấy đĩa thứcvi_pham_ban_quyen trước mặt anh.
Ngay lúc Minh định đi, Tống Mục bưng đĩa thịt bò kho khoai tây mặtbot_an_cap, vờ vô tráo đổi với đĩa gà nấu dừaleech_txt_ngu bên cạnh. Sau Tống Mục Trần thấy Cửu từ trong bếp bưng ra một một chiếc bát lớn.
Cứ , dưới sự “tiếp ” thầm kín Tống Mục Trần, Cửu đãvi_pham_ban_quyen thuận lợi dọn sạch một tối. Xoa xoa bụng, Minh Cửu tự an ủi , đây là bữa ăn tiên cô đến thế giới , ăn cửa một cũng không tốtvi_pham_ban_quyen.
Cô phải kiềm chế.
rốt cuộc người tốt bụng nào vậy? Ánh mắt cô lại ở món nào, quá mười giây, đó xuất hiện trước mặt cô. Minh Cửu ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của người thứ ở phía đối diện.
Theo bản năng, Minh Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mắt cười với đối phương, khắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tỏa vẻ thỏa mãn sau khi đã ănbot_an_cap no uốngbot_an_cap say.
Ngón tay Tống Mục Trần khẽ động, trong mắt không hiện lên một tia cười. Lúc này anh Minh Cửu, cứ như nhìn một báo mây sau khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online săn mồi , dáng lười biếng vô cùngleech_txt_ngu.
Khi Cửu vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tống Mục Trần đối mắt với nhau, 077 liền khích: “Ký , ký chủ, đây là khách mời nam thứ tư Tống Mục Trần .”
Cửu thắc mắcvi_pham_ban_quyen: “Ta biết mà, khách mời ở đây có ai mà không biết?”
“Cục diện hiện tại là Cao Phồnvi_pham_ban_quyen Tinh Lăng Tri Hạc Tống Mục Trần Giang Nghiên.”
“Thang Minh Cửuvi_pham_ban_quyen Lâm Kỳ Tô Nam Dư Thành Tắc.”
chế giễu: “Ta thật sự cảm ơn cô vì vẫn còn biết Lâm Kỳ đang ngồi cạnh mình đấy.”
Cửu thấy thật kỳ : “Là Thang Minh Cửu thích Lâm Kỳ, liên quan gì đến ta? Hơn nữa, lòngleech_txt_ngu người ta đều hướngvi_pham_ban_quyen về Tô Nam Y rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, tavi_pham_ban_quyen còn tiếp cận gì nữa? Trên đời này có nhiềuleech_txt_ngu đồ ngon như vậyleech_txt_ngu, việc gì cứ phải nhìn chằm chằmleech_txt_ngu vào đàn ông.”
077 không thể không nhắc nhở: “Ký chủbot_an_cap, cô thu thập giá trị ái .”
“Cái giá trị ái này nhất định phải tình yêu nam nữ sao?” Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cười : “Anh ấy không thể yêuleech_txt_ngu mến hút cá nhân của ta được à? Hệ thống, mi hạn hẹp rồi.”
“ không hạn hẹp mà vừa lên bàn ăn là nhìn chằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chằm ăn? Người ta yêu gì ở cô? Yêu sức ăn củabot_an_cap cô à?” Có lẽ là bị Minh Cửu kích động, 077 cũng bắt đầu nói lời xiên.
Minh Cửuleech_txt_ngu chẳng hềvi_pham_ban_quyen để tâm: “Ta từ khi sinh ra chẳng ăn ngon, lần tiên ăn đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đồ ngon thế này mà không cho phép ta buông thả chút sao? Hơn nữa, ta cũng không phải ăn không, mỗi miếng cơm ăn vào đều chuyển hóa thành mạnh của ta.”
Minh Cửu vừa nói vừa siết chặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nắm đấm, mà lúc xuyên không, côvi_pham_ban_quyen đã đặc biệt yêu cầu mang theo dị năng hệ sức mạnh của mình.
Ăn bữa tối, Minh Cửu cảm thấy sức lực dường như dồi dào hẳn. Khôngleech_txt_ngu biết ở thế giớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cô thể phátleech_txt_ngu mấy phần sức mạnh trời ban của mình, cô cũng chẳng yêu cầu cao, chỉ cần một đánh là đủ rồi. Dẫu sao thế giới toàn là người bình thường, sức lực quá lớn, Minh Cửu cũng sợ lỡ làm người khác bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thương.
Hệ , ta thấy hồi đó ngươi chọn ký chủ nên chọn người có dị năngleech_txt_ngu hệ tinh thần ấy, ví dụ như anh trai Minh Ý của ta. Minh Cửu vừa các khách mời tán gẫu, vừa thầm thì với hệ thống nhỏ.
trai dị năng giả hệ tinh thần bí ẩn nhất, nếu anh taleech_txt_ngu mà trói định ngươi cáileech_txt_ngu trị ái mộ chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao? Không một ai có thể thoát khỏi khốngvi_pham_ban_quyen chế tinh thần anh trai ta .
077 thở dài đầyleech_txt_ngu thương: Nhưng ngặt ký chủ gặp được bản thống lại là . Vả giá trị mộ màleech_txt_ngu dị năng giả hệ tinh thu được sẽ không được hệ thống chủ công nhận. thống chủ cần trị ái mộ thuần , chứ không phải thứ có được nhờ gian .
Minh Cửu cũng thở dài: Cho nên anh trai ta vàvi_pham_ban_quyen ngươi không duyênbot_an_cap, như vậy cũng tốt. sao anh trai được ăn cơm ngon nhiều hơn ta vài năm trước khi mạt thế diễn , đâu cóbot_an_cap giống ta, vừa sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ra đãbot_an_cap chẳng được ăn món gì tử tế.
Anh trai bò thứ tốt, nhưng ở thế giới tận mà là sao? Bò chẳng ra sữavi_pham_ban_quyen nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, ra nọc độcbot_an_cap thôi.
077 không nhịn được mà mủinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thương xót Minh Cửu một giây. Ngay khi định lên tiếng an ủi thì thấy cô bẩm: Ta nghe nói điểm tâm ở thế giới dạng lắm, không biết sáng mai ăn gì nhỉ?
077 nản lòngvi_pham_ban_quyen hẳn. người đến từvi_pham_ban_quyen giới tận thế này, ai đều người biến đổi sinh học, sức chịu đựng thật đáng nể. mới một bụng rõ nhiều, giờ này đã bắt đầu tính mai ăn gì rồi.
dạ dày của cô là hố không sao?
077: Ký chủ, nằm mơ giữa ban ngày nữa. Trong chương hẹn hò , các khách mời đều phải tự mình nấu ăn. Còn tâm sáng nữa chứ, cô tự nuôi sống nổi mình đã lắm . Sáng đến lượt cô nấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cơm đấy, cô biết nấu không?
Không biết, Minh Cửu trả lời hồn: không ta có thể học. Anh trai ta bảo, việc của thì mìnhbot_an_cap phải tự , đừng có nghĩ đến chuyện đùn đẩy cho .
nữabot_an_cap ta sẽ xem video dạy , năng học hỏivi_pham_ban_quyen ta cũng khá lắm đấy. Minh Cửu kỳvi_pham_ban_quyen tựvi_pham_ban_quyen tin vào bản thân. Cô làvi_pham_ban_quyen trưởngbot_an_cap Cửu danh tiếng , chuyện như nấu cơmleech_txt_ngu sao có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online làm khó cô?
mỉa maibot_an_cap vẽ ra hai dấu sóng: mong chờ biểu hiện của ký chủ.
Minh Cửu đưa đảo qua gươngvi_pham_ban_quyen mặt củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mọi người trên bàn ăn. Nói đi cũng phải nói lại, ở ngôi nhà chung này mỗi ngày sẽ hai người phụ trách nấu nướng. Hôm nay là Tô Nam Y và Lâm Kỳ, ngày sẽ lượt Minhvi_pham_ban_quyen Cửu và Thành .
Dư Thành Tắc à? Minh Cửu nhếch môi, vị tay đua xe này chính là kiểu người đến trứng cũng không biết đập. Lần trước nấu cơm, anh ấy hoàn toàn không động tayvi_pham_ban_quyen vào việc gì, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mang mỗi cái miệng để ăn.
Không được, Minh Cửu cau mày. Cô có thể chăm sóc kẻ yếu, nhưng nếu kẻ yếu muốn đẩy nhiệm của cho người khác, cô sẽ không nuông chiều đối phương đâu.
Dư Tắc đang ngồi ở phía đối diện cười nói vui vẻ với Tô Nam chợt thấy một lạnh chạy sốngbot_an_cap lưng. Anh nhìn quất nhưng không tìm thấy cơn, cuối cùng chỉ có thể kết là do bản thân quá nhạy cảm.
Thấy đồng hồ đã gần tám giờ, các khách cũng lần đặt xuống. Trước đây thường sẽ thức ăn thừabot_an_cap, nhưng hôm nay gầnleech_txt_ngu như đĩa nào cũng sạch trơn. Minh Cửu lúc này giả như không biết gì, lững thững đi theobot_an_cap mọi cùng dọn bàn ăn.
Khi mọi người tranh nhau vào bếp rửa bát, Minh lại càng lánh xa. Nhà bếp của hò nàybot_an_cap mà là nhà sao? là một bãi chiến đấy. Cô mộtvi_pham_ban_quyen nữ phụ trầm lặng và tự tibot_an_cap, dự vào đó làm gì?
Thấy Lâm Kỳ và Dư Thành Tắc đều đang Tô Nam rửa bát, hai vây quanh cô ấy kín mít, Minh Cửu tò mò chớp mắt: Chắc chỉleech_txt_ngu có thế giới hòa mới rảnh rỗi đến mức ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online yêu đương ? Bọn ta mỗi vì lấp đầy cái bụng mà phải hết sức bình sinh, lấy đâu ra trí mà phong hoa tuyết nguyệt?
077 lại tò mò: Ký chủ, cô chưa thích khác giới nào sao?
Chưa nha, Minh Cửu chẳng bận tâm: Anh trai ta bảo, tìm đàn ông không tìm người hơnvi_pham_ban_quyen mình. Mấy người trong cứ đến ta còn đánh không lại, y
077 nói sựbot_an_cap thật: Ký chủ, với cái đó của cô thì đúng là chẳng có mấy người hơn cô đâu.
Minh Cửu: Không có thì thôi vậy. Tìm ông cũng có gì tốt, ta còn phải nuôi hắn, ta nuôi bản thân còn thấy tốn sức đây này.
077vi_pham_ban_quyen bỗng cảm thấy ký chủ củavi_pham_ban_quyen nó liệu thập nổi giá mộ không đây? Một “ nữ sắt thép” chỉ tôn thờbot_an_cap kẻ mạnh cô thì trên người lấy nổi mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tế bàobot_an_cap lãng mạn nào không?
Quan trọng nhất là, nếu thực sự có bạn trai, ngộ nhỡ rabot_an_cap xung đột, người ta là dùng đấm nhỏ đấm vào ngực, còn vịvi_pham_ban_quyen này là nắm đấm nhỏ, nhưng nắm đấm này thực sự có thể đấm chết người ta đấy.
đến cảnh Minh đánh tang thi lúc trước, 077 không khỏileech_txt_ngu niệm chovi_pham_ban_quyen người đàn ông lai của cô. có một tráileech_txt_ngu tim mạnh đến nhường nào mới có thể đứng cạnh cô không lộ vẻ khiếp sợ đây?
Minh Cửu lẩm bẩm: Ta thấy hệ thống các ngươi cũng có định kiến quá rồi. Ai người dị năng hệ sức mạnh thìbot_an_cap thô lỗ chứ? đã trải huấn luyện ngặt, kiểm lực đạo thế nào hiểu rõ hơn bất cứ ai.
Tuyệt đối sẽ khôngvi_pham_ban_quyen xảy ra chuyện đánh bị thương đánh chết người đâu.
077: Cô nói thế hệ thống lại càng thấy bất an .
Minh Cửu hừ nhẹ một tiếng, thấy mọi người bận rộn, cô lục lọi trong tủ lạnh, thấybot_an_cap có đĩa trái liền ôm lấy rồi ra sofa ở phòng khách ngồi xuống.
Tống Mục cũng không tham gia vào đội quân rửa bát trong bếp mà bưng một ấm tràbot_an_cap đi tới. Vừa ra đến phòng khách, mí mắt anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không nhịn được mà giật giật. Anh nhớ rõ lúc ăn Minh Cửu đãvi_pham_ban_quyen ăn rất nhiều, đĩavi_pham_ban_quyen cây là do anh rửa rồi cất vào tủ lạnh trước bữa tối.
Vậy mà đây đĩaleech_txt_ngu cây lớn đã vơi đivi_pham_ban_quyen một phần ba, và Minh Cửu đang ôm một quả táo dở. Tống Trần lắc đầu, bưngbot_an_cap ấm trà ngồi xuống vị trí cách Minh Cửu nửa thân người.
Minh Cửu không phải hạng người ăn mảnh, cộng thêm vị này còn là “nam Bồ Tát” đã tiếp tế thức ăn cho cô tối , cô hào phóng đẩy đĩa trái đếnleech_txt_ngu trước mặt Mục Trần: Nho ngon lắm.
Mục Trần hái một quả nho, cũng không sửa lại của Minh Cửu: Đúng là rất ngọt, cô nho sao?
Minh một miếng táo thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , nhai vàivi_pham_ban_quyen cái rồi mới nói: Cáibot_an_cap gìvi_pham_ban_quyen ta đều thích.
Tống Mục Trần nhìn đĩa trái cây mỗi loại chỉleech_txt_ngu còn lại một ít, trong hiện lên ý cười: Có thể cô kén ăn.
Minh Cửuleech_txt_ngu nhướng mày, người ở thế tận không có cách kén ăn, lấp đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online được đã là lắm rồi. Tiếc là mấy trai không được ăn những thứ , cô phải ăn nhiều một chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, như lúc quay về mới có thể miêu tả cho các anh nghe.
077: chắc chắn là miêu tả chứ không phải là khoe khoang?
Minh Cửu trừng mắt: ra chỗ khác! Chính là miêu tả.
Trong lúc hai người đang trò chuyện, các mời cũng lần lượt đi tới. Vừa lúc Minh Cửu quả táo, cô không khỏi ngồi thẳng lưng dậy, thầm nghĩ tiếp theo chắc là đến tiết mục bắt buộc mỗi ?
là gì ấy nhỉ? như là gửi thái động của ngày nay? cô gửi gìbot_an_cap đây? Minh Cửu liếc nhìn Tống Mục Trần, có phải nên cảm ơn “ Bồ Tát” một không?
Anh cả nói, ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lòng chia sẻ đồ ăn với cô đều xứng đáng được cảm ơn. Minh Cửu gật gật , vậy dòng trạng thái hôm nay dùng để cảm ơn vị “Nambot_an_cap Bồ Tát” vậy. Còn về Cao Phồn , người lẽ ra phải hẹn hò với nguyên chủ nay, đã bịleech_txt_ngu Minh Cửu quẳng ra sau đầu. Đó là người mà Thang Cửuvi_pham_ban_quyen hẹn , chẳng liên quan gì đến Minh Cửuleech_txt_ngu cô cả.
Vì vậy, sau khi tổ chương trình thông báo quy , Minh Cửu cũng chẳng tìm nào tưbot_an_cap, cứ thế cuộn mìnhleech_txt_ngu trên ghế sofaleech_txt_ngu đi một dòng thái với nội : “Cảm ơn Bồ Tát, bữa tối rấtvi_pham_ban_quyen ngon.”
Nhìn sang những người khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, ai nấy đều đã ra. Minh Cửu vuốtbot_an_cap lại tóc: “ phải long trọng này sao?”
Nói đoạn, tay lại vươn về đĩa trái , quả chuối kia trông có vẻ ngonbot_an_cap, vịbot_an_cap bùi ngọt mềm mịn, chắc là anh năm sẽ thích . Cô ăn nhiều chút, để sau nàyleech_txt_ngu quay về còn kể năm nghe.
Nghĩ đoạn, Minh Cửu “ngồm ” cắn mất quả chuối.
Hai mươi phút sau, các tự giác tập trung tại phòng khách. Đây cũng là đặc sắc của trìnhleech_txt_ngu hẹn hò này, chính là mọi người tụ họp lại chỗ, như vậy ai xem dòngleech_txt_ngu trạng thái ai, các khách có thể quan sát biểu cảm củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đối đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ra suy đoán.
thể nói huyết, mập mờ, kịch tính đều .
Trong phòng kháchleech_txt_ngu, mọi ngồi khá tùy ý, cho nên xem trạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thái cũngleech_txt_ngu xáo trộn tự. Hôm bắt đầu từ phía ngoài cùng của phòng , tức là Lâm Kỳ xem trước.
Minh Cửu có tâm trí hóng hớt với 077: “Ta cảm thấy chắc chắn sẽ xem của Tô Nam .”
“Hai cuối cùng đãbot_an_cap dắt tay ra về mà.”
077nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thấy mệt tâm: “ chủ, cô thật sự không sốt ruột chút nào sao?”
“Sốt ruột cũng vô ích,” Minh Cửu rấtvi_pham_ban_quyen thẳng thắn: “Ta phải quan sát trước, tính toánvi_pham_ban_quyen kỹ rồi mới hành động.”
077 trúng tim đen: “Thật ra ký chủ chỉ là không có hứng với mấy nam khách mời này thôi.”
Cửu vui vẻ: “Ngươi nói đúng rồi , ta chỉ có hứng thú với đồ ngon thôi.”
“Ngươi nói xem Tô Nam Y viết gì mà Lâm Kỳ nhìn chằm chằm lâu thế?”
077 tường thuật lại: “Cô ấy nói đêm nay rất .”
Minh Cửu kinh ngạc: “Ta nhớ đây là câu tỏ tình với người ta mà nhỉ?”
077 cũng kinh ngạcbot_an_cap: “ cũng biết này sao?”
Minh Cửu đắc ý ưỡn ngực: “Anh sáu của giấu không ít sách kiểu nàyvi_pham_ban_quyen đâu, chuyện nhỏ.”
“Hèn gì Lâm Kỳ vui thế.”
Lâm Kỳ sau khi xem xong trạng của Nam Y liền theo bản nhìn cô một cái, Tô Nam Y cũng đang nhìn anh. khắc hai người đốibot_an_cap mắt, Nam Y dường như ngại ngùng mà dời tầm mắt đi.
cười trongbot_an_cap mắt Lâm Kỳ thêm, sau đó anh từ phía bàn nhỏ đi tới. Cửu nhìn cảnh này, bỗng nhiên cảm thế nào gọi là “cắn đường”. Được rồi, cô cũng hai người này lộ liễu thật đấy.
Cái ánh mắt tình kia , Minh Cửu xoa xoa cánh tay, cô ăn thêm miếng nho để trấn áp tinh thần mới được.
Cứ lượt như vậy, rất nhanh đã lượt Tống Mục Trần. Tống Trần thu lại ánh mắt đang đặt trên người Minh Cửu, ngồi xuống trước bàn nhỏleech_txt_ngu. Khi nhìn thấy một loạt ảnh đại của các khách mời, Tống Trần bỗng thấp giọng cười khẽvi_pham_ban_quyen.
Tống Mục gắng kiềm chế biểu cảm, ý cười vẫn không được mà tràn ra từ đôi mắt: “Có người thay ảnh đại diện rồi, rất .”
Minh vểnh tai lên, hình như cô vừa mới ảnh , đúng lúc đó cô đang đĩa trái cây, chẳng lẽ Tống Mục Trần đang nói cô sao?
Giọng nói phấn khích của 077 như muốn đi: “Ký chủ, ký chủ, anh đang xem cô kìa a a a”
Minh Cửu bị nó làm cho đau cả đầu, đành cưỡng ép tắt tiếng nó: “Xem thì thôi, viết ra là để cho người ta xem mà.”
Tống Mụcbot_an_cap Trần lúc này cũng nhìn rõ thái của Minh Cửu, thấy ba chữ “Nam Bồ Tát”, anh không nhịn được lại bật cười thành tiếng. Rõ ràng thấyvi_pham_ban_quyen cách Minh Cửu gọileech_txt_ngu mình như vậy thực rất thú vị.
077nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không yên lặng nổi : “Ký chủ, xem của ai? Cao Phồn Tinh Tống Mục Trầnvi_pham_ban_quyen?”
“Chắc chắn là Tống Mục Trần .” Minh Cửuvi_pham_ban_quyen chẳng hề do dựvi_pham_ban_quyen: “Đây là mà, Cao Phồn Tinh là cái gì?”
“A a , ngọt xỉu!” 077 lại thét chói tai, Minh Cửu đầy bất , sao cái hệ thống nhỏ này lại phấn khích thế cơ chứ?
Tống Mục Trần đi tới, Minh Cửu cũng lúc đứng dậy, lúc hai người lướt qualeech_txt_ngu , Tống Mục Trần nói: “Cảm lời khen.”
Cửu nắn nắn tai, nghiêm túc trả lời: “Không có gì.”
Tống Mục Trầnbot_an_cap bật cười, cứ cảm thấy Cửu trông thế nào màbot_an_cap hơi ngơ ngác?
Cửu hành động rất dứt khoát, không giống những ngườileech_txt_ngu có đủ loại biểu cảm và động tácvi_pham_ban_quyen trước bàn, nhanh chóng và xác vào của Mục Trần. khi nhìn trạng của anhvi_pham_ban_quyen, Minh Cửu cũng không đượcbot_an_cap mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mỉm cười, chỉ thấy bên trên viết một câu ngắn gọnleech_txt_ngu: “Nho hôm nay rất .”
Minh : “Anh ấy viết cho ta sao?”
dù cô là kẻ khô khan đến , cô nhận câu nói nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online của Tống Mục Trần tính chỉ định rất rõ ràng.
077 đã hóa thân thành gàbot_an_cap gào thét: “Chínhbot_an_cap là cho cô ! Ký chủ cô thật! Mới đến có vài tiếng đồng hồ mà đã từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online một kẻ mờ nhạt lội ngược dòng thành công, bây giờ đã có người phương thích cô rồi.”
“Không đúng không đúng, hai người bây giờ là tình cảm hai , a a a, hệ thống quéo quá!”
Minh Cửu đành phải dội gáo nước lạnh chobot_an_cap : “Chỉ một dòng trạng thái thôi mà, không đến mức đó, không đếnbot_an_cap đó đâu.”
077 bỏ ngoài tai: “Đến mức chứ, chắcvi_pham_ban_quyen chắn là đến mức Ký chủbot_an_cap không hiểuleech_txt_ngu đâu Đây ‘đường’ cả đấy.”
Cửu bất lực, kẻ đến từ tận thế như cô cậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rồi. Chỉ câu nói hết bình , sao có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online diễn ra nhiềuvi_pham_ban_quyen thứ vậy chứ?
Sau các khách mời lượt xem xong trạng thái của ngườivi_pham_ban_quyen quan tâm, màn kịch tính của chương trình bắt đầu. Tổ chương trình sẽ không công khai dung trạng thái, nhưng sẽ công việc ai thái củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ai.
Khi thấy Nam Lâm Kỳ, cũng như và Tống Mục Trần xem trạng thái của nhau, những khách mời còn lại trong phòng khách đều vẻ mặt đầy ý. Duy chỉ có Phồn Tinh, người hẹn với Thang Minh Cửu hôm nay, là có chút phiền .
Anh ta tài nào ngờ được đối tượng hẹn hò của mình hôm nayvi_pham_ban_quyen không trạng mình, dẫu sao cũng nên cho một phiếu an ủibot_an_cap chứ?
Lâm Kỳ cảm thấyvi_pham_ban_quyen có kỳ lạvi_pham_ban_quyen. Bốn ngày trước, Minh Cửu sẽ xem thái của anh, nhưng bây giờ, đối phương lại hướng ? Đổi hướng cũng , đây gọi là kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thời cắt lỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
cô không chuyển hướng sang đối tượngbot_an_cap hò nay là Cao Phồn Tinh, mà lại chuyển sang Tống Mục Trần người nghiêm túc nhất căn nhà này? Đây là cái diễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online biến gì vậy? Lâm Kỳ thấy mình không hiểu nổi.
cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không hiểu cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có Tô Namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Y, sự chuyển hướng đột ngột Minh Cửu trong lòng cô ta dâng lên nỗi bất không thể kiểm .
Từ lúc gặp trước bữa tối cho tận bây giờ, Tô Nam thấy đã thay . Trước cô luôn lặng lẽ Lâm Kỳ từ trong góc tối, còn tưởng rằng mình giấu giếm rấtbot_an_cap .
Nhưng bây giờ thì không, bữa tối hôm nay Lâm Kỳ ngồileech_txt_ngu ngay cạnh cô, nhưng Tô Nam Y lại quan sát thấy Minh Cửu từ lúc ngồi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bàn là ăn, căn bản chẳng quan tâm đến Lâm .
Cho nên Minh Cửu địnhleech_txt_ngu từ bỏ Lâm Kỳ tìm mục tiêu khác sao?
Chẳng cần biết người khác nghĩ gì, lạibot_an_cap đang rất vui vẻ. có không vui sao? Lúc nãy cô vừa thấy trong tủ lạnh vẫn còn mì sợi, chua và trứng gà. Nghe anhvi_pham_ban_quyen cả mì cà ngon lắm, nước dùng chua ngọt khai vị, lát nữa đợi mọi ra cô sẽ xuống lén tìm .
định , ănleech_txt_ngu đầu tiên cô học khi đến thế giới này sẽ là mì trứng cà . Minh Cửu thầm nắm đấm, không lẽ cô lại không trị cái bếp sao?
Có những người dù chưa từng nấu bao giờ, nhưng lại luôn mang mình một sự tự tin mù vào bản thân.
Sau khi xem dòng trạng thái nhau, chương cuối cùng cũng thông báo các khách mời trở về phòng nghỉ ngơi. Minhleech_txt_ngu Cửu cũng theo dòng người đi về phòng, sau khi tắm rửa , cô xoa xoa cái bụng còn trốngbot_an_cap trải, hé cửa quanleech_txt_ngu sát xung quanh rồi rón đi bếp.
Lúc trongleech_txt_ngu bếp không một bóngbot_an_cap người, đèn phòng khách và phòng ăn đều đã tắt. Minh Cửu quan sát kỹ lưỡng, đèn đỏ của camera cũng tắt ngóm. Cô không kìm được mà giãn chân mày, giây tiếp theo liền lao thẳng vào bếp.
“Cà chua, gà, đây là hành lá” Minh Cửu vừa lật tìm nguyên liệu vừa so sánh với trong ký ức của nguyên chủ. Ở thế giới tận thế cũng có thực vật, nhưng đó mà gọi vật sao? Cái nào cái nấy dị đến mức mẹ đẻ cũng nhận .
Tống Mục Trầnvi_pham_ban_quyen anh thật sự không hề có ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhìn , anh là khi thì ra ban hóng gió, nghe điện thoại, vô tình nhìn thấy người thò thụt thò ở phía đối diện. Tống Mục Trần tiện tay ném chiếc khăn tắm sang một bênbot_an_cap, nheo nhìn kỹ, đối phương đã từ tầng đi xuống, hướngvi_pham_ban_quyen đi có như lại là tới phòng khách.
Suy đoán của anh sai, sau khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vào phòng ăn, ánh đèn vừa bật sáng, Tống Mục Trần đã nhìnvi_pham_ban_quyen thấy hơn. Đối chính là , lúc này đang lục lọi tủ lạnh.
Tống Mục Trần cứ thế đứng trênbot_an_cap công phòng ăn, nhìn Minh Cửu rửa nguyên liệu, trứng, nấu mì, cho đếnvi_pham_ban_quyen khi thấy cô bưng một chiếc bát lớn trông rất quen mắt.
Nhìn Minh Cửu bưng bát mì hít hơi thật sâuleech_txt_ngu, Tống Trầnleech_txt_ngu có tự tiếng cho cô: “Thơm quá đi.”
“Thơm quá,” Minh ý: “Đã bảo là khôngvi_pham_ban_quyen có việc gì mà trưởng khôngbot_an_cap giải quyết được, chỉ là bát mì trường thọ chua trứng thôi , nhỏ!”
Đắc ý lắc lư cái đầu, Minh Cửu cũng chẳng buồn ra phòng ăn, cứ thếvi_pham_ban_quyen đứng trước bàn đảo trong bếp bưng bát lớn húp sùm sụp.
Tống Trần đứng Minh Cửu ăn sạch bavi_pham_ban_quyen bát lớn trong bếp, saubot_an_cap đó dọn dẹpbot_an_cap , rồi thấy cô lấy ra một cái chậu .
077 cũng nhìn khôngvi_pham_ban_quyen hiểu: “Ký , cô định làm gì ?”
“Ủ bột để sáng mai làm bánh bao.” Minh đáp hiển nhiên: “Ta nghe đại ca nói bữa sáng bìnhleech_txt_ngu thường chúngvi_pham_ban_quyen hay ănleech_txt_ngu bánh bao, màn thầu, ta chưa bánh bao bao giờ.”
“Để video hướng dẫn đã.”
“Chao ôi, hiện tiết nóng, bột ủ từ tối nay mai không dùng được rồi.” Tra vài xong, Minh Cửu chán nhìn cái chậu inox và túi mì trước mặt.
Giây tiếp theo, cô lại vui vẻ trở lại: “Chuẩn bị trước các công đoạn cũng được mà.”
077 thế nhìn Minh Cửu cân trọng lượng bột mì, dùng thớt đậy lại, rồi mới rửa taybot_an_cap rời khỏi bếp. Tất những việc này, ngoại trừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tống Mục Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đứng trên ban công diện nhìnbot_an_cap thấy, ebot_an_cap rằng không một ai biết.
mùa hè thường hửng rất sớm, năm rưỡi Cửu đã có mặt ở phòng . Cô vẫn còn vương vấn việc ủ bột làm bánh , mà bột thì cần thời gian. Vì miếngleech_txt_ngu ăn, Cửu cũng thật sự rất nỗ lực.
lúc cô đợi bột lên men, Lâm Kỳ và Tống Mục Trần cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dậy. Cả hai đều thói quen tập thể buổivi_pham_ban_quyen , khi họ đến phòng ăn và thấy Minh Cửu thì sờ.
Tống Trần nhìn khối đang ủ bên cạnh, không khỏi cảm thán Minh đích thị là một tâm hồn ăn uống chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hiệu. Đêm qua đã mười hai giờ còn xuống bếp ăn thêm, mới trôi mấy tiếng đồngleech_txt_ngu hồ chứ?
Hơn nữa, có cần phải mạng như vậy không? Bên cạnh video dạy làm bánh , chẳng lẽ đây vừa vừa hành luôn sao?
Minh Cửu hiện tại có ấn tốt nhất với Tống Mục Trần, đây chính “ bồ tát”, đương nhiên phải tạo dựng quan hệ thật . Vì vậy cô mỉm cười rất hào phóng với anh: “Chào buổi , anh định ra ngoài chạy bộ à?”
Tống Mục Trần nhớ tới việc hôm qua gọileech_txt_ngu mình là “nam tát” thì nhịn được : “Phải, cô sớm ? Có muốn đi tập dục không?”
Minh Cửu nhìn đồng hồ: “Tôi chỉbot_an_cap thể tập tiếng thôi, lát nữa còn về làm bữa sáng.”
Tống Mục Trần tính: “Không vấn đề , chúngbot_an_cap ta chạyvi_pham_ban_quyen vài vòng quanh khu nhà này làleech_txt_ngu gần đủ nửabot_an_cap , bữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sáng tôi thể giúp cô .”
Minh Cửu nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Hôm nay vốn dĩ là ca của tôi và Dư Tắc cơm, không thể đẩy nhiệm vụ của anh ấy cho anhbot_an_cap được, của mình phải tự làm.”
Tống Mục Trần khẽ : “Tôi đâu cóbot_an_cap giúp cậu tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, tôileech_txt_ngu là đang cô đấy chứ.”
Minhbot_an_cap lập tức đổi giọng: “Vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thì được, đúng lúc tôi cũng chưa biết làm bánh , anh biết không?”
Tốngvi_pham_ban_quyen Mục Trần lắc đầu: “Tôi cũng không biết, nhưng tôi thể giúp cô”
Lâm Kỳ cứ thế đứng nhìn Tống Mục Trần và Minh Cửu trò chuyệnbot_an_cap, với việc màng đến , Kỳ cũng chẳng có cảm giác gì . Tâm anh giờ đều đặtbot_an_cap trên người Tô Y, Minh Cửuleech_txt_ngu không để ý đến mìnhleech_txt_ngu, Kỳ chỉ thấy thật yên tĩnh.
Chạy được sáu vòng quanh khu nhà cùng Tống Mục Trần và Lâm Kỳ, Minh đã thở không ra hơi. Không phải do cô yếu, là do cơ thể của nguyên chủ quá yếu, dù dị năng của Cửu đang âm cải thiện thể chất của nguyên chủ nhưng thể thay quá trong thời gian ngắn.
Nhiều nhất cũng chỉ là lực lớn hơn một chút, về sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , Cửu vẫn luyện dần dần.
Tống Mục Trần đi cạnh Minh Cửu: “Tôi không ngờ cô lại trì được đếnleech_txt_ngu cùng , nhìn cô không giống người hayleech_txt_ngu chút nào.”
Minh Cửu hít hơi: “Tôi quảvi_pham_ban_quyen thực không thường xuyên vận , này chẳng phải không tốtleech_txt_ngu sao? nên từ hôm nay tôi sẽ chăm chỉ rèn luyện.”
Tống Mục Trần dùngvi_pham_ban_quyen mồ hôi: “ lên, chúng về thôi.”
“Lâm Kỳ, tôi và Minh Cửu về , cậu tiếp tục chạy đi.”
Lâm Kỳ vẫy tay từ xa ra hiệu đã nghe , Cửu bước chân nhẹ đi về phía căn nhà chung: “Tôi nghe nói bánh bao nhân thịt rất ngon, là chúng ta làm nhân bò đi.”
Tống Mục Trần: “Tôi thế nào cũng đượcbot_an_cap, cô lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đầu bếp , cô quyết định đi.”
Minh Cửu nhăn mũi: “ làm nhân thịt bò, làm thêm mấy cái sandwich nữa, tôi nhớ mọi người như buổi sáng thíchvi_pham_ban_quyen sandwich?”
Tống Mục Trần miệng khẽ một tiếng, Minh Cửu mắc nhìn anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, Tống Mục bỏ tay xuống: “Có khả nào là sandwich đơn giản nhất không? Chỉ cần chiên trứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online và thịt nguội là xong rồi?”
Cửu tò : “ sự là như sao?”
“Tôi cảm thấy đúng là như vậy.”
Trở về tắm rửa sạch mồ hôi, Tống Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online và Minh Cửu lại tụ họp bếp. Lúc này bột đã nở đều, Minh Cửu làm theo từng bướcbot_an_cap trong video hướng dẫn, nhào bột khí.
Tống Mục Trần thì đứng bên sử dụng máy xay để thịt làm nhân và nấu sữa đậu nành, trong bếp rộng chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nghe tiếng máy xay rú nhưng lại hiện lên vô cùng ấm cúng.
Hai chiếc bánh Minhvi_pham_ban_quyen Cửu làm quả không được như ý, nhưng cô lại là người cầu toàn, hoặc khôngbot_an_cap làm, đã làm nhất địnhvi_pham_ban_quyen phải làm cho tốt. Vì vậy đến những cái , chiếc bao Minh Cửu nặn ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đều có kích thước gần như y hệt nhau, mặt đều có mười tám nếpleech_txt_ngu gấp đều tăm tắp.
Tống Mục Trần chụp lại ảnh hai tiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Lát bánh chín, hai cái này của tôi.”
Minh Cửuleech_txt_ngu hoàn toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhận ra ýleech_txt_ngu trêu , nghe vậy liền phóng xua tay: “Không vấn đề gì, anh hai cáivi_pham_ban_quyen nữa.”
Tống Mục Trần cười: “Thế thì tôi ăn không hết , dành lần sau tiếp.”
Mùibot_an_cap thơm của bánh bao vô đậm, nhanh sau đó, mùi thơm của dầu mỡ, tinh bột và chất hòa nhau lan tỏa khắp nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Minh Cửu kìm được mà hít hà: “Thơm thật đấy.”
Chẳng trách đại cứ luônleech_txt_ngu nhắcleech_txt_ngu về việc cơm ngày xưa ngon thế nào, ra ca chẳng hề nói quá chút nào.
Tống Mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Trần nghiêng đầu nhìn cô, chỉ thấy Minh Cửu đang khịt khịt mũi, bộ dạng hệt như một con mèo tham ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Thế biểu này của cô lại mang chút vẻ ngây thơ, khờ khạo, chẳng hề có chút ý vị kịch nào.
Minh Cửu nhìn quanhleech_txt_ngu mộtvi_pham_ban_quyen lượt: “Đã bảy giờ rồi, Dưbot_an_cap Thành Tắcbot_an_cap vẫn chưa dậyleech_txt_ngu sao? Đã nói rõ là hai người phụ trách nấu cơm, anh có thể giúp tôi gọi anh ấy qua làm bữa ?”
Tống Mục ngạc nhiên: “ đây làm cô thấy chướng mắt sao?”
Minh giải thích vô cùng nghiêm túc: “ phải, anh giúp rất nhiều , nhưng nấu ăn là nhiệm vụ của hai người, Thành Tắc không nên đùn đẩy phần việcleech_txt_ngu củavi_pham_ban_quyen mình. Lần trước nấu cơm anh ấy cũng chẳng làm gì cả.”
Tống Mục : “Được, tôi anh ấy, bánh bao cô hấp khá nhiều bữa sáng chắc ăn đâu.”
Minh Cửu bấm đốt ngón tayvi_pham_ban_quyen tính toán: “Không đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, tôi tiêu haobot_an_cap năngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lượng nên , chỉ để mỗi ngườivi_pham_ban_quyen tối đa hai bánh bao thôi.”
Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Mục nhớ lại lời Minhbot_an_cap Cửu nói cho thêm hai cái: “Nhưng lúc nãy hứa cho tôi bốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cái bánh mà.”
Minh thừng đáp: “Anh đâu phải ngoài, anh là nam Bồ Tát của tôi.”
Nụ cười mặt Tống Mục Trần không tài nào kìm nén , anh cởi dề ra: “Được, tôi sang Thành Tắc ngay .”
Minh Cửu đã mở xửng hấp ra: “Thế là tốt nhất, tôi đã baoleech_txt_ngu, anh đã sữa đậu nành, phần còn là việc Dư Tắc. Công chia đôi, thế mới công bằng.”
Khi Dư Thành Tắc còn ngái ngủ đi theobot_an_cap Tống Mục Trần đến , Minhleech_txt_ngu Cửu đang ngồi ăn bánh bao uống sữa đậu nành. Dư Thành Tắc theo bản năngbot_an_cap hít hà mùi thơm: “Bữa sáng làm xong à?”
“Chưa,” Cửu cắn một miếng bánh bao, mơ hồ nói: “Đây bữa sáng của tôi, không phải bữa của anh.”
“ lại không có phần của tôi? Tôi chẳng phải là mời của trình sao? Với lại làm nhiều thế này mà.” Dư Thành Tắc khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , ấy vốn chút ngủ, bị Tống Mục gọi dậy nên trong lòng đã sẵn bực .
Minh Cửu không phải hạng người nhẫn cầu toàn, thẳng thừng đáp không một chút khách khí: “Hôm nay là hai chúng tabot_an_cap hợp tác ăn, giờ này mới ngủ dậy, vừa đã muốn có cái ăn sẵn, anh coivi_pham_ban_quyen đây là khách chắc?”
“ mọi đợi sáng thì chắc chếtvi_pham_ban_quyen đói hết rồibot_an_cap.”
“Đã là tác thì khối công việc phải chia đôi. sáng có thể giúp mọi người lót dạ một nửa, nửa bụng còn lại phảivi_pham_ban_quyen trông chờ vào anh rồi.”
Dư Thành Tắc bị lờibot_an_cap sắc mỏng của Cửu mắng cho choáng mặt mày, mãi mới trợn mắt: “ tôi chẳng qua chỉ nói một câu, vậy mà cô đã có sẵn một tràng chờ sẵnbot_an_cap .”
Minh Cửu lại nhấp một ngụmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sữa đậu nành: “Bởinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vì anh được lân đằng đầu, lần trước nấu cơm anh chẳng làm gì cả, dựa vào đâu mà tôi phải làm một ? Anh đùn đẩy việc của mình , lẽ tôi còn không được có ý kiến đối sao?”
Dư Thành Tắcbot_an_cap túng: “Thì không là tôi không nấu ăn sao?”
“Không biết làm và không muốn làm là hai khác nhau,” hề nuông anh : “Một cái là vấn đề năng lực, một cái là vấn đề thái độ. Khôngbot_an_cap biết nấu bếp chắc cũng biết chứ? thực sự không làm được gì thìbot_an_cap ít nhất cũng phải biết cungleech_txt_ngu cấp giá trị xúc chứ?”
“Đằng này chẳng được nết gì mà còn mởleech_txt_ngu miệng đòi ăn, anhbot_an_cap nghĩ mình là ai vậy?”
Thành Tắc ngây người, hồi lâu sau mới raleech_txt_ngu một nụ cười: “Tôi tôi đi nấu cơm.”
Minh Cửu liếc nhìn bóng lưng anh ấy, thầm mắng một : “ vô dụng.”
Tống Mục Trần đứng đó chứng kiến Minh mắng Dưvi_pham_ban_quyen Thànhvi_pham_ban_quyen Tắc đến không đầu lênbot_an_cap được, anh không nhịnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online được mà đưa tay lên miệng ho khẽ hai tiếng để nén cười. Anh cảm thấy khía cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nàyleech_txt_ngu Minh Cửu đặc biệt thú vị, bộ lông này trông rất đáng yêu.
Minh Cửu nhanh tay chọn cho Trần bốn cái : “Lấy cho anh mấy cái đẹp nhất này, cái nào cũng không bị hở nhân .”
Tống Mục nhìn xửng hấp bàn, nhặt lấy chiếc bánh bao bị nứt: “Đã nói hai đều là mà.”
Minh Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đã bắt đầu “tấn ” chiếc bánh bao thứ : “Anh đến muộn rồi, một cái đã bị ăn mất. là sử đen của tôi, mà lịch sử đen tối thì nên giấu kỹ trong bụng, thể để khác biết được.”
077 sắp phát điên : “Ký chủ, thục nữbot_an_cap, phải thục nữ”
Cửu đáp lại: “ chẳng phải đãleech_txt_ngu nói với ngươi ? Ta chỉ có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giữ im lặng, không thể nết thục nữ. khôngvi_pham_ban_quyen phải nể tình đang quay trình khôngbot_an_cap được động tay động chân, ta đã lên đấm hắn từ rồi.”
“ hạng gì đâu không biết, giờ có thể mắng vài câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bằng miệng, bõ dính răng.”
Tống Mục Trần chẳngbot_an_cap hiểu sao, hễ cứ ở Minh Cửu anh lại không nhịn được cười, thấy cô thật sự thú vị. Vừa rồi cô mắng mặt Dư Thành Tắc, thú thật nghe mà thấy rất hả dạ.
Chỉ là đang đứng trước ống kínhleech_txt_ngu, anh cũng thể thể hiện quáleech_txt_ngu rõ ràng.
Thời gian đã gần đến, mọi cũngbot_an_cap lục tục kéo đến phòng ăn, không trở nên náo nhiệtbot_an_cap hơn. Lúc này, Dư Thành Tắc cũng bưng lên bữa mà anh ấy đãleech_txt_ngu “khổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cực” làm ra trứng ốp la và sữa tươi.
Mọi người nhìn đống trứng cháy đen thui trước mặt, bênbot_an_cap trên dường như còn lẫn cả vỏ trứng, ai nấy đều sững sờ tại chỗbot_an_cap, vân biếtbot_an_cap có nên liều mình “thử độc” hay không.
Lâm vốn không phải người thích làm khổ bản thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, anh là người đầu tiên gắp lấy một chiếc bao: “Minh Cửu và Trần rộn cả buổi sáng, tấm lòng của họ không nên bị phụ lòng.”
Anh ta vừa động đũa, những người cònbot_an_cap lại cũng theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Mục tiêu của mọi người vô cùng rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , có bánh bao và sữa đậu nành , ai còn cháy đen kia chứ? cả một người lành như Tô Nam Y lúc này cũng không tài nào nuốt nổi.
Dư Thành Tắc lúc xanh lúc trắng, một lúc sau anh ấy cúi đầu cắn mạnh một miếng ốp la, sau sau đó anh ấy lao thẳng đến thùng rácbot_an_cap trong bếp.
Minh Cửu đung đưa đôi chân nhỏ, chẳng mảy may đồng cảm với Dư Thành Tắc. So với những gì Dư Thành Tắc đã làm với chủ, mấyvi_pham_ban_quyen mắng vừa rồi của cô chỉ là chuyện nhỏ.
Giang Nghiên cắn một bánh bao, đôi mắt không sáng lên: “Ngonleech_txt_ngu quá đi, Minh Cửu, cậu quá vậyleech_txt_ngu?”
Minhvi_pham_ban_quyen Cửu khẽ nheo mắt: “Tôi cũng thấy , đây là lần bánh đấy, hoàn toàn làm theo video hướngbot_an_cap dẫn thôi.”
Giang Nghiên: “Thật sao? một là ?”
Tống Mục Trần ăn xong hai cái bao là thực sự không thể nhét thêm được nữa: “Tôi làm chứng, lúc làm bữa tôi đã thấy cô ấy vừa xem videobot_an_cap vừa học.”
nhìn hai chiếc bánh bao lại trong đĩa của Mục Trần, không nhịn mà môi. Tống Mục Trần thấy vậybot_an_cap liền vị đẩy chiếc đĩa về phía cô: “Còn ăn nổi không?”
“Ăn ,” Minh Cửu gật đầu không chút do dự, sau đó hơi lo lắng Tống Mục Trần: “Anh thực sự no chứ?”
Mục xoa bụng: “ rồi.”
Minh Cửu hẳn lên, nhìn ăn ngon lành, Tống Mục Trần cũng thấy vui lây. Các khách mời trên ăn nhìn nhau, cảm thấy hai người thật lạ, họ thân thiết từ bao giờ vậy?
Buổileech_txt_ngu sáng Dư Thành Tắc uống nước cho đầy bụng, đống trứng ốp kia chính anhleech_txt_ngu ấy còn không trôi, nói gì đến người khác. Kết quả thì sao? Bánh của Minh Cửu lạibot_an_cap mọi quét sành sanh. Anh ấy cũng , anh ấy cũng ăn bánh bao mà!
Sau bữa sáng chút gượng gạo, tổ chương trình đầu sắp xếp lịch hôm cho các mời. đảm bảo mọileech_txt_ngu người có thể tạo ra “phản ứng hóa học” hơn trong ngôi nhà , đợt ghi hìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nàybot_an_cap hoàn tách biệt với công việc, các mời không cần phải vừa đi làm quay chương trình như trước, cũng khôngvi_pham_ban_quyen còn bị giới hạn chỉ được đi hẹn hò vào cuối tuần nữa.
Điều này có nghĩa là trong suốt gần một tháng, mọi hầu như đều ở lại trong nhà chung, các mời sẽ sinh hoạt cùng nhau sáng tốileech_txt_ngu. Ngôi nhà này giống như một tằm thuần khiết, nơi họ khôngleech_txt_ngu cần lo lắng vềleech_txt_ngu bất kỳ yếu tố ngoại , duyvi_pham_ban_quyen nhất phải làm là toàn toàn tâm dấn thân vào yêu đương.
Lịch trình hôm là trải nghiệm cuộc sống của một vị khách mời kỳ, và người đó sẽ quyết qua hình thức thăm.
Đạo cầm loa, dõng dạc tuyên bố: “Người ta vẫn nói khi làm việc là lúcleech_txt_ngu con người tỏa sáng và rũ nhất, công việc vốn phần lớnbot_an_cap thời giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trong sống của chúng ta. Để sự yêu mộtleech_txt_ngu người, bạn chấp nhận mọi của . Bây giờ, chúng ta sẽ thông công thấuvi_pham_ban_quyen hiểu hơn về đối phương.”
“Trong thùng giấy có bảy quả cầu trắng và một quả cầu đỏ. Aileech_txt_ngu bốc trúng quả đỏ là người may mắn của ngày hôm nay. Mời người bốc thăm.”
Minh Cửu chẳng mấy quan tâm ai trước ai sau, tấtvi_pham_ban_quyen cả đều dựa vào vận may, thế nên cô giữ phongvi_pham_ban_quyen thái lười nhác: “Mọi ngườivi_pham_ban_quyen bốc đi, để quả cuối cùng cho tôi”
Thếvi_pham_ban_quyen nhìn đỏ trong tay ai đó, Minhvi_pham_ban_quyen Cửu lẳng nuốt câuvi_pham_ban_quyen : “Cũng không cần đếnleech_txt_ngu quả cuối nữa, có bốc trúng .”
Dư Thành lật lòng bàn tayleech_txt_ngu lại, trong tay ấy chính là quả cầu màu : “Vậy nên hôm nay người sẽ nghiệm cuộc sống của tôi sao?”
“Đúng vậy, nhưng người khác vẫn phải tiếp tục bốc .” Đạo diễn liếc nhìn Minh Cửu, cô bất lực, đành phải bước lên cầm lấy quả cầu trắng cùng. Chỉ là ngay khi cầuleech_txt_ngu vừa chạm vào tay, chân mày của Minh Cửu đã khẽ nhíu lại.
chẳng diễn kịp nói gì, chỉ khẽ bóp nhẹ, cầu vốn dĩ phải vặn mới được lại nứt toác ra
luôn rồi
Mọi người có mặt tại đó cũng ngẩn ngơ theo. Có người không tin, thử bóp quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trong tay mình nhưng vẫn chẳng hềvi_pham_ban_quyen suy suyểnvi_pham_ban_quyen.
Minh Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trưng ra vẻ mặt vô , nhanh chóngbot_an_cap lỗi: “Quả cầubot_an_cap vốn dĩ đã có vết nứt rồi, phải tôi hỏng đâu.”
“À đúng rồi, bên trong còn có một mẩu giấy”
“Khụ khụleech_txt_ngu khụ” Đạo buộc phải cắt ngang lời Minhvi_pham_ban_quyen Cửu, cũngleech_txt_ngu chẳng buồn truy cứuvi_pham_ban_quyen xem quả cầu có vết nứt từ trước hay không: “Chươngleech_txt_ngu trình có sắp xếp ẩn cho mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, khôngleech_txt_ngu hoàn thành nhận hình phạt.”
“Nếuleech_txt_ngu nhiệm vụ ẩn bị người khác đoán ra, cũngleech_txt_ngu sẽ tính là thấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bại.”
Minh Cửu mở mẩunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ra xem, cô còn khá hứng, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đọc rõ nội dungleech_txt_ngu, cô đột nhiên cảm thấy nhiệm vụ này thà không còn hơn. nói đi cũng phải nói lại, tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sao nội dung nhiệm vụ lại hẳn với những gì nguyên chủ từng nhận được?
Cô nhớ nhiệm vụ củavi_pham_ban_quyen nguyên chủ là nhận được lời từ ba vị khách mời nam, nhưng đến lượt cô, chương trình lại chỉ định đích danh một người, yêu cô khiến Dư Thành Tắc khen mình ba câu.
Cô vừa mới đấu khẩuleech_txt_ngu với Dư Thành Tắc xong, chừng anh đang ghét cô đến chết, vậyvi_pham_ban_quyen mà giờ trình lạibot_an_cap yêu cầu khiến anh ấy khen ngợi mình? Lại còn ba lần? Chẳng lẽ êkíp sản xuất cố tình saobot_an_cap?
Đúng là êkíp tình thật. Lúc sáng tuy trong ăn ít quay vẫn luôn bật. Cuộc đột giữa Minh Cửu Dư Tắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhiên đã vào ống , vì thế giao nhiệm vụ này Minhbot_an_cap Cửu là xem cô xử trí ra sao.
Minh Cửu sẽ làm gì? Hiện tại chính cô ra, chỉ đành tới đâu hay tới đó.
Lúc này, Tống Mục Trần đang nhìnvi_pham_ban_quyen chằm chằm mẩu giấy của mình, trên đó chỉ có một câu duy nhất: “Cho Minh Cửu ăn lần.”
ăn à, việc này đơn giản, chỉvi_pham_ban_quyen là biết nhiệm của Cửu là gì mà nhìn mặt có vẻ không muốn làm chút nào.
Cùng lúc đó, Dư Thành Tắc vung vẩy mẩu giấy trong , mặt cũng không mấy vẻ: “Đạo diễn, vụ này định phải làm sao? thể đổi người khác được ?”
Minh Cửu nguy hiểm lại, đối tượng vụ của Dư Thành Tắc không lẽ là mình đấy chứ? Nhìnleech_txt_ngu điệu bộ thì tám chín phần là vậy rồi, mà nhiệm vụ của anh ấyvi_pham_ban_quyen rốt cuộc gì?
Dù sao thì cũng chẳng Dư Tắc có điểm mạnh nào, bảobot_an_cap cô anh ấy, Minh Cửu thật sự không thốt ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nào.
Đạo sắt đá trả lời: “Có thể bỏ quyền, không thể nội dung nhiệm vụ, bỏ quyền sẽ hình phạt.”
Dư Thành ỉu xìu: “Ồ.”
Minh Cửu bĩu môi, cảm thấy phần này chẳng có gì thú vị. Tuy nhiên khi nghĩ đến nghề nghiệp của Thành , cô chút mong . Dư Tắc lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tay xe, ngày thường đều huấn trường đua.
Ngoài , anh ấy còn đầu tư vào phòng tập leo núi trò chơi thoát hiểm, thể nóivi_pham_ban_quyen trong xươngbot_an_cap tủy anh ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đã yêu thích nhữngvi_pham_ban_quyen môn thể thao mạo hiểm và kích này. trùng hợp, Minhvi_pham_ban_quyen Cửu cũng không phải người an , một dị năng giả quanh năm chiến đấu giáp lá cà với thực vật biến dị và thây ma như cô, làm thể là mộtbot_an_cap đóa hoa trắng nhỏ yếu đuối được?
Tô Nam Y trong chương trình vốn luôn đóng vai trònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là người dịu , thấu hiểu lòng người, thấy bầu không có chút gượng , cô liền lên khuấy động: “Thành Tắc lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tay đua xe cơ , hôm nay chúng ta sẽ đến trường đua sao?”
Tinh thần Dư Thành Tắc lập tức chấn : “Đúng , buổi sáng chúng đến đua, mọi người cũng có thể nghiệm cảm giác đua xe chút.”
“ ta sẽ đến phòng tập leo núi, ở đó có hạng mục huấn luyện.”
Tôleech_txt_ngu Nam Y chắp tay sau lưng, hơi nghiêng người về trước: “Mong chờ quá đi, tôi chưa từng thấy ai đua xe bao giờbot_an_cap, công việc của Thành chắcbot_an_cap chắn là thú vị lắm.”
Dư Thành Tắc hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hếch cằm đầy kiêu : “ xe là nghiệp mà đam mê, nhiên là tôi thấy rất thú .”
Những khách mời dĩ nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cũng tò mò, vì đua thực rấtvi_pham_ban_quyen xa lạ với của những bình thường. Hơn nữa, những ngườibot_an_cap chơi được môn này phần đều là giới nhà giàu. Ngườivi_pham_ban_quyen bình thường dù có mê hay thiên phú đến đâu, nếu cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hỗ trợ về tài chính cũng tiến xa trên con đường này.
Tống Mục Trần thấy mắt Minh khẽ sáng lên, anh khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online kìm được về phía cô : “Thích đua xe sao?”
Minh Cửu lắc đầu: “Chưa thấy bao giờ nên hơi tò mò thôi.”
thì ở thế giới phế thổ, cũng đã xe vô số , nhưng đó là chạy đua với thần, bởi chỉ cần chậm một bước là cả độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sẽ bị tiêu diệt. Không biết đua xe ở thế giới này sẽ như nào, lát nữa xe cô phải tìm thông tin được.
Là một “ lái già” chính , Cửu tự nhận kỹ năng xe của mình cũng khá cừ.
Sau khi đã bốc thămleech_txt_ngu , chương trình sắp xếp cho người đến trường đua Dư thường lui . Trên đường đi, Minh Cửu xem nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online video đua xe cháy trên mạng, là những độngleech_txt_ngu biểu diễn hoa mỹ khiến cô mở mangvi_pham_ban_quyen tầm .
Nào làvi_pham_ban_quyen vượtleech_txt_ngu kiểu lưỡi dao, lái bánh, nụ tử , vào bãi đỗ động tác tóm gọn lại haivi_pham_ban_quyen chữ: mãn nhãn.
Vì Minh Cửu thườngbot_an_cap rất nên sau lên không có ai bắt chuyện với cô, cô cũngbot_an_cap vui vẻ tận sự thanh tĩnh này. Sau một tiếng đồng hồ bổ túc cấp tốc kiến thức về đua xe, mọi người cũng đã đến .
Vốn là một “kẻ nhà quê” chính hiệu, Minh Cửu hoàn không hiểu gì vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thể thao. Trước những tiếng trầm của mọi dành những chiếc siêu xe tiền, Cửu xem xong là quên sạch, thậm chí còn thầm lẩm bẩm trong lòng rằng hạng xe đặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vào thế giới phế thổbot_an_cap, chạy chưa đầy dặm chắn sẽ máy.
Dân thổvi_pham_ban_quyen nhưbot_an_cap bọn côvi_pham_ban_quyen chỉ thích những thứ to lớn, chắc chắn và thô , về các thương xe sangvi_pham_ban_quyen, Minh Cửu may quan tâm.
đến trường đua xe, Dư Thành Tắc giống như một con công xòe đuôi, suốt dọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đường không ngừng phổ cập đủ loạileech_txt_ngu kiến thức về đua xeleech_txt_ngu cho mọi . Thậm chínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sau đó, anh cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online để các khách mời đích thân nghiệm cảm ngồi trên đua, dĩ không phải để tự lái mà do các tay đua chuyên nghiệp chở đi.
Và đây chính lúc trào xuất hiện, Dư Thành Tắc vô cùng trực tiếp hỏi Tô Nam Y: “Y Y, cô ngồi ghế phụ của tôi được không?”
Các tay đua đứng lập tức nháy mắt ra hiệu, tuy không nói ra lời nhưng thì đã truyền đạt vô cùng rõ ràng.
Dư Thành Tắc vội vàngbot_an_cap giải thích: “ khôngleech_txt_ngu quen thuộc nơi này, có quen ở bênbot_an_cap cạnh thì cô ấy cũng đỡ căng thẳng hơn.”
Minh bĩu , cứ như thể đây ai cũng từng đến trường rồi không bằng, muốn lấy lòngvi_pham_ban_quyen Tô Y thì cứleech_txt_ngu nói thẳng ra cho . cũngleech_txt_ngu không có ý định vạch trần mấy chuyện này, chỉ muốn bản thân chơibot_an_cap cho vui vẻ thôi.
về tiến triển giữa Dư Thành Tắc Tô Nam Y, Minh tỏ vẻ không quan tâm.
Có người hò reo vũ, Nam Y cũng phóng đáp lại: “Được thôi, vậy cảm ơn Thành Tắc , có anh ở bên đúng là tôi thấy bớt căng thẳng thật.”
Minh Cửu không khỏi méo , xem, nghe xemvi_pham_ban_quyen kìa, đúng làbot_an_cap ai cũng dáng thiếu nữ mềm mỏng hơnleech_txt_ngu cô. Nếu mà dịu dàng được như Tô Nam Y, thì 077 có đến phải lải nhải bên tai bắt cô đi kiếm giá trị ái ?
Các tay đua chạy được một , lúc từ xe , Minh Cửu cảm thấy cũng thường . Bởi vì đây không phải thi đấu chính thức, các tay đua tự nhiên sẽ không phô diễn hết trăm phần trăm thực lực, chẳng là để những kẻ dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mở mang tầm mắt chút thôi.
Bất thình lình, một nước và một góileech_txt_ngu bánh quy đưa tới mặt cô. thuận thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngẩng đầu lên, quả nhiên lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online “nam Tát”. Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vui vẻ nhận lấy và nước từ đối phương: “Cảm ơn, cũng đang đói.”
077 khôngvi_pham_ban_quyen được phải nhắc nhở : “ chủ, nhiệm vụ anh ấy được công phải đưa đồ ăn cho cô ba lần.”
Minh Cửu chẳng thèm tâm: “ đã sao? Có người dâng tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online miệng, việc tốt thế gìvi_pham_ban_quyen? Mục đích không quan trọng, ta chỉ nhìn kết quả.”
Nói , mắt sáng rực lên: “Nói vậy làvi_pham_ban_quyen anh ấy phải đưa đồ ăn cho ta hai lần nữa à? Hời rồi, to rồi! Không cần tự mình nỗ lực mà đồ ngon cứ tự đến trước mặt, thếbot_an_cap này thì sướng quá còn gì?”
“Vậy ta có được gọi không? Nghe nói trà ngon lắm, ta có thể đòi tràvi_pham_ban_quyen sữa không?”
077 cạn lời, quả nhiên nó không nên kỳ vọng gì vào Minh Cửu!
Thấy Minh Cửu ăn đến mức vụn bánhleech_txt_ngu dính đầy trênleech_txt_ngu , Tống Mục Trầnvi_pham_ban_quyen đưa giấy ướt qua: “Chỗ này dính rồi.”
Minh Cửu đã quen thói tùy tiện, cộng thêm một tay nước một cầm bánh, làm gì còn tay nào nữa? Thế là cô theo bản ngẩng đầu lên: “Anh anh lau giúp tôi với?”
Tay Tống Mục Trần khựng lại, ánh mắtvi_pham_ban_quyen mang theovi_pham_ban_quyen vài phần xétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Tôi giúp cô?”
Minh Cửu gật đầu lia lịa, chẳng thèm liếc Trần lấy một cái, toàn bộ tâm trí đều đặt vào gói bánh quy này: “Tôi không rảnh , là đợibot_an_cap tôi ăn tôivi_pham_ban_quyen lau.”
Sự nghi ngờ trong lòng Tống Mục Trần tan biếnvi_pham_ban_quyen, anh thầm nghĩ Cửu làm có nhiều cơ đến thế? Quả nhiên mình nghĩ nhiều .
Anh cũng không giúp Cửu , cầm khăn giấy yên tại chỗ. Minh Cửu giống như một con sóc chóng hết socola, sau đó uống ực ực hết chai nước, cuối cùng mới cầm lấy khăn giấy tay anh lau miệng qua loa.
Động tác lau miệng của cô rấtbot_an_cap mạnh bạo, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thô lỗ đàn ông. Tống Trần nhìn cách cô lau mà đau giùm: “Đây là mặt cô chứ có phải vỏ cây đâu, sao dùng sứcleech_txt_ngu mạnh thế? hết lên kìanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.”
Cửu mặt vô tội: “Phải dùng lực mới sạch chứ, để tôi xem , sạch chưa?”
Nói rồi rút điện thoại ra, soi tới soi lui trước camera. Tống Mục đứng , lúc này mới hoàn toàn nhận ra Minh Cửu chẳng có lấy một tế bào mạn nào cả.
Rõ là cô chẳng có ý đồ gì với anh. Nếuleech_txt_ngu cô cóbot_an_cap ý với anh, cô đã không tự cầm điện thoại soi tới soi sẽ hỏileech_txt_ngu anh đã lau chưa.
lòng mà nói, khi biết đối phương không cảm giác với , tâm trạng Tống Mục Trần có chút vi . Anh chưa từng tự luyến đến mức nghĩ rằng ai cũng phải thích mình, khi Minh Cửu không có ý với anh, anh lại cảm thấy cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không thoải mái.
“Anh nghĩ gì thế?” Minh Cửu huơ huơ tay phải trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mặt Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Mục Trầnvi_pham_ban_quyen, ngườibot_an_cap này đã thẫn thờleech_txt_ngu mất mấy rồi, đang nghĩ cái gì không biết?
Tống Mục Trần theo bản muốn nắm lấyvi_pham_ban_quyen cổ tay Minh Cửu, không ngờ lại chụp hụt. khỏi nheo mắt lại, tốc độ phản của anh không hề chậm, nhưng Minh Cửu cô rõ còn nhẹn hơn cả anhleech_txt_ngu.
Minh Cửu bóp chai rỗng trong tay: “Sắp giờ cơm , trưa nay ăn ở à?”
của Dư Tắc vang lên lúc: “Sáng nay bữa sáng của tôi tệ quá, để tạ lỗi với mọi , trưa nay tôi mọi người đi ăn.”
Minh Cửu cố ý nói ngược lại: “Mời tất cả mọi người?”
Dư Thành Tắc cô là lại nghiến răng: “Đúngleech_txt_ngu, mời tất cả mọi người, tôi không có keo kiệt như ai đó đâu.”
Minh Cửu mai đáp : “Lần trước nấu chẳng độngbot_an_cap gì, ăn trắng của tôi hai bữa, tôi có bảo anh keo kiệt đâu? Với lại sáng nay anh còn uống sữa đậu nành của Tống Mục Trần làm nữa.”
“Cô cũng biết đó là Mục Trần làm, chứ có phải cô làm đâu, sáng bánh baobot_an_cap cô tôi chẳng ăn lấy mộtleech_txt_ngu miếng.” Dư Thành Tắc khôngbot_an_cap phảileech_txt_ngu hạng cam chịu bị bắt nạt, lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online túm ngay lấy lỗvi_pham_ban_quyen hổng trong lời của Cửu.
Minh mặt dày: “Sáng nay Tốngbot_an_cap Mục Trần giúp mới chuẩn sữa đậu , làm tínhvi_pham_ban_quyen làm tròn thì số sữa đó cũng là của tôi rồi.”
Dư Thành Tắc bị chọc cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vì tức: “Cái phép làmvi_pham_ban_quyen tròn của cô xa quá rồi đấy, toán học của là do giáo thể dục à?”
Minh : “Không phải nhé, không tin anh hỏi Tống Mục Trần , tôi nói có lý ?”
Dư Thành Tắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online quả nhiên nhìn sang Tống Mục : “Cậu cứ để mặc cô nói hươu nói vượn thế à?”
Tốngbot_an_cap Mục Trần nghiêm túc gật đầu: “Tôi thấy Minh Cửu nói không sai, hôm nay là hai ngườivi_pham_ban_quyen hợp nấu , sáng tôi quả thật là Minh Cửu, ấybot_an_cap nói sữa đậu nành là của ấy cũng chẳng có vấn đề gì.”
Dư Thành Tắc răng: “Cậu tôi không lại hai , đúng là mộtleech_txt_ngu người dámvi_pham_ban_quyen nói, một người dám mà.”
Minh mái tóc đuôi ngựa : “Anh có ghen tị cũng chẳng đâu.”
Đi được hai bước, Minhbot_an_cap Cửu mới thì thầm Tống Mục Trần: “Vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nãy tôi cố chọc tức Dư Thànhvi_pham_ban_quyen Tắc thôi, sữa đậu nành anh làm, tôi chiếm của anh, xin lỗi nhé. Tôi mà không anh ta chẳng biết trưa nay anh ta mời tôi ăn cơm không.”
Chủ yếu là Minh không trưa nay Dư Thành Tắc lại bao , nếu biết ta mời kháchleech_txt_ngu thì sángleech_txt_ngu nay cô mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online để cho anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cái bánh bao . Giữa cái bánh một bữa đại tiệcvi_pham_ban_quyen, kẻ ngốc cũng biết chọn cái nào.
Giọng Dư Thành u vang lên: “ , tôi nghe thấy hết đấy nhé, keo kiệt đến thế ? Đến mức bớt xén của cô một bữa cơmbot_an_cap à?”
Cửu chẳng tin Dư Thànhleech_txt_ngu : “Cái đó chưa biết được.”
Tống Mục bật cười, nhìn Minh Cửu chỉ cao vai mình ở bên , lúc này bước chân cô vôvi_pham_ban_quyen nhẹ nhàng, dường như đang rất vui vẻ vì sắpvi_pham_ban_quyen được ăn ngon.
Tống Mục Trần không được cười nói: “Yên tâm đi, nếu Thành Tắc cơm cô thì trưa nay tôi mời, tuyệt đối không để phảibot_an_cap nhịn đói đâu.”
Minh suy nghĩ một lúc, vẫn đànhbot_an_cap nén đau từ chối lời đề Mục Trần: “Thôi bỏ đi, Dư Tắcbot_an_cap tôi một bữa, còn anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thì đâu có nợ gì tôi, ăn không của người tôi thấy áy náy lắm.”
Dư Thành Tắc không vui: “Sao lại nợ cô một bữa rồi?”
Minh Cửu đáp: “Lần trước nấu cơm là một mình tôi bận rộn, anh chẳng làm gì , kết quả cuối cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là người ăn nhiều nhấtbot_an_cap. Tôi hai bữa, quy đổi thành một bữa hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online của thì có sao đâu?”
Thànhbot_an_cap Tắc tứcvi_pham_ban_quyen khói: “Được, sau hôm nay sòng phẳng, sauvi_pham_ban_quyen này tôi không còn nợ cô nữa đâu đấy.”
“Yên tâm, là người toán rất rõ ràng,” Cửu nhướng mày cười: “Sau bữa trưa nay, tôi sẽ không nhắc lại chuyện này nữa, tôi rất giữ chữ tín.”
Dư Thành Tắc hừ hai tiếng: “Mong là cô được làm được.”
Mọi người đứng ngoài quan sát Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Cửu và Dư Thành Tắc đấu khẩu, càng nghe càng thấy thú vị. Đợi đến khi “trận chiến” kết thúcleech_txt_ngu hẳn, Lăng Tri Hạc mớileech_txt_ngu : “ người vừa rồi cứleech_txt_ngu như học ấy.”
Minh không hiểu ẩn ý lắm, nhưng cô cảm giác đây không phải từ gì hay holeech_txt_ngu, quả Thành Tắc đã nhảy lên: “Tôi khôngvi_pham_ban_quyen cóbot_an_cap ấuleech_txt_ngu trĩ, là Minh Cửu ấu trĩ trước.”
Minh Cửu hiểu rồi, đây là đang bảo trẻ con, nhưng cô chẳng thèm giận: “Học sinh tiểu học thì sinh tiểu học, có cơm ăn là quan trọng nhấtleech_txt_ngu.”
Cô còn chẳngbot_an_cap bằng tiểu học ấy chứ, lời của Lăng Tri Hạc xemvi_pham_ban_quyen vẫn lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đang khen cô rồi.
077 đã cảm thấy mệt mỏi: “Ký , dịu dàng nội liễm, cô làm đổ thiếtbot_an_cap lập nhân vật rồi.”
Minh Cửu vô tư tay: “Sập sập thôi, chỉ cần không bắt ta đi mổ xẻ nghiên cứu thì chẳng là vấn đề gì . Ngoài chuyện chết ra, chuyện là chuyện .”
Mọi người đều hớn , nhưng Tô Y thì tài nào cười . Sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online quan của Dư Thànhvi_pham_ban_quyen Tắc dành ta vốn rất rõ ràng, hiện giờ anh lại đấu khẩu với Minh Cửu thếvi_pham_ban_quyen , có lẽ người khác không nhìn ra, nhưng chẳng lẽ chính Tô Nam Y lại biết sao?
Nếu thật sự khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ưa, căn bản thêm đối phương dù một . Trong tiềmvi_pham_ban_quyen thức Dư Thành Tắc thể hiện rằng với anh, Minh là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khác biệt, chỉ chính anh vẫn chưa nhận ra mà thôi.
Mụcleech_txt_ngu có không : “Với tôi cũng chia rạch ròileech_txt_ngu thế sao?”
Minh Cửu xoa xoa tai: “Quan trọng chúng ta đâu có hệ gì.”
Mụcvi_pham_ban_quyen Trần nghẹn lời: “Nam Bồ Tátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mời cô ăn một cơm, chuyện này cần lý sao?”
“ nhiên là khôngvi_pham_ban_quyen cần rồi!” Minh Cửu tay cái bốp: “Anh đúng là Nam Bồ Tát khổ cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nạn! Lần tới chúng ta ?”
Sự buồn bực lòng Tống Mục Trần tức tanbot_an_cap biến: “Cứ xong trưa này đã, lần sau chúng ta hẹn , cô thích ăn gì?”
Minh Cửu người dễ nuôi: “Tôi không kén ăn, gì ngon đều thích.”
Nói đoạn cô còn vỗ vỗ vào bụng, trông dáng vẻ vô ngờ nghệch.
Tại nhà hàng, sau khi ngồi xuống phòngvi_pham_ban_quyen bao, Dưvi_pham_ban_quyen Thành Tắcbot_an_cap thực đơn cho Tô Nam Y , lại đưa một quyển khác Minh Cửu: “Muốn ăn gì gọi đileech_txt_ngu.”
Minh Cửu thèm khách sáoleech_txt_ngu, cô hớn đón lấy thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đơn, cũngvi_pham_ban_quyen không kéo cả Tống Trần vào: “Anh thích ăn gì?”
Tống Mục Trần cười rót cho cô: “ cũng được, đừng cay quá được.”
Minh Cửu bắt đầu đọc thực đơn xoèn xoẹt: “, vậy cứ nhìn mà gọi nhé. Chào bạn, cho tôi một phần thịt kho tàuleech_txt_ngu, sườn xào chua ngọtbot_an_cap, canh bao heo, vàng nhỏ chiên giòn, lẩu gà bao tử heo, măng xào”
tuôn ra một lèo bảy tám món, tay Tô Nam Y khựng lại, cô ta tỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thấu nói: “Chúng chỉ có người, không hết nhiều thế này đâu, lãng phí lương thực là tốt.”
Minh Cửu nhận ra đối phương đang châm chọc mình, ngượcleech_txt_ngu lại còn thẳng thắn đáp: “ chỉ gọi của mình tôibot_an_cap ăn thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, tôi đói rồi.”
Dư Thành Tắc lạnh lùng hừ một tiếngbot_an_cap: “Sáng nay cô ta đã ăn hai cáibot_an_cap bánh bao và ba bát sữaleech_txt_ngu nành đấy.”
Cửu nhướng mày: “ nha, tôi ăn mười cái.”
“Trời ạ,” Giang Nghiên là đầu tiên kinh hô, không tin vào mắt mình sờ thử bụng Minh Cửu: “Bụng phẳng thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online này, ăn đi hết rồi?”
Minh bịbot_an_cap cô đến mức rụt người lại: “Nhột Em là đói thôi, không phải sợ làmbot_an_cap mọi sao? Lúc nãy em vẫn chưa ăn no đâu.”
Lăng chấpleech_txt_ngu nhận lờibot_an_cap giải thích này một cách rất dàng: “Chẳng trách mấy ngàyleech_txt_ngu em không tốt, hóa ra bị đói.”
Minh Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhe răngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cười, gật đầu lia lịa. Xemvi_pham_ban_quyen kìa, người đã giúp cô lý do lý luôn rồi. giờ 077 chắc sẽ không lải nhải tai về chuyện sập thiết lập nhân vật nữa ?
Nghiên cũng cười nói: “Hôm nay sắc của Minh Cửu tốt hơn nhiều rồi, dường như da dẻ cũng hồng hào hẳn.”
Minh ý: “Thế Nam Yleech_txt_ngu à, cô cứ gọi phần của các cô đi, những này là tôi gọi cho tôi ăn. Đúng , thức ăn ở thế nào?”
Tống bỗngbot_an_cap nhiên môi: “Lát nữa ănleech_txt_ngu lên cô sẽ ngay thôi.”
Minh Cửubot_an_cap liếc anh mộtvi_pham_ban_quyen cái, vẫn đang thắc mắc ý Tống Mục là gì. Cho đến khileech_txt_ngu viên phục vụ bắtleech_txt_ngu đầu lên , nhìn thấy một đĩa thịt kho tàu chỉ có đúng sáu , Minh Cửu suýt thìleech_txt_ngu suy : “Món ăn 298 tệ mà chỉ miếng , tám người chúng ta chia thế nào ?”
Cô nói là cho riêng mình, trước mặt bao nhiêu người thế này, Cửu thật sự đành lòng ăn .
Tốngvi_pham_ban_quyen Mục Trần che miệng ho một tiếngvi_pham_ban_quyen: “Lát nữa còn có các món khác nữa.”
Cái đuôi tóc đuôi ngựa Minh Cửu rũ xuống: “ đĩa kho tàu này là tôi đã mờ đoánleech_txt_ngu được hình theo rồi.”
Quả , những món sau đó đượcvi_pham_ban_quyen bưng lên, cách bày trí món nấy đều vô cùng tinh tế, nhưngvi_pham_ban_quyen định thì Minh Cửu không dámvi_pham_ban_quyen hạ đũa luôn: “Cái này”
Tống Mục Trần chưa giờ thấy Minh Cửu lúng túng như . Rõ ràng số lượng đĩa trên bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ít, nhưngbot_an_cap bộ dạng Cửu lúc này trông đáng thương vừa cười. dùng chung gắp cho cô một miếng kho : “Ăn , không đủ thì gọi thêm.”
Minh Cửu lầm bầm: “Tôi chỉ sợ ăn đến mức khiến Dư Thành Tắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phá sản thôi.”
Dư Thànhbot_an_cap Tắc gần như răng thốt ra tiếng: “Cô việc gọi, một bữa cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chưa đến mức tôi phá sản .”
Minhleech_txt_ngu Cửu đầu, rốt cuộc cũng không nói thêm nữa. Cô đúng thấy Dư Thành Tắc không thuận mắt, Dư Thành Tắc cũng giàu thật, đối phương cũng là mờibot_an_cap , nhưng Minh sẽ không vì được ăn uống vô tội vạ.
Cô biết sức của , nếu côbot_an_cap mà ăn thì với mức tiêu của cửa hàng này, mười nghìn tệ cũng không trụ nổi. Minh tự thấy hai bữa cơm nguyên nấu nhà chung không đáng giá tới mười nghìn tệ, nếu thật ăn của Dư Thành Tắc mườibot_an_cap nghìnvi_pham_ban_quyen tệ cơm thì ngược lại cô sẽ trở thấp kém.
Tống Mục Trần cứ thế nhìn Minh Cửu ăn tì tì, sau khi đồ ăn đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lên đủleech_txt_ngu cô không gọi thêm món nào. Theo quan sát của Tống Mục Trần, này ước Minh Cửuleech_txt_ngu mới no ba phần.
Anh nhìn : “Gọi thêm vài nữa nhé?”
Minh Cửu lắc đầu: “ cần đâu, tôi dùng nước sốt trộnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cơm là được. Chị gái ơi, làm cho tôi một bát cơm, lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cái bát to này này, nén cơm chặt một chút nhé.”
Nói rồi cô chỉ vào cái bát tô canh lẩu gà trên bàn. Nhân viên vụ ngơ ngác đi ra, rồi lại ngơ bưng bát cơm lớn đi vào, còn làm đúng lời Minh làbot_an_cap nén đầy vun ngọn.
Đũa cả mọi khựng lại, trố mắt nhìn Minh Cửu kéo đĩa tàu lại , đổ hết nướcvi_pham_ban_quyen sốt vào bát cơm, trộn đều , sau đó cúi đầu lùa cơm liên tục.
Chỉ vài miếng, bát cơm lớn đã bị cô đi mảng. Quan đối phương chẳng thèm ăn miếng thức ăn , chỉ ăn cơm trộn nước thịt, trông vô cùng đángvi_pham_ban_quyen .
Thành Tắc cái trán ló dưới mái tócbot_an_cap dày rậmvi_pham_ban_quyen đối diện, không nhịn được hít một hơi thật sâuvi_pham_ban_quyen. Sao cứ như anh đang đãi Minh vậyvi_pham_ban_quyen? Anh mời người ta đi ăn, kết quả đối phươngvi_pham_ban_quyen lại ăn không , phải ăn trắng để lấp đầy bụng, mà truyền ra ngoài thì mặt mũi Dư Thành Tắc anh còn để đâu nữa?
Anh ra hiệu cho nhân viên phục vụ, rất nhanh đó, vài món nữa đã được lên. Động tác lên món tự nhiên khiếnvi_pham_ban_quyen Minh Cửu kinh ngạc, cô ngẩng đầu theo bản năng: “ người chưa no sao?”
Không nên như vậy , những người này ai nấy đều có dày chim sẻ, cô còn đặc tính toán khẩu phần, không đến mức để họ phải chịu mới đúng.
Dư Thành Tắc nghiến : “Gọivi_pham_ban_quyen cho cô đấy, tôi ăn xong cả rồi. cứ ăn đi, không đủ thì gọi tiếp. Tôi mời cô ăn cơmbot_an_cap mà để cô bụng đi về, nói ra tôi mặt mũi gì ?”
Tự mình đòi người khác chủ động đưa cho chắc chắn là hai ý nghĩa khác , thế nên Minh Cửu chấp nhận cực kỳ nhanh chóng: “Vậy tôi khách sáo với anh nữa đâu. Chị ơi, cho em thêm cơm nữa.”
bát tôvi_pham_ban_quyen lớn Cửu đưa , lúc này bên trongleech_txt_ngu sạch bongvi_pham_ban_quyen như vừabot_an_cap bị chó liếm qua, Tống Mục Trần tài nào nhịn được cười. Hóa ra tối qua khi cơm cô vẫn kiềm chế, hèn gì đêm muộn hôm qua hùng hục ăn hết ba bátbot_an_cap mì .
Với sức ăn này Minh quả thực rất dễ người ta kinh .
Hiện giờ Minh Cửubot_an_cap chẳng khác nào một streamer ăn uống, tất cả mọi người đều chằm chằm nhìn cô. Chứng kiến cô thêm một bát cơmvi_pham_ban_quyen, quét sạch sành sanh những món Dư Thành Tắc vừa gọi thêm, Minh Cửu mới thỏa mãn vươn vai một cái.
Tống Mục Trần đúng lúc đưa tới ly trà đã để nguội: “No chưa?”
Minh Cửu xoa , uống ly trà: “No sáu phần rồi, không ăn nữavi_pham_ban_quyen, lát nữa còn phải leo núi, ăn nhiều quábot_an_cap sẽ ảnh đến vận động.”
Cao Phồn Tinh tự kiểm điểm: “Tôi thật đáng , hôm qua đi hẹnleech_txt_ngu hò với cô lại để cô để đói trở .”
xua tay: “Anh có biết , tôi cũng chẳng nói. Dư Thành Tắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, mấy sau này là anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online động mời tôi ăn đấy nhé, không phải tôi chủ động đòi đâu.”
Dư Thành Tắc nhíu mày: “Phải, là tôi chủ động gọi, tôi đi thanhleech_txt_ngu toán đây.”
Ánh mắt Giang Nghiên và Hạc cứ không ngừng liếc về phía Minh Cửu. Sau khi cô đứng dậy, Giang Nghiên không nhịn được đưa tay sờ bụng Minh Cửu: “Chỉ nhô lên một chút thôi thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có hợp lý không vậy?”
Ăn uống say, tâm trạng Minh cực tốt: “Rất lý, tiếp theo chúngbot_an_cap ta làm gì?”
Tô Nam Y giúp lời: “ nay phải leo , Cửu, cô thực sự không chứ?”
Minh Cửu không tâm: “Không sao, ổn .”
Nam Y che miệng cười : “Tôi thấy Minh Cửuleech_txt_ngu giống một streamer bán hàng chútvi_pham_ban_quyen nào, giống streamer uống hơn đấy.”
Minh Cửu không hiểu streamer ăn uống là gì, cô thầm ghi nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online từ này vào , lát nữa phải tìm cho . Tránh để người khác nói mỉa mai mà bản thân lại nghe không , cứ đó cười ngốc nghếch.
Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phòng leo núi, Minh Cửu nhìn huấn treo hiểm ngangleech_txt_ngu hông, từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bước một leo lên . Minh Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không nhịn được nàn với : “Độ cao có chừng này mà cũng phảivi_pham_ban_quyen dùng dây bảo hiểm sao?”
“Không phải chỉ cần ‘vèobot_an_cap’ một cái lênvi_pham_ban_quyen tới đỉnh rồi à?”
077 còn thấy ngạc nữa: “Ký chủleech_txt_ngu, đây là giới hòa bình, cũng chỉ là người bình thường thôi.”
Minh Cửu đầu: “Nhưng ở chỗ ta, người bình thường cũng làm được mà.”
077: “Ngườileech_txt_ngu bình thường ở chỗ cô phải đối mặt với đủ loại nguy hiểm, cường độ nàyleech_txt_ngu đương nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online họ phải làm được. Nhưng ở không có xác , không có động thực vật biến dị, không cần mọi người phải liều mạng đổ máu.”
Minh siết chặt nắm : “ đúng, ta cứ tưởng leo núi trong miệng Dư Thành Tắc kích thích lắm, hóa ra là như thế này.”
077: “Muốn kích thích thì đi nhảy Bungee, bay lượn bằng bộ đồ bay hoặc chơi dù, lướt sóng, trượt tuyết, nhữngvi_pham_ban_quyen đó đủ kích rồi.”
Minh Cửuvi_pham_ban_quyen: “Ta có phải chán sống mà đi tự tìmbot_an_cap khổ vào thân?”
Cuộcvi_pham_ban_quyen sống của trước ngập nguy hiểm và kích thích không sai, Minh Cửu càng quý mạng . Cô chỉbot_an_cap có mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cái mạng này, nếu chẳng may mạng ở thế giới nhiệm , quỷbot_an_cap mới biết cô còn có trở về thế giới tận thế được .
Dù nơi đó đầy rẫy hiểm nguy, nhưngbot_an_cap dù sao đó cũng nhà. Có thân, có đồng đội ở đó, mặc cho thế giới có nát bấy đi chăng nữa, Cửu vẫn về nơi ấy hơn.
Vừa lúc đó, huấn luyện viên cũng trên cao hạ xuống, anh nhìn tám vịleech_txt_ngu khách chươngvi_pham_ban_quyen hẹn hò: “ trình cụ thể là vậy, mọi người có muốn trải nghiệm thử không?”
Kết quả tự nhiên là tất cả mọi người đều muốn thử một lần. Tô Nam Y lại lên tiếng: “ Cửu, ăn xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không vận động mạnh, hay là cô nghỉ ngơi mộtleech_txt_ngu đi?”
Minh Cửu đặc biệt nghe lời khuyên: “Được thôi, tôi nghỉ một , đợi ngườibot_an_cap nghiệm xong rồi tôi sẽ thử sau.”
Dẫu sao trên bứcvi_pham_ban_quyen tườngleech_txt_ngu núi này tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đa cũng chỉ treo được bốn người, Cửu lên lúc này khó tránh khỏi chen chúc.
Tống Mục Trần nghe vậy liền nói: “Tôi cũng đợi đợt sau vậy, mọi người chơi trước đi.”
Nụ cười mặt Tô Nam Y cứng đờ. Dư Tắc đã đầu giúp mặc trang bị bảo hộbot_an_cap: “Tôi thường đây, nếu cô còn sức thì gọi tôi, tôi nhất định sẽ đưa cô leo lên đỉnh.”
Tô Nam Y chớp mắt, nở một nụ dịu : “Được, tôi tin Thành Tắc anh định làm .”
Thành Tắc đã đến trông như một gã , chỉ cần Nam Y với anh một cái là hồn vía anh bay theo đốibot_an_cap phương luôn rồi.
Tống Mục Trần nhìn bộ dạng đóvi_pham_ban_quyen của anh ta, không khỏi nhếch môi đầy châm biếm. Bây giờ Dư Thành Tắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cứ đuổi Tô Nam Yleech_txt_ngu , là anh đừng đến trước mặt Cửu nịnh nọt là được.
Lúc này, Tống Mục Trần, Minh Cửu cùng Lăng Tri Hạc và Phồnleech_txt_ngu Tinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sangbot_an_cap một bên, còn Dư Thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tắc, Tô Nam Y, Lâm Kỳ và Giang thì bắt đầu leo dưới sự chỉ dẫnvi_pham_ban_quyen Dưbot_an_cap Thành Tắc và luyện viên.
Minh Cửu ngáp một cáivi_pham_ban_quyen, khóe mắt còn rướm ra hai giọt , cô tùy ý mắt, nhớ đến nhiệm vụ “được cho ăn” của Tống Trần, Minh Cửu định cho anh cơ hội này.
Thế là Minh Cửuleech_txt_ngu lặng lẽ nhích lại gần Tống Mục Trần: “ đi qua đây, tôi thấy gần đây trà sữa.”
Mục Trần chỉvi_pham_ban_quyen nghe hiểu ý, lập lấy điện thoại ra: “ vị gì? Tôi đặt .”
Minh nhớ những bình mình vừa : “Tôi nghe nói trà đào kem cheese ngon cực kỳ.”
Tống Mục Trần nhìn danh sách trà sữa hoa cả mắt, nhanhvi_pham_ban_quyen chóng và dứt khoát đặt ly. Với sức ăn của Minh Cửu, một ly sao thỏa mãn cô? về những khác, nào người nấy đều ăn uống lành mạnh đến sợ, họ làm sao uống được loại đồ đầy hóabot_an_cap chất và hương liệu chứ?
Tiệm trà ngay , mườivi_pham_ban_quyen phút đã được giao tới tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nơi. Trần chỉ ly trà sữa mặt: “Một lybot_an_cap làvi_pham_ban_quyen tràvi_pham_ban_quyen đào kem cheese, lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online còn lại là lục trà sữa hương nhài.”
“Thật sao?” Minh Cửu vui khôn xiết, hai tay trước ngực vái hai cái: “ ơn nam Bồ Tát.”
Mục Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khẽ một : “ làleech_txt_ngu cô đổi xưng đi? Cô cứ gọi tôi như vậy, tôi thực sự sợ ngày mình phải phổ độ chúng sinh mất.”
“Cũng được,” Minh Cửu hút một hơi đào kem cheese thật sâu: “ Mục Trầnvi_pham_ban_quyen? Có vẻ hơi khách , tôi gọi anh là Mục Trần nhé?”
Tống Mụcbot_an_cap Trần lòng nheo mắt: “Gọi như vậy rất tốt. giờ, ly này cũng là của cô.”
Minh Cửu mỗi tay cầm một tràbot_an_cap sữa, hai ngụm trà đào ngọt ngào, lại uống lục trà hươngleech_txt_ngu nhài thanh mát để tráng miệng, cả khu tập luyện này xem ra cô là người bận rộn nhất.
Tống Mục Trần ngồi đối diện, chống cằm nhìn Cửu uống trà sữa, chỉ riêng quan sát cô thôi cũng khiến tâm trạng anh trởvi_pham_ban_quyen nên cực . Thay vì trước đây, Tống Mục Trần chưa sẽ có một ngày mình chẳng làm gì cả, ngồi nhìn một cô gái mà lại cảm thấy đối phương chỗ nào cũng đáng yêu như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Tri Hạc huých nhẹ vào tay Cao Tinh: “ nhìn Mục Trần kìa, ánh ấy lên ngườivi_pham_ban_quyen Minh Cửu luôn , gỡleech_txt_ngu thế nào cũng không ra.”
Trong một chương trình hẹn , mỗi câu nói ra đều không phải là lời thừa thãileech_txt_ngu, Tri Hạc không lệ. Cô nhận mình nói vậy là có tâm tư riêng, cô thấy Cao Phồn Tinh khá ổn.
Nhưng hôm qua Phồn Tinh đã hẹn với Minh Cửu, cộng thêm việc hiện tại Cửuleech_txt_ngu thay đổi khôngvi_pham_ban_quyen ít, lỡ như Cao Phồn Tinh cũng có thiện với Minh Cửuvi_pham_ban_quyen thì sao? Lúc này Lăng Hạc chínhvi_pham_ban_quyen là mượn tương tác giữa Tống Mục Trần và Minh để dò xét suy nghĩ của Cao Phồn Tinh.
Cao Phồn Tinh liếc Minh Cửu một cái, lúc này cô đang đầu hút hơi trà sữa thật lớn, khiến hai gò má phồng lên. Ánh mắt Cao Phồn Tinh qua một tia cười, anh cảm thấy Minh Cửu lúc này tràn đầy sốngbot_an_cap.
Chứ như trước , dùvi_pham_ban_quyen đã trong căn nhà chung năm nhưng giốngbot_an_cap như mộtleech_txt_ngu người hình tách biệt khỏi đám đông.
lúc Cao Phồn đang nhìn chằm chằm Minh , cô đột nhiên ngước mắt lên, vừa vặn ánh mắt của anh. Phồn Tinh theo bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online năng dời mắt chỗvi_pham_ban_quyen khác, ngược lại Cửuleech_txt_ngu vô cùng bình tĩnh, thấy phương né tránh, cô lại cúi đầu .
Cô khẽ xích lại Mụcleech_txt_ngu Trần: “Trà sữa có thể tự không? Trong căn nhà chung hình như không được gọi đồ ăn bên ngoài.”
Tống Mục Trần gật đầu: “Có thể tự , tự làm sẽ tốt chobot_an_cap sức khỏe hơn.”
Minhleech_txt_ngu Cửu đã hiểu: “ tôi nghiên cứu thử xem.”
Tống Mục Trần: “Chỗ anh lá trà”
Minh Cửu cũng không hoàn toàn không hiểu sự đời: “Trà của anh quý quá, làm trà sữa phí lắm, tôi tự mua ít trà bình thường là được rồi.”
Tống Mục Trần lại có ý kiến khác: “Ăn vào bụng thì không lãng , hay là em làm trà sữa xong rồi sẽ không chia cho anh ?”
Minh Cửu xìu xuống: “Tôi không có ý đó, thôi bỏ , tôivi_pham_ban_quyen không lại anh.”
Minh Cửu từng tung ở thế giới tận thếleech_txt_ngu, chưa bao giờ vào mồm mà dựa vào năng đấu. Có động thủ thì tuyệt đối không nhiều, thế khi gặp loại người khéo ăn như Tống Mục Trần, Minh Cửu vô bị đối phương dắt mũi .
Nhưng Minh Cửu cũng chẳng bận tâm, nếu Tống Mục Trần thật sự quá đáng, cô tự có cách để đối .
Thuyết phục được Minh Cửu như ý , Tống rất tốt, vừa lúc của Dư Thành Tắcvi_pham_ban_quyen cũng sắp đến đỉnhleech_txt_ngu nhà thi đấu . Trong bốn khách mời, Dư Tắc không ngoài dự đoánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là người tiên lên đỉnh, theo sau Lâm Kỳ.
Sau khi đứng vững, cả hai đồng chìa tay về phía Tô Nam Y đang ở bên dưới, lơ Giangbot_an_cap ở cạnh cô ta. Minh Cửu ngẩng đầuvi_pham_ban_quyen nhìn một cái, “ực” một tiếng nuốt ngụm trà sữa trongleech_txt_ngu miệng xuống: “Đây có là cái mà các anhvi_pham_ban_quyen gọi là trường đấu La không?”
Tống Mục Trần qua mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lượt, rồi lại tẻ nhạt thu hồi tầm mắt: “Cũng gần như thếleech_txt_ngu.”
Minh Cửu hăng hái: “ đoán ấy sẽ chọn ai?”
Tống Mục Trần: “Anh không rõvi_pham_ban_quyen, nhưng anh nghĩ chắc cô ấyvi_pham_ban_quyen sẽ chọnbot_an_cap Lâm Kỳ?”
Minhbot_an_cap Cửu lắc đầu: “Tôi cô ấy sẽ chọn Dư Thành Tắc, vì Thành Tắc am hiểu leo này, lý do có sẵn cả .”
nhiên Minh Cửu đã trúng, khi nhìn thấy bàn tay đưa , Tô Nam Y dự một chút rồi không chút chần chừ chọn Dư Thành . Lâm Kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khựngleech_txt_ngu lại, sau đó ra không quan tâm mà chuyển hướng Giang Nghiên ở bên cạnh.
Giang Nghiên thầm nghĩ trong lòng: Tôi lựa chọn chắc? Đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giữleech_txt_ngu , lẽ ra cô nên nhận thiện ý của Lâm Kỳ biếnvi_pham_ban_quyen tướng vây cho ta. Nhưng mà chẳng là tiểu công chúa chứvi_pham_ban_quyen?
Thế Giang Nghiên coi như không thấy của Lâm Kỳ, tự mình hùng hục leo lên .
Lâm Kỳ thật sự mất mặt, chỉ có thể thu tay lại, lúng túng đứng sang một . Minh Cửu phía lại xem đến mức hớn hở: “Giang Nghiên thật sự khá vị.”
Tốngleech_txt_ngu Mục Trần không nhịn được phải nhắc nhở cô: “Tiết chế lại chút, quay đang mởvi_pham_ban_quyen đấy.”
Minh Cửu ấm ứcvi_pham_ban_quyen đáp một tiếng: “Ồ, biết rồi.”
Bên kia, Tô Namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Y được Dư Thành Tắc kéo lên đấu, sau khi đứng , cô vội vàng cảm ơn Dư Thành Tắc, thời không quên thích lý do rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mình chọn anh: “Dù sao Thành Tắc thường xuyên chơileech_txt_ngu leo núi, ấy kéo tôileech_txt_ngu lên chắc còn dư sức.”
gượng cười: “Hiểuleech_txt_ngu mà.”
Nghiên vừa gắng gượngvi_pham_ban_quyen leo lên đến nơi đã thấy những lời nồng mùi trà xanh này, côbot_an_cap không nhịn mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đảo , thầm đúng là trà xanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đâu cũng có, sao trà xanh trong chương trình của bọn họ lại cao tay nhưleech_txt_ngu vậy chứ?
Xem cô ta dỗ dành những gã đàn ông này kìa, nấy đều mê cô ta điếu đổ.
Chẳng buồn nhìn Tô Nam Y và đám đàn ông tình kia nữa, Giangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sau khi thở dốc một hồi thì nhìn xuống : “Vẫn là Minh thoải mái nhất, leo núi đi . Tôi xuống trướcvi_pham_ban_quyen đây, tôi cũng muốn xuống dưới uống một ly trà xanh.”
Cô cố tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhấn chữ “trà xanh”, nụ cười của Nam Ynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cứng , suýt nữa thì sụp đổ. Giang Nghiên chẳng thèm quan tâm cô ta nghĩ gì, ra hiệu với huấn luyện viên ở phía , rồi vèo một cái đu dây đi xuống.
Minh Cửu nhìn cảnh đu dây xuống, đột nhiên cằm: “Đu dây xuống nhìn ngầu thậtleech_txt_ngu đấy.”
Tống Mục Trần liếc nhìn: “Đến lượt chúng ta rồi, em vừa uống trà sữa xong, có ổn đấy?”
“Bỏ chữ ‘’ đi,” Minh đứng dậy vươn , Tống Trần dường như nghe thấy cácbot_an_cap khớp xương kêu răng rắc. Cửu tiên phong đi trước: “Nghe nói trà sữa và bánh ngọt là một cặp trời sinhbot_an_cap.”
Tống nghe tiếng ý nhị: “ rồi, lát nữa chúng ta xuống sẽ có đủ .”
“Biết ngay Mục Trần anh là trượng nghĩa nhất mà,” Minh Cửu vỗ vai Tống Mục Trần mộtbot_an_cap đầy vẻ huynh đệ: “Sau này tôi bảo kê anh.”
“Em? Bảo kê anh?” Tống Mục suýt nghi tai mình, nhưng nhìn thấy nụ cười hăng hái của Minh Cửuleech_txt_ngu, anh lập tức đổivi_pham_ban_quyen lời: “Được, sau phải nhờ Cửu Cửu chiếu cố anh nhiều hơn rồi.”
“Dễ nói,” Minh Cửu vỗ ngực bao trọn gói, “Đến ta rồi.”
nàyvi_pham_ban_quyen nhóm Tô Nam Y cũng đã hết, thấy Minh và Mục định thử thách, Tô Nam Y sao có thể bỏ qua cơ hội này để lấy lòng mọi người? Thế là cô khẽ : “Chúng tôi bản dành cho người mới bắt đầubot_an_cap, người cứ từ từbot_an_cap thôi, đềubot_an_cap được cả.”
“Chẳng qua là tốn thêm chút thời gian .”
Giang Nghiên đứng cạnh Tô Nam Y bĩu , vì đang chương trình nên cô không thể nói gì.
Minh đầu ừ , cô luôn cảm thấy Tôleech_txt_ngu Nam Y có gì đó là lạ, nhưng bảo phương có ác ý với mình thì Minh Cửuleech_txt_ngu lại không nhận được, thế nên cô cũng không nghĩ nhiều: “Biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rồi, cảm cô đã nhắc nhở.”
Vì mọi người đều là học, lúc thắt các thiết bị an cho người, huấn luyện viên vẫn ngừng dò phải chú ý an toàn. Minh Cửu dù có bản nhưng lúc này không hề kiêuvi_pham_ban_quyen ngạo mà lắng vô cùng nghiêm .
Sau khi thắt xong dây an toàn cho mọivi_pham_ban_quyen ngườileech_txt_ngu, luyện thổi còivi_pham_ban_quyen. Tốngvi_pham_ban_quyen Mục Trần vừa mới leo lên được hai đá, đang định tay bám lấy thứ ba thì phát hiện cạnh có người vèo một cái đã vọt qua.
Tống Mục Trần ngẩng phắt đầuleech_txt_ngu lênleech_txt_ngu, liền dây bảo hiểm ngang hông Minh như chỉ để làm cảnh, hoàn toàn lỏng sau lưng cô. Bản thân Minh Cửu lại nhanh nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online linh hầu, bức tường leo núi dựng đứng kia với cô chẳng nào bình địa. Cô cứ thế áp sát vách đá, thoăn thoắt leo lên trên. Khi gần chạm đến đỉnh, Minh lực đôi tay, siết chặt cơ bụng rồi nhẹ nhàng người nhảy vọt lên.
Minh Cửu hai tay chống hông, rũ mắt nhìn ba ngườivi_pham_ban_quyen đang cổ dướileech_txt_ngu vách : “Tống Mục Trần, tôi có lợi hại không?”
Minh Cửu đứng vững, biểu cảm lo lắng trên mặt Tống Mục Trần mới trở lại bình thường. Nghe gọi mình, không được mà bật , cao giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đáp: “Siêubot_an_cap lợi hại!”
“Hì hì,” Cửu cười hai tiếng: “ mau lên đi, tôi anh ở trên này.”
Tốngvi_pham_ban_quyen Mục Trần gật đầu, cuối cùng cũng bắt đầu phát lực. Dẫu sao thường xuyên rèn luyện thể , vẫn hữu sức mạnh một người đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thành bình thường.
Lăng Tri cuối cùng cũng hoàn hồn, lúc mới kiểm soát được biểu cảm. Côvi_pham_ban_quyen nhìn Minh Cửu đang chống hông có ý vàleech_txt_ngu kiêu ngạo ở phía , chủ đề bỗng nhiên chuyển sang một chiều hướng khác: “Chẳng trách Minh Cửu ăn nhiều như vậy, hóa ra sức lựcvi_pham_ban_quyen đều vào việc này cả .”
Cao Tinh im lặng. Anh ở đường leo ngoài cùng nên rất quá trình Cửu lên. Tốc độ này quá nhanh, lúc nãyleech_txt_ngu huấn luyện viên làm mẫu cho mọi người, dù đã cố ý đi chậm lại thì cũng phải mất ba mới lên đến đỉnh.
Nhưng vừa rồi Minh Cửu mất bao lâu? Có đếnbot_an_cap phút ? Chính Phồn Tinh cũng thấy hoài nghi. Anh không nói gì, chỉ lầm lũi lên. Hiện tại đã mất mặt rồi, nếu dốc toàn lực thì thể diện này coi như vứt đi hoàn toàn.
Ba trên vách đá mỗi người một ý nghĩ, còn bốn người dưới chân tường thì đồng loạt đầu, mặt đầy vẻ kinh ngạc.
Dư Thành , Tô Nam Y, Lâm và Giang đều không ngồi dãy ghế bên cạnh màvi_pham_ban_quyen ngay gần vách để quan sát, ai ngờ được họ lại chứng kiến cảnh .
Huấn viên huých tay Dư Thành Tắc: “Côleech_txt_ngu gái lợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hại thật, hoàn toàn dựa vào lực tay và cơ lõi để leo lên. Lần đầu leo núi mà thành tích còn tốt cả kỷ lục tốt nhất từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nay của cậu, cảm người ta thế nào?”
Dư Thành Tắc nghiến răng đối phương mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cái. Người kia cười ha hả, chẳng hề để tâm đến cái lạnh của anh . Theo ông thấy, Dư Thành Tắc vốn quá kiêu ngạo, không ngờ giờ lại một cô gái nhỏ vào như vậy.
Đây gọi là gì nhỉ? Sông có khúc người có lúcbot_an_cap? Cũng có ngày Dư Tắc phải nếm mùi sao?
Lúc vách đá, Tống Mục Trần và Caoleech_txt_ngu Tinh vô tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rơi cuộc đua ngầm, cả hai đều không chịu thua, không thứ nhất chỉ cầu nhì.
Dù saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tống Mục Trần cũng thường xuyênbot_an_cap luyện, tố chất cơ thể quả tốt hơn Cao Phồn Tinh. Khi anh sắp leo đến đỉnh, một bàn tay đưa ra từ phía trên. Bànbot_an_cap tay ấy rõbot_an_cap rất mảnh trắng trẻo, nhưng sau lấy anh, Tống Mục Trần có cảm như mình bị Minh Cửu xách lên. Chẳng cần anh phải nỗ lực, đã bịvi_pham_ban_quyen cô lôi tuột lên đài leo núi.
Tống Trần nén sựleech_txt_ngu kinh ngạc trong lòngbot_an_cap: “Cô sự rất giỏi.”
Cửu nở nụ tươi, kéo Tống Mục Trần một cái: “Cao Phồn Tinh tới rồi, chúng ta giúp anh một ?”
trạng Tống Mục vì hai chữ “chúng ” trong miệng Minh Cửu: “Được, cùng nhau.”
Nếu nóibot_an_cap của Dư Thành Tắc leo với đủ loại sóngbot_an_cap ngầm cuộn trào, thì của Minh Cửu lại hòaleech_txt_ngu thuận lạ thường. Khi được Minh , Lăng Tri chẳng hề kiêng dènội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mà ôm chầm lấy côvi_pham_ban_quyen: “ Cửu, cậu cũng quá đi? Sao cậu làm được hay vậy?”
Minh Cửu một chút, ra một câu lờivi_pham_ban_quyen đầy ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Ăn nhiều vận động nhiều?”
Nếu không cô cũng chẳngbot_an_cap biết giải thích sao sức mạnh phi thường mình.
Tri Hạc không mảy may nghi ngờbot_an_cap, dễ dàng chấp nhận câu trả lờileech_txt_ngu này: “Vậy mai tôi cũng phải bắt đầu tập thể thao mới được.”
Nói phiếm vài câu trên đỉnh, mọi người cuối cùng cũng đi . Dư Tắc còn hăng hái bao nhiêu thì giờ lại ủ rũ bấy , không thốt ra lời nào. gì bây ? Nói việc anh ta Minh Cửu vượt mặt thế nào sao?
Anh ta không chịu nổi cái này.
Ngặt nỗi ta không nói nhưng lại có khơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ra, ví dụbot_an_cap Giang Nghiên. Giang sớm đã nhịn một bụng tức, giờ thấy Tắc mặt, kéo theo sắc mặt của Tô Nam cũng khá khẩm gì.
Thế là Giang Nghiên muốn vào lửa, cố ý nói lớn: “Minh Cửu, lúc nãy cậu làm thế nào ? Huấn luyện nói còn phá cả kỷ lục Dư Thành , giỏi quá!”
Minh Cửu nhướng mày: “ sao? Kỷ lục đó lợi lắmleech_txt_ngu à?”
Huấn luyện cũng thuộc dạng thích xem náo nhiệt: “ hại, Thành Tắc đã bị ở lục này gần ba thángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rồi, ngờ cô lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rút ngắn được nhiều đến thế.”
Cửu nghe xong thì thôi, cô quan tâm đếnvi_pham_ban_quyen lục gì cả, trong lòng cô đang nhớ tới bánh ngọt và điểm tâm mà Tống Mục Trần đã hứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lúc . Vì cô mỉm cười vớileech_txt_ngu huấn luyện viên, hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không thấy việc mình phá kỷ Dư Thành Tắc có gì to tát, ánh mắt nhanh chóng sang Tống Mục Trần.
Tống Mục Trần đãleech_txt_ngu nhìn thấu bản tính ham của Minh Cửu, chỉ một ánh mắt của cô anh hiểu ngay đối phương muốn gì. Anh liền cười nói: “Đã tới , tôi đặc biệt thêm vài loại hương vị khác nữa.”
Minh Cửu lập tức hớn hở: “Tống Mục Trần, anh tốt quá, vậy tôi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khách sáo với nữa đâu.”
Nhìn bóng lưng vui vẻ của Minh Cửu, Tống Mục Trần khẽ cười đầu, làm gì có khen người ta là “anh tốt quávi_pham_ban_quyen” một cách nhiên như thế? Nhưng lạ thay, nghe lời Cửu, tâm trạng Tống Mục Trần lại thấy cực kỳ .
Dư Thành Tắc vẫn đang trongvi_pham_ban_quyen tâm trạng sa sút, ngặt nỗi trong mắt Minh Cửu căn bản không hề có anh ta. Lúc này cô đang nhìn hộp điểm kia, ánh mắt do dự chuyển qua chuyển lại, rốt cuộc nên ăn cái nào trước hơn?
Tống Mục Trần chậm bước tới, thấy Minh Cửu đang phân vân, trong mắt anh qua một tialeech_txt_ngu cười: “ cả chỗ này đều của cô, cái nào côvi_pham_ban_quyen cũng có thể nếm thử.”
Minh Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhìn mọivi_pham_ban_quyen người trong căn nhà nhỏ: “Không cần sẻ với mọi sao?”
Tống Mục Trần thong thả nói: “ đặt hai phần, cô cứ yên tâm mà .”
“Tống Mục Trần, anh thật là người quá tốt.” Minh Cửu vui mừng: “Anh chu đáo quá.”
Tai Tống Mục Trần khẽ đậy: “Chỉ chút đồ thôi, thế này đã gọi đáo rồi sao?”
Minh rảnh để nói chuyện với anh nữa, vì Tống Mục Trần nói phần này là của , nên nếm qua loạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online một miếng để “tẩm nhuần mưa móc”. Cho đến khi tới bánh mousse Rừng Đen, Minh Cửu mới mở to mắt: “Sôcôla?”
Mặc dù cô chưa ăn, nhưng cô nghe đại ca kể rồibot_an_cap. Anh ấy nói lúc đầu có vị đắng, nhưng sau đó sẽ ngọt thanh và vị rất đậmbot_an_cap đàleech_txt_ngu. Nhắc mới tiếc cho đại ca, đây người nhà thấy sôcôla không tốt cho sứcleech_txt_ngu khỏe nên không cho ăn nhiều.
Kết quả ai màleech_txt_ngu ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tận thế ập đến, những thứ trước bị coi là không lành mạnh sau này chẳng còn gì để mà .
Cho cho nên cô phải ăn thêm vài miếng ở đây mới được!
Minh Cửu mạnh xắn một miếng bánh mousse Rừng Đennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thật lớn, ăn đến vui vẻ màvi_pham_ban_quyen cũng không tự được mà khẽ đưabot_an_cap, dường như đến cả từng sợi tóc cũng toát ra vẻ hân hoan.
Cái nết ăn của Minh rất dễ sang người khác, đến về sau, ngay những khách trong căn nhà chungvi_pham_ban_quyen vốn suốt ngày kêu gào phải cân, dáng cũng mỗi người cầm một miếng bánh ngọt nhỏ trên tay. Trước mặt Tống Mục Trần đặt mousse Rừng Đen, anh hoàn toàn không vào, mà đợi sau khi Minh Cửu xử lý xong phần của , mới đẩy đĩa bánh đó sang trước mặt cô.
Minh nhiên: “Anh ăn ?”
Mục Trần đáp: “Tôi không thích ngọt, nên đành cô chia sẻ giúp vậy?”
Đôi mắt Minh Cửu không khỏi trợn tròn vì kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngạc: “Đồ ngọt ngon thế này mà anh lại không à?”
Tống Mục Trần bộ đó chọc cười: “Ừ, thiên về hơn.”
Trước khi đầu “xử lý” miếng bánh, Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Cửu nhận lại anh lần cuối: “Cho tôi thậtvi_pham_ban_quyen đấybot_an_cap à?”
“,” Tống dứt khoát lấy nĩa trong Cửu, cắm vào một miếng bánh: “Giờleech_txt_ngu nó là của cô rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.”
Minh Cửu hoàn yên tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Tống Trần, tốtbot_an_cap bụng đấy. Yên tâm, tôileech_txt_ngu không ăn không của anh đâu. Lát nữa chơi trò CS gì đó, tôi sẽ bảo vệ anh.”
Tống Mục Trần khựng lại một chút, cảm giác khi được một cô gái nói sẽ vệ mình quả thực cóvi_pham_ban_quyen chút vi diệu. nhưng anh không mà thuận theo lời : “, vậy lát tôi trông cậy hết vào cô để được gánh đấy.”
Minh Cửubot_an_cap vỗ ngực đoan đầy hào sảng: “Yên đi, cứ giao cho tôi.”
Tống Trần không thể nhịn cười được nữa, anh bật cười khe khẽ. Cửu ngước lên nhìn với vẻ thắc , không hiểu anh cười cái gì, Tống Mục cũng chẳng giải , anh chỉ biểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ôm đồm mọileech_txt_ngu việc lúc nãy của cô rất đáng yêu.
giống như mộtbot_an_cap tỷ vậy, khi những đó, tỏa ra vẻ tự tin, chẳng giống như khoác lác chút nào. Vậy sự tự tin của Minh Cửu rốt từ đâuvi_pham_ban_quyen mà ? Phải chăng bắt nguồn sức mạnh khácleech_txt_ngu người của cô?
Lời của Minh Cửu rất nhiều người đã thấybot_an_cap, Nam Y vì vừa mới mất mặt nên lúc này cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không muốn nhảy ra tranh cãi. Cô ta cứvi_pham_ban_quyen coi như Minh đang bốc phét, đợi đến lúc chơi bắt đầu, nếu Minh Cửu thể hiện tệ hại lúc người mất mặt chính là Minh .
ngơi ởbot_an_cap khu leo núi một lát, Dư Thành Tắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dẫn mọi người vềleech_txt_ngu phía sân chơi thực chiến. Có lẽ lúc nãy ở khu núi bị Cửu lấn lướt nên trong lòng Dư Thành đã tích tụ một bụng lửa giận.
Sau khi đến địa điểm, nhân viên hướng dẫn đưa mọi thay quần áo và nhận trang . Cửu ôm bảo hiểm, khẩu màu đeo chéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sau lưng, cùng các nhân viên bước ra khỏi phòng thay đồ.
Khi cô đến, mọi đã thay xong trang bị và đang tụ tập trò theo nhóm. Thấy Minh Cửu đi tới, tất cả đều đồng loạt .
Lúc này, Minh hoàn toàn trút bỏ vẻbot_an_cap yên tĩnh, hiền hòa khileech_txt_ngu trong căn nhà chung. Cô cứ thế thả bước tới, giống như một mãnh thú đang đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tuần lãnh địavi_pham_ban_quyen củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mình, còn những giống như kẻ ngoại lai xâm nhập, dường như tiếp theo sẽ bị cô xác.
Tống Mục Trần không nheo mắt lại. lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online và Minh ăn lúc nãy dường như là hai thái cựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hoàn toàn khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online biệtvi_pham_ban_quyen. Một bên đầy vẻ dã tính và ý chí chiến đấu sục sôi, bên kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lạibot_an_cap yên tĩnh, hại, thậm chí đáng yêu.
Một con người mà có thểleech_txt_ngu hòa trộn hai đặc chất này một cách hoàn hảo như vậy, Minh thực sựbot_an_cap lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online người rất đa diện và mâu .
Đứng định trước mặt mọi người, thấy ai nấy đều im lặng, Minh Cửu không nghiêng đầu: “Sao vậybot_an_cap?”
Lăng Tri Hạc sực tỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Minh Cửu, lúc nãy cô ngầu quá đi mất!”
Minh Cửu cười : “Cũng thường thôi mà, khi nào thì trò chơi bắt đầu?”
Thành Tắc không muốn thừa nhận bản thân vừa rồi cũng nhìn Minh Cửu đến ngây người, giờ nghe cô , giấu tâm tư, ta cố tình nói cứng: “ biết luật chơi chưa mà đòi bắt đầu? Có biết chơi thế nào không?”
Minh Cửu vân vê dây đeo súng sơn trước ngực, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Tôi quả thực không biết chơi thế nào, nhưng nghe nhân viênbot_an_cap chỉ cần bắnleech_txt_ngu trúng đối phương là coi như loại phải không?”
Dư Thành Tắc cười nhạo: “Cô chắc chắn mìnhvi_pham_ban_quyen bắn trúng người khác sao? Đừng bị người ta như săn thỏ đấy.”
Minh Cửu nở nụ cười để lộ hàmleech_txt_ngu răng trắng bóng: “ chơi bắt đầu rồi sẽ rõ thực hư.”
Cô sự cảm thấy Dư Tắc có phiền phức, sau khi đấu vài , cô chạyleech_txt_ngu ngaybot_an_cap đến cạnh Mục Trần: “Tống Mục Trần, anh biết chơi không?”
Tống Trần vân vê ngón tay: “Không biết, vậyleech_txt_ngu nên lát phải dẫnvi_pham_ban_quyen tôi rồi?”
“Không thành vấn đề, cứ giaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cho tôi.” Minh Cửu hào phóng vỗ vỗ vào tay Mục : “Đã nói là sẽ bảo kê anh mà.”
Nhìnvi_pham_ban_quyen Minh Cửu vàvi_pham_ban_quyen Tống Mục Trần ghénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sát vào nhau nói chuyện nhỏ nhẹleech_txt_ngu, Tắc nghiến răng định nói gì đó thì huấn luyện viên lên tiếng: “Vị tiểubot_an_cap thư đây nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chưa đủ, thực bắn trúng đối phương là bị .”
“ trò có tính điểm, ví dụ bắn trúng tay chân thì chỉleech_txt_ngu được điểmleech_txt_ngu khởi . Nhưng nếu bắn trúng hoặc mũbot_an_cap hiểm thì tính 5 điểm, cùng sẽ vào tổng điểm để xếp hạng.”
Minh Cửu đã hiểu, cái này cũng như đánh thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vậy, một súngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nổ đầu chắc chắn phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lợi hơn việc bắn gãy tay chân đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phương rồi. Khoản này cô cực kỳleech_txt_ngu thạo, cô còn trò CS thực chiến này khó đến mức nào chứ.
dù cảm thấy trò chơi đơn giản, Minh cũng không thể ra mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, vốn phải hạng người mạn. Hơn , cái hệ thống rách việc kia cứ luôn lải nhải về thiết lập nhân vật, lúc thiết cô vẫn phải tuân thủ một chút.
077nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cạn lời: “ thực sự cảm ơn ký vẫn còn nhớ là không được làm sụp đổ thiết lập nhân vật đấy. Cô nhìn xem cáileech_txt_ngu thiết lập hiền lành, ti của nguyên chủ đã bị phá nát đến mức nào rồi?”
Minh Cửu chột một giây rồi lậpleech_txt_ngu tức đổ : “Cũng đâu có sụp toàn chứ? Với lại, cô ấy vốn dĩ rất ít , các khách mời khác cũng hiểu rõ nguyên chủ, biết tôi thế này mới là tính cách của cô ?”
077 chẳng tranh cãi Minh Cửu, vìbot_an_cap đôi khi cô rất giỏi lý cùn.
Trao với 077 vài câu, tâm Minh Cửu lại vào vị huấn luyện viên trước mặt, ông đang thông báo nội dung trò chơi: “Trận đấu nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online các vị mời sẽ thànhbot_an_cap từng nhóm hai người. Ngoài 8 khách , sân đấu cũng sẽ có thêm 12 viên tham gia.”
“Thời gian trò chơi giớibot_an_cap hạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, cho đến khi chỉ còn lại một nhóm khách mời cuối cùng. Bây giờ, mời các vị tự chia nhóm, ba phút trò chơi chính thức bắt đầu.”
Minh Cửu kéo nhẹ Tống Mục Trần: “ ta một nhé, anh ?”
Tống Mục Trần cầu còn không được: “Tất nhiên là không vấn gì. Huấn luyện , tôivi_pham_ban_quyen và Minh Cửu một nhóm.”
Đã có người lập đội, những ngườivi_pham_ban_quyen còn lại nhanh chóng hoàn tấtvi_pham_ban_quyen. Ví dụ như lần này Tô Nam Yleech_txt_ngu không lập độibot_an_cap với Kỳ mà chọn Dư Thành Tắc. Minh Cửu không hiểu, nhưng cảm thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vô cùng chấn .
“Ngươi nói xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cô ta nghĩbot_an_cap gì vậy? Sao lập đội vớivi_pham_ban_quyen Dư Thành Tắc? Chẳng phải cô ta và Kỳ đang có với sao? Lúc nãy khu leo núi đã chọn Dư Thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tắc , giờ vẫn anhleech_txt_ngu ta? Cô không sợ Lâm Kỳ ghen à?”
077 đang suy ngẫm: “ thống cũng không hiểu.”
Minh Cửu vỗ tay một cái: “Ta hiểu rồi, cô ta đi một nước cờ lớn đấy!”
077: “ sao? Ký chủ thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sự hiểu ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online?”
Cửu khẳng định chắc nịch: “Đúng thế!”
Tô Nam Y chung với Dư Thành Tắc không chỉ khiến Minh Cửu ngạc nhiên mà những khác trong căn nhà chung cũng ngỡ ngàng. trước đó Tô Nam Y và Lâm Kỳvi_pham_ban_quyen luôn một cặp sinh, giờ đây cô ta lại năm lần bảy lượt chọn Dưvi_pham_ban_quyen Thành Tắc, khiến ánh mắt mọi người nhìn Lâm Kỳ có chút khác lạ.
Tô Nam Y nghiến răng, cô đơn là thấy Minh Cửu chướng mắt. Tại phòng leo Minh Cửu đã quá nổi bật, điều này khiến Tô Nam Y vô cùng khó chịu. Bây giờ cô chỉ muốn dậpbot_an_cap tắt nhuệ khí của Minh Cửu, tốt nhất khiến cô phải mất mặt.
Vì , khi chọn cộng sự, Tô Y chủ động đề nghị lập đội với Dư Thành Tắc. Dẫu trong mắt cô tabot_an_cap, Dư Thành Tắc là người chơivi_pham_ban_quyen lão luyệnleech_txt_ngu, kinh nghiệm tròleech_txt_ngu chơi chắc chắn phong phú, thể dẫn dắt cô ta giành chiến thắng.
Còn về phần Lâm Kỳvi_pham_ban_quyen, sau này cô tự có lý dovi_pham_ban_quyen để đối phónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, giống như chuyện ở phòng hômbot_an_cap nay . Lúc Tô Nam Y cực kỳ tự bản thân, ông khó lòng cưỡng mộtbot_an_cap người phụ nữ dịu dàng, mà cô biết mình chính kiểu người như thế.
Chỉ cần cô thỏvi_pham_ban_quyen thẻ nũngbot_an_cap nịu vài câu, cảm xúc tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cũng sẽ tanbot_an_cap , và cuối mục đích cô vẫn đạt được.
Tô Nam Yvi_pham_ban_quyen Dư Thành Tắc thành một đội, vậy là Lâm Kỳ bị lẻ ra. Giang Nghiên chẳng đờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nào muốn chung đội với Lâm , cô đâu phải kẻ chuyên đi nhặt ve chai? thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cô cực động lên tiếng: “Tri Hạc, chúng ta một đội nhé? Huấn luyện viên đâu có con gái không được lập đội với nhau.”
Tri Hạc nhìn Cao Phồn Tinh, rồi lại nhìn Giang Nghiên, dứt khoát chấp mời: “Được chứ, đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gần mỹ nữ thì tôi là người hời rồi.”
Minhleech_txt_ngu Cửuleech_txt_ngu ômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online súng, tiếc nuối thở dài: “Vẫn là theo em thì sướng hơn.”
Tống Mục Trần cười như không cười: “Dẫn gái? Trò chơi cònbot_an_cap bắt đầu, Cửu đãbot_an_cap chê anh rồi sao?”
Minh Cửu mày, sao cô thấy lúc này Tống Mục Trầnleech_txt_ngu có chút gì đó giống Nam Y nhỉ? Chưa kịp suy nghĩ kỹ, loa phóng thanh của diễn vang lên: “Chúng ta show hẹn , show hẹn hò , buộc phải là nam nữ phối hợpbot_an_cap!”
Minh Cửu lầm : “Giới tính đừng nên quá như vậy.”
Đạo diễn: “Bắt phải làleech_txt_ngu nam nữ hợp.”
Sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mặt Giang Nghiên sa sầm xuống, cô thực không muốn chung đội Lâm Kỳ. Nhưng Lăng Tri Hạc và Cao Phồn Tinh dường như đang chuyện khá hợp ý, mời Cao lúc thì có vẻbot_an_cap không ổn lắm?
Lăng Tri nhìn thấuleech_txt_ngu tâm tưleech_txt_ngu của Giang Nghiên, thực tế lúc phòng leo núi đã nhận ra chán ghét củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Giang dành chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Lâm Kỳ. Vì thế Lăng Tri Hạc trực tiếp lên tiếng mời Lâm Kỳ: “Lâm Kỳ, anh có tiện đội với tôi không?”
Bị Giang Nghiên ra mặt bai vậy, Lâm Kỳ thấy mặt. Anh ta biết động chiều của mình là thiếu nhắc, nhưng tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online độ này của Giang Nghiên quả thực quá không nể mặt anh ta.
Bây giờ được Lăng Tri Hạc mời, sắc mặt Kỳ mới giãn ra đôi chút. Dù biết Lăng Tri Hạc đang giải vây Giang Nghiên, việc bảnvi_pham_ban_quyen thân giống như một củ khoai nóng bị đá đi đá vẫn khiến trạng anh ta chẳng hề dễ chịu.
Minh Cửu đứng xem mà chẳng lớn: “Hiện trường la tràng kìa, kịch quá, tôi thích xemleech_txt_ngu.”
Tống Mục Trần cảm thấy Minh Cửu tuy nói không nhưng khả năng châm dầu vào lửa thì không hề nhỏ. Để đánhleech_txt_ngu lạc Minh Cửu, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lấy chiếc mũ sắt trong ra, cẩn thận đội lên cho .
Cuối cùng anh còn gõ nhẹ vào mũ sắt: “Vừa lắm.”
Có qua có lại, Minh Cửu cũng giúpleech_txt_ngu Tống Mục mũ. làbot_an_cap chiều cao của nguyên chủ cùng lắm là một mét sáu lăm, còn Mục Trần tận métvi_pham_ban_quyen tám bảy. Minhleech_txt_ngu Cửu phải kiễng chân, Tống Mục Trần cũng kịp thời cúi thấp người xuốngvi_pham_ban_quyen, Cửu lập tức thở phào.
Trong khoảnh khắc này, cô thấu hiểu cảm giác “chimnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhỏ nép vào người” là thế , đồng thời lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cùng hoài chiều cao một mét bảy tám trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đây mình.
Huấn luyện viênbot_an_cap nhìn mọi người tự chia đội và nhau đội mũ xuôi, khi tất cả đã vào sân, một tiếng taileech_txt_ngu vang lên: “Trò chơi đầu!”
Minh Cửu tự nhiên là hành động cùng Tống Mục Trần, từ lúc vào sân vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đi cô. Minh Cửu dẫn anhvi_pham_ban_quyen vòng vèo, cuối cùng dừng phía sau một rậm. Phải nói rằng sân bãi được thiết kế rất tinhvi_pham_ban_quyen xảo, cây cốileech_txt_ngu xanh tốt, đúng là một lý tưởng ẩn nấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Tống Trần liếc nhìn Minh Cửu, sau khi trò chính thức bắt , nụ cười trên cô đã thu lại, cả người trở vô túc.
Chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ảnh hưởng từ Minh Cửu, Tống Mục Trần không tự chủ nghiêm trang theo. Chỉ là anh nhìn quanh quất mãi mà thấy gì hiểm, đành nhỏ giọng hỏi: “Chúng ta cứ ở đây đợi sao?”
Minh Cửu ra hiệu im lặng, sau đó khẽ nghiêng đầu: “Bênvi_pham_ban_quyen kia có người tới, haivi_pham_ban_quyen người.”
Mục Trần ngẩn ra: “Có ? Anh không nghe thấy gì .”
Để bị phát hiện, anh cố ý thấp giọng, sát vàobot_an_cap Minh Cửu hơn.
Minh Cửu nghiêm túc đầu, trong đầu làm gì có chuyện phong hoavi_pham_ban_quyen tuyết nguyệt? Toàn bộ chỉ có khao khát chiến : “ là có , cứ ở đây đừng độngvi_pham_ban_quyen , để lên xem tình hình thế nào.”
Tống Mục Trần đang định hỏi “lên” nghĩa sao, đã thấy Minh Cửu lùi lại hai bướcleech_txt_ngu, rồi chạy đà vọt lênbot_an_cap, bám chặt một cái cây lớn khôngbot_an_cap xa. Chỉ vài ba động tác, cô đã leo lên đến tán cây, cành lá rậm rạp che giấu thân hình côbot_an_cap một kín kẽ.
Đợi đến khi cô đã nấp kỹ càng, mới vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chiếc lá xoay tròn rơibot_an_cap xuống trước Tống Mục Trần. Biểu cảm Tống Trầnvi_pham_ban_quyen dần lấy lại vẻ bình , hóa ra “lên” là lên kiểu này sao? Hình như cũng đúngleech_txt_ngu, đứng cao thì nhìn xa.
là cái cây này Tống Mục Trần lại ngước nhìn, chỗ Cửu nấp cao tòa nhà ba tầng , cứ thế leo lên sao?
Tống Mục Trần định gì , Minh Cửu đã ra : “Nằm trốn cho kỹ.”
Mục theo chỉ thịbot_an_cap của Minh Cửu, lẽ nằm phục bụileech_txt_ngu rậm. Lúc này anh đã tự xác được vị trívi_pham_ban_quyen rõ ràng của mình: anh chính thắng nhờ được gánh đang chờ đại lão đưa đi bay đây.
“Đây là của sân bãibot_an_cap, tiến có thểbot_an_cap công, có thể thủ” Ngay khi Tống Mục Trần vừa nấp kỹ, anh nghe thấy tiếng một nặng một nhẹ, nghe thanh anh đoán được đó chính làleech_txt_ngu các khách mời.
Quả nhiên, khi đối phương cònvi_pham_ban_quyen cách nấp của anh ba mét, Tống Mục Trần nghe thấy tiếng đối thoại , thậm chí đã nhìn người tới, là Dư Tắc và Tô Nam Y.
Nói đi cũng phải nói lại, Minh Cửu sau khi vào sân không hề vàng tay mà dẫn anh tới đây trước. Bây giờ Dư Tắc cũng làm y như vậy, nhưng chốtleech_txt_ngu là Dư Tắc là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chơi cũ, còn Minh Cửu đến cả quy tắc trò chơi còn chẳng
Tống Trần dần rơi tư.
Nam Y cung cấp giá trị cảm xúc vô đúng lúc: “Thành , anh thực sự quá, chúng đi suốt quãng đường mà không gặp bất kỳ ”
Được Tô Nam Y ngợi vậy, tâm trạng Dư vô cùng tốt, càng tìm lại thể diện mất vào Minh Cửu chiều nay. Anh ta vỗ ngực: “ trí này quả thực không tệ, em yên tâm, anh nhất địnhvi_pham_ban_quyen sẽ em trụ lại đến cuốivi_pham_ban_quyen cùngvi_pham_ban_quyen.”
Trong lúcvi_pham_ban_quyen Dư Tắc và Tôbot_an_cap Nam đang thao tuyệt, Tống Mục Trần chậm giơ khẩu súng sơn trong tay lên. Thế nhưng ngayleech_txt_ngu khi vừa nhắm vàoleech_txt_ngu Dư Thành Tắc chuẩn bị bóp cò, nhiên hai phát đạn sơn nổ tung trên đầu Tắc và Tô Nam Y.
Cùng lúc đó, trong sân bãi rộng lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tiếng loa thông báo: “Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Thành Tắc bị Minh loại, Tô Nam Y đã bị Minh Cửu , mời Dư Thành Tắc và Tô Nam Y hạvi_pham_ban_quyen vũ khí, đứng tại chỗ.”
Dư Thành Tắc bị Minh Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online loại, Tô Nam Y bị Minh Cửu loại, mời Thành Tắcleech_txt_ngu và Tô Nam Y hạ vũ khí, đứng yên tại chỗ.
Dư Thành Tắc bịvi_pham_ban_quyen Minh Cửu loại, Tô Nam Y bị Minh Cửu loại, mời Dưbot_an_cap Thành Tắc và Namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Y hạ vũ khí, đứng yên tại chỗ.
Thông báo từ loa thanh lặp lại tiếp ba lần, tất cả mọi ngườivi_pham_ban_quyen trong đấu đều khựng lại một nhịp, sau đó bắtbot_an_cap điênleech_txt_ngu cuồng sát xung quanh, sợ Minh Cửu đang ở ngay cạnh mình.
Dư Thành Tắc là người chịu đả kích lớnbot_an_cap nhất cũng là kẻ không tin vào thật , hắn gào như phát điên: Sao lại bịbot_an_cap loại được? Tôi chưa thấy bóng dáng cô đâu nữa là.
Minh Cửu? Minh Cửu cô bước ra đây tôi!
Vừa nói, Thành Tắc vừa quanh , hắn vẫn còn nhớ quy luật trò chơi, khẩu súng sơn cầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trên tay đã bịvi_pham_ban_quyen hắn ném xuống đất.
Mục Trần dậy từ sau bụi , Tô Nam Y liếc một , thấy Minh Cửu ở bên anh, không khỏi thắc mắc: Minh Cửu khôngleech_txt_ngu ởvi_pham_ban_quyen cùng anh sao Trần?
Minh Cửu gạt tán cây ra, thò đầu ra khỏi đám lá xanh mướt: Nhìn lên trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online này, ta ở đây này.
Dư Tắc và Nam Y cùng ngẩng đầu , thấy Minh đang trênvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen cành cây, tay ôm sơn, nghiêng đầu nhìn bọn họ. Sau khi chạm mắt Dư Thành Tắc, Minh Cửu thậmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online còn làm màu thổi nhẹ vào nòng súng: Ngại quá nhé, không được chiêm ngưỡng tư oai giết địch khắp bốn phương của anh .
Thànhbot_an_cap Tắc tức đến mức vẹo cả mũi: cố ý!
Minh Cửu tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên: lại nói là ý? Giờ chúng ta là kẻ thù, phản ứng đầu tiên khi thấy kẻ thù chắc chắn là phải tiêu diệt hắn rồi. Dư Thànhbot_an_cap Tắc, anh cứ yên tâm mà nhắm mắt đi.
Cứ yên tâm, ta và Tống Mục Trần sẽ đi nốt đường còn thay anhbot_an_cap.
Dư Thành Tắc trắng mắt: Tôileech_txt_ngu thật sự cảm ơn đấy!
Không khách sáo, Minh Cửu hào vẫy tay: Ai bảo ta là người thích giúp đỡ người khác chứ.
Nói đoạn, cô đứng dậy trên cây, ôm lấy thân cây rồi tụt vèoleech_txt_ngu. Động tác đó còn mượt màvi_pham_ban_quyen hơn cả quảng cáo sôcôla. Trần định tiến tới đỡ Minh Cửu một tay, kết đầu đến anh chẳng có đất dụng võ.
nhiên, bây giờleech_txt_ngu anh đúng thật là kẻ được “gánh team” .
Dư Thành Tắc trố mắt nhìn, hắn ngẩng đầu nhìn tán cây rạp, rồi nhìn mặt : Không phải chứ, chỗ này cao chẳng kém tườngvi_pham_ban_quyen leo núi, cô cứ thế mà luôn ?
Minh lấy lạ: Khó lắm ? Với lại, anhbot_an_cap đã ‘chết’ rồi, được nói chuyện nữa.
Tống Mụcbot_an_cap , chúng ta thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, chỗ này không còn toàn nữa.
Dư Thành Tắc thì làm gì còn cách nào khác? Hắn chỉ có thể nhìn Minh và Mục Trần biến mất trước mắt. Còn hắn, vì tắc trò chơibot_an_cap, chỉ có thể đứng ngây ra tại chỗ như một thằng .
Tô Nam Y cũng mình còn chưa kịp xem Dư Thành Tắc trổ tài thì và hắn đã trởbot_an_cap thành cặp đôi đầu tiên bị loại. Nói khác, thế này sẽ bị mất bao nhiêu thời lượng lên hình? Đây gọi gì ? Xuất quân chưa thắng đã tử?
Thấy mặt Dưleech_txt_ngu Thành Tắc không tốt, Tô Nam Y mímbot_an_cap môi, dịu dàng an ủi: tích cực lên, bị bây thì chúng ta có nghỉ ngơi lâu hơn mộtleech_txt_ngu chút, anh thấy sao Thành Tắc?
Sự tự tin của Dư Thành Tắc đã bị Minh Cửu đập cho tan nát, lúcvi_pham_ban_quyen này nghebot_an_cap Tô Nam Y cũng chỉ đơn ậm ừ cho qua chuyện. Hắn biết nói bây giờ? Vừa mới miệng tuyên bố sẽleech_txt_ngu kiên trì cùng, kết quả mới mở màn đã bị loại, này có hợpbot_an_cap lý cơ chứ?
Minh Cửu chẳng thèm quan mình đã gây ra bóng ma tâm lý lớn thế cho Dư Thành và Nam Y, cô giống nhưvi_pham_ban_quyen mộtleech_txt_ngu con ngựa đứt xíchbot_an_cap, kéo Tống Trần đileech_txt_ngu săn lùng khắp nơi.
Suốt quãng đường, Tống Mục Trần thậm không cóvi_pham_ban_quyen cơ hội bópvi_pham_ban_quyen cò, chỉ cần đối thủ bị Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phát hiện, bọn họ còn chưa kịp đối đầu diện với cô bị loại cách lặng .
Thay vì gọi là một trận đấu súng sơn, chi bằng nói đây là màn đảo chiều của Minh Cửu đúng hơn. Tuy đối phương chiếm ưu về quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online số, nhưng thực tế Cửu lại giống như mộtvi_pham_ban_quyen chiếc xe tăng bọc , cứ thế lù , nghiền nátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tất thứ đường đi.
Và khi đối quá mạnh, cuộc đối đầu sẽ trở thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online một màn quét sạch.
Minh Cửuleech_txt_ngu chơi vui, Tống Mục Trần đi theo cô chạy ngược xuôi cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vui vẻ. Tuybot_an_cap là núp sau lưng phụ nữ, nhưng lưngleech_txt_ngu Minh Cửu phải ai cũng đượcbot_an_cap đứng saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đâu, lúc Tống Mục Trần bắt đầu thấy tự hào .
Sáu khách của chương trình hẹn hò đều đã bị loại, bọn họ toàn là những taybot_an_cap mơ. Nhưng nhân viênleech_txt_ngu của sau đây thì không dễ bị như vậy, Minh Cửu nhẹ cổ và vai: Tiếp sẽ nguy hiểm đây.
Cô nói nguy hiểm, nhưng gương mặt lại không có chút căng thẳng hay lo nào. lại, ánh cô vô cùng rực cháy, như ẩn chứa hai ngọn lửa nhỏ, tràn đầy khát chiến thắng.
Tống Mục Trần rất biết mình biết ta: Anh cũng chẳng được gì cho cô.
Minh Cửu vốn cũng chẳng trông gì ở anh: cứ đi theo bên cạnh ta là được, ta bảo trốn thì anh trốn đó.
Tống Mục Trầnleech_txt_ngu gật đầu: Được, nghe lời cô hết.
Câu sau anh nói đặc biệt dịu dàng, tai Minh Cửubot_an_cap khẽ động, thấy có chút kỳ lạ. Chỉ là dây kinh còn thô hơn cả đàn ông, làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sao nghĩ đến những chuyện đó ?
Lúc này, các nhân viên cũng bắt đầu nghiêm túc hơnleech_txt_ngu, bọn họ hầu hết đều xuất thân từ xuất ngũ, luôn tự tin vào lĩnh . Nhưng hiện tại, mười haibot_an_cap người bọn họ có sáu bị cô gái tên Minh Cửu kiabot_an_cap rồi.
Nay chỉ còn lại sáu người, họ không thể để mấtvi_pham_ban_quyen mặt thêm được nữa, năngvi_pham_ban_quyen lực của nhân viên quá kém, sau này sân đấu CS này còn kinh doanh được nữa không?
Trong văn phòng sân đấu, các khách trình hẹn hò ông chủ đấu đều màn hình lớn. Trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online màn hình là hình các camera giám sát, mọi người tìm kiếm tung tích của nhóm Cửu quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đó.
Dư lúcleech_txt_ngu này không thấy mất mặt nữa, chỉ mình hắn bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Minh Cửu loại thì chắc chắn sẽ không còn nẻ nào mà chui. Nhưng giờ thì không rồi, tất cả người bại dưới tay Minh Cửu, thêm một Dưbot_an_cap Thành Tắc hắn cũng chẳng hềleech_txt_ngu gì.
Ông chủ sân đấu nhìn chằm chằm Cửu trong màn hình mộtbot_an_cap lát, bỗng cầm bộ đàm lên: Sâm Ca, tung sức ra đi, chúng ta thể để cô bé qua mặt được.
Rõbot_an_cap. Đầu dây bên kia truyền lại một câu trả lời gọn, ông lập tức thảvi_pham_ban_quyen lỏngleech_txt_ngu vai.
Sâm Ca là át chủ bài của chỗ chúng tôi , anh trước đây từng ở đội đặc nhiệm.
Dư Thành Tắc tiếp lời: Danh tiếng củaleech_txt_ngu Sâm Canội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tôi đương nhiên biết, lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nàybot_an_cap chắc Minh Cửu sẽ không maybot_an_cap mắn nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nữa nhỉ?
Giang Nghiên ôm mặt như vô tình : dù Minh Cửu có bị loại, thì cô cũng đã chứng minh được thực lực của mình .
Dư Thành Tắc bĩu môi, được rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, là người đầu tiên bị loại, không có tư tiếng.
sân đấu, sau khi loại thêm năm người nữa, Minh không không mệt mỏi mà đôi mắt ngày sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online .
Ở đây có một cao thủ, tranh thủ lúcleech_txt_ngu uống nước, Minh Cửu nói nhỏ với Mục Trần.
Tống Mục Trần cũng uống một ngụm nước: thủ?
Minh Cửu hồi lại những viên đã gặp khi vào sân: Ừ, chắc là người để tóc húi cua đứng hàng thứ hai lúc đó. Ta đã lần tìm thấy dấu vết của , nhưng kết quả đều bị chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thoátbot_an_cap.
Hắn trốn rất , lúc mới gặp tôi suýt nữa đã bỏ qua hắn rồi. đó tôi đã cảm thấy người này không đơn giản, giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online quả nhiên đã kiểmleech_txt_ngu chứng đượcleech_txt_ngu suyleech_txt_ngu đoán củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , hiện tại chỉ còn mỗi hắn là chưa bị loại. Dù vậy nhưng Minh Cửu lại tỏ ra cùng hứng thú: Trò chơi càng lúc càng rồi, đừng tôi tóm đượcleech_txt_ngu hắn.
Tống Mục Trần không tại Minh Cửu lại thấy trò này vui, nhưng điều đó không ngăn được việc anh cảm thấy cô rất có hútbot_an_cap. Minh lúc này đâu còn dáng vẻ trầm mặc, tự tileech_txt_ngu khi ở trong căn nhà chung? Cô như đã hoàn lột bỏ lớp mặt nạ đó, toàn thân tỏa hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thởleech_txt_ngu hoang .
Tống Trần nhìn Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Cửu đến ngẩn ngơ, không ngờ giây theo đã bị cô đẩy ngã. Chưa kịp để anh nảy sinh chút tâm xaovi_pham_ban_quyen , đã thấyleech_txt_ngu trái cô xuống bên cạnh mình, mượn nhảy vọt lên không trung.
Đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lúc này, Mục Trần mới ra một quả đạn vừavi_pham_ban_quyen tung ngay cạnh người, một vệt sơnbot_an_cap xanh bắn má anh. Lúc này anh mới muộn màng nhận ra mình chút nữa bị loại.
Tống Mục Trần vô thức quay đầu , thấy cách đó mười mét là một đàn ông cao khoảng một mét tám.
Nhìn lại Minh Cửu, còn đang ở trênbot_an_cap nhưng súng bắn đạn màu trong tay cô đã nã liên tiếp một tràng. Đồng thời, cô cũng Sâm Ca tránh. Cửu hoàn toàn vào cơ thể cực mạnh cùng ý đấu tuyệt vời để tránh được đòn đánh lén của đối phương.
Đỉnh ! Trong phòng, mọi người vâybot_an_cap quanh mànvi_pham_ban_quyen hình, một viênvi_pham_ban_quyen lực lưỡng đùi đánh đét một cái: Ý thức chiến đấu đúng phẩm!
Ca phen này rồi.
Các cậu bảobot_an_cap Sâm Ca liệu có bị loại không?
Khó nói lắm.
Mau nhìn , hai người họ động thủ rồi, đây là đánh thật đấy ?
Mọi ngườibot_an_cap bàn tán vài câuvi_pham_ban_quyen rồi nhanh chóng không tâm trí mà nghị luận nữa, toàn bộ sựleech_txt_ngu ý dồn vào màn hình giám sát. Chỉ thấy khi Minh Cửu hết một băng , cô bỗng nhíu mày: Hết đạn rồi.
Tống Mục Trần theo bản năng định ném súngbot_an_cap của mình cho Minh , nhưng ngờ cô lại thẳng cầm khẩu ném thẳngleech_txt_ngu vào mặt Sâm Ca. Cô căn không có ý địnhleech_txt_ngu dùng súng Tống Mục Trần, cũng không nghĩ đến việc né tránh hay lùi bước, mà chọnbot_an_cap cách trực tiếp tấn công.
Trần Sâm cũng ra mộtbot_an_cap , ngay hắn nghiêng đầu tránh, Minh Cửu đã lao thẳng vào lòng hắn, lực va chạm khiếnvi_pham_ban_quyen Sâm không nhịn mà lùi lại hai bước.
Khắc sau, Trần Sâm cảm thấy ngực mình thắt lại, thì ra đã tóm lấy phần báng súng của hắnbot_an_cap, dường muốn tranh quyền kiểm soát cò . Rõ ràng mục đích củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online côleech_txt_ngu rất cụ thể, cướp khẩu súng của Sâm Ca.
Sâm Ca dĩ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dễ dàng Minh Cửu toại nguyện, hai người nắm một đầu khẩu súng, không ai chịu buông tay, nhưng nhất thờileech_txt_ngu cũng không làm gì được đốibot_an_cap phương.
Minh vẫnvi_pham_ban_quyen còn e dè thiết lập tính cách nguyên chủ, cộng thêmleech_txt_ngu việcvi_pham_ban_quyen cô mới tới ngày thứ hai, dị năng khôi phục chưa được nhiêu, sức mạnh cũng chỉ lớn hơn đàn ông trưởng thành bìnhbot_an_cap thường một chút. Thế nên khi đối đầu với một cựu lính đặc chủng đã qua hàng nghìn lần rèn luyện như Sâm Ca, Minh Cửu quả thực chế ngự đối ngay lập tứcbot_an_cap.
cướp được súng, Minh Cửu đảo , tay cô nắm thành quyền lao thẳng đến vai phải Trần . Hắn vô thức nhấc tay phải lên đỡ, bàn tay vốn đang giữ báng súng liền nới lỏng.
Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Cửu nở nụ cười quái, nhanh tháo băng của khẩuvi_pham_ban_quyen raleech_txt_ngu rồi lùi lại hai bước: Anh cũng đạn rồi nhé.
Trần Sâm liếm hàm, bỗng bật cười, sau đó hắn giật khẩu súngleech_txt_ngu xuống tùy ý ném sang một bên. Nhìn thấy động tác này, Minh Cửu cũng trở nên nghiêm túc hơn.
Trần Sâm gì, Minh đã như một quả pháo lao phía hắn. Hai người giaobot_an_cap thủ trong không gian chật hẹp, những cú ra đòn thực quyền quyền thấu , không ai thuabot_an_cap ai.
Ngay khi chiến đang ở giằng co căng thẳng, Mục Trần người nãy giờ nằmvi_pham_ban_quyen không lợi đã bắn ra phát súng đầu tiên kể từ khi tham gia trận đối kháng. đạn bắn lưng Sâm Cabot_an_cap một cách chính xác, và chính phát súng này đã trực tiếp tuyên bố chiến thắng cùng.
Nắm đấm của Minh định giáng vào mặt Sâm Ca khựng trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gang tấcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Giây tiếp theo, côvi_pham_ban_quyen cười rạng rỡleech_txt_ngu hoa: Anh thua !
Trần Sâm nắm đấm của Minh treo lơ lửng cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mìnhleech_txt_ngu chỉ banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online . Nói không quá lời, hắn mới cảm nhận được cả gió từ nắm đấm của cô. Nếu cú này thực sự trúng mặt, chắc răng hắnleech_txt_ngu cũng bị đánh lung lay .
Hắn cũng không phải hạng thua không phục, thấy Minh Cửu dừng , Sâm cũng dứt khoát thế: Thắng làm vualeech_txt_ngu thua giặc, hai người thắng rồi.
hò một tiếng, lại nhấc tay phải của Tống Mục lên: Tống Mục Trần, anh thắng rồi!
Tống Mục Trần nắm ngượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lại tay cô: Không phải anh , mà là chúng thắng. Chúng tavi_pham_ban_quyen là một đội.
Minh lập tức chấp nhận cách nói này: Đúng, chúng ta thắng rồi. Giờbot_an_cap chúng ta có thể đi được ?
Trần Sâm nhặt súng bên cạnh lên: Được, tôi dẫnvi_pham_ban_quyen hai người ra ngoài.
Hiện tại hắn cực kỳ hiếu kỳ về Cửu: Thân khá lắm, trước đây từng luyện quabot_an_cap ?
Cũng không hẳn, trả lời lấp : Chỉ là hứng thú nên tìm hiểu một chút thôi.
Trần Sâm cũng khôngvi_pham_ban_quyen hỏi kỹ: Thân thủvi_pham_ban_quyen cô rất tốt, có hứng thú đến trường đấu làm ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cùng không? Một buổi nghìn.
Mắt Cửu sáng rực lên: buổi tận năm nghìn á? Tôi làm , có thể đánh mười trận ngày!
Tống Mụcleech_txt_ngu không thể không ngắt lời cô: Chúng ta còn phải hình chương trình nữa mà.
Thì cũng có lúc kết thúc chương trình chứ, Cửu không mảy may bận tâm: Tôi ăn khỏe này, phải kiếm tiền thôi. tuyển người tập cùng không? Một một trận được, có bao không?
Lương nghìn, một một trăm năm mươi nghìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, chuyệnvi_pham_ban_quyen thế này biết tìm đâu? Nếu ăn nữa thì càng tuyệt, dù sao công việc livestream bán hàng của nguyên cô thấy mình chưa chắc đã làm tốt, nên tính chuyện chuyển nghề.
Ai mà ngờ được, Đội trưởngleech_txt_ngu Cửu từng cầu sinh thế giới phế thổ, hiện vẫn phải vì miếngvi_pham_ban_quyen cơm manh mà bôn ba khắp nơi.
Tống Mục Trần đành phải đưa tayleech_txt_ngu bóp vào Minh Cửu: Máy quay vẫn còn đó, em không cần thế đâu, hơn nữa giỏi như vậy, sau này kiếm được tiền.
Minhbot_an_cap Cửu không quen nên lắc đầu nguầy nguậy, cảm giác như bị Tống Trần thóp: được bóp gáy tôi, tôi cóvi_pham_ban_quyen phải mèo đâu.
Tống Mục Trần rũ nhìn : Em chính là một con đang nhe nanh múavi_pham_ban_quyen vuốt đấyvi_pham_ban_quyen.
Minh Cửu quay lườm anh, Tống Mục Trần hề gì, như nguyện được sự chú ý của cô. trạng anh cực tốt, bắtleech_txt_ngu đầuleech_txt_ngu dỗ dành: lâu như vậy đói rồi đúng không? nữa em muốn ăn gì?
Cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giác kỳ của Cửu lập tức tan biến: Tôi ănvi_pham_ban_quyen thịt, tôi thực sự đói lảbot_an_cap rồi.
Cùng ông, Trần Sâmleech_txt_ngu sao không hiểu được mắt của Tống Mục Trần. Hắn một tiếng, lần này khôngleech_txt_ngu chủ động bắt chuyện với Cửu , suốt dọc đường đóng vai công cụ im lặng, trực tiếp nhóm Minh Cửu về nơi xuất .
này phòng, tất cả mọi ngườivi_pham_ban_quyen như tờ. Mãi lâubot_an_cap sau, Dư Tắc vuốt mặt cái: Vậybot_an_cap nên Cửu với tôi, vẫn còn tay chán à?
Nghiên phấn : “Rõ ràng quá mà, nhìn lúc cậu ấy giao thủ vớibot_an_cap Sâm xem, đó là đánh thật đấy. Cửu ngầu quá đi mất, tớ cũng muốn hẹn hò với một ngườileech_txt_ngu như vậy.”
Cao Phồnbot_an_cap Tinh nhịn được mà nhắc nhở: “Minh Cửu cũng là conleech_txt_ngu gái đấy.”
“Anh không đâu,” Giang Nghiên phấtleech_txt_ngu taybot_an_cap: “ xã chỉ một loại cảm giác, phải giới . Minh Cửu đến rồi, tớ qua đó trước đây.”
Nói , Giang Nghiên cũng chẳng đợi cộng hiện tại là Cao Phồn Tinh, cũng chẳng thèm quan tâm đếnvi_pham_ban_quyen các khách mời của chương trình, cô nàngbot_an_cap tiên phong chạy phíaleech_txt_ngu vừa tập hợp.
Bây giờ cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cực kỳ tò mò về Minh Cửu.
Minh Cửu và Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Mục Trần vừa đến lối vào thì thấy và Lăng Tri từ đằng xa chạybot_an_cap . Vốn dĩ Tống Mục Trần đang bên tay Minh Cửu, kết quả là Giang Nghiên chẳng hề khí lách vào giữa, cùng Lăng Tri Hạc mỗi người một khoác lấy cánh tay Minh .
“Minh Cửu, cậu ngầu quá đi mất!”
“Thật sự là phát nào cũng trúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , làm sao mà làm được thế?”
Lăng Tri Hạc hề cảmleech_txt_ngu thấy khó chịu vì bị Minh Cửu loại, trong mắt chỉ có sự phấn và trọngleech_txt_ngu dành cho kẻ mạnh.
Ánh mắt Minh Cửu thoáng động , chẳng lẽ lại bảo là do thây ma ở thế giới tận mà thành ? Tất nhiên là khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thể rồi.
vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, vờ vịt : “Dù sao mũ cối cũng bảo vệ được cái đầu, bắn vào chỗ khác cũng lắm chứ.”
Giang Nghiên không cam lòng bỏ rơi: “ cậu tay với Sâm ca, bọn nhìn qua hình giám sát mà ngẩn người, cậu thực sự rất soái!”
Lần này đến Cửu đờ người ra, cô chậm chạp quay đầu lại như một xácleech_txt_ngu : “Giám ?”
Tô cùng đi tới cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cùng cũng được cơ tiếng: “ vậy, trong bãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chỗ cũng có cameranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giám .”
Minh cạn lời, nếu biết giám sát, cô đã chẳng ra tay dứt khoát như vậy. cách của nguyên chủ, cô ấy có phải là người biết cầm đâu? ngày hai mà thiết lập nhân vật hiền lành, tự ti của chủ đã hoàn sụpbot_an_cap đổ tan tành rồi.
Dư Thành Tắc khoanh tay: “ , trước em từng qua rồi à? từng em tới.”
Trong lòng Minh Cửu hơi hoảng nhưng ngoài mặt lại không hề lộ vẻ sợ sệt: “Mọi người cũng đâu có hỏi, lăn lộn hồ, ai mà chẳng giấu cho mình vài chiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online?”
Nói xong, cô cũng khôngbot_an_cap quênvi_pham_ban_quyen dóc với 077: “Vừa rồi Dư Thành Tắc như là khen ta nhỉ? Hắn đang thực hiện nhiệm vụ sao?”
077: “Hệ thống đúng là vậy, ký chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, cô có muốn nói ra nội dungbot_an_cap nhiệm vụ của không?”
Minh tay: “ vạch trần thì còn gì nữavi_pham_ban_quyen? Ta phải khen ta thêm vài câu, rồi đến cuối cùng nói ra nhiệm vụ của Dư Thành , như vậybot_an_cap ta thắng được.”
“Chỉ là tênleech_txt_ngu này keo kiệt quá, mới khen có một câu, còn hai câu nữa bao mới ?”
Dư Thành Tắc bịvi_pham_ban_quyen hai chữ giang hồ cho bật cười: “Giang hồ? Sao cách nói chuyện em lại chút mùi lục lâm thế?”
Minh Cửu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hề giận: “Mùibot_an_cap lục lâm không phải từ hay ho gì đâu, tôi là côngleech_txt_ngu dân tuân thủ pháp đấy nhé.”
Được rồi, thế giới thế cô không thủ pháp luật cho lắm, mấy việc như vét đồ đạc chẳng thiếu lần nào.
Thành Tắc kéoleech_txt_ngu tóc đuôi ngựa của Minhvi_pham_ban_quyen Cửu: “Phải, tuân thủ pháp luật. Chơi trận mọi người cũng mệt rồi, về nhà cũng chẳng cònleech_txt_ngu tâm đâu mà nấu cơm, hay là chúngvi_pham_ban_quyen ta ăn xong rồi hãy về?”
nhắc ăn là Minh Cửu sáng rực , nhưng nghĩ lại hôm nay đáng lẽ phải là mình nấuvi_pham_ban_quyen cơm, vả lại buổi trưa cô ăn một bữa của Dưvi_pham_ban_quyen Thành Tắc rồi, Minh Cửu bản năng lên: “ chia tiền nhé? Tôi muốn chiếm hời của anh đâu.”
Dư Thành Tắc tức đến mứcleech_txt_ngu nghiến răng: “Trong mắt em tôi keo thế sao? Cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online một ăn em chắc?”
Minh Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lắc đầu, đuôi ngựa lướt qua vaibot_an_cap Dư Thànhvi_pham_ban_quyen Tắc: “Tôileech_txt_ngu muốn anh, đã nói xong trưa là chúng ta rồi, ăn thêm của anh nữa thìvi_pham_ban_quyen tiện.”
Tốngvi_pham_ban_quyen Mục Trần rất vui khi thấy Minh Cửu và Dư Thành Tắcbot_an_cap rõ ràng như vậy, trong mắt anh thoáng hiện ý : “Tối nay để tôi mọi người ăn cơm nhé, Cửu Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online muốn ăn gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online?”
Minh Cửu nghĩ đến nhiệm vụ tếleech_txt_ngu của Tống Mục Trần, lập tức đồng ý: “Tôi muốn thịt!”
“Được,” Tống Mục Trần cười: “Vậy thì đi ăn thịt.”
Hai người họ đã bàn bạc xong xuôi, đúng lúc này đạo diễn lại nhảy ra: “ người đã vất vả hình cả rồi, bữa nay sẽ đạo diễn cung cấp.”
Minh Cửu reo hò: “Tuyệt quá.”
Tống Mục Trần mắt nhìn Minh Cửu: “ ăn với tôi sao?”
“Không ,” Minh Cửu vốn tính tình thắn: “Tôivi_pham_ban_quyen là đang kiệm tiền anh thôi, vả lại đạo chivi_pham_ban_quyen tiền thì chúng ta chẳng phải vẫn ngồi ăn nhau sao? Mục đích vẫn đạt được mà.”
Khóe mắt Mục Trần không mà hiện lênbot_an_cap vài nếp nhăn ý : “ , đi đường nào kết quả vẫn thế, lần sau chúng ta lại cùng đi ăn.”
“Được thôi,” Minh Cửu sảng khoái đồng , rồi thoải mái mà độngleech_txt_ngu đầu: “Đau da đầu , ghê.”
Để thuận tiện cho hoạt động ngoài hôm nay, Minh Cửu đã tóc đuôi cao, lúc này cô cực nhớ mái tóc ngắn gọn gàng mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Còn về những kiểu tóc khác, Minh Cửu làm, ngayvi_pham_ban_quyen cả cái kiểu ngựa sáng nay cô cũng phải mất bao nhiêu thờileech_txt_ngu gian mới buộc được.
Tống Mục Trần thấy tóc đuôi ngựavi_pham_ban_quyen của cô có chút , liền đưa ra gợi ý: “Vào nhà vệ chỉnh đốn lại chút đi? Hay là kiểu ?”
Cửu xoa xoa da đầu, thành công làm cho những sợi tócbot_an_cap lại càng thêm xù lên, trông xù như Kimleech_txt_ngu Mao Sư vậy.
“Tôi chỉ kiểu này, không thì ra, nhưng thế này tôi không xõa tóc .”
Kẻ vụng về như Minh Cửu cũng thấy bất lực: “Về nhà tôi sẽ cắt tóc ngắn . Thôi được rồi, tôi đi vệ sinh một lát.”
Mục cười: “ đây tôi chải đầu cháu gái, nếu không thì”
“Tôi không ngại đâu,” Minhvi_pham_ban_quyen Cửu lập nói: “Tống Mục , anh đúng là người tốt.”
Thế là, tất cả các mờivi_pham_ban_quyen nhìn Tống Trần trong năm phút ngắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngủi đãbot_an_cap tết Minh hai bím tóc xươngbot_an_cap hai bên. Dây buộc tóc do Giang Nghiên cung cấp, không thể không nói, sau khi đổi kiểu , vẻ sắc sảo vừa của Minh Cửu lập tức biến mất.
Lúc này trông cô đặc biệtbot_an_cap ngoan ngoãn.
Minh Cửu gương ngắm nghía: “Tống Trần, anh giỏi thật đấy, làm sao anh làm được vậy? Không tôi cũng có lúc xinh thế này.”
Cô vốn biết nghề nghiệp của Tống Mụcleech_txt_ngu Trần, tổng bá đạo cũng tết tócbot_an_cap sao?
Tống Mục Trần ánh mắt ý cười: “ một lần là biết thôi, khả năng thực hành của tôi cũngleech_txt_ngu khávi_pham_ban_quyen.”
Minhbot_an_cap Cửu cảm thánvi_pham_ban_quyen: “Khả năng thực hành của tôi được, nhưng cái thực sự đã tôi rồibot_an_cap.”
Nam Y khôngleech_txt_ngu cam lòng sự chú ý của người đều tập trung vào Minh Cửu, bèn lảng chuyện khác: “Hôm nay chúng ta đã trải nghiệm công việc vàbot_an_cap cuộc của Thành , công việc của Thành Tắc đúng là rất khác biệt.”
Dư Thành Tắc bây giờ chỉ sợ người khác nhắc công việc của mình, vốn định hôm nay sẽ trổ tài thật ngầu, ai ngờ cũng chỉ ngầu được nửa trận . Đến buổi chiều, hào quang đều Minh Cửu cướp .
Đặc biệt đây còn là sân nhà của anh, dù là núi hay trận CS vừa rồi, Cửu như vào sức mình áp đảo anh toàn. đến những chuyện đó, Dư Thành Tắc cảm thấy mặt mũi nóng bừng.
Nhưng Tô Nam Y đã nóibot_an_cap vậy, Dư cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thể tỏ thái độ, chỉ đành nặn ra một nụ cười: “ là làm những ngành nghề khác nhau thôi, công việc của tôi cũng chẳng gì .”
hôm nay cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khoảnh khắc tỏa sáng nào, Thành Tắc tự nhiên sẽ sẵn lòng khoe khoang câu. Nhưng hiện tại, hào đều do Minh Cửu đóng , Dư Tắc thật sự không đủ dày đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tiếp tục biến mình thành tâm điểm của chủ đề. Vì vậy, hắn đành một đề , đúng lúc của tổ đạo diễnleech_txt_ngu cũng , mọi người lên xe đều không tránh khỏi cảm giác mệt mỏi. Không gian trongleech_txt_ngu nhanhbot_an_cap chóng yên tĩnh lại, nhưng sự lặng này chẳng liên quan đến Minh Cửu.
vì vừabot_an_cap xe, Mục Trần đã đưa cho Minh Cửu một chiếc hộp. Minh Cửu khịt khịt mũi: “Đây là gì ?”
“Sushi,” Tống Mục Trần động tác như mèo con của Minhvi_pham_ban_quyen Cửu, trong mắt không được ý cười: “Vừa vận động xong là mệt rồi đúng không? Ăn sushi lót đi.”
“Tống Mụcbot_an_cap Trần, anh đúng là một người tốt,” Minh chắp tay vái chào Tống Mục Trần một cáivi_pham_ban_quyen: “ ăn à?”
Tống Trần lắc đầu: “ không đói, đi.”
Anhbot_an_cap phát hiện ra việc ăn thực sự rất , cô luônbot_an_cap hộ hết mình, nhìn cô ăn uống khiến tâm trạng anh cũng trở nênbot_an_cap cựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online kỳ tốt. người cô không có sựvi_pham_ban_quyen căng thẳng thấy những người thời nay, mỗi ngày tâm việc ăn uống, như đềuleech_txt_ngu không để bụng.
Nhưng điều đó có là đầu óc Minh Cửu rỗng tuếch, ngược lại cô rất có năng lực, cô có đủ bản lĩnh để đối với thế giới .
Tống Mục Trần nhìn Minh Cửu rồi dầnbot_an_cap dần xuất thần, anh thấy Minh Cửu rất đặc biệt, đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bí ẩn, khi ở bên cạnh cũng không mệt , tưvi_pham_ban_quyen rất dễ hiểuvi_pham_ban_quyen. Minh Cửuleech_txt_ngu dĩ nhiên biết Tống Mục Trần đang nhìn mình, nhưngbot_an_cap cô chẳng bận tâm.
Người nhìn cô vốn , Cửu đãbot_an_cap quenbot_an_cap với trởleech_txt_ngu thành tiêu điểm trong mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mọi người. Dù sao ở thế thếleech_txt_ngu, cô tại căn cứ cũng coi một nhân vật có tiếng tăm.
Ăn xong một hộp sushi, Minh thỏabot_an_cap mãn híp mắt: “Ngon quáleech_txt_ngu, đợi lúc nào rảnh tôi sẽ học cách tự làm.”
Vị trí của họ ở phía sau, để không ảnh hưởng đến người khác, Minh Cửu nói chuyện thấp giọng. Tống Mục Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cũng giọng : “Đến lúc đó đểbot_an_cap tôi giúp cô mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tay?”
“Được nha,” Cửu đungbot_an_cap đưa bắp chân, một lần nữa cảm : “Tốngbot_an_cap Mục Trần, anh đúng là người quá .”
Cho đến nay, Tống Mục Trần đã được năm “tấm thẻ tốt” từ rồi. Không mức lòng, chỉ là thấy Minh Cửu dường như thiếu đi dây tình cảm đó, rõ ràng đang tham gia show hẹn hò cơ ?
Có aileech_txt_ngu đời trong show mà suốt ngày khen đối tượng khác giới là tốt không?
Dư Thành ngồi ở phía sau lệch so với Tống Mục Trần, từ lúc xe đã Tống Mục Trần đồ ăn Minh Cửu, mà cô kia chẳng từ chối ai baobot_an_cap giờ, đưa cái gì ăn cái nấy, thỉnh thoảng còn ngẩng cườivi_pham_ban_quyen với đối phương.
Hai người họ còn thường xuyên ghé sát vào nhau nói thì thầm, khung cảnh này Dư Thành Tắc cảm thấy đặc biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mắt.
Vừaleech_txt_ngu rồi chẳng rất lợi hại sao? Kết quả ở trướcvi_pham_ban_quyen mặt Tống Mục lại ngoan ngoãn mềm mỏng như thế, hãy đem cái khíleech_txt_ngu thế cô đối đầu với hắn xem nào. Dư Thành khẽ hừ một tiếng, kiên quyết không nhậnbot_an_cap mình đang đố kỵ sự đối khác của .
Sau “ăn chực” bữa món Đông Bắc tổ đạo diễn, Minh Cửu mãn nguyện xoa bụng: “Thật thỏa .”
Tống Mục Trần tới một ly trà xanh: “Uống cho giọng, chúng ta cũng nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online về thôi.”
Minhvi_pham_ban_quyen Cửu uống tràvi_pham_ban_quyen ực: “Được thôi, anh rồi ?”
Mục Trần việc hôm nay mình cứ thế thắng cách nhẹ , lại nhìn Minh Cửu khi tốn bao sức lực vẫn tràn đầy sức sống, không khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có chút tò mò: “ không mệt sao?”
“Tôi vẫn ổn,” Minh Cửu đặt trà xuống, cô thực sự không mệt đến thế: “Mệt rồi thìbot_an_cap chúng ta về nghỉ ngơi sớmvi_pham_ban_quyen đi.”
Khi về nhà chung gần giờ tối, chỉ là lần này không phải trạng tháibot_an_cap trước, tổ đạo diễn tập mọi người lại để mọi người đoán nhiệm vụ của nhau.
Minh Cửu nhớ lại nhiệm vụ nhận đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , là khiến Dư Thành Tắc mình ba lần, tức là sau khi kết thúc trận CS đã một câu cô rất lợi hại, còn câu thì Cửu cũng chẳng ôm hy vọng .
Cùngleech_txt_ngu là nhiệm vụ thất bại, cũng chẳng ảnh hưởng gì. Mà nói mới nhớ, vụ của Dư Thành Tắc là gì nhỉ?
077 đúng lúc xuất hiện: “Nhiệm vụ củaleech_txt_ngu Dư Thành Tắc là bế ký chủ kiểu công chúa một lần.”
Mặt Minh Cửu nhăn nhó hẳn lại: “Thế thì thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đi, cứ để hắn thất vụ đi. Chả trách sáng nay Dư Thành Tắc cứ gào thét đòi đối tượng nhiệm vụ, là bế Tô Nam Y chắc Dư Thành Tắc sướngvi_pham_ban_quyen phát điên rồi.”
077 liếc nhìn giá trị ái mộ của các khách mời : “Ký chủ, giá mộ của Thành Tắc đối cô vậybot_an_cap lên tới 30 . Con số là có cảm tình rồi, trước đó vẫn là 0.”
Sự chú ý của Minh Cửu không nằm ở đó: “Tên khốn đó trước kia ăn của nguyênvi_pham_ban_quyen chủ hai bữa cơm mà có lấy một chút giá trị ái mộ nào sao?”
: “Trọng điểm là cái đó hả? là Dư Thànhvi_pham_ban_quyen Tắc có cảm tình vớivi_pham_ban_quyen cô kìa.”
Minh Cửu mất kiên nhẫn: “Hắn có tình với ta thì sao chứ? Dù sao ta cũng tí cảm tình nào với hắn.”
077 im lặng, giây sau lại tiếp tục cố gắng: “Cô không biết giá trị ái mộ của Tống Mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Trầnleech_txt_ngu sao?”
Minh Cửu không chútleech_txt_ngu do dự: “ muốn, aibot_an_cap tốt với ta, ai không tốt ta, ta cần thông qua sự phán đoán của hệ thống. Nếu không thìbot_an_cap đôi mắt to này của ta mọc ra để làm cảnh à?”
“Nhưng nói đến giá trịbot_an_cap ái mộ, ta lại muốn biết giá trị ái mộ của Dư Thành Tắc đốileech_txt_ngu với Tô Nam Y là bao nhiêuvi_pham_ban_quyen?”
077 tiu nghỉu: “Tôbot_an_cap Nam Y không phải ký chủ, không thể kiểm tra giá trị ái của người khác đối với cô ta.”
Minh nhướng màybot_an_cap: “Vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giữ ngươi tác dụng gì?”
077 không chịu thua: “Hệ thống có cửa hàng thống.”
Nó đúng là một kẻ hơi dụng , cửa hàngvi_pham_ban_quyen hệ thống của có những thứ Minh , dựa vào điểmbot_an_cap này, 077 đối diện với Minh Cửu chẳng thấy chột dạ chút nào.
bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nghẹn lời, gạt 077 sang một bên, tập mọi người đoán nhiệm vụ nhau. Vì hoàn thành nhiệm vụbot_an_cap phần thưởng nên cũng muốn thắng.
Minh Cửuleech_txt_ngu thì đã buông xuôi , dù cô cũng đã từ nhiệmvi_pham_ban_quyen vụvi_pham_ban_quyen . Chỉ là mọi người đoán nhiệm vụ của người khác, cô thấy cũng khá thú vị.
Thấy Tống Mục Trần nói, khẽleech_txt_ngu nhích lại gần anh: “ muốn thắng khôngvi_pham_ban_quyen?”
Tống Mụcleech_txt_ngu Trần hơi nghiêng nhìn, thấy Minhvi_pham_ban_quyen lại xé một gói khoai tây chiên: “Nghe nói thắng sẽvi_pham_ban_quyen đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mời người khác đi hò, tôi dĩ nhiên là muốn .”
Cửu tò mò: “Hẹn hò làleech_txt_ngu có thể ra ngoài ăn món ngonnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sao?”
Tống Mục Trần thấp đáp: “Đúng .”
Minh Cửuvi_pham_ban_quyen hiểu rồi, cô huých khuỷu tay vào cánh tay Tống Mục Trần: “Anh nhất sẽ thắng thôi.”
Phán định hoàn thành nhiệm cần hai điều kiện, một là đó thực sự thành nội dung nhiệm vụ giao, là nội dung nhiệm vụ của mình không bị khách mời khác đoán ra.
Nếu Trần muốn đileech_txt_ngu hò như vậy, thì Minh Cửu lát nữa sẽ giả vờ như không biết nội nhiệmbot_an_cap vụ .
Mục Trần nhìn Minh Cửu đăm hai cái, nhưng Minh Cửu không nhìn anh nữa mà chỉ đầu ăn khoai tây .
Trong nhà chungleech_txt_ngu nhiên có người hoàn thành nhiệm , cũng không. Ví , nhiệm vụ củaleech_txt_ngu ta là chung một tấm ảnh với Nam , nhưng hôm gần cả quá trình Tô Nam Y đều ở bên cạnh Dư Thành , nhiệm vụ của Lâm Kỳ nhiên tuyên bại.
Ngoại trừ nhiệm vụ của Lâm Kỳ và Tri Hạc thất bại, nhiệm vụ của Tô Nam Y, Giang Nghiênleech_txt_ngu và Cao Phồnleech_txt_ngu Tinh đềubot_an_cap được phán định hoàn thành, cuối cùng chỉ còn lại nhiệm ẩn của Minhleech_txt_ngu , Dư Tắc Tống Trần làleech_txt_ngu chưa được tiết lộ.
Giang Nghiên: “Nhiệm Minh Cửu khó đoán thật , không thấy nay Minh Cửu làm thêm chuyện biệt. Minh Cửu, cô hoàn thành nhiệm vụ ?”
Minh Cửu đặt túi khoai tây chiên đã trống rỗng xuống: “Chưa, tôi không nhiệm vụ.”
Lăng Tri Hạc tò : “Vậy nhiệm vụ bốc thăm được là gì thế?”
Minh Cửu phóng đưa ra mảnh giấy ban biên tập đưa cho hồi sáng: “Chính là Dư Thành Tắc tôi baleech_txt_ngu lần. Thành Tắc đang căngvi_pham_ban_quyen thẳng như vậy, anh ấy có khen tôi sao?”
Dư Thành Tắc bĩu môi, không bỏ bản tính miệng: “Cũng biết tự lượng sứcbot_an_cap đấy.”
Minh Cửu: “Đó là nhiên, là một trong số ít những ưu điểm của .”
Dư Thành thấy nghẹnvi_pham_ban_quyen một cục tức trong lòng: “ nênvi_pham_ban_quyen cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chưa đãbot_an_cap bỏ cuộc rồi? Cô không mọi người nóivi_pham_ban_quyen côvi_pham_ban_quyen thấy mà luibot_an_cap, không kiên định sao?”
Cửu cũng không nuông anh ta: “ vụ bại cũng chẳng gì tonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tát, tôibot_an_cap người hay làm việc đều chỉ cầu thuận theo lòngvi_pham_ban_quyen mình. Nếu để nhận được lời khen anh mà bắt tôi phải cố tình diễn hayleech_txt_ngu lấy lòng , thì không cam lòng, thế khác gì bợ đàn ông?”
“Hơn nữa, không phải anh cũng bốc nhiệm vụ sao? có hoàn đâu, anh còn có mặt mũi mà tôi.”
Dư Thành sượng trân: “Vậy đoán ra nhiệm củabot_an_cap rồi?”
Minh Cửu ăn khoaibot_an_cap tây chiên xong thấy khát, lúcvi_pham_ban_quyen tìm nước thì tay bỗng có đưa một ly xanh. Minh Cửu uống ực haibot_an_cap ngụm mớibot_an_cap nói tiếp: “Sáng nay phản ứng của anh lớn như vậy, còn đòi đổi đối tượng nhiệm vụ, tôi đoán nội nhiệm vụ của anh hẳn là cóleech_txt_ngu quan tôi.”
“Chúng đang ở trong hẹn , hẹn hò thì phải chút mập mờ. Vậy nhiệm vụ cũng dễ đoán thôi, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đoán tiếp xúc ?”
Thấy Dư Thành Tắcbot_an_cap trợn tròn mắt, Minh Cửu tay: “ bộ dạng này của anh là tôi đúng ? Xem đivi_pham_ban_quyen, anh cũng hoàn thànhbot_an_cap nhiệm , vậy lúc nãy nói tôi.”
Minhbot_an_cap Cửu nói một tràngleech_txt_ngu liên thanhbot_an_cap khiến mắt Dư Tắc tối sầm lại. Anh ta đúng làleech_txt_ngu không nên tranh , cuối cùng chịu thiệt luôn là anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ta.
diễnbot_an_cap vội vàng ra giảng hòa: “Minh Cửu và Thành nhiệm vụ bại, mời các khách mờileech_txt_ngu giữ tĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.”
Minhbot_an_cap Cửu tâm lặng như tờ: “Tôi rất bình tĩnh mà, tôi chẳng giận chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nào.”
Giang phì thành tiếng. Minh Cửu không , vậy người đang giậnleech_txt_ngu là khác rồi? lại , anh ta đang sa sầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mặt màyleech_txt_ngu ngồi trên chiếc ghế sofa đơn bên cạnhleech_txt_ngu, cũng có nhận ra luồng áp suất thấp tỏabot_an_cap ra từ anh ta.
Tống Mục bật cười, anh ngồi ngay sát cạnh Minh Cửu, lúc này không nhịnleech_txt_ngu được mà xoa đầu cô: “Rất .”
Minhvi_pham_ban_quyen Cửu nhăn mũi nhưng cũng né tránh hành động xoa của : “Tống Mục Trần, đến lượt anh rồi, anh thành vụ ?”
Tống Mụcleech_txt_ngu Trần thu lại bàn tay lớn đang đặt trênbot_an_cap đầu Cửu: “Ừm, hoànleech_txt_ngu thành rồi. Cửu Cửubot_an_cap có đoán được nhiệm vụ của không?”
Minh Cửu nhớ tới lời Tống Mục Trần nói rằng anh muốn thắng, này gương mặt cô lộ vẻ thuần khiết: “Tôi đoán được.”
Tống Mục Trần cười khẽ hai tiếng, rồi nhìn quanh phòng khách một : “Mọi người có đoán được nhiệm vụ tôi không?”
Mọi người lắc đầu, duyvi_pham_ban_quyen chỉ có Tô Y ngập ngừng lên tiếng: “Đút ăn cho một khách mời nào đó?”
Ánh mắt Tống Trần lóe lên, rồi về phía ban biên tập: “ này có là chưa?”
Đạo diễn kịp thời nhấc loa nhỏ : “Đoán đúng một chút, không chính xác, quyết định Nam Y đoán sai. giờ mời Tống Mục công bố đáp án.”
Tống Mục Trần mỉm cười mở mảnh giấy ra: “Là đút cho Minh Cửu ăn ba lần.”
Nghiên “ồ” lên một tiếng: “Chẳngleech_txt_ngu trách hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nay anh luôn chăm sóc Cửu.”
Trần mỉm cười định nói gì đó, Minh Cửu đã lên tiếng giải thích giúp: “Không phải đâu, Tống Trần vốn dĩbot_an_cap đã luôn rất tốt, hôm qua ấy rất chăm sóc tôi, nay còn giúp tôi làm bữa sáng, lúc đó còn chưa được nhiệm vụ mà.”
Cho Tốngleech_txt_ngu Mục Trần đối tốtvi_pham_ban_quyen với cô không phải vì nhiệm vụ đạo diễn giao cho, mà vì bản anh người rất tốt.
Thấy Minh Cửuleech_txt_ngu nghiêm túc giải thích giúp , ý cười trongbot_an_cap mắt Tống Mục Trần càng đậm . Anh cảm thấyleech_txt_ngu Minh Cửu lúc đặc biệt ngoan ngoãn, mềmleech_txt_ngu mạibot_an_cap một chú mèo nhỏ, khiến anh cực kỳ muốn ôm vào lòng hôn một , nhàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nặn một chút.
, Tốngvi_pham_ban_quyen Mục Trần đã chọn lọc mà quên mất thành tích phát súng nổ súng vào đầu trênvi_pham_ban_quyen sân CS của Minh Cửu hồi chiều rồi.
Đạo diễn lại tiếp tục nóng bầu không khí: “ giờ công bố quả nhiệm , lần vụ ẩn này có tổng cộng bốn người thành công, lần lượt là Mục Trần, Cao Phồn Tinh, Giangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Nghiên và Tô Nam .”
“Các khách mời chiến thắng sẽ nhận được một thẻbot_an_cap hẹn hò, khách có thểbot_an_cap chọn gửi thẻ hò cho người khác phái, đương cũng thể tự lại. hạnbot_an_cap sử dụng thẻ hẹn hò là vòng tuần.”
“ , khách mời được mời không từ chối.”
Sau khi đạo diễn nói xong những lời này, thẻ hẹn hò nhanh chóng đượcbot_an_cap đưa tới trước mặt và những người khácbot_an_cap. Chạm tấm thẻ nhỏ tinh xảo, Tống Mục Trần hơi nghiêng đầuleech_txt_ngu: “Muốn ra ngoài chơi khôngleech_txt_ngu?”
Minh Cửu không chút do dự: “Muốn.”
Đã biết ra ngoài chơi có rất đồ ăn , kẻ ngốc muốn cứ ở lì trong căn nhà này.
Đuôi lông Tống Mục Trần hơi nhếch lên, anh dùng hai tay đưa hẹn hò đến trước mặt Cửu: “Vậy kia cô sẵnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lòng đi hẹn hò cùng anh không?”
Minh Cửu nhận lấy thẻ , nhưng vẻvi_pham_ban_quyen mặt lại ngác: “Tại sao lại là ngày ? không sao?”
Tống Trần chọc : “Hôm nay mệt ngày rồi, ngày mai chúng ta ở lại nhà nghỉ cho khỏe, ngày kia đi chơi mới thể chơi hết mình được.”
“ là thông ,” Cửu hết lời khen ngợi: “Tống Mục Trần, anh chu đáovi_pham_ban_quyen quá, ngày kia chúng ta đi ?”
Tống Mục nhìn quanh bốn phía, thấy hầu như ánh của tất cả mọi người đều đổ dồn vào họ, anh nắm ho nhẹ một : “Lát chúng ta sẽ bạc riêng. Thời gian sâm sẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rồi, đến đăng trạng rồi đấybot_an_cap.”
Minh Cửuvi_pham_ban_quyen cũng ra việc này, cô xích gần Mục Trần: “Tôi có rất nhiều muốn nói.”
Tống Mục Trần khẽ cười: “ thì cứ thong thả viết, không vội.”
sao anh cũng có kiên nhẫn, cuối cùng đều sẽ đọc hết.
Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online “” một tiếng, cô cũng không ra ngoài tìm góc khuấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , mà cùng Tống Mục Trần mỗi người chiếm một đầu sofa. Cả hai bấm điện thoại, Tống Mục Trần đã gửi rồi, nhưng vẫnbot_an_cap thấy Minh Cửu cứ bấm tới bấm trên màn hình.
Khóe miệng Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Mục Trần không nhịn được mà hơi nhếchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , sau anh vào bếp rộn một , nhanh chóng bưng ra mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đĩa trái cây. Minh Cửu vừa hay ngẩng đầu lên vì tay, khi thấy đĩa trái cây Tống Mục Trần mang , mắt cô không sáng lên: “Tống Mục , anh thật tốt quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đi.”
Tống Mục Trần đỡ trán: “Thấy anh tốt thì sáng mai dậy tập thể dục cùng anh nhé?”
Cửu xiên một miếng táo: “Ngày nào tôi cũng dậy sớm tập thểbot_an_cap dục , không đổi cầu khác sao?”
Tống Trần quả nhiên đổi thật: “Vậy sáng mai ta cùng ra bờ biển đạp xebot_an_cap nhé?”
“Không vấn đề gì!” Minh Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhướng mày: “Chỉ đạp xe thôi là đủ rồi sao?”
“Tất nhiên là khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rồi,” Tống Mục Trần gật đầu: “Vừa hay gần đây có một khu vườn hoa, ta cùng đi ngắm hoa nhé?”
“Được nha,” Minh Cửu phấn khích: “ hoa lắm.”
Thế giới tận thế không phải có , nhưng loại hoabot_an_cap Đạibot_an_cap hễ mở miệng là có thể nát nửa cái sọ của thây ma, Cửu thực sự khôngleech_txt_ngu dám đưa tay ra. Nay thể nhìn thấy những bông hoa tươi thắm thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giới hòa bình, Minh tự nhiên tràn đầy mong đợi.
Tống Mục Trần cực kỳvi_pham_ban_quyen thích cách này của Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Cửu, không giờ làm người mất hứng, nào cũng rất biết cách ủngbot_an_cap hộ bè. Ở con người cô, anh không hề thấyleech_txt_ngu sự buông xuôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hay chán chường thường thấy ở trẻ hiệnbot_an_cap nayleech_txt_ngu, mà chỉ một sức sống mãnh liệt luôn sục sôi.
Cửu ăn được hai miếng táo thì không ăn nữa: “Ta còn phải tiếp đăng bài lênbot_an_cap bảng tin, nữa xong sẽ ăn sau.”
Tống Mục Trần cũngleech_txt_ngu gì thêm, thi thoảng lại đút Cửu một miếng trái cây khi cô đang cúi đầu nhắn . Đối với chăm sócvi_pham_ban_quyen này, Minh Cửu đón nhận một vô cùng tự nhiên.
nhanh đó, khách mời lại tụ đông đủbot_an_cap tại phòng , bài đăng của Minhleech_txt_ngu Cửu vừa hoàn tất. Nhưng vẫn hơi nhíu hài lòng: “Có thể ghép ảnhbot_an_cap được nhỉ? Ta có mấy tấm hình muốn ghép lại với nhau.”
Mục làm sao rành thứ này? Nhất thờibot_an_cap cũng bị câu hỏi của làm khó. Thế hai cái đầu cứ thế kề sát vào nhau, loay mãibot_an_cap mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ghép được một bức ảnh ô.
bức ảnh bốn ô vừa mới ra , ý cười trong mắt Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Mục Trần càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thêm đậm. Hôm qua chỉ có đĩa trái cây, hôm nội dung đã phong phú hơn nhiều.
bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trái là bánh và nước , góc trên bên phải làleech_txt_ngu hai ly trà sữa, gócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dưới trái là một hộpbot_an_cap quà bánh kem thật lớn, còn góc dưới bên phải chính là đĩa trái cây anh vừa .
cả đều là những món đồ mà anh đã đưavi_pham_ban_quyen cho Cửu. Thật lòngvi_pham_ban_quyen mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nói, giác khi mọi lời nói và hành động của mình đều được đối phương để tâm ghi chép lại như thế này quả thực rất .
Xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online xong ảnh, Tống Trần định ngẩng đầu lên gì đó với Minh Cửu, đôileech_txt_ngu mỏng vô tình lướt qua má cô. Minh Cửu đứng hình chỗ, chỉ có đôi tai lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ửngbot_an_cap .
Tống Mục Trần vốn dĩ tưởng tâm Minh Cửu tĩnhleech_txt_ngu lặng , nhưng khi nhìn thấy đôi tai nhỏ nhắn chuyển sang màu hồngleech_txt_ngu nhạt, ánh mắt lửng cùng những ngón tay đang bấm loạnvi_pham_ban_quyen trên điện , anh biết lúc này chẳng hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
Tống Mục Trần bật cười khẽ, lùi người ra sau một chútbot_an_cap, liền thấy Minh Cửu âm thầm thả lỏng cơ thể, tác trên tay cũng chậm lại.
nên Minh Cửu đây là đang thẹn thùng sao?
Nghĩ một Minh Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đầy oai phong trên sân chơi CS hồi chiều, lại nhìn cô của hiện tại với đôi tai đỏ ửng, Tống Mục Trần cảm thấy Cửu lúc này thực sự cùng đáng yêu.
Ngayleech_txt_ngu khi Tống Mục Trần vừavi_pham_ban_quyen dời , liền thở phào hơi. Cô cũng không ngờ rằng lại người ta hôn vào má cách tình như vậy. Nói đi cũng phải nói lại, cô chưa bao giờ gần gũi với ai thế. Ở thế giới tận , kẻ dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hôn cô kiểubot_an_cap này?
Còn chưa kịp đến trước mặt đã đội trưởng Cửu đánh bay đi rồi.
Nhưng cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online này cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khôngleech_txt_ngu tính là hôn nhỉ? Dù sao Tống Trần cũng vô tình chạm phải thôi. Minh Cửu nỗ lực phục thân như vậy, mãi một lúcbot_an_cap lâu sau, sắc trên tai mới dần nhạt bớt.
Giang Nghiên ngồi ngay đối Minh Cửu, tượng Tống Trần vô tình chạm môi vào má cô đã lọt vào mắt cô . Giang Nghiên lúc trợn tròn mắt kinh ngạc, may mà Lăng Tri Hạc nhanh tay lẹ mắt, vội vàng Giang lại ngăn được tiếng hét sắp .
Giang Dao kích động huých mạnh vào tay Lăng Trivi_pham_ban_quyen Hạc, mắt liên tục: “Thấy không? Thấy không?”
Lăng Tri Hạc gật đầuvi_pham_ban_quyen lia lịavi_pham_ban_quyen, cũng dùng ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mắt ra hiệu: “Thấy rồi, thấy rồi!”
Giang Nghiên: “Hôn , hôn rồi kìa!”
Lăng Tri Hạc: “Ừ ừ, đúng rồi!”
người họ ở đây nháy ra với nhau, Tô Nam Y thì khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online được cảnh Tống Mục Trần chạm vào Minh Cửu, cô cũng có tâm sự riêng của mình. Hôm nay cô ta đã câu chặt được Dư Thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tắc, nhưng về phía Lâm Kỳ thì vẫn cần phải thêm chút .
Rốt thẻ hẹn hò cho ai, cô vẫn còn cân kỹ lưỡng.
Hơn nữa, trong nhàleech_txt_ngu chung có cộng bốn khách , hiện tại chỉ còn Cao Phồn Tinh và Tống Mục Trần là cô ta tiếp xúc qua. Nhưng Tống Mục Trần lại quan tâm Minh đến vậy
Tô Nam Y cảm thấy mình cần suy nghĩ thật kỹ.
Mọi người mỗi ngườileech_txt_ngu một ý, đạo thì sắt đá một lòng chỉ muốn chạy đúng quy trình. Sau khi mọi người đã bài xong, cũng đã đến lúc mọi người lần lượt kiểm bảng tin của nhau.
Kết quả cũngvi_pham_ban_quyen tương tự như ngày trước, ví dụ như Minh Cửu và Tống Mụcvi_pham_ban_quyen Trần vẫn xem bài của , Tô Y và Lâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Kỳ cũng vậy.
Minh Cửu không biếtleech_txt_ngu người khác viết gì, nhưng nội dung của Tống Mục thì rất ràng, nhìn là biết viết cho cô, trênbot_an_cap đó chỉ có một đơn giảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: Dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là mặt của em thìbot_an_cap cũng đều yêuvi_pham_ban_quyen.
Bài đăngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online của Minh Cửu thì trực tiếpvi_pham_ban_quyen hơn nhiều, hôm nay lại thay ảnh đại diện, ảnh mới chính là bức ảnh ô màvi_pham_ban_quyen và Tống Mục Trần vừa cùng nhauleech_txt_ngu ghép, kèm theo dung: Bánh quy rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngon, trà sữa rất tuyệt, bánh kem cũng rất , Tống Trần là một người rất tốt.
Khi Tống Mục Trần nhìn thấy bài này, nụ cười nhàn nhạt bỗng trở nên rạng hơn. Anh thấy nói Cửu thực sự thẳng thắn, mà cái sự thắn ấy lại khiến người lòng yêu .
Ngoại trừ Tống Mục xem bài của Minh Cửu, Dư Tắc sau một hồi đấu tranh tư tưởng, hôm nay cũng xem bài của . là sau khi xem xong, anh ta tức đến méo cả mũinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Minh Cửu toàn không ngờ Dư Tắc lại xem bài của mình, cũng giống Nam Y không ngờ ta lại làm vậy.
Nhưng vì ở đây đông người, Tô Nam Y không thể hỏi tiếp, chỉ có nén lại sự hoảng loạn thấy con cá sắp sổng khỏi lưỡi , mỉm cười nhìn Dư Thành Tắc.
Cửu vốn vô tâm vô tính quen rồi, cô hề phản ứng gì với việc Dư Thành Tắc xem bài của mình. mắt cô, Dư Thànhleech_txt_ngu là một đồng nghiệp chung nhà, ai lại đi tốn nhiều tâm tư cho đồng nghiệp làm gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online?
Dư Thành Tắc lúc này vẫn còn đang nhớ lại bàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đăng của Minh Cửu, càng nghĩbot_an_cap càng thấy khôngleech_txt_ngu vui: “Suốt ngày chỉ biết có ăn.”
Những thứ Mục Trần đútbot_an_cap cho cô ăn, đều nhớ kỹ mồn một. trưa anh ta cũng cô ăn cơm, mà chẳng thấy cáibot_an_cap đồ không có lương tâm này ghi nhớ chút nào! Lúc Dư Thành Tắc nhất quyết khôngvi_pham_ban_quyen thừa nhận làvi_pham_ban_quyen mình đang ghen tị.
Minh Cửu nắm chặt tay: “Ta nhớ cảleech_txt_ngu leo núi và bắn súng nữa đấy, bại dưới tay ạ.”
Dư Tắc lời, anh ta còn có thể gì đây? Cả hạng mục đó Minh Cửu đều áp đảo hoàn toàn, anh ta mặt mũi nào mà nhắc lại nữa?
Tống Mục Trần đi cười nơi khóe môibot_an_cap, anh chạm nhẹ vào tóc xương cá của Minh Cửu, đây chính thành quả đôi bàn tayvi_pham_ban_quyen của anh.
“Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta có nên đi nghỉ không? Buổi tối em đãleech_txt_ngu ăn no chưa? muốn ăn chút gì đêm không?”
Anh vẫnbot_an_cap còn chuyện Minh ăn đêm lúc nửa đêm hôm qua, nếu còn đói, anh sẽ cùng ăn thêm chút gì , cũng là để có thêm gian ở bên .
Minh Cửu xoa bụng, ngẩng đầu cười Tống Mục Trần: “Buổi ăn no rồi, hôm nay không ăn đêm nữa đâu.”
Nói rồi cô hơi lắc đầu đầy vẻ không thíchbot_an_cap . Trở một người thấp bé, cô thực nhìn ai cũng phải ngẩng đầu, đặc biệt là Tống Mục Trần cao tận 1m87, khiến Minh đứng trước mặt anh trông vô cùng nhỏ .
Tống Mục Trần cúi xuống nhìn Minh , cô đang ngẩng mặt nhìn anh, khi cười đôi mắt hạnh cong thành hình trăng khuyết, trông vừa ngoan vừa ngọt ngào.
Yết hầu Tống Mục Trần khẽ chuyển động: “Được, vậy tối nay nghỉ ngơi sớm đi.”
Minh Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gật đầu lia lịa, khoác tay Giang Nghiên và Lăng Tri Hạc, rồi nhìn sang Tô Nam Y: “Nam , cùng nghỉ ngơi đi.”
Cô dù sao cũng là đội , chưa bao giờ biết đến cái trò kéo bè phái hay cô lập ai, mọi người đều phải hành động cùngleech_txt_ngu nhau.
Tô vốn muốn ở lại nói thêm với các mời nam, nhưng Cửu đã đibot_an_cap về, cô taleech_txt_ngu cũng không cố chấp ở lại. vậy, Tô Nam Y đứng dậy nói: “ chúng về trước đây, chúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mọi người ngủ ngon.”
thứ ở thế giới này, Minh ngủ vô cùng thoải mái. Còn việc nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mời khác trong nhà có trằn trọc thao thức hay không, Cửu vốn đã sâu vào giấc nồng hoàn toànbot_an_cap không hay biết.
Sáng sớm, sau bận rộn một hồi trong bếp, Minh Cửu xuấtbot_an_cap hiện ngoài phòng ăn cách gọn gàng nhẹn. Chỉ là này cô đã thay bộ đồ thể thao màu cam bằng một bộ màuvi_pham_ban_quyen xanh , mái dài vẫn đuôi cao như cũ, người toát lên vẻ thanh xuân tràn sức sống.
“ Trần, chào buổi sángvi_pham_ban_quyen.” Thấy Tống Mục Trần từ phòng nam đối diện xuống, Minh Cửu chủ động chào hỏi trước. Để đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phương nhìn rõ , côbot_an_cap thậm chí còn nhảy tạileech_txt_ngu chỗ hai .
Vừa sáng nhận một “ kích” đầy năng lượng, tâm trạng Tống Mục Trần dĩ rất tốt. Đương , điều khiến anh vui hơn cả Minh Cửu không muộn, cô đã giữ đúng lời hứa cùng anh đi tập thể dục.
“Chào buổi sáng,” Tống bướcvi_pham_ban_quyen nhanh xuống vài bậc . Thấy trước trán Minh Cửu có vài lọn tóc con lòa xòa, chứng rối loạn cưỡng chế của anh bỗng dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, anh không nhịn được mà đưa tay ấn , như muốn ép lọn tóc đó xuống.
Minh Cửu khẽ nghiêng : “Anh muốn chạy bộ hay đến gym?”
Tống Mục Trần: “ , chúng ta vài vòng căn nhà nhé?”
Minh Cửu không phản đối: “Được thôi, hôm qua tôi chạy sáu vòng, hôm nay phải tăng thêm lượng động được.”
Nhắc sáu vòng, mặt Minh Cửu không nhăn . Cô yếu ớtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online từ bao giờ thế này? Hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online quavi_pham_ban_quyen dường như ngay cả ba ngàn cô cũng chạy không nổi.
Tống Trần đưa nhận khách quanbot_an_cap: “Thể chất của cô vậy là đã khá tốt rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, nhiều người chạy không nổi tám mét đâubot_an_cap. Chúng khởi động trước, sau mới chạy.”
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay