Họa , đừng hành hạ bản thân mình nữa. ly hôn, mẹ và cha con đều đồngbot_an_cap ý rồi.
An Mị: ?
Cô vốn một cô gái độc thân, ly hôn cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gì ?
An Mịvi_pham_ban_quyen mở mắt ra, đập vào mắt là một người phụ nữ dịu dàng. Thấy cô cuối cùng cũng có động tĩnh, người phụ không kìm được động mà rơi nước mắt: Mẹ và con chỉ mong con được hạnh phúc. Nếu ly hônbot_an_cap thể khiến con vẻ hơn thì cứ ly hôn đi.
Bấtleech_txt_ngu chợt, đầu An Mị đau nhức dữ dội, lượng lớn ký ức tràn vào trí.
Cô xuyên không vào sách rồi.
Đó là cuốn tiểu thuyết lấyleech_txt_ngu bối cảnh những năm sáu mươi. Các khóa chính là: mẹbot_an_cap kế nuôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online con, nhân quân đội, nam chính thô rạch, vả mặt cực phẩm, sảng văn. Tất cả đều những yếu tố đang thịnh hành hiện .
Chỉ cóbot_an_cap điều, cô không phải nữ chính, mà là một nhân vật phụ ít đất diễn người bia của nam chính.
Nguyên chủ vốn là tiểu thư lá ngọc cành vàng, vì giận dỗi với mối tình đầu mà đánh liều gả cho nam chính vốnleech_txt_ngu là sĩ quan xuất thân bần nông. Sau khi kết hôn, lối sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online và quan niệm của hai người biệt một một vực. Nguyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chủ cùng chê bai nam chính dã manbot_an_cap, thô lỗ, thiếu thức.
Cho đến khi mối tình đầu ly hôn, tim vốn như mặt hồ tĩnh lặng của cô ta mới dao động, rồi đầu đòi ly hôn. Cuối cùng, hôn ước cũng tan .
Hai năm sau ly hôn, biếnvi_pham_ban_quyen động ập . Vì vấn xuất thân và lối sống quá đỗi tiểu tư , cô ta bị đưa đi cải tạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cùng với mối tình . Với nhan sắc xinh đẹp lại quen sống lụa, những ngày tháng đó làm sao có thể dễ dàng? Huống chi mối tình đầu kia lại kẻ ích kỷ, tiện. Hắn không không cô, mà còn vì đổi lấy một tấm da chó chống ép côleech_txt_ngu phảivi_pham_ban_quyen đi ngủ vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khác
Trong đầu cốt truyện, người vợ cũ này luôn chỉ sống qua lời kể của tácleech_txt_ngu giả. khi chính thức xuất hiện đã là những năm mươi, lúc đó tác giả mới tóm tắt qua về những trải của cô sau khi ly hôn. Hình ảnh của côbot_an_cap khi vô cùng thê , mới bốn mươi trông như lão sáu mươi, đã trắng hơn nửa. Cô muốn nhận lại trai, nhưng đứa con vẫn luôn canh cánh việc cô bỏ rơi cha con cậu năm . Cậu sẵn sàng chuvi_pham_ban_quyen tiền nhưng nhiên không chịu gọi một tiếng mẹ.
Có lẽ cảm thấyvi_pham_ban_quyen cuộc đời chẳng còn gì để hy , cô ta nhảy sông tự sát.
Dựa vào những gì biết về số của nguyênbot_an_cap chủvi_pham_ban_quyen và bối cảnh lịch sử, An Mị quyết sẽ không lyleech_txt_ngu hôn nam chính.
Nam học thì đã sao? Thất học tỏ thành trong ! Với thân như vậy, hai năm tới chẳng có gì sợ cả. Hơn nữa, nam chính mới mươi tuổi lênbot_an_cap Phóbot_an_cap Sư trưởng, vào sinh ra tử, lập bao chiến công, tiền đồ rộng , rõ là một chỗ dựa vững chắc. Ngoài ra, còn ai cóleech_txt_ngu thể bảo một vị tiểu thư tư bảnvi_pham_ban_quyen trong những năm tháng động sắp ?
ly An lẩm .
Khâu Thục Thận ngẩn người, khăn tayvi_pham_ban_quyen chấm nước nơi mắt: Không hôn nữa?
Mị bật ngồi , kiên định nói: Con không ly hôn, muốn đi theo quân!
Khâu Thục Thận ngạc nhưng cũng mừng: , quá, không ly hôn tốt nhấtbot_an_cap, vốn dĩ cũng nên ly.
Cái bụng của An Mị phát ra một tiếng kêu . chủ vì ép cha đồng ý ly nên đã tuyệt thực.
Thục Thận vội vàng nói: Đói phải không, mẹ làm đồ ăn cho con ngay đây.
An Mị xoa bụng, yếu ớt gật đầu. Khâu Thục Thận hân hoan bước ra ngoài.
An Mị cũng đứng dậyvi_pham_ban_quyen, khóa chặtvi_pham_ban_quyen cửa phòngbot_an_cap lại rồi thử nhắm mắt tập trung thần. Khi mở mắt ra, lòngleech_txt_ngu cô mới thực sự nhẹ nhõm.
Không gian trữ đồ đã theo cô tới . Không gianbot_an_cap này xuất hiện năm cô mười tuổi, rộng 500 métvi_pham_ban_quyen vuông. Lúc mới xuất hiện, An Mị cứ ngỡ ngày tận sắp đến, hứng kế hoạch tích trữ hàng , rồi sau đó mới ngượng ngùng nhận rabot_an_cap mình chỉ là học sinh học, không có tiền May mà tận cũng chẳng .
Tuy nhiên, định tích trữ của An Mị không hề lụi tắt. Theo thời gian, cô trưởng thành tự kiếm tiền, thêm số tiền lớn cha mẹ cho khi lyleech_txt_ngu hôn, vật tư trong không gian cuối cùng cũng phú lên.
Lương thực là cơ bản nhất, gạo và bột mì cộng lại 5 tấn, các loại ngũ cốc thô có 500kg. Ngoài ra cònvi_pham_ban_quyen dầu ăn, muối, đường, , sữa, thịt, rau củbot_an_cap những vật dụng thiết yếu chobot_an_cap cuộc sống đều có số lượng đủbot_an_cap .
An không thích ăn đồ đóngbot_an_cap hộp nên mì tôm và đồ hộp trữleech_txt_ngu nhiều, nhưng cô lại đóng rấtleech_txt_ngu nhiều món ăn ở nhà hàng nhưleech_txt_ngu mì bò, lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, đậuvi_pham_ban_quyen , miến chua caynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, bún cả bánh bao, bánh thịt, bánh hoa cuộn, cảo dù sao để trong đó cũng không bị .
Thậm chí gà, vịt, sống. đáng gia cầm trong không sẽ không lớn lên hay đổi chất, giống như đóng băng, nhưng đưa ra ngoài làvi_pham_ban_quyen lại sống động như thường.
Quần áo và đồ dùng hàng , bao gồm cả các loại phụ nữ, bất thứ gì nghĩ đến được cô tíchleech_txt_ngu trữ . Thuốc men thì hơn, chỉ có một hạ sốt cơ bản, kháng viêm, thuốc bôi ngoài da, thuốc kháng sinh cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online loại vitamin.
Vì Mịleech_txt_ngu nghĩ đến đâu mua đến đó nên đồ đạc trong rất hỗn tạp. Có những thứ cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nghĩ có thể cần dùng như hạt giống rau, các men vi sinh, cũng có những thứ cô thường dùng và ăn hàng ngày như phẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hay đồ ăn vặtleech_txt_ngu.
Dù đãvi_pham_ban_quyen quyết nương nhờbot_an_cap nam đểvi_pham_ban_quyen cuộc tương không phải lo nghĩ, nhưng dẫu sao cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là thời loạn, không gian này sẽ giúp cô thêm vững vàng. An Mị hài lòng kiểm tra một lượt rồi rời khỏi không gian.
cửa phòng ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, trước cửa có một cậu đứng. Đó Đông Đông, con nguyênvi_pham_ban_quyen chủ và nam , năm nay bốn tuổi.
Đôngleech_txt_ngu có đôi mắt đen , da trắng nõn, ngũ quan tế, rất giống mẹ. Thấy đi , cậu bé quay người định đi nhưng bị Anleech_txt_ngu Mị nhanh tay ômbot_an_cap chầm lấy: Sao thế? Có phải muốn tìm mẹ không?
Đông cúi , bàn bé vê cổ áo mẹ, lặng lắc đầu.
Bá Hòe đang ngồi trên ghế sofa lên tiếng: Mấy ngày nay con ầm ĩ trong nhà như thế, trẻ cái gì nó cũng hiểu, nó cứ con không nó nữa, mau dỗ nó đi.
Nguyên chủ quảleech_txt_ngu thực đã định bỏ lại con này
Một nỗi day dứt đậm từ bản năng cơ dâng, khiến An suýt chút nữa rơi nước mắt. Cô hôn lên má đứa trẻ: Không có chuyện đó đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, mẹ không bỏ rơi Đông Đông đâu còn định đưa Đông Đông đi tìm cha nữa mà.
Đông Đông ngước lên : Thật không mẹ?
An Mị trịnh trọng gật đầu: .
Đông Đông dồn: Vậy khi nào chúng ta đi cha?
Trẻ con chẳng đứa nào là không khao khát cha mình cả.
An Mị còn đang suy nghĩ thì Bá Hòe đã thông : Cha đã điện nhờ người vébot_an_cap con vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mai rồi. Còn về quan hệ lương thực và hộ , lát cha sẽ đi xin giấyleech_txt_ngu giới thiệu và chứng nhận, sẵn điện báo cho con rể bên kia luônleech_txt_ngu.
An Mị: Cha nhanh thật đấy.
An Bá Hòebot_an_cap đẩy gọng kính, cười ngượngbot_an_cap nghịu. Ông đã quá thói nhõng nhẽo của con mình, muốn cô chưa đổi ý thì đưa người đi theo cho rảnh nợ.
Khâu Thục Thận ló đầu ra từ nhà bếp, trách móc: Gấp gáp thế saoleech_txt_ngu? Tôi còn chưa kịp chuẩn bị gì choleech_txt_ngu nó cảleech_txt_ngu.
An Mị nói: Mẹ, ngày mai cũng được ạ, không cần bị gì , con thu xếp ít quầnleech_txt_ngu áo là xong.
Khâu Thục Thận hỏivi_pham_ban_quyen: Vậy việcvi_pham_ban_quyen của con sao?
Nguyên chủ vốn là viên xuất sắc của học viện âm nhạc, khi thì đoàn hưởngvi_pham_ban_quyen, còn từng theo đi biểu diễn nước ngoài. Nguyên cóvi_pham_ban_quyen ước mơ thành nghệ sĩ. Nhưng ước này, nguyên chủ trong sách khôngvi_pham_ban_quyen được, mà An Mị bây chẳng có điều kiện thực hiện thay. Nghệ thuật giao hưởng kiểu tư bản này năm nữa sẽ không còn đứng. Thế nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online An Mị dứt khoátbot_an_cap: Xin thôi ạ.
Khâu Thụcvi_pham_ban_quyen Thận tuy tiếc nuối nhưng phần lớn là vuileech_txt_ngu mừng, bởi dỗ gáivi_pham_ban_quyen bà chính là trưởng đoàn hưởng, một tên bóng bẩy không ý đồ tốt!
Khâu Thận lập tức bắt đầu tìm kiếm đồ đạc trong nhà, những con thích ăn, ngoại thích ăn, bà đóng gói cho họ đi. Cuối cùng, bà còn kéo Mị phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, lôi từ dưới giường ra chiếc nhỏ.
Của môn con, cũng đã đến lúc giao chobot_an_cap con tự quản lý rồibot_an_cap.
Khâu Thục Thận rương ra. An Mị suýt nữa thì lóa mắt. Hai chiếc rương, một rương chứa đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trang sức, một rương toàn vàng . An Mị nhấc thử, suýt nhấc không nổi, e rằng cũng phải nặng tới bốn nămvi_pham_ban_quyen chục cân. Trang sức thì còn giávi_pham_ban_quyen trị nữa, An Mị liếc sơ qua đã thấy mấy viênvi_pham_ban_quyen kim cương lớn cỡ hạt lựu.
Khâubot_an_cap Thục Thận bùi nói: Gia sản nhà mình cha con phá rồi, sau này lại chỉ còn lại bấy nhiêu vàng và trang sức nghèo nàn này .
An Mị:
Khâubot_an_cap Thục Thận thực sự không đang khoe khoang. Tổ tiênvi_pham_ban_quyen nhà họ An từng làm quan to dưới triều đại trước, đến đời ông nội Mị lại đầu mở công xưởng làm thực nghiệp, tích lũy được khối tài sản lồ. Đáng tiếc An Bá Hòe lại là kiểu người chỉ biết tiêu tiền chứ không biết kiếm tiền, không có đầu óc kinh doanh, dầnvi_pham_ban_quyen đem bán sạch tư liệu sản xuất, sau khi vào chếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online độ mới lại đem điền sản cửa hàng nộp hết cho nhà nước.
Nhà họ An bây giờ quả thựcvi_pham_ban_quyen không có tài sản gì, căn nhà đang ở cũng là do học phân phốivi_pham_ban_quyen. Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nếu nhớ lại sự giàu có của tổ tiên, thì trang vàng này quả thực chẳng đáng là bao.
Khâu Thục Thận lại lấy ra một tiền lớn. Đây là một ngàn tệ, cứ giữ lấy mà phòng thân.
thì thôi đi mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, cha mẹ cứ giữ lại mà .
Khâu Thục Thận xua tay: Chi tiêu của mẹ và chavi_pham_ban_quyen con , tiêu làm sao hết được bấy nhiêu tiền, trai con cũng không thiếuvi_pham_ban_quyen tiêu. Mẹ chỉ lo cho , tuy lương của con rể không thấpbot_an_cap, nhưng phụ nữ vẫn nên có chútleech_txt_ngu tiền riêng mới tốt.
An Hòe làbot_an_cap giáo sư cấp hai, tháng đã hơn hai trăm tệ, lại còn tiền bản quyền và nhuậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bút, thuộc nhóm người có thu cực ở thời . Anh trai An Mị là An Trạchvi_pham_ban_quyen theo vợ con làm ở viện nghiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cứu tại Hảivi_pham_ban_quyen Thị, mức lương cũng rất khá.
Khâu Thục Thận nhét tay Mị: này nếu tiền thì cứ viết thư về nhà, cha mẹ còn sống ngày nào là còn lo cho con ngày , nhớ chưa?
Sống mũi An Mị cay cay, cô nhớ về mẹ ở trước. Sau khi ly hôn, họ ai nấy đều lập gia đình mới, chỉ vứt cho cô một cănvi_pham_ban_quyen nhà cũ và một khoản , kèm theo lời cảnhvi_pham_ban_quyen báo lạnh lùng: Đừng cuộc sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mới của họ, đã cố nhẫn nhịn chờ cô nghiệp trung học mới ly hôn đã là nhân chí tận rồi.
Cô ngã phòng tắm rồi xuyên không, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lẽ cô ở thếvi_pham_ban_quyen giới đó đã chết rồi. Không biết bao giờ thi thể mới được phát hiện, không biết cha mẹ nhận được thông báo tửbot_an_cap vong có đaubot_an_cap lòng hay không.
Cái con bé này, sao lại khóc rồi, mau đi, mẹvi_pham_ban_quyen không nổi khi thấy con rơi nước đâu. Khâu Thận ôm con gái vào lòng. An Mị sụt sịt, chặt lấy bà.
Tình hình nhà họ An như thế này, An Mị cảm thấy cần phải nói với An Hòe.
Nghe An Mị nói về tình hình thời cuộc, không khỏi anleech_txt_ngu ủi: Cuối con cũngvi_pham_ban_quyen đã biết nghĩ rồi. mà tìnhleech_txt_ngu hình nhà chúng ta khác. Bá Hòe thong vuốt , Cha con đây, trước khi giải phóng đã mật trợ rất nhiều cho công tác chính quyền hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tại.
An Mịbot_an_cap lắcbot_an_cap đầu: Dù sao nữa, cha vẫnvi_pham_ban_quyen nên cẩn trọng lời nói và hành động, nói lại, ít đưa ra ý kiến thôi. Hôm nay không sao không có là ngày mai cũng bình yên.
Bá Hòe thấy đứaleech_txt_ngu con gái vốn chỉ đắm chìm trong thế nội tâm, chẳng màng đời bỗng nhiên lại nghiêm như thì cười lớn: Được được được, gái rượu củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lớn thật rồi, đã biết lo lắng cho cha . Cha nghe , nhất định sẽ nói ít đi.
An Mị gật đầu. Nguyên tác không nhắc đến gia An, không biết Bá Hòebot_an_cap có phải khổ trong làn sóngleech_txt_ngu thời đạileech_txt_ngu hay không, nhưng cũng có cách nào tránh, sóng lớn lịch sử là thể trốn thoát. Cô chỉ có thể giữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online liênvi_pham_ban_quyen lạc thường xuyên với đình để nắm bắt tình hình và tùy ứng biến.
Đêmbot_an_cap đó, An Mị lặng lẽ thu cất vàng bạc trangvi_pham_ban_quyen sức vào không gian, rồi thu thêm cả những thứ trong phòng mà cô nghĩ sau nàyleech_txt_ngu sẽ có ích.
Ngày hôm sau, An Bá Hòe và Khâu Thục Thậnleech_txt_ngu An Mị lên tàu hỏa.
“Chúng tìm ba hả mẹ?” Đông Đông khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi mẹ.
An Mị gật đầu: “Đúng vậy, Đông Đông còn nhớ rõ dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vẻ củaleech_txt_ngu ba không?”
Đông nghiêm túcvi_pham_ban_quyen nghĩvi_pham_ban_quyen một chút rồi gật đầu.
Mỗi nam chính đến tỉnh lị họp đều sẽ ghé qua nhà họ một , con trai, nguyên thân lại bỏ nam chính, không cho anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tiếp con.
Lần gầnbot_an_cap nhất Đông Đông gặp là vào nửa năm , trẻ con nhanh , theo lý nói hẳn cậu bé không còn nhớ rõ mặt ba mình nữa.
Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Mị khen : “Đông Đông của chúng ta nhớ tốt thật đấy.”
Đông Đông mím môi, lại nói: “Con ba đưa con bay, vui ạ.”
An Mị : “Còn gì nữabot_an_cap khôngbot_an_cap? Ba đưa đi làm gì ?”
Đông Đông nghiêng cái đầu suy nghĩ lúc: “Bắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online súng.”
An Mị cũng nhớ rồi, lúc Đông Đông hơn ba tuổi đã được nam chính đưa đến bãi tập bắn , anh nắm taybot_an_cap cậu bé dạy bóp cò.
Sau khi nguyên biết chuyện thì sợbot_an_cap tới toát mồ lạnh, đồng thời càng cảm thấy nam là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dã man, chưa khai hóa. đó về sau, nguyên thân ý chia cắt không cho con trai mặt nam chính nữa.
Chuyện An có thể hiểu cho thân, lại là cô, cô cũng không thể chấp nhận được việc một đứa trẻ ba tuổi nghịch súng mặc dù có ngườileech_txt_ngu lớnbot_an_cap giữ lấy.
Nhưng Mị sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chọn giao tiếp với nam chính , nếuleech_txt_ngu nam chính ngoan cố bảo thủ thì côbot_an_cap mới thực hiện biện pháp tiếp theo. Dù sao con khao tình cha là , không thể bạo chặt đứt được.
Hơn nămbot_an_cap tiếng đồng hồ sau, họ đến huyện Vân, nơi đơnleech_txt_ngu đóng quânbot_an_cap.
Trong lúc An Mị đang nhìn quanh , mộtbot_an_cap quân nhân tuổi đi đến trước mặt cô, “chát” một tiếng chào theo thức quân đội: “Chào chị , thủ trưởng cử tôi đến đón chị.”
An lục tìm thông tin người này trong ức.
“Tiểu Chu.” Cảnh vệvi_pham_ban_quyen viên của nam chính.
Sau khi chào hỏi , An Mị liếc nhìn phía sau Tiểu Chu, không còn ai khác.
“ trưởng định đích thân đón, nhưng đột nhiênvi_pham_ban_quyen có công việc giữ chân nên để tới.” Tiểuleech_txt_ngu có khuôn mặt trònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trịa, cười lên còn lúm đồng tiền, trông rất thật thà, , có vẻ không biết nói dối.
Nhưng rốt cuộc có không biết nói dối hay thì không ai hay.
An Mị cũng không bận tâm: “Tiểu Chu, phiền cậu giúp tôi chuyển hànhbot_an_cap lý .”
Tiểu Chu thấy Mị thế mà lại mang theo hành lý tới, còn lỉnh kỉnh túi lớnleech_txt_ngu túi nhỏ như vậy, trong lòngvi_pham_ban_quyen thoáng kinh . lẽ dâubot_an_cap không đến đâybot_an_cap để épnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thủ trưởng ly ?
Đơn vị đóngvi_pham_ban_quyen quân ở vùng ô lịvi_pham_ban_quyen, xung quanh ruộng đồng, cáchbot_an_cap đó cây số có một con , đối diện bờ sông một công xưởng, đi công xưởng mới con đường vào phố.
Nói làvi_pham_ban_quyen ngoại ô, nhưng chất chính là nông thôn.
Chẳng nguyên thân không muốn đến đây quân.
Đông Đông cũng không thích nghi , lầm bầm đòi bế, dẩu muốnleech_txt_ngu về nhà.
Mị vỗ lưng trai dỗ dành: “Sau này đây chính là nhà chúng ta rồi, vì ba ở đây mà.”
Đông Đôngvi_pham_ban_quyen nhớ đến ba, bấy giờ mới yên phận mộtvi_pham_ban_quyen chút.
Chu lại nhìn An Mị một cái.
“Chị , tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đưa hai mẹ con đến khu nhà trước nhé, dỡ hành lý xuống xong tôi mới đi cáo với thủ trưởng.”
“.”
Khu nhà công vụ là nhà cấp bốn, không khác gì sân vườn của những nhàbot_an_cap nông bình thường, có điều từng dãy nhà xây dựng rất tề, giữa mỗi dãy có conbot_an_cap đường rải xỉ than, hai bên đường trồng những hàng cây nhỏ.
Tiểu Chu rẽ xe vào dãy nhà đầu , lái đến giữa thì dừng lại.
Đã cóvi_pham_ban_quyen những người nhà ở đó chú ý tới Tiểu Chu, biếtbot_an_cap cậu ta là vệ của Phó sư đoàn trưởng Tiêu, vậy thì người được về chắn là ngườivi_pham_ban_quyen nhà Phó đoàn trưởng Tiêu rồi!
sư đoàn trưởng Tiêu cũng đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là người tiếng ở , thủ trưởng số ba, tuổi đời trẻ hai vị thủ trưởng cả chục tuổi, tiền vô lượng.
Có lẽ vì còn trẻ, để ápleech_txt_ngu được cấp dưới, Phó sư trưởng Tiêu trái lại còn khắc hơn hai vị thủ trưởng trước, lúc nào cũng giữ khuôn mặt lùng, chỉvi_pham_ban_quyen cần phạm sai lầm, bất kể là lính nam hay lính nữ, anh đều mắng không nể gì.
Thêm vào , anh vóc dáng vỡ, nắm đấm lại như cái nồi đất! Trông thêm đángvi_pham_ban_quyen sợ!
Mọi đều tưởng tượng đượcleech_txt_ngu, một người nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Phó sư đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen Tiêu có thể lấy được một sinh đại học thành , cô sinh viên đó không chừngleech_txt_ngu một kẻ xấu ?
Bây giờ của Phóleech_txt_ngu sư đoàn trưởng Tiêu đã đến, mọi người đều tò mò vây quanh.
từ trên xe Jeep bước một người phụ nữbot_an_cap xinhbot_an_cap đẹp, người phụ nữ có khuôn mặt trái xoan tinh xảo, đôi mày cong vútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, đôi mắt như làn mùa , gương mặt ửng hồng hoavi_pham_ban_quyen đào, sống mũibot_an_cap cao thanhvi_pham_ban_quyen tú là đôi môi đỏ mọngleech_txt_ngu, làn da trắng ngần tỏa , trông không một chút khuyết điểm, tóc búi sau gáy đen nhánh như lông , có thểbot_an_cap tóc rất dày và đen.
Cô đồ cũng đẹp, áo sơ mi ren trắng phối với kẻ caro dáng xòe, tà váynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tung bayleech_txt_ngu theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bước chân, vừa lại vừa thời thượngleech_txt_ngu.
theo, người bế xuống bé .
Bé traibot_an_cap cũng trắng trẻo như tạc, xinh xắn y như bé .
“Cô là vợ củabot_an_cap Phó sư trưởng ? Đây là con trai của Phó sư trưởng Tiêu à?” Có người muốnbot_an_cap nhận.
Mị gật đầu, thân thiện chào hỏi mọi ngườivi_pham_ban_quyen quanhbot_an_cap.
Đám đông tức xôn xao.
Trời đất ơi, một Phó sư trưởng Tiêu như dữ lại cưới được một tiên nữ hạ phàm ! Lại sinh được một đứa con Kim Đồng nữa!
Chuyện này chuyện quá chênh !
An Mị bận rộnleech_txt_ngu xếp, sau khi hỏi xong liền dẫn vào nhà trước.
Nội trong nhà tốt hơnbot_an_cap so vớivi_pham_ban_quyen tưởng tượng, sàn đá màileech_txt_ngu nhẵn bóng, cửa sổ kính sáng sủa, có bộ , chắc do tổ chức cho đồng bộ.
Nhà có ngủ, mỗi phòng tích đều rất , trước sau còn có .
Chỉ là không có dấu vết của người sinh hoạt, chỉ có một phòng là được trải giường, trong sân thì cỏ dại mọc um tùm.
An Mị nóibot_an_cap: “Ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đây có vẻ như được dọn dẹp.”
Tiểu Chu giải thích: “Thủ trưởng thường ngày toàn ngủ ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online văn phòng, cho nên bên này vẻbot_an_cap.” Ngừng một lát, cậu quyết thay lãnh đạo nhà mình kể khổ chút: “ trưởng nói dù saobot_an_cap anh ấy cũng chỉ có một thân một mình, hay là nhường căn nhà này cho người khác ở, may mà vẫn chưavi_pham_ban_quyen kịp nhường, nếu không chị dâu tới lại chẳng chỗ ở.”
An đã hiểu, mỉm cười nhìn Tiểu Chu một cái, Tiểu Chu gãi đầu hì hì.
Lúc Chu chuẩn bị rời đi, An lấy từ bọc hànhleech_txt_ngu lý một nắm kẹobot_an_cap đưa cho cậuvi_pham_ban_quyen ta: “Đúng ra phải đưa cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thuốc lá mới , nhưng tôi không có, thôi lấy nắm kẹo này ăn cho ngọt miệng .”
“Tôi ăn kẹo nhất, cảm ơn chị dâu.” Tiểu Chu cười lộ ra đồng tiền, cảm thấy chị này so với lần trước thật khác một trời một vực, không những nhìn ngườileech_txt_ngu nửa con mà nụ cười cũng nhiều hơn .
Mị tiễn Tiểu Chu đi xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online liền bắt đầu nghiêm túc đi kiểmleech_txt_ngu tra nhà tương lai củavi_pham_ban_quyen mình.
Bụi bặm bám khắp nơi, quét dọn vệ sinh quả là một công trình lớnvi_pham_ban_quyen.
Đông Đông khi sinh ra toàn nhà , thấyvi_pham_ban_quyen lạ lẫmbot_an_cap nên cứ chạy nhảy quanh sân, trầm mặc cũng nên rỡ hẳn lên.
“Oa, mẹ ơi, có sâubot_an_cap này!”
“Oa, một con nhiều màu sắc!”
“Oa, mẹ nhìn kìa, ở đây cóleech_txt_ngu một ba!”
Anbot_an_cap Mị đang đi tìm dụng cụ lau dọn, nghe vậy liền bướcbot_an_cap ra ngoài.
Một người ông mặc quânvi_pham_ban_quyen phục đang bế Đông Đông giữa sân, đầu cúi xuống, nhìn trẻ trong lòng.
Từ góc nhìn của An , cô thấy được gócbot_an_cap nghiêngvi_pham_ban_quyen của anh, gờ màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mũi nốibot_an_cap liềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online một dải núi cao sừng sững, đường nét xương hàm sắc sảo lạnh lùng.
Nghe thấy động, người đàn ông xoay người , lúc này An mới rõ diện mạo của anh.
Nguyên thânbot_an_cap cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lẽ là quá ghét chồng, nên ký ức trong đầu về ngoại hình của chồng chỉ là một hìnhbot_an_cap bóng mờ nhạt.
Mà trong sách, từleech_txt_ngu ngữ mô tả chính có tám chữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cao lớn anh tuấn, mặc ít nói.
Anh tuấn nhìn kỹleech_txt_ngu thì cũng , nhưng khí chất quá đỗi mạnhleech_txt_ngu mẽvi_pham_ban_quyen của anh khiến người ta dễ dàng bỏ qua ngoại .
Anh cao ít nhất một mét tám lăm, ở thời đại này đối là nổi bật giữavi_pham_ban_quyen đông, bắp dưới quân phục cuộnbot_an_cap, dường như ẩn chứa mạnh vô hạn. Khuôn mặt vốn dĩ chính chính trực, nhưng đôi mắt sắc bén như chim lại vài phần hãn dã tính, khiến khí chất cả người trở nên đằng đằng sát khí, tính xâm lược.
Chẳng trách cái mác lớn nhất mà nguyên dán cho anh chính là dữ.
An Mịvi_pham_ban_quyen run rẩy, đàn ông trôngvi_pham_ban_quyen như có đấm chết một con bò này, liệu cóvi_pham_ban_quyen chịubot_an_cap đựng nổi không?
Đôi mắt sắc bén kia phóng thẳng về phía An Mị.
An Mị đã liên tục cho Tiêu Chínhleech_txt_ngu bức thư đòi ly hôn suốt hai tháng qua, nội dung mỗi bức đều tương tự nhau.
Một là không có tình cảm , muốn ly hôn, muốn đi tìm ái.
kiếp, chuyện ngoại cắm sừng chồng mà có thể nói một cách thanh cao thoát tục như thế.
bản chất, cho dù cuộc hôn nhân này mỹ mãn, Tiêu Chính cũng chưa từng nghĩ đến chuyện ly , dù sao đứa trẻ không thể vô duyên vôvi_pham_ban_quyen nhị mất đi mẹ ruộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, vả lại ly hôn cũng rất mất mặt.
Khi biết An có người đàn ông khác ở bên ngoàivi_pham_ban_quyen, Tiêu Chính có nhưng dườngbot_an_cap như cũng cảm thấy bất ngờ.
Sau một chuẩn bị tâm lý, Tiêu Chính đã đưa ra quyết định. An Mị muốn theo đuổi cái gọi là chân ái chết tiệt kiavi_pham_ban_quyen thì cứ thành toàn cho cô ta đi.
Chẳng phảivi_pham_ban_quyen là ly hôn thôi sao? Anh không phải là không cưới nổi vợ khác.
“Vào đây với .” Tiêu Chính đặt đứa nhỏ xuống, dẫn đầu bước căn phòng.
An sững sờ một chút rồi đi theo.
“Đóng cửa .”
Anh hung dữ đấy.
An Mị nhát gan làm theo.
Tiêu Chính vô cảm nói: “Báo cáo ly hôn tôi đã lênleech_txt_ngu rồi, khi phê là có thể làm thủ tục.”
Mị bấy giờ mới nhớ , đã viết đòi ly hôn.
“Ờ tôi phải đến để ly hôn với anh, tôi đến để quân sống qua với anh mà.”
Tiêu Chính ngẩn ra, ngay lập tức saleech_txt_ngu mặt nói: “ hôn chuyện đùavi_pham_ban_quyen sao? Nói ly là ly, nói không ly ly?”
Hử?
Ý của nam chính là anh ta thật sự muốn ly hôn với cô sao? Nữ đã xuất hiện ?
An Mịleech_txt_ngu đột nhiên cảm nguy cơ: “Gì ? Anh muốn khỏi tôi đến thế sao? Tôi đã từ bỏ cả công việc để đến tìm anh, vậy anh lại đòi ly hôn với ? Anh có lương tâm không hả? phụ bạc!”
Chính: “?”
Gương mặt nhỏ nhắn của An Mị phịu, gò má đỏ bừng, đôi mắt nước lườm anh, đầy vẻ oán tráchvi_pham_ban_quyen.
thoáng chốc, Tiêu Chính chút nữa đã nghi ngườivi_pham_ban_quyen thay lòng đổivi_pham_ban_quyen dạ chính là mình.
An Mị vẫn chưa dừngleech_txt_ngu lại.
“Từbot_an_cap lúc thai sinh nở, rồi nuôi con, một mình tôi phải gánh vác tất cảbot_an_cap. Ngoài việc gửi tiền , có giúp được chút việc mọnvi_pham_ban_quyen nào khôngvi_pham_ban_quyen? Có chăm con lấy một ngày không? han tôi một câu không? Anh có năm một mình khó khănvi_pham_ban_quyen thế không?!”
Thật ra có nhà ngoại ở bên, cuộc sống cũng không đến nỗi khăn như , nguyên thậm chí mong không phải sống cùng nam chính. Nhưngleech_txt_ngu An Mị đang phải quản đống độn.
hỏi, sau bị vợ cắm sừng, đàn ông nào có thể không chút khúc mắc mà tiếpleech_txt_ngu tục chung sống với vợ được ?
An Mị đành cắn lương tâm, chế nhân.
Quả nhiên, sau khi nghe những này, Chính chột dạ.
một quân nhân, bẩm sinh anh đã cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thấy nợ gia đình rất nhiều.
An Mị cẩn thận quan sát sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mặt của anh, khẽ một tiếng: “ đó đều là chuyện đã qua rồi, ta đừng nhắc lại nữa. Tôi đây tìm là để cùng anh chung sống tử tế, chúng ta đều quên quá khứ nhé, được không?”
mặt Tiêu Chính thoáng kỳ .
Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Mị trước mặt luôn caoleech_txt_ngu và lạnh lùng, bao giờ dao động cảm xúc vì anh. Ngay cả anh điều gì khiến cô ghét bỏ, cô cũng chỉ im lặng, bằng ánh chán ghét.
Tiêu Chính chưa từng thấy một An Mị ngang ngược vô lý nhưng lại sinh động đến .
Không sao, ý định ly định của anh đã bắt đầu lung .
Nếu cô đã biết quay đầu là bờ, thì cứ cho cô một cơ hộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online?
“Nghĩ kỹ ? Không hôn nữa?” Anh xét cô.
“Tôi dắt Đông Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lặn lội đường đến đây rồi, thật không ly hôn nữa.” An Mị vẻ mặt túc, nói tiếp: “Còn nữa, chuyện này đến đây là chấm dứt, này đừngvi_pham_ban_quyen ai đến hai ‘ly hôn’ nữa, để con nhỏ nghevi_pham_ban_quyen thấy không .”
Đều là do ai làm loạn chứ? phải là cô sao.
Tiêu Chính im lặng hồi lâu, lâu đến lòng Mị bắt đầu thấp thỏm, tưởng rằng cửa này vượt qua nổibot_an_cap, anh mới trầm giọngleech_txt_ngu nói: “Đượcleech_txt_ngu, mẹ con cứ ở lại trước đã.”
Người đàn ông này thì hung dữ, nhưng thực cũng khá dễ lừa.
An thở phào nhẹ nhõm.
Hai người lượt bước ra phòng.
ở bên ngoài, khuônleech_txt_ngu mặt nhỏ nhắn căng thẳng, hết nhìn bố lại nhìn .
An Mịvi_pham_ban_quyen cười nói: “Bố mẹ vừa bàn bạc rồi, sẽleech_txt_ngu làm cho Đông Đông một chiếc tầng, sau này Đông Đông có leo lên leo xuống rồi.”
Mắt Đôngbot_an_cap Đôngleech_txt_ngu sáng rực lên: “Thật ạ?”
An Mị huých Tiêu Chính.
Tiêu : “Thật, bố biếtvi_pham_ban_quyen làm, hồi nhỏ bố từng học nghềvi_pham_ban_quyen thợ mộc.”
An Mị cũng biết này, kinh nói: “Anh còn làm đồ gỗ nữa sao? Lợi thế!”
này có lợi hạileech_txt_ngu Hơn nữa, chẳng phải cô nên thấy nó quê mùa sao? Một gã thợ mộc quê.
Đông Đông họcbot_an_cap theo dáng vẻ của mẹ, reo lên: “Bố giỏi quáleech_txt_ngu!”
con người một lớn một nhỏ đều nhìn anh bằng ánh mắt sùng báivi_pham_ban_quyen.
Tiêu Chính không tự nhiên mà ho nhẹ một tiếng.
Tiếp theo, An Mị hỏi dụng cụ sinh ở đâu, Tiêu sân sau mang chổi và xẻng hốt rác vào.
An Mị đón lấyleech_txt_ngu, nhưng anh lại đi, cởi áo khoác quân phục ném sang một bên, một lờivi_pham_ban_quyen bắt đầu dọn.
đànbot_an_cap ông sắt giờ đây lại cúi lưng quét nhà, động vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vô cùng thành thục.
Ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông chủ động làm việc , 1 điểm!
Ánh mắt An quét qua cánh để trần, đường thắt lưng cong và cặp đùi rắn chắc của anh.
Thật sựbot_an_cap rất vạm vỡ và có lực, mang mộtleech_txt_ngu mùi vịbot_an_cap nam , khiến người ta khỏi liên đến những con báo chạy trên thảo , hay hổ dữ rình mồi rừng rậm
An Mị từng hẹn hò với vài người , kiểu người nàoleech_txt_ngu cũng có, nhưng duy chỉ có kiểu kiểu ông dũng mãnhvi_pham_ban_quyen thế này là . Nếu anh đứng bên tư thế của một người bảo vệ, chắc cảm giác toàn
An Mị cũng gia nhập đội ngũ dọn dẹp.
“Chậu ở đâu thế? nước thế nào?”
Tiêu Chính tìm , cô đếnleech_txt_ngu vòi nước máy trong sânvi_pham_ban_quyen.
“ giẻ lau không?”
Chính lại giẻ lau cho cô.
Tiêubot_an_cap Chính làm việc nhanh vàbot_an_cap dứt , công việc mà An Mị cứ ngỡ là “đạileech_txt_ngu công trình” thì dưới sự dẫn dắt của anh đã nhanh chóng hoàn thành.
Hành lý An Mị mang theo toàn làbot_an_cap quần áo và đồ dùng cá nhân, nhưng dùng trong nhàleech_txt_ngu vẫnbot_an_cap còn nhiều.
nói: “Đến cửa hàngbot_an_cap dịch mua thêm ít đồ đi.”
Tiêu nhìn cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bằng dò xét, thật sự không nữa sao?
“Đông Đông, đi thôi, chúng ta đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mua đồ.”
Đôngleech_txt_ngu Đông đang quan sát kiến ở ngoài sân lập đứng dậy, lon ton chạy đến trước mặt bố , chìa hai tay ra.
Tiêu Chính hiểuvi_pham_ban_quyen cậu bé định làm gì.
An Mị nói: “Con muốn dắt đấy, bố mẹ mỗi ngườivi_pham_ban_quyen dắt một bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, không Đông?”
“Mẹ thông minh quá!” Đông gật đầu .
Tiêu nắmvi_pham_ban_quyen lấy con trai, đôi lông mày lạnh lùng nhuốm vẻ dịu dàng. muốn cười một cái, cơ mặt quanh không có chút cứng nhắc, không thành công.
Mẹ dắt bên trái, bố dắt bên phải, Đông ở giữa nhảy sáo.
Trước đây thấyvi_pham_ban_quyen các nhỏ khác như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, cậu bé vô cùngvi_pham_ban_quyen ngưỡng mộ, giờ cuốileech_txt_ngu cùng cậu có cả bố và mẹ tay rồi!
Tính cách Đông Đông vốn có chút trầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tĩnh hướng nội, nhưng niềm vui sau gặp bố rõ trên mặt, hoạt bát hơn hẳn ngày thường.
miệng Mị hiện lên một cười.
Tiêu Chính quayleech_txt_ngu đầu nhìn.
Cảnh tượng lúc này có không chân thực.
Khi mới kết , Tiêu còn tu nghiệp tại trường ở tỉnh, tính ra, họ chỉ sống chung với nhau được một năm.
Cũng trong một năm đó, tất cả những điểm không hợp của cả hai đều bộc rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ràng.
An ghét bỏ anh tận tủy, anh cũng không chịu nổi lối sống kiểu tư sản của cô.
Lúc xem mắt, sự xinh đẹp và học thức của An Mị có sức hútbot_an_cap cực lớn đối vớivi_pham_ban_quyen đàn ôngvi_pham_ban_quyen, đặc là một sĩ quan xuất thân từ nông thôn như , cưới được một cô vợ viênbot_an_cap đại họcleech_txt_ngu ở phố là chuyện làm rạng rỡ tông.
này sống chung mới biết mọileech_txt_ngu chuyện không đơn giản thế.
But cũng chẳngvi_pham_ban_quyen có gì gọi là hối hận hay khôngvi_pham_ban_quyen, lựa của chính mình quả cũng phải tự mình gánh chịu.
Còn về khaovi_pham_ban_quyen khát con đề huề, bếp lửa cúng, từ lâu bị anh đè nén lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
“Ồ, Phó Sư trưởng Tiêu, đang đưa vợ convi_pham_ban_quyen đi chơi đấy .”
Trên người chào hỏi Tiêu , nhưng ánh mắt lại rơi trên người An .
Chuyện Phó Sưvi_pham_ban_quyen đoàn trưởng Tiêu dữ dằn cưới được một cô vợ đẹp như tiên đã truyền khắp khu gia đình.
An Mị mỉm cười, cử chỉ hào phóng, mặc kệ người ta đánh giá, thỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thoảng trò chuyện với họ một hai câu.
An Mị trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đây nói ngườibot_an_cap lạ, ngay cả người quen, chỉ cần không lọt mắtleech_txt_ngu cô, cô cũng chẳng lấy một cái.
Tiêu Chính nghi hoặc.
Một người không thể nào mãi không thay , cũng không thể hoàn thay tínhvi_pham_ban_quyen đổi nết được.
An Mị đúng là khác xa so với trước đây!
Những thứ bày bán ở cửa dịch cơ bản có thể đáp ứng nhu cầu sinh hoạt hàng ngày. An Mị tạm thời mua rửa mặt, chậu chân, khăn mặt, giấy vệ sinh và vật dụng khác. tới trong nhà có hai bếp, cô lại đặtleech_txt_ngu thêm hai chiếc gang.
Tiêu Chính nhiên: “Cô nấu cơm à?”
Cô vốn là mười tay không nước xuân .
lại nói: “ không cần buộc bản thân, ta ở ăn là được.”
An Mị lắc đầu: “Ngày nào cũng ăn nhàbot_an_cap ăn không chán sao? Vẫn nên tự nấu cơm thôi.” Tiếp cô lại tựbot_an_cap : “Hai năm nay tôi học nấu ăn với mẹ, tay cũng khá lắm, anh cứ đợi tôi nấu ngon cho xembot_an_cap.”
Tiêu Chính lại không có phản ứng gì.
Sao cô có thể nấu cơm cho anh ăn chứbot_an_cap? Chắc là trêu anh cho vui thôi.
Nhân viên bán hàng ở cửa vụ lén lút quan sát hai người trước mặt.
Mộtleech_txt_ngu mỹ nhân kiều diễm, một dã thú lạnh.
Có Phó Sư đoànleech_txt_ngu trưởng Tiêu đã cứu mạng vợ mình không nhỉ?
Hôm nay không kịp đỏ lửa nấu cơm, đến giờ , Tiêuvi_pham_ban_quyen Chính dẫn vợ con đến nhà ăn tập thể.
An Mị dắt tìm chỗ ngồi xuống, còn Tiêu Chính đi mua phiếu cơm phiếu thức ănleech_txt_ngu.
Một người phụ nữ niên đi bên An , đileech_txt_ngu vài bước lại đầu lại nhìn cô: “ là An phải khôngvi_pham_ban_quyen?”
An Mị ngơ ngác.
Người phụ nữ mỉm cười: “Tôi tên Hồngvi_pham_ban_quyen Anh, chồng tôi là Chính ủy ở đây. Hồi và Tiêu Chính tổ chức tiệc cưới trên tỉnh, có dự đấybot_an_cap.”
An đứng dậy, cười nói: “ quá chị ạ, không nhậnbot_an_cap ra.”
“Không sao, không sao đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.” Cát Hồng Anh ra hiệu bảo cô cứ ngồi xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, rồi quan sát Đông Đông vài lượt: “Đây con trai Tiêu Chính nhỉ? Thằng bé hưởng nét đẹp của mẹ, trông bố chút nào.”
Lời nghe qua thì như đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khen Đôngvi_pham_ban_quyen Đông xinh xắn, nhưng cảm khi nói của Cát Hồng Anh lại có .
An Mị gạt đi giác khó chịu lòng, con người lớn, sau tiếp lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “ ra và của cháu rất Tiêu Chính ạ.”
Hồng Anh mỉm cười gật đầu: “Được rồi, mọi người cứ ngồi đi, tôi cũng phải đi lấy cơm đây.”
An nhìn theo bóng lưng Cát Hồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Anh rời đi.
Một sau, Tiêu xách cặp lồng cơm quay .
mua mặn một món canh, theo tám cái bánh màn thầu trắng , định lượng cực kỳbot_an_cap đầy đặn.
“Không đủ thì lại .” Tiêu Chính nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
“Em và Đông Đông đều khôngbot_an_cap nhiêu, thế này chắc đủ .” bẻ một cái bánh, đưa Đông Đông một .
“Thằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bé tuổi rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mà không ăn nổi mộtleech_txt_ngu cái bánh sao?”
“Đông Đôngleech_txt_ngu đến nay sức ăn không lớn.”
“Còn cô? Cũng ăn nửa cái?”
“Nửa cáileech_txt_ngu là đủ rồi.”
Tiêu Chính cắn một bánh lớn, im không nói gì.
Thật dễ nuôi.
Cứ tính thế này, hẳn một trung cũng nuôi nổi.
xé từng bánh màn thầu đưa vào .
Đông Đông xé ra ăn mẹ, nhưng cũng nhai rất rãi, từ .
Cả hai mẹ con đều vô tao nhã.
Chính thì sảng hơn nhiều, ăn vừa nhanh vừa miếng lớn.
Điều này cũng không có gì tát, động củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online anh rất nhanh nhẹn, không đến mức uống nhồm nhoàm làm nước canh dính đầy mặt mũi.
Thế nhưng, An Mịvi_pham_ban_quyen phát hiện ra, anh anh ta ăn vừa chép !
Ký ức vốn bị phong nguyên thân đột ngột ùa về.
Trong một năm sống chung tại trường quân đội trên tỉnh, nguyên thân cực kỳ chán ghét thói quen hoạt của anh, nào là ăn miệng, không giữ vệ sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, thoảng lại nồng nặc mùi rượu từ bên ngoài về, giày chẳng buồn tháo đã nằm vật ra giườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online
vínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dụ nhỏ nhặt vậy thể liệt kê ra đầyleech_txt_ngu mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trang giấy.
Mị hạ quyết tâm phải ôm đùi vàng của nam thiếu tin.
Cô sinh trưởng ở một xã hội phát triển hơn, điều kiện gia đình thuộc lớp trung , khi thời đại này, nhiều thói quen sinh hoạt của cô rất tương đồng với vị tiểuleech_txt_ngu thư tư sản là nguyên thân.
thân không thể sống với nam chính.
Liệu cô có thể ?
An Mị suy nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online một lát, cảm thấy những chuyện khác khoan hãy bàn, nhưng thói quen vệ của Tiêu Chính nhất định phải sửa cho bằng được, cả vấn ăn uống chép miệng nữa.
Nhưng những việc này từ từ.
An Mịbot_an_cap nhìnleech_txt_ngu Tiêu Chính: “Đúng rồi, lúc có một chị tên Cát Hồng Anh đến chào em, là từng dự đám cưới của chúng mình.”
Tiêu Chính đáp: “ Hồng Anh là vợ của Chính ủy Dư Bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Sơn, rất tháo vát, đang làm việc tại Hội hiệp Phụ nữ huyện mình. Các gia nhân có việcleech_txt_ngu gì cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thích tìm ấy, nếu em gặp khó khăn gì thể nhờ chị ấy giúp đỡ.”
An Mị thầm nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bảo , Cát Hồng Anh trông có vẻ rất bản lĩnh và có chủ kiến.
Nhắc đến công việc, Tiêu Chính mới nhớ ra để hỏi: “Cô nói cô đã nghỉ việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ?”
An : “Vâng.”
Động tác ăn Tiêu Chính chậm lại: “ để theo quân sao?”
An Mị: “Vâng.”
Tiêu Chính lặng một , vẫn không nhịn hỏi: “Sao giờ bằng lòng?”
Trước đâybot_an_cap Tiêu Chính từng ướm hỏi chuyện theo quân, nhưng còn dứt đã bị ánh mắt lạnh lùng của An Mị chặnbot_an_cap lại.
Cô nói, cô muốn theo đuổi thuật, khôngvi_pham_ban_quyen thểvi_pham_ban_quyen nhốt gia đình, càng không vì gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đình mà từ bỏ tưởng đamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mê.
Tiêu Chính cũng không trách cô, đúng là anh khôngvi_pham_ban_quyen có tư yêu người phải từ công việc vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mình.
Vậy mà giờ, cô lại bỏbot_an_cap lý tưởng đó.
“Chúngvi_pham_ban_quyen ta đâu cứ sống nhau mãi đượcleech_txt_ngu, anh lại không rời khỏi quân đội, nên có thể là emleech_txt_ngu sinh thôi.” An nỗ lực xây dựng cho bản thân.
Trong mắt Tiêu Chính hiện lên vẻ áy : “Dù sao đi nữa, về phương này tôi có lỗi với cô.”
Rất tốt, tình thế xoay chuyển.
trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gian ngắn, hình ảnh của cô từ ngườileech_txt_ngu đàn bà sừng chồng đã biến thành người phụ vĩ đạibot_an_cap hy vì gia đình.
An Mị thản chấp nhận lời của Tiêu Chính, đồng thời nhân cơ đòi bồi thường: “Vậy này anh phải đối xử với em tốt đấy.”
Cô tươi như , trôngvi_pham_ban_quyen vô cùng kiều .
Tiêu Chính chưa từng thấy một mặt của cô, đôi cứ thế ngây ra nhìn trân trân.
“Bố ơi, thứcbot_an_cap ăn trên đũa của bố rơi rồi kìa.” Đông Đông ngón tay chỉ chỉ, tốt bụng nhắc .
Chính hoàn hồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, khuôn mặt già nuavi_pham_ban_quyen thoáng đỏ lên.
An Mị mỉm cười khôngvi_pham_ban_quyen tiếng động, ông dù hung dữ hay mẽ đến đâu, cũng chỉ là đàn mà .
Đông Đông nhận xét mộtleech_txt_ngu cách nghiêm túc: “Bố thẹn rồi.”
Anbot_an_cap chọc hỏi: “Con có biết tại sao bố thẹn thùng không?”
“Vì nhìnbot_an_cap mẹ mà thẹn thùng chứ .” Thằng bé cái gìvi_pham_ban_quyen cũng hiểu rõ.
Chính đưa nắm tay lên che miệng khẽ một , lời nói cứ quanh quẩn đầu lưỡi mãi mới dám thốt ra, nhưng vẫn đủ can đảm nói những câu đại loại như “sẽ với em”, chỉ bảo: “Sau này mọi chuyện đều em hết.”
Bất kể tại sao An Mị lại đổi lớn đến thế, chỉleech_txt_ngu cần cô yên ổn sống qua ngày với anh, thì trừ vấn đề thuộc về nguyên tắc, nghebot_an_cap lời cô cũng chẳng có gì to tát.
Đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mắt An Mịbot_an_cap sáng lấp lánh nhìn anh: “Đây là anh tự nói đấy nhé.”
Chính khôngleech_txt_ngu tự chủ được mà rướn thẳng lưng, trịnh trọng khẳng định: “Tôi nói.”
Vì để lấy lòng đời, đàn ông bẩm sinh đã hứa hẹn, còn lời có thực hay không thì lại là chuyện khác. “ gì cũngleech_txt_ngu nghe em” vốn là mẫu câu hứa hẹn kinh điển của đàn ông, An Mị căn bản chẳng hềbot_an_cap để bụng.
Tuy nhiên, việc Tiêu áybot_an_cap náy về chuyện “hy sinh sựbot_an_cap nghiệp” để theo quân, chứ không coi là điều hiển nhiênvi_pham_ban_quyen, chứng anh không mang gia trưởng truyềnleech_txt_ngu thống, biết tôn trọng đối phươngbot_an_cap.
Cộng 1 điểm.
Nền tảng để chung sống lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dài đã có .
Khi đi bộ về đến cửa nhà, họ lại chạm mặt Cát Hồng Anh.
Hóa ravi_pham_ban_quyen nhà Chính ủy ở ngay sát vách nhà .
Hai lịch chào hỏi một tiếng, An Mị và Tiêu Chính dắt Đông Đông vào .
Cát Hồng Anh theo lưng họ vài cái, nhà đã phàn nàn với chồng là Dư Sơn: “Cái cô An đó thế nào nhỉ? Chẳng phải đang đòi ly hôn với Tiêu Chính sao? Sao giờ lại làm hòa rồi?”
Dư Bảo Sơn đang ănleech_txt_ngu lạc rangvi_pham_ban_quyen, nhấp chút nhỏ, bên cạnh hai đứa trẻ đang ríu rít chạy nhảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, trạng có vẻ rất tốt. Nghe vợ vậybot_an_cap, nụ trên mặt anh hơi lại: “Tôi có ngheleech_txt_ngu Tiểu An đến rồi, thực rồi ?”
“Trông dáng vẻ thì đúng là vậy.” Hồng Anh đuổi lũ trẻ ra chỗ khác rồi hạ thấp : “ thấy con trai Tiêu Chínhvi_pham_ban_quyen rồi, trông chẳng giống cậuleech_txt_ngu ấy nàobot_an_cap.”
Bảo Sơn giật mình: “Ý bà là sao?”
Hồng Anh lạnh: “Hồi Tiêu Chính còn ở trường quân đội, tình cảm hai đã không tốt , côvi_pham_ban_quyen An đóvi_pham_ban_quyen cứ ba ngày hai bữa chạy về nhà đẻ, ai mà biết ta thực sự về nhà đẻ hay là”
Lời còn chưa dứt đã bị Dư Bảo quát ngănbot_an_cap lại: “ chí Cát Anh, nói năng phải cẩn trọng, phải dựa tế, sao có thể mở là nói bóng nói gió như vậy được!”
Cát Hồng Anh lườm chồng cái: “Tôi còn ông dạy chắc? Dù sao thì cái bộ đại thư đó củavi_pham_ban_quyen cô An, nhìnleech_txt_ngu qua đã thấy không phải có thể yên ổn sống qua ngày, việc đòi ly hôn vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tiêu Chính trước kia làbot_an_cap minh chứng rõ nhất.”
Dư Bảo Sơn xuavi_pham_ban_quyen tay: “Vợ chồng xa cách, phụ nữ có tâm tính là bình thường, người ta giờ chẳng phải đã thông suốt rồi, chuyển đến đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rồi đó sao.”
Cát Hồng Anh im lặng một lát, thở thượt: “Phải, chuyển đến rồi. Cô ta đến rồi thì em gái tôi tính đây?”
Dư Bảo Sơnvi_pham_ban_quyen ném một lạc vàovi_pham_ban_quyen miệng, từ nhai, hồi lâu sau mới nói: “Chuyện đó cứ coi chưa từng ra, không được nhắc nữa. Còn về Hồng Hà, dễ thôi, trong khu doanh trại này thiếu gì thanh niên độc thân, để tôi tìm nó một cậu ưu tú.”
Cát Hồng Anh không mấy tán thành, bà ta, Tiêu Chínhleech_txt_ngu là người có điều kiện tổngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tốt nhất.
Vợ bà ta quen biết Tiêu Chính đã lâu, rõ con anh, anh tuy vẻ thô ráp nhưng phải là người bạo lực.
Hơn nữabot_an_cap anh tuổi đã lên tới vị trí Phóvi_pham_ban_quyen Sư đoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trưởng, năngbot_an_cap lực, công lao và xuất thân đều không có gì để chê, tiền đồ vô cùng xán .
Cho nên sau khi tin An đòinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ly hôn, bà ta với tôn chỉ “phù sa chảyleech_txt_ngu ruộng ngoài” đã gọi cô em gái của đến, chỉ chờ Tiêu Chính hoàn tất thủ tục ly làbot_an_cap đứng ra làm mối ngay.
Ai lại xảy ra biến cố như thế .
Cái cô An kia cũng thật là, ly hôn thì dứt khoát mà ly hôn đi, sao lại ăn cỏ làm gì không biết!
Bỗng nhiên, từ phía cửa vang lên tiếng chân dồn dập, Cátvi_pham_ban_quyen Hồng Anh nhìn sang, chỉ thấy bóng lưng của một cô gáileech_txt_ngu có bím tóc dàivi_pham_ban_quyen.
Cát Hồng Anh lại thở dài.
Em gái bà ta không cái đó rồi.
Ngày đầu tiên mới đến, ban ngày lại ngồi tàu hỏa tiếng đồng hồ, Mị thấy mệt mỏi nên không dọn lý, chỉ bàn chải vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online kem đánh răng ra.
Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đang nhóm lò than để chuẩn đun nước nóng.
An Mị đứng bên cạnh nhìn, vừa nhìn vừa học. Nguyên chủ , cô lại càng không.
Tiêu Chính thấy cô nhìn chăm chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, còn tậnvi_pham_ban_quyen tình giải thích thêm:
“Chồng báo cũ ở góc tường kia là để chuyên dùng nhóm lò, xé thành từng dải thế này rồi đốtbot_an_cap Cửa gió là mấu chốt, lúc đầu phải thổi một chút thì vượng.”
An Mị hào muốn thử: “Để tôi .”
Tiêu Chính một chút rồi lùi sang bên cạnh một bước: “Cô làm đi.”
Mị váy ngồi xuống, đầu thổi hơi vào cửa .
“ gần nữa mạnh thêm chútbot_an_cap.”
Mùi hương đặc biệt sực nức vào mũi Chính. Cúi đầu nhìn xuống, mới nhận ra cách giữa người rất gầnbot_an_cap. Chiếc cổ , dài cô hiện ngay dưới mắt anh. Hươngbot_an_cap dường như tỏa ra từ chính da trắng đến lóa mắt ấy.
Tiêu Chính thoáng cảm thấy khô họng, yết hầuleech_txt_ngu chuyển liên .
Tính ra, anh và An Mịleech_txt_ngu đã lâu rồi khôngleech_txt_ngu gần gũi.
Anleech_txt_ngu Mị vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không thích chuyện đó, lúc nào cũng tỏ ra miễn cưỡng. lại có chút kiêu hãnh xương , đối với một người nữ lạnh lùng như băng thì làm sao sinh ra được hứng thú nào. Huống chi phần lớn thời gian họbot_an_cap sống xa nhau, An Mị từng đến thămvi_pham_ban_quyen đơn , lần anh vềbot_an_cap thành phố đều ở nhà nhạc phụ, nên càng không nảy sinh tà niệm gì.
Nhưng hôm nay, vì An Mị thể hiện quá nhiệt , quá thân , nên anh Ánh mắt Tiêu Chính trở nên nóng rực.
Mị thổi một lúcvi_pham_ban_quyen lâu, lửa trong lò sáng lên. Cô định đứng dậy nhưng đầu óc choáng vángleech_txt_ngu, cơ thểvi_pham_ban_quyen mất kiểm soát nghiêng sang một bên. Thổi mức thiếu oxy luôn .
Tiêu Chính thấy một mềm mại lao vào lòng, bản năng đưa tay .
“Ưm” An Mị khẽ rên một tiếng, tựa cái đầu đang váng vào lồng ngựcbot_an_cap Tiêu Chính: “Đừng cử động, để nghỉ lát, thiếu .”
Hai tay cô chống lên ngực anh, đầu nhẹ vào vai . Tiêu Chính chỉ cảm thấy thở của cô nhẹ như lông vũ qua mình, ngứa đến nao lòng.
Ý của Chínhleech_txt_ngu dần trở nên rỗng, tay vô thức ôm chặt lấy người trong lòng.
Tia lửa trong lò bỗng “tách” một tiếng làm anh giật . Anh hốt hoảng đẩy để tạo khoảng cách, nhưng lại quên mất cả hai đang ngồi xổm, An Mị không có trọng tâm vững như , không cẩn thận liền ngã ngồi xuống .
Không đau , nhưng An Mị bị giật mình, ánh mắt hung dữvi_pham_ban_quyen lườm Tiêu Chính, giận mắng: “Anh đẩy tôi!”
Đôi mắtvi_pham_ban_quyen đẫm nước, mông lung như sương mù, cái liếc mắt đó ngược lại giống như đang quyến người ta.
Tim Tiêu Chính nhanh nhưvi_pham_ban_quyen sấm.
“Còn không mau kéo tôi dậy.” bĩu môivi_pham_ban_quyen phàn nàn, đưa ra một bàn tay búp măng thon thả.
Tiêu Chính hít thật sâu, mới giữ được lý trí không lao tới, nắm taybot_an_cap cô. Mềm mại không xương, trơn mịn màngvi_pham_ban_quyen.
Đợi An Mị đứng vững, anh vội , xách ấm nước đi ra ngoài, vội vàng bỏ lại một câu: “Tôi đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lấy nước.”
An Mị đương nhiên cảm nhận được sự thay đổi của bầuvi_pham_ban_quyen khí rồi, còn đangleech_txt_ngu cảm thánleech_txt_ngu, xem ra hôm nay có thể vào cơ bụng rồi, kết quả chớp mắtvi_pham_ban_quyen đã bị đẩy ngã ngồi dướileech_txt_ngu đất, người đàn ông kia còn chạy mất.
Nhưng rất nhanh, An Mị ngẫm ra . Tiêu Chính giống như đang bỏ chạy trối chết thì đúng hơn. Anhvi_pham_ban_quyen không phải đang xấu hổ nảy sinh đấy chứbot_an_cap?
Từ góc nhìn Tiêu Chính, hai người cũng coi như chồng cũ rồi cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gì! Xấu hổ từ đâu ra chứ?! Một người đàn già rồi mà trông còn khá ngây thơ.
Đun nước xong, vốn định phát hiện trong nhà chẳng có chỗ nào tắm. Nhà vệ sinh là kiểu nhà xí lộ thiên ở , không cóvi_pham_ban_quyen cống thoát nước. đến cái nhà vệ sinh này, An cũng không quen, phải tìm cách cải tạo lại mới được.
An Mị nhấc cánh tay lên ngửi, đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online não. tàu hỏa nửa ngày trời, đều hôi rình, không tắm sao nổi?
Cô tho như thế, hôi chỗ nào ?
Nhưng Tiêu chưa dám nhìn thẳng vào An Mị, không phản bác, chỉ nói: “Để tôi đi mượn cái bồn tắm cho cô?”
“ cần đâu.” An Mị lắc đầu, bồn tắm không thể chung của người khác, chưa nói đến nhiễm khuẩn hay nấm, vạn nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có bệnh truyền nhiễm thìbot_an_cap gay.
Tiêuleech_txt_ngu Chính nói: “Nhàleech_txt_ngu công cộng mùa hè mở mỗi tuần hai lần, thứ Tư và Chủ . Ngày kia thứ rồi, lúc đó đi tắm thỏa thích.”
An Mị gật đầu: “Chỉ đành vậy thôi, nay lau người trước đã.”
Đông Đông thì giao cho Tiêu dắt ra sân rửa ráy. Khi An Mị việc, Tiêu Chính đã cậu con trai sạch sẽ lên giường. Tạm thời chỉ trải một chiếc giường, tối nay nhà ba người phải ngủbot_an_cap chung.
“Ba ngủ bên trái con, mẹ ngủ bên phải con.” Đông Đông tiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phong nằm vào , phân vị trí xong xuôi, mong đợi nhìn ba mẹ: “Hai mau đây đi.”
Tiêu Chính chắcleech_txt_ngu cũng vừa dội nước xong, hơi nước bốc ngút, chỉ mặc một chiếcleech_txt_ngu áo ba lỗ và quần đùi, nằm xuống bên cạnh con trai.
“Mẹbot_an_cap ơi, mau lên!” Không hiểu sao Đông Đông lại rất phấn khích.
“Tới đây.”
Giường rộng một mét rưỡi, thân hình Tiêu Chính to lớn, mình đã chiếm hết nửa. An Mị hơi lo lắngbot_an_cap, tướng ngủ của , ngủ say sẽ qua xoay lại, không chừng còn đá người. Không gian hẹpvi_pham_ban_quyen thế , liệu có đèleech_txt_ngu vào con trai không?
“ , sau này chúng ta đây mãi đúng không?” Đông ghéleech_txt_ngu vào tai mẹ hỏi nhỏ, không ngờ tiếng nói lại dễ dàng bị ba thấy.
Tiêu hỏi ngược lại cậu bé: “ thích ở đây không?”
Đông Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhìn rồi mới cẩn thận gật đầu: “Ở đây ba, cònbot_an_cap có bướm nữa, con ở đâyleech_txt_ngu.”
An Mị hôn trán cậu , hẹn: “Vậy chúng ta sẽ mãi ở bên và những chú bướm nhé.”
Đông vui đến mức mắt cong tít, líu nói chuyện. Xem ra trầmvi_pham_ban_quyen mặc ít không phải là bản tính của cậu bé.
Mãi mới đợi được con ngủ say, An Mị mới nói: “Anh bế con sang bên kia , tôi sợ sẽ đè trúng con.”
Bế Đông Đông qua, Chính liềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trở thành người nằm . da dày thịt béo, bị đánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hay bị đè chẳng sao.
An Mị mệt mỏi cả ngày, yên tâm chìm vào giấc ngủ. nhiên, giữabot_an_cap chừng mấy bị thứ gì đó ngắcleech_txt_ngu làm thức . Trong cơn mơ cô cũng không nghĩ đó là , chỉ mất kiên nhẫn dùng tay đẩy ra. Sau tay chân cô thể cử động được , trong mơ có một con hổ đè lên người cô, khiến cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thấy khó chịu suốt cả đêm
An bị đánh thức bởi tiếng kènbot_an_cap thức.
Trời dường vẫn chưa sáng hẳn.
Cô mơ màng quờ tay sangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bên cạnh, nhưng chỉ con trai.
Tiêu Chính dậy sớmleech_txt_ngu hơnbot_an_cap tiếng kèn báo .
“Tỉnh rồi à?” Chính bước vào, đứng bên giường nhìn .
An lầm bầm: “Anh dậy sớmbot_an_cap thế”
Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online uốn một mái tóc xoăn lớn, lúc đang vùi trong , chỉ ra cái đầu rối .
đây Tiêu Chính cảm thấy mái tóc xoăn của An toàn là tác phong của giai cấp tư sản, trông cùng ngứa , nhưng này nhìn kỹ lại thấy cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phần đáng ?
Anh không kìm được mà mở miệng: “Em thêm látleech_txt_ngu nữa .”
Lời vừa dứt, An đã thiếp đi mất rồi.
Anhbot_an_cap cười tự giễu, những đường nét cứng rắn khuôn mặtbot_an_cap cũng mềm mại đi đôi chút.
Khi lại lần nữa, trời đã sáng rõ, bênvi_pham_ban_quyen ngoài có tiếng nói chuyện, nghe không thựcbot_an_cap cho lắm.
Côvi_pham_ban_quyen vươn vai một cái, mặc quần áo rồi xuống giườngvi_pham_ban_quyen.
Tiêu xách một chiếc cặp lồng bước vào, Đông Đông ngoan đi theo sau, vừa thấy đã chủ báo cáo: “Mẹ ơi, con bố đi mua bánh baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rồi nè.”
An cậu bé một câu, rồi Tiêu Chính: “Lúc nãy anh nói chuyện với ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thế?”
Chính đáp: “Em gái của Hồng Anh hàng xóm. Cô ấy sáng nay nấu cháo kê táonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đỏ, hỏi có muốn múc cho nhà mình mỗi ngườibot_an_cap một bát khôngvi_pham_ban_quyen, anh bảo đã mua cháo ở nhà ăn rồi .”
An gật đầu, hàng xóm láng giềng thời này dường như là thế, rất tặng đồ cho .
An ra bồn nước ngoài sân rửa mặt, vào nhà ăn xong bánh bao, thấyleech_txt_ngu Tiêu Chính vẫnvi_pham_ban_quyen chưa vội đi làm, côbot_an_cap bèn cùng anh bàn chuyệnbot_an_cap chính sự.
“Em cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vài ý tưởng về cải tạo nhà cửa, muốn bàn bạc anh một chút.”
Tiêu Chính đang rửa cặp lồng: “Em đi.”
từ ngữ một lát rồibot_an_cap mới lên : “Thứ nhất, sân là đất, trời không mưabot_an_cap không saobot_an_cap, nhưng mưa chắc chắn sẽ lầy lội lắm, cho em lát một đường.”
Tiêu gật : “Đúng là như vậy, nhà khác đường . Nhà là đi mua đá tấm ở gia công đá bên lân , để anh viết giấy giới thiệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, chúng ta cũng đi mua.”
tán , lại nói : “Việc thứ hai, em muốn đào một hầm ở sân , đông có thể tích trữ chút củ này nọ.”
Mục đích củabot_an_cap đào hầm vẫn là để làm bình phong khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gian của mình, bình thường đồ vào hầm, cô thừa cơ trà trộn nhu yếu phẩm từ gian ra ngoài.
Chính khôngleech_txt_ngu hai lời mà gật : “Được, đến lúcleech_txt_ngu đó anh sẽ nhờ các chiến sĩ bênleech_txt_ngu tiểu đoàn công binh sang giúp một tay.”
“Việc ba là quan trọng nhất!” An nhìn Tiêu Chính đầy nghiêm túc, “Nhà vệ sinh nhà mình nhất định phải cải tạo thành xả nước được.”
Thời đại này cũng đã bồn xả nước, nhà họ đây cũng có.
An không quá phô , chỉ cần cải tạo thành mộtvi_pham_ban_quyen cái vệ sinh ngồi xổm có thể dội là được.
Tiêu ngẫm nghĩ một : “Ở đây giống như trên thành phố có hệ thống thoát nước, nhà vệ sinh xả nước cũng phải đi kèm với một hầm tự hoại.”
nói: “Hầm tự hoại đậy nắp vào là không nhìn thấy nữa, tốt nhà vệ sinh khô nhiều Quay lại em sẽ vẽ một bản thiết cho xem.”
Chính có chút do dự.
An chớp mắt: “Sao thế? Anh thấy em kiêu kỳ quá à?”
Tiêu Chính thẳng : “Đúng khá , lương thực rau củ chẳng đều dùng phân bón tưới lên saobot_an_cap, có mà phải bẩn?”
An lười tranh luận dòng với anh, trực tiếp nũng nịuvi_pham_ban_quyen: “Dù sao thì em cũng cải nhà vệ sinh, có đồng ý hayleech_txt_ngu không nào?”
mặt dáng vẻ nũng nịu vừa mong chờ của vợ, Tiêu Chính cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online da đầu tê rần.
Thôi bỏ đi, kiêu kỳ thì kiêu kỳ vậy, cô ấy đã mình mà lặn lội đường xá xa xôileech_txt_ngu đến đây theo quân, có kiêu kỳ mộtvi_pham_ban_quyen chút thì đã sao.
“Được, em cứ vẽ bản vẽ đi, vật liệu liệt kê rõ ràng, anh sẽ nghĩ cách mua.”
An cười rạng rỡ, ôm lấy Tiêu Chính, kiễng chân lên, hôn một cái má phải của .
“Cảmleech_txt_ngu ơn nhé, tốt quá.”
khi ra khỏi cửa nhà, bước chân Tiêu vẫn còn hẫng hụtvi_pham_ban_quyen, đầu vẫn còn vángbot_an_cap vất.
Anh đưa tay sờ lên vừabot_an_cap được hôn, đột mỉm cười.
Dư Bảo Sơn và Lý Hàn Tùng đi tới, nhìn thấy này thì kinhvi_pham_ban_quyen nhìn nhau một cái.
Lý Hàn Tùng vỗ vai Chính: “Người anh em, huynh tà rồi à?”
Tiêu Chính bừng tỉnh, nụ cười trên mặt lập tức lại.
Lý Hàn Tùng nheo mắt nhìn , vẻ mặt cười xấu : “Biết vợ huynh xa nhau lâu gặp nồng thắm, nhưng cũng phải giữ gìn sức khỏe nhébot_an_cap, nhìn hai chân huynh đivi_pham_ban_quyen đứng cứ phiêu diêu thế kia.”
Tiêu Chính quát: “Phiêu cái con khỉ, lão tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đây sứcvi_pham_ban_quyen khỏe dồi dào .”
Bảo Sơnbot_an_cap nhìnbot_an_cap Tiêu Chính đầy dò xét: “ dâu lần tới chắc là không đi nữa chứ?”
Tiêu Chính gật : “, không nữa. Đúng rồi Chính ủy, cáo ly em nộp lên không tính nữa nhé, látleech_txt_ngu nữa qua lấy về.”
Dư Bảo Sơn không giấu nổi vẻ thất vọng, tâm xoay chuyển, nói: “Trước đây hỏi cậu, cũng nói, cuộc là sao em dâu lại ly hôn vớileech_txt_ngu ? Bây giờbot_an_cap tại sao không ly hôn nữa? Cậu xem xét kỹ, đừng mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thời nữa cô ấy lại ý. Cậu là Phó sưbot_an_cap trưởng của sư đoàn chúng ta, gánh nặng trên cậu rất lớn, thể để chuyện giavi_pham_ban_quyen đình làm liên .”
Chuyện vợ cắm sừng mình cũng chẳng vẻ vang gì, Chính đương sẽ không bô bô đi khắp nơi, này lại càng không muốn lại chuyện cũ.
Anh nói: “Đều là do mâu thuẫn nảy từ việc sống xa thôi, lần này cô ấy đến theo quân, mâu thuẫn không còn nữa. ủyvi_pham_ban_quyen yên tâm, hai vợ chồng em sẽ đồng lòng chung sức sống tốtleech_txt_ngu.”
Dư Bảo Sơn đành nói: “Vậy thì tôileech_txt_ngu chúc mừng cậu.”
Lý Hàn Tùng nhìn Tiêu Chính đầy ghen tị: “Lúc trước vợ huynh chưavi_pham_ban_quyen tới, coi như huynh làm với gã độc thân là đệ đâyleech_txt_ngu, giờ vợ huynh tới rồi, chẳngbot_an_cap phải lại lẻ bóng một sao?”
Chính nói: “ bảo đệ kén cá chọn canh cho lắm vào, chọn đi chọn lại thành ra một lão quang .”
Lý Hàn Tùng cùng với Tiêu Chính, có học hành chút nên tìm một cô gái có văn hóa lại xinh để sống đời, nhưng người vănleech_txt_ngu hóa thì không chắc đã xinh đẹp, người vừa xinh đẹp vừa cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online văn hóa thì lại chẳng chắc đã lọt vào mắt xanh của anh ta, nhiều năm xem thànhbot_an_cap, cứ thế dài tận 30 .
Cho nênleech_txt_ngu anh ta vô cùng đố kỵ với cái vận chó ngáp ruồi của Tiêu !
Anh ta tự nhận mình chẳng kém cạnhbot_an_cap gì Tiêu Chính, tính kỹ ra, anh ta biết mặt chữ nhiều hơn Tiêu Chính mấy nữa kìa!
Dư Sơn hừ lạnh tiếng, tay phê bìnhvi_pham_ban_quyen Lý Hàn : “Cái tưởng đó cậuleech_txt_ngu là không được rồi, cưới vợ là phải cưới người phụ nữ lao động cùleech_txt_ngu hiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hậu, cô có học thức lại xinh , mà mang cái tác phong tiểu tư sản? về quậy tung trờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, nhất định kéo chânleech_txt_ngu cậu cho xem.”
Lông mày Tiêu Chính khẽ động, lời này nghe qua vẻvi_pham_ban_quyen không giống nói riêng cho Lý Hàn Tùng nghe.
Lý Hàn Tùng hì: “Chính ủy nói đúng, sau em tìm vợ, người phụ nữ lao độngvi_pham_ban_quyen cần cù hiền mà !”
Dư Bảo Sơn giờ mới hài lòng gật đầu.
tòa Sư , người chia hai , Dư Sơn về phía Ban chính trị.
Đợi Dư Bảo Sơnbot_an_cap đi xa, Lý Hànbot_an_cap Tùng mới nói với Tiêu Chính: “Bảo chị dâu thiệu đối tượng cho , bạn học của chị ấy hay họ hàng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online được, anh embot_an_cap này thực sự đang rất gấp rút giải quyết vấn đề cá nhân !”
Tiêu Chính nhìn Lý Hàn đầy cảm thông.
Con anh đi mẫu giáo đếnvi_pham_ban_quyen nơi rồi, mà Lý Hànbot_an_cap Tùng vẫn cònvi_pham_ban_quyen độc thân, đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là cũng hơi thảm thật.
“Được rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, để tôi về cô ấy một tiếng.”
Sau khi Tiêu Chính đi làm, An Mị ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhà bắt đầu thu dọn hành lý mang theo.
Cái gì cần sắp xếp thì sắpbot_an_cap , giữa nhớ ra thiếu thứ gì, liền dùng bút viết lại trên giấy để nữa đi mua một thể.
Đang bận rộn, ngoài bỗng vang lênvi_pham_ban_quyen giọng phụ sang : “Vợ củaleech_txt_ngu Phó sư trưởng Tiêu nhà không?”
An Mị vội bước ra.
Một người phụ nữ mặc chiếc áo cánh bằng vải thô màu xanh thẫmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, theo nhóm khác đang đứng giữa sân.
Người phụ nữ mặc áo vải thô tự giới thiệu: “Nhà là Tham mưu trưởng Thạch Vĩ Quang, ở ngay đối diện nhà cô.”
hỏi: “Vậy không biết tôi nên xưng hô với chị nào ?”
phụ nữ bấy giờ nhớ ra chưa nói tên : “Ồ, tôi tên Chu Mai Hoa.”
An mỉmleech_txt_ngu cườivi_pham_ban_quyen: “Chào thím Chu ạ.”
“Ơi, chào cô, chào .” Chu Mai Hoa vội giục những người phụ nữ phía sau cũng tự giới thiệu về mình.
Thời kỳ này, khoảng nông và thành thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rất lớn, cơ bản chỉ nhìn ăn mặc là có phân được. Như nhóm ngườileech_txt_ngu do thím Chu dẫn đầu đây, ai nấy đều mặc kiểu áo truyền thống cài cúc thắt bằng vải , tóc búi gọn sau gáy, ràng là người từ nông thôn ra.
Các bà các chị có vẻ khá ngượng ngùng, đẩy nhau một lâu mới hì hì báo tên tuổi từng người. Xong xuôi, nấy đều tươi cười đánhleech_txt_ngu giá .
An Mị niềmleech_txt_ngu nở: “Mời các thím chị vào nhà uống chén trà .”
Chu Mai Hoaleech_txt_ngu xua tay liên tục: “Thôi thôi, chúng tôi ghé qua cô chút thôi, xem có gìleech_txt_ngu giúp đỡ không?”
An Mị đáp: “Cảmleech_txt_ngu ơn các các chịvi_pham_ban_quyen đã quan tâm, tạm thời tôi vẫn liệu được.”
Chu Mai Hoa nhìn chằm chằm vào mái tóc của An , mắt sáng rực: “Trời đất ơi, sao cô lạileech_txt_ngu làm kiểu này?”
Hôm An Mị kiểu tócvi_pham_ban_quyen công chúa, chỉ lấy một tóc buộc gọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ra sau, phần lớn còn lại xõa , mại mượt mà như những làn sóng đen huyền.
Trên người cô một chiếc váybot_an_cap hoa màu vàng, cảvi_pham_ban_quyen toát lên vẻ thanh tân mà lại đầy quyến rũ.
Chu Hoa chặc lưỡi mấy : “Đẹp, thật sự là đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online quábot_an_cap.”
Một người khác phụ họanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Lại tân thờileech_txt_ngu, khéo ăn diện nữa! Phó sư trưởng Tiêu cục mịch nhưleech_txt_ngu thế, sao lại cưới được cô tiểu thư thành phố thế này nhỉbot_an_cap? Thật làbot_an_cap có lĩnh!”
Dù lời này có ác ý, nhưng ở thời điểm hiện , “tân thời” là một từ tốt lành gì. Trong sách viết, nguyên chủ cực kỳ yêu quý mái xoăn của mình, dành rất nhiều tâm sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online để dưỡng, rằng khi biến xảy , cô đã bị ta túm lấy cạobot_an_cap sạch, biến kiểubot_an_cap đầu âm dương.
An Mịbot_an_cap rùng mình một cái, thầm định lát nữa sẽ tóc ngắn.
“Các chịleech_txt_ngu tôi nói này, tôi không thư phố gì đâu. Trước khi theo quân, tôi cũng có công việc đàng hoàng, tự làm tự ăn bằng lương của mình, thuộc thànhvi_pham_ban_quyen phần phụ nữ laonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online động mà!” Mị mỉm cười, bắt đầu xây dựng thiết lập hình bên ngoài.
Có người không tin: “ trắng trẻo mềm mại thế này, sao mà phụ nữ động được.”
An Mị túc nói: “Dùng tay chân làm việc là lao độngleech_txt_ngu, mà dùng tríleech_txt_ngu làm cũng là lao động ạ. Chỉvi_pham_ban_quyen cần đang làm thì đều là lao động cả, mà đã là lao độngvi_pham_ban_quyen thìvi_pham_ban_quyen không phân biệt cao sang hèn.”
bà các chị bị cô cho xoay chong chóng, lỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lùng bùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hai chữ “laovi_pham_ban_quyen động”, cùng trong đầu chỉ lại tượng: Vợ của Phó sư trưởng Tiêu là phụ nữ lao động!
An Mị lại nói : “Có điều, tôi đây động trí óc thì còn được, chứbot_an_cap lao động tay chân thì không thạo lắm. Tôi thấy sân nhà mọi người trồng rau củ , sau này tôi còn phải thỉnhvi_pham_ban_quyen giáo các thím các chị về kiến thức phương diện này đấy.”
Trồng ít rau cỏ mà cũng thành “kiến ” cơ à? Các bàleech_txt_ngu các chị đều lời của An Mị cho mát lòng . Đàn ông nhà họ thường xuyên bọn họ chẳng biết cái gì, thật để mấy ông đó đây mà , vợ của Phó sư trưởng Tiêu là sinh viên học phải thỉnh giáo bọn , sao lại bảo là không biết gì được? Hừ!
Mọi vỗ ngực cam :
“Cô có gì khôngleech_txt_ngu biết cứ việc tới chúng tôi!”
“Kể cả giờ có trồng thì thời gian ngắn cũng có mà ăn đâu, năm nay giàn dưa chuột nhà tôi sai quả lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, cô cứ sangleech_txt_ngu hái cứ lúc nào!”
“Nhà tôi có chua với xà , mai tôi sang cho cô một ít!”
“Nhà tôi hành lắm, sau này cô mua hành nữa, cần cứ sang nhà tôi mà lấy, dù sao haivi_pham_ban_quyen nhà mình ở diện nhau, tiện lắm.”
An Mị cảm động trước sựbot_an_cap nhiệt tình của mọi , một lần nữa họ vào nhà ngồi chơi.
Chu Mai Hoa nói: “Không ngồi đâu, biết cô mới nhiều việc phải dẹp, chúngleech_txt_ngu tôi đi trước đây, Tiểuleech_txt_ngu An cô cứ bận việc đi nhé.”
Nói đoạn, Mai gọi mọi người đi.
Họvi_pham_ban_quyen rủ nhau đến An Mị thuần làbot_an_cap vì nghe đồn vợ Phó sư trưởng rất xinh tò mò. Kết quả tậnbot_an_cap mắt thấy rồi mới phát hiện không chỉ người mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tính tình cũng chẳng có chỗ để chê.
“Người tốt thật đấy, hòa nhã hơn vợ Sư trưởng Trần nhiều, cũng không đáng sợvi_pham_ban_quyen như Chủ nhiệm Cát.”
“Tiếc là lại cho Phó sư trưởng Tiêu Các bà bảo xem, Phó sư trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tiêu có đánh vợ không? Thân hình mảnh khảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online kia liệu chịu nổi một cú đấm ông ấy không?”
“Cái thật khó nói! Sau chúng mình phải để nhà cô một , có động tĩnh gì là phảibot_an_cap chạy sang ngay, tôi không sư trưởng Tiêu lại dám đánh người trước mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hàng xóm láng giềng!” Người nói nàyvi_pham_ban_quyen chính là Chu .
“Vẫn là Mai Hoa nhanh trí!”
cách một bức tường, An Mị dởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khóc .
vấn đềleech_txt_ngu mà người Chu Mai Hoa thảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online luận, cô chẳng lắng chút nào. Tiêu Chính chỉ là có ngoại hình to lớn vạm vỡ mà thôi, trực giác, anh không hạng bạo lực gia đình.
Nhưng dù sao đi nữa, hình tượng chính diện của cô coi đã bước đầu xây dựng thành công.
Thực ra mà , nhờ Bá Hòe đã sớm bán tháo công xưởng và công ty, nên trong sổ hộ khẩu nhà họ , thành phần gia đình là . Thế nhưngvi_pham_ban_quyen cũng không được lơ là, An Mị thầm nhắc nhở bản thân, ở nhà có thể nuông chiều bản thân haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online xa thế nào cũng , nhưng tuyệt đối không được thể hiện bên ngoài!
Tiễn nhóm người Chu Maibot_an_cap Hoa xong, An Mị vừa quay vào nhà thì thấy cạnh tường rào lấp một cái đầu.
Làm giật cả mình!
Đó là gương mặt của cô gái trẻ, thấy phát hiện thì vàng thụt đầu lại. Rõ ràng là đang nhìn trộm.
Bên kia là nhàleech_txt_ngu của Dư Bảo Sơn và Cát Anh, cái nhà họ hình tuổi vẫn , cô trẻ kia chắc hẳn là em gái của Cát Hồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , người mà sáng nay định mang cháo ngô cho Tiêu Chính.
An Mị nhíuvi_pham_ban_quyen mày, nếu tò mò về cô thì cứ đường đường chính mà sang xem nhưvi_pham_ban_quyen nhóm của Chu Mai Hoa, đằng này lại nấp ở góc tường rình rập, trong lòng thấy thật khó chịu.
trưa, thườngbot_an_cap lệ, cả nhà ăn cơm ở nhà ăn tập thể.
Sau khi bữa xong, Tiêu Chính trở về nhà và bắt đầubot_an_cap nhổ dại trong sân. Anhvi_pham_ban_quyen chỉ mặcleech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu chiếc áo may ô ba lỗ cùng chiếc quần quânbot_an_cap nhu, hình vạm vỡ khi ngồi xổm xuống trông sừng sững như một ngọnbot_an_cap .
Đông bám lấy bên cạnh cha, chổng mông nhỏ lên nhổ cỏ, miệng ngừng hô hò dô ta đầy khí thế, vô cùng nỗ lực.
Anvi_pham_ban_quyen Mị một ca nước tráng men, đứng bên cạnh bàn bạc Tiêu Chính: “Em định chiều nayleech_txt_ngu sẽ đi thăm hỏi mấy hộ hàng xóm xung quanh, xem em nên theo quà gì thì hợp ?”
Tiêu Chính đầu nhìn , vẻ mặt phức tạp.
Hồi còn ở trường quân đội, Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Mị chưa bao giờ tham giavi_pham_ban_quyen vào việc giao thiệp đối đãi của anh. chí có lần hàng xóm sát vách mời hai vợ chồng sang dùng bữa, Mị cũng chẳng thèmvi_pham_ban_quyen mặt, còn thừng rằng cô khinh thường thânvi_pham_ban_quyen của người ta, vừa kệch vừa thỉu, cô không muốn dây dưa.
Trong quân , đa người nhà quân cũng đều xuất thân từ nông , giờ cô không ghét nữa rồi?
“Có phải em vừa chịu kíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online độngvi_pham_ban_quyen gì không? Trông em khác hẳn kia.” Tiêu Chính nheo đôi mắt đen nhìn chằm chằm , ánh mắt đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dò xét.
An Mị chẳng hề hoảng hốt.
Tính cách của khácvi_pham_ban_quyen xa với nguyên chủ, nhưng ngay từ ngày đầu xuyênvi_pham_ban_quyen không, đã không định chước vi của nguyên chủ, làmvi_pham_ban_quyen vậy thì mệt quá. Dù sao hiện không được phép nhắc đến thần linh ma quỷ, chỉvi_pham_ban_quyen cần bản thân cô chột dạ thì sẽ chẳng ai nghĩ theo hướng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đã bị đổi ruột.
Chẳng sao, ngay Chính cũng chỉ ngờ cô bị kích độngbot_an_cap về tinh thần thôi.
An Mị thả giải thích: “ đọcbot_an_cap rất nhiều , hiểu ra được nhiều đạo lý. Xuất thân nông thôn không phải là nỗi nhục, thiếubot_an_cap con chữ cũng chẳng phải lỗi . Ngược lại, đó chính là minh chứng cho họ bị áp bức, bóc lột xã hội cũ Tóm lại, thế giới quan em đã được tái thiết, em không còn là em của trước kia nữa.”
Tiêu Chính mặt động: “ đọc sách mà lợi hại vậy?”
Mị: ” Sách của , , Lênin, Mao Chủ tịch, em đều đọc cả. Anh là cán bộ lãnh đạo của giai cấp vô , cũng nên đọc loại nàyvi_pham_ban_quyen.”
Tiêu Chính hơi chột dạ. Anh thích người cóbot_an_cap học thức, nhưng bản thân lại chẳng ham sách. Trước khi nhập ngũ chỉ biết tên mình, quân xóa mù chữ, nhưng cứ nhìn thấy sách là đầubot_an_cap lại to , chỉleech_txt_ngu có hứng thú với mảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online quân đánh hơn.
“Vậy sự đổi của emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, đều là do sách mà ra?” Tiêu Chính nhìn Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Mị không rời mắt.
Anh vốn muốn hỏi tại sao thái độ cô đốibot_an_cap vớileech_txt_ngu anh lại thay đổi lớn thế.
“ vậy, trước đây em xử không tốt với anh là dobot_an_cap sựleech_txt_ngu ngạo mạn và định , cảm không bằng những tài có học thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Nhưng giờleech_txt_ngu đây em cho rằng, một chàng nghèo không biết chữ như anh thể đến ngày hôm nay, tỏ bản lĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, trí và nghị lực đều thuộc bậc nhấtbot_an_cap. là người hùngbot_an_cap bước ra khói lửavi_pham_ban_quyen chiến tranh, là người đáng yêu đang bảo vệ đấtvi_pham_ban_quyen nước và nhân dân.” An Mị nhìnbot_an_cap thẳng vào mắt Tiêu Chính, lời nói vô cùng chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thành, đó đều làvi_pham_ban_quyen suy nghĩ thật lòng của cô.
Chính sững sờ.
Lời khen ngợi anh từng nghe khôngbot_an_cap ít, mắt sùng bái anh cũng thấy nhiều. Nhưng chưa có giây phút nào giống như lúc này, khiến trái tim anhleech_txt_ngu run rẩy.
“Thực ra anh có thể coinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online em là hai con khác nhau. Một là ’emvi_pham_ban_quyen’ trước kiavi_pham_ban_quyen, cái người đó chết rồi. Còn một người là ’em’ của hiện tại người hoàn mới, đã thoát thai hoán cốt.”
Hoàn toàn mới thoátvi_pham_ban_quyen thaivi_pham_ban_quyen hoán cốt
Tiêu Chính nhìn An Mị một cách nghiêm túc, vẫn đôi mày mắtleech_txt_ngu thuộc ấy, nhưng thần thái lộ ra lại hoàn toàn khác biệt , sinh động và cuốn hút cùng.
Yết anh khẽ động đậy mấy lần, cuối cùng thốt ra chữ “Ừ” nhẹ nhàng nhưng kiên .
Kể từ khoảnhbot_an_cap khắc này, trong lòng Tiêu Chính nảy mầm một gì đó lạ lẫm. Theo thời gian, mọc ra những bộ rễ leo vững chắc, lan tỏa đến từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngóc ngách cơ thể, thậm chí là hồn anh.
Thấy anh hôi, An Mị đưa ca nước tráng men bên miệng : “Anh chút nước đi.”
Ánh mắt Chính lướt qua ngón tay trắng thon dài của cô, anh cúi đầu uống từng ngụm như thể khát cực hạnbot_an_cap.
Cổ anh to bản, đẫm mồ hôi dưới cái nắng gay , hầu liên tục phập phồng động tác , những giọt mồ hôi lăn dài theo cổ rồi mất sau lớp áo may ô bó sát vào khuôn ngực vạm vỡ.
Đôi mắt An Mị khẽ rung . Đây là lần đầu tiên cô phát hiện ra, một người đàn ông mồbot_an_cap hôi nhễ nhại không hề bốc mùi hám, mà lại tỏa ra hương vị của hormone đầy tính.
Hay là, tối nay cho Đông ngủ một mình nhỉ?
“Cha ơi, con cũng muốn uốngleech_txt_ngu, để lại cho con ít!” Đông Đông mím đôi khô khốc, sốt sắng nhìnvi_pham_ban_quyen cha mình.
An Mị cười: “Đừng giành nhau, uống hết mẹ lại vào nhà rót thêm cho hai cha con.”
khi cả hai cha đều uống nước, việc cỏ lại càngbot_an_cap hái hơn. biệt là Tiêu , như một chú trâu già được lên dây cót, việc không ngừng nghỉ. trong một buổi trưa, anh đã dọn dẹp sạch sẽbot_an_cap cả sân trước lẫn sân sau.
Chờ đến lúc Tiêu Chính đi làm, An Mị sực ra anh vẫn chưavi_pham_ban_quyen giới thiệu cho cô tình hình của mấy nhà hàng xóm.
Nhưng cũng không quá quan trọng, Mị tự mình cân nhắc một lát đưa ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phương án.
Cô đến cửa hàng dịch vụleech_txt_ngu một rưỡi bánh xốp, chia thành ba phần, lại tìm thêmbot_an_cap quy tinh xảo tỉnh về. Cô dự chỉ ghé thăm nhà Sư , Chính ủy, Tham trưởng và Phó Chính ủy, đây cũng chính là những hộ sống xung quanh nhà cô.
Đầu tiên là nhà Sư , mang theo là hộp bánh quy.
Mị gõ cửa, một lát sau mới có một giọng nói thanh , điềm đạm truyền ra từ bên .
cửa mở ra, xuất hiện trước mắt là người phụ nữ tầm ba mươi tuổi, gương mặt thanh tú, dưỡng rất tốt. Chiếc sườn xámbot_an_cap xanh đậu làm tôn vóc dáng mại, uyển chuyển, trên vai khoác mộtbot_an_cap chiếc lụa tơ tằm.
Đồng tử củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online An Mị khẽ co lại. Cô ấy thế mà vẫn mặc sườn xám?
Nguyên có rất nhiều bộ sườn đẹp, đều đã được An Mị thu vào không gian, hy sau này cơ hội được mặc, nhưng hiện tại chắc là không thể ra ngoài. Mặc dù hai nữa cuộc vận kia mới chính thức bắt đầu, nhưng sống chảy lịch sử thấy sự phát triển của không có ranh giới rõ rệt. Trước khi lá bị bay, gió đã bắt đầu động rồi.
Cứ nhìnvi_pham_ban_quyen vào trangvi_pham_ban_quyen phục thì rõvi_pham_ban_quyen, hiện trên đường phố ở cũng chẳng thấy ai mặc sườn , đa là đồ công nhân, phụ nữ trẻ hay mặc Platje.
biết là Ôn Tuyết Mạn không bén về chính trị là lớn, An Mị sẽ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vì vẻ đẹp nhất thời mà đi ngược lại vớibot_an_cap bối cảnh chung.
“Chị là vợ của Trần sư trưởng phải không ạ? chị, tôi tên là An Mị, là nhà của Tiêu Chính, đây là con trai tôi, Đông Đông.” An Mị .
Đông lễ phép chào hỏi: “Con chào cô ạ.”
phụ khẽ nhếchvi_pham_ban_quyen môi, gật đầu đầy vẻ pháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Tôi tên là Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tuyết Mạn, mẹ con vào nhà đi.”
An Mị định chào xong rồi đi, không ngờ Tuyết Mạn lại mời cô nhà.
Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online do dự một chút rồi mới bước . Chủ yếu là cô muốn nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Sư trưởng trông như thế nàovi_pham_ban_quyen, để sau cô lấy đó làm tiêu chuẩn tham khảo cải nhà mình.
Sân trước nhà trưởng đều lát đá, quét sạch sẽ, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có lấy một cọng cỏ dại hay hạt bụi. Ở sân dựng một ngôi lầu hóng mát, lầu đầyleech_txt_ngu đủ bàn đá đá, treo bức rèm tre che nắng, cạnh bày mấyleech_txt_ngu chậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cây cảnh. Dưới chân tường phía bên kia bày hai dãy chậu hoa, đang nở rộ khoe sắc thắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Đơn giản nhưng vô cùng phong nhãleech_txt_ngu.
Trong nhà, phần đồ nội thất cũng do tổ chức cấp phát, nhưngvi_pham_ban_quyen bộ sofa có đệm lò xo rõ ràng là tự , sắmleech_txt_ngu thêm bộ tủ gỗ , tường treo đồng hồ tinhleech_txt_ngu xảo, bàn có bình hoa cổ và cácleech_txt_ngu vật trang trí. Tóm lại là có nhiều chi tiết tinh .
“Tiểu Kiều, pha cà phê mời khách.”
Một cô gái khoảng hai mươibot_an_cap tuổi bướcvi_pham_ban_quyen ra, nghe Ôn Tuyết Mạnbot_an_cap dặn dò vội vàng đápbot_an_cap lời.
An Mị ngừng hỏi: “ Kiều là”
Mạn thản nóileech_txt_ngu: “Cô là bảo mẫu nhà .”
Rất gia đình cán bộ đều tìm họ hàng dưới quê giúp việc nhà và trông trẻ, làmbot_an_cap công việc của mẫu, nhưng chẳng ai hai chữ mẫu trên cửa miệng cả.
Hơn nữa, Tiểu Kiều kia đối với Tuyết Mạn vô cùng cung kính, trông chẳng giống họ hàng chút nào, hẳn là hệ thuê mướn rồi.
Trước đây tôi chỉ uống phê hạt Brazil, giờ không đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nữa, đây loại của Indonesia, cô uống tạm xem saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Ôn Tuyết Mạn dùng ngón tayvi_pham_ban_quyen thanh mảnh nhấc tách cà phê tinhleech_txt_ngu xảo lên, tựaleech_txt_ngu lưng ghế , tư thế thong dong nhàn .
nếm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngụm, hương thơm đà cà phê lan tỏa trong khoang miệng.
Cô nói: Chấtbot_an_cap vẫn rất tốt.
Ôn Mạn mỉm : Tôi từng mời mấy uống cà phê, họ nhổ ra cả, chỉ có cô là biết thưởng thức. Tôi nghe nói cha cô là giáo sư đại học? Cô nhạc phương Tây sao?
Mịleech_txt_ngu gật : Vâng, tôi kéo đàn vĩ cầm.
Đôi mắt Tuyết sáng lên: Không biết tôi cóvi_pham_ban_quyen vinh dự được lắngleech_txt_ngu nghe một bản nhạc ?
Mị lộ vẻ tiếc nuối: xin lỗi, của để lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trên tỉnh rồi, mang theo.
Ôn Tuyết Mạn lập tức ỉubot_an_cap xìu, thở dài một tiếng: Lão Trần cho tôi nghebot_an_cap máy hát, cho khiêu vũ, thậm chí đọc sách gì cũng để ông kiểm duyệt. Thế giới tinh của tôi hoang vu giống y như cái nơi quái này vậyleech_txt_ngu.
Mị không tiếp lời.
Ôn Tuyết Mạn đột nhiên lại phấn chấn lên, Mị vẻ mong : Cô đến thì tốt , này cũng cóvi_pham_ban_quyen người trò chuyện với tôi. Nói thật với cô, tôi hoàn không với bọn họ, nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã cảm thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chúng ta lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cùng một hội.
An Mị mỉm cười, nếu Ôn Tuyết Mạn cứ duy lối sống này, chắcbot_an_cap chắn haibot_an_cap năm sau gặp họa. Nếu ở một thời không , có lẽ sẽ làm bạn với Ôn Mạn, lúc này, cô định nên ít qua lại thì hơn.
Ngồi một , An Mị liền cáo từ.
Người thứ hai cô đến thăm lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhà Vương Phó ủy, vợ của Vương Phó Chính ủy tên là Liêu Tam Muội, nãy vừa cùng Chu Hoa đến Mị.
, nhìn em khách sáobot_an_cap kìa, còn mang đồ làm gì, mang về nhà cho con nhỏ ăn đi!
Chút bánh thôi mà, chỉ chút tấm lòng, chị dâu nhận cho em.
người đùn một hồi, Liêubot_an_cap Muội ngại ngùng túi bánh. Chị mời Mị nhà , nhưng Mị khéo léo từ chối.
Nhà Chu Mai Hoa , giằng co mãi mới tặng được túi bánh xốp .
Em gái à, em khách Thế này đi, tối cùng Tiêu Phó sưleech_txt_ngu trưởng nhà chị dùng bữa, đi thịt gà hầm ngay .
Một bé khoảng bảy tám tuổi lập tức đứng bên cạnh vỗ tay reovi_pham_ban_quyen : A! Được ăn thịt gà rồi! Được ăn gà rồi!
Cái nhóc này, thèm ăn! Chu Mai Hoa mắng yêu con trai út một câu, quay sang An Mị: Thật đấy, hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhất định phải nhé!
An Mị nói: Nhàleech_txt_ngu em còn nhiều việc chưa làm xong lắm, không vội đâu ạ, ta ở đối diện nhau mà, sau này nhiều sang ăn chị, lúc đó chị đừng em là .
Chu Mai Hoa chỉ cảm thấy An Mị năng thậtbot_an_cap dễ , ngay cảbot_an_cap chối cũng khiến người ta không thể sinh khí.
Chị lườm An cái đầybot_an_cap vẻ bấtbot_an_cap lực: Thành giao, lần sau mời em thì không được lề mề như vậy nữa đâu đấy.
An Mị cười gật đầu.
Nơi cuối cùng ghéleech_txt_ngu thăm là nhà Dư Bảo Sơn.
Người ra mở cửa chính là cô gái buổi sáng lén nhìn góc tường.
Thấy Anleech_txt_ngu Mị ở cửa, đôi mắt cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không tự nhiên cụp xuống, lí nhí hỏi: Chị chị ai?
Tôi là hàngleech_txt_ngu xóm mới dọn bên cạnh, đây chào hỏi , cô là gái của chị phải không?
Cô gái khẽ gật đầu: Tôi tênleech_txt_ngu Hồng Hà, chị cả và anh rể tôi đều đi làm , có nhà.
Không sao. An nói, tiện quan sátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Hồng Hà một .
Gương mặt thanh , da hơi ngăm, mặc một chiếc váy thân màu hồng đào, bím tóc rủ trước ngực bóng, trông khỏe và rạng rỡ, rất phù với thẩm mỹ thời này.
An Mị nói: Tôi nghe về cô rồi.
Cát Hồng Hà lập tức ngẩng đầu lên: Anh Tiêu nhắc đến sao?
Anh ?
Không phải An Mị đa nghi, mà sựbot_an_cap biểu cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online của cô nàng Hồng này quá dễ khiếnvi_pham_ban_quyen người ta tưởng.
An Mị nói: Anh ấy bảo cô đang hiền hậu, là một cô gái tốt.
Mặt Cát Hồngleech_txt_ngu bừng trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mắtvi_pham_ban_quyen, ngón tay xoắn lấy đuôi tócleech_txt_ngu, cắn môi dưới, dáng vẻ thẹn thùng của thiếu nữ.
Trong lòng An Mị đã có khẳng định một vài chuyện, cô thản nhiên hỏi: Cô từ quê phải không, lên từ lúc nào thế?
Cát Hồng Hà đáp: Tôi được hơnvi_pham_ban_quyen một tháng rồi.
Nguyên thư ly hôn Tiêu Chính từvi_pham_ban_quyen tháng trước, với tư là Chính ủy, Dư Bảo dễ dàng nắm bắt được thông tin hôn nhân Tiêu Chính có biến ngay từ đầu.
Tuyleech_txt_ngu người Tiêu Chính chẳng có chút thân thiện , nhưng điều kiện của anh bày ra đó, cho dù là ly dắt theo con trai thì trong mắt nhiều người, anh tuyệt đối vẫnbot_an_cap là một miếng mồi ngon.
Cát Hồng Hà đến đúng như vậy, có bộ này, đã quá rõ .
An Mị bánhleech_txt_ngu xốp xong chào tạm biệt Cátvi_pham_ban_quyen Hồng Hà.
Cát Hồng Hà nhìn bóng lưng An Mị, trong mắt dần hiện lên vẻ không lòng.
Vợ của Tiêu quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhiên như lời chị cả , là một tiểu thư sản nũng , hạng người thế sao có thể hầu hạ anh cho tốt được chứ?
Từ ngày đầu tiên đến đây, Cát Hà mục đích của mình.
cô taleech_txt_ngu rất sợ Tiêu Chính, cảm thấyleech_txt_ngu người đàn này rất hung dữ, kết hôn xongleech_txt_ngu chắc chắn sẽ đánh vợ, hơn nữa côvi_pham_ban_quyen ta không mặn mà lắm với việc làm mẹ kế.
không chịu nổi việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Cát Hồng Anh ngày lải nhải tai về những điểm tốt của Tiêu Chính, tiền đồ anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online còn rộng mở hơn cả anh , gả vào nhà họ Tiêu làm mẹ kế còn sướng hơn gả cho hầu người khác.
Cát Hồng Hà đến quân đội chính là nhắm tới việc gả cho quan lớn, dần cũng nảy sinh thiện cảm với Tiêu Chính.
Nhưng bảo là yêu thích đến nhường nào thì cũng chẳng hẳn, chủ yếu là vì thứ vốn tưởng đãvi_pham_ban_quyen thuộc về mình cuối cùng lại bay mất, khiến Cát Hà nhất khó chấp nhận, cũng không được mắt để nhìn An Mị.
An Mị cảm được ánh nhìn gaybot_an_cap gắt phía sauleech_txt_ngu lưng, nhưng cô hoàn toànleech_txt_ngu để Cát vào mắt.
Trong nguyên cô không nhớ các nhân vật khác, nhưng nhớ rõ nam chính nữ chính, Cát Hồng Hàleech_txt_ngu không phải nữ , điềuvi_pham_ban_quyen đó chứng Tiêu Chính có ly hôn cũng sẽ không cân nhắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cô ta, cô túy chỉvi_pham_ban_quyen là nhiệt tình một phía.
Khi Tiêu Chính làm về vào buổi chiềuvi_pham_ban_quyen, từ cửaleech_txt_ngu hàng dịch về hai chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sắt đã đặtvi_pham_ban_quyen trước.
Cô chắc chắn là muốnleech_txt_ngu nấu cơm chứ? Tiêu Chính hỏi cô.
An gật đầu.
Vậy được, sáng mai tôi cầm sổ đi mua củi.
Củi than của gia đình sổ, dựa theo số nhân khẩu, nhà đông người thì được mua nhiều, nhà ítleech_txt_ngu người chỉ được ít.
Tiêu liếc nhìn An một cái: Nhà chúng ta chỉ có , khôngvi_pham_ban_quyen mua được bao nhiêu , không có đủ dùng không.
An Mị thắc mắc: Sao chỉ có anh, còn có và Đông Đông nữa mà.
Tiêu nhiên nói: Hộleech_txt_ngu khẩu không ở đây.
Mị lấy giấy thiệu và các loại chứngbot_an_cap nhận đã dọnleech_txt_ngu dẹp được hôm nay đưa cho Tiêu Chính: Dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online những giấy này có thể chuyển hộ khẩu đượcbot_an_cap không?
Chính lật xem vài cái rồi gật đầu: Được.
An cườivi_pham_ban_quyen híp mắt nói: Vậy làm phiền đồng chí Tiêu Chính đi lo liệu việc này nhé.
Bàn tayvi_pham_ban_quyen cầm giấy của Tiêu Chính khẽ , nhưng vẻ mặt vẫn tỏ hờ hững: Tôi sẽ tranhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thời đibot_an_cap làmleech_txt_ngu.
Cả gia đình ba người lại thả đi ăn tối ở nhà ăn, lúc về nhà, Đông Đông có chút ngủ, được cha bế trong lòng, cái đầu tựa vào hõm vai cha.
An Mị đi bên cạnh Tiêu Chính, không khí của gia đình người cùng hài .
Cát Hồng Hà nhìn ra qua khenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cổng, càng nhìn càng thấy nghẹn lòng.
Hà.
Cát giật mình quay người lại, bắt gặp ánh mắt sắc của Cát Hồng Anh.
Chị
Cát Hồng Anh nhìn vẻ ấm ức của em , không nhịn được thở dài mộtbot_an_cap tiếng: Chuyện là do chị thiếu cân nhắc, trước đây không nênbot_an_cap nói chắc đinh đóng cột em lún sâu vào, giờ lạileech_txt_ngu Nhưng em yênvi_pham_ban_quyen , nhất định sẽ tìm cho em người hơn Tiêu Chính!
Cát Hồng Hà bầm: Chị vừa mới bảo anh Tiêu là người có điều kiện tốtleech_txt_ngu nhất mà.
Cát Hồngbot_an_cap Anh nghẹn , óc chuyển vài vòng rồi nói: Ai bảo thế? Trưởng phòng tác chiến Lý Hànleech_txt_ngu Tùng là người có tiền lắm.
Cát Hồng Hà chỉ quan tâm điểm: Anh làm to cỡ ? So với anh Tiêubot_an_cap thì ai thăng tiếnbot_an_cap hơn?
Cát Hồng nói: Cấp bậc ta thấp hơn Tiêu Chính, người ta là trai tân chưa vợ.
Cát Hồng Anh nhỏ vài câu bênbot_an_cap Cát Hồng Hà, này ta cưỡng gậtvi_pham_ban_quyen đầu.
An đã phải tốnvi_pham_ban_quyen không ít công sức mới thuyết được Đông Đông không ngủ chung với bố mẹ nữa.
“ ơi, tối sau con say, bố thựcvi_pham_ban_quyen sự gặm mông con ạ?” Đông Đông thò cái đầu nhỏ khỏi chăn, hoặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mẹ.
An Mị gậtvi_pham_ban_quyen không chútleech_txt_ngu chột dạ, “Gặm chứ, tối nếu con còn ngủ bố mẹ, bố gặm tiếp đấy.”
Đông vội bịt chặt nhỏ của mình, ghét bỏ lắc liên tục, “Không muốn đâu, Đông Đông không muốn bị bố gặm mông nữa.”
An Mị dém lạivi_pham_ban_quyen góc chăn cho con, “Vậy thì ngoan ngoãn tự ngủ một đi nhé.”
Thật ra Đông Đông đã bắt tập ngủ độc lập sớm, nghe vậy cũng không gì nhiều, chỉ lo lắng mẹ: “Vậy mẹ , mẹ phải tự bảo vệ mình nhé, đừng để bố gặmvi_pham_ban_quyen mông mẹ.”
An Mị suýt chút nữa thì bật cười thành .
Sau khi con trai ngủ , An Mị lauleech_txt_ngu người loa rồi tìm một chiếc váy ngủ bằng lụa màu xanh hồ thủy mặc .
Làn da cô vốn đã trắng, sắc xanh hồ thủy càng tôn lên nước da trắng ngầnleech_txt_ngu như mỡ đông, quý.
Tiêu Chính sau khi ăn tối xong thì vẫn rộnvi_pham_ban_quyen việcleech_txt_ngu riêng, An Mị cũng khôngleech_txt_ngu làm phiền anhleech_txt_ngu. váy ngủ xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, cô nằm lên giường, trên người một chăn , làm nổi bật lên những đường congleech_txt_ngu lung , quyến rũ.
nghe thấy tiếng truyền vào từ bên , có lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Chính lại ra sân dội nước tắm rồibot_an_cap.
Bây giờ là mùa hèvi_pham_ban_quyen, tắm rửa tiện nên anh tắm khánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thường xuyên. Có điều đến mùa , chắc anh giống như sốleech_txt_ngu mọi người, mỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tuần đi tắm công cộng một lần cũng được coi làbot_an_cap yêu sạch sẽ rồi.
Khi Tiêu Chính vào phòng, đập vào anh là bóng lưng An Mị đang nằm giường.
Đường cong cơ thể cô hiện lên rõ , phần eo lại thẳm, dường chỉ một vòng tay làleech_txt_ngu ôm trọn.
Tiêu Chính lập tức đứng lại.
An Mị khẽ cử động.
Tiêu thấy cô rãi chống ngồi dậy, mái tócbot_an_cap dài như biển tung bên vai trái, để bờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vai và đường tuyệt đẹp bên . Trên mảng da trắng nõn nàbot_an_cap ấy vắt một sợi dây áo mỏng manh.
Tiêu Chính dám khẳng định, dây ấy chỉleech_txt_ngu cần anh chạm là có thể đứt ngay khắc.
“Anh bận xong rồi à?” Mị cố ý hạ thấp tông , thanhbot_an_cap âm lười biếng mà ngọt ngào.
“Ừ.” Tiêu Chính mắtvi_pham_ban_quyen nhìn quanh phòng một lượtvi_pham_ban_quyen, “Đông Đông ?”
Mị đáp: “Thằng bé đòi một mình.”
Tiêu Chính đi đến bên giường.
Tim Mị đập thìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thịchleech_txt_ngu, ánh mắt cô lướt những thớ lưng của anh, trong đầu bỗng nảyvi_pham_ban_quyen ra một cụm từleech_txt_ngu: vạm vỡ như gấu.
Mị khôngleech_txt_ngu tự chủ được mà tay vào.
Người anh rõ ràng cứng đờ lại.
“ ăn gì mà lớn lên thế này? Người ngợmleech_txt_ngu toàn cơ bắp cuồn cuộn.”
lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , Tiêu Chính mới lên vớivi_pham_ban_quyen giọng khàn đặc: “Hồi nhỏ nhà nghèo, làm gì có gì ănvi_pham_ban_quyen, người gầy như củi, mười tuổi vào quân đội mới bắt đầu phát triển cơ thể.”
Chắc chắn cô lại bắt đầu chê bai anh rồi.
Trước kia cô từng nói rất ghét thân hình này của anh, lỗ và dã man.
Nào ngờ cô lại bảo: “ thật đấy.”
Tiêu Chính quay đầu lại, “Em nói gìleech_txt_ngu?”
An Mị cười nói: “Em đường nét cơ của anh rất đẹp.”
Không phải cơ bắp bóng loáng nhờ uống bột proteinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phòng , mà là kiểu chắc, mạnh mẽ thực thụ, giống như một mãnh thú vừa trải qua những cuộc chiến sinh trong sâu để lên vua.
An chợt hiểu tại sao trước mình chưa từng hẹn hò anh chàng cơbot_an_cap bắp nào, có lẽ lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vì chưa gặp được có vẻ đẹp nhiên, không chút tạo như Tiêu Chính.
Một lúc sau, Tiêu Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mới bầm: “ đâyleech_txt_ngu đâu có nói thế.”
Mị nghẹnbot_an_cap lời, rồi thân mật đánh anh một cái, “Em chẳng đã bảo trước đây em có định kiến với anh sao? Bây giờ em rồi, thẩm mỹ cũng đổi, không được à?”
Tiêu Chính thấy cả người tê dại, đầu óc đâu còn nghe cô nói gì, chỉ biết đầu lia , “Được, emleech_txt_ngu gì cũng đúng.”
“Vậy chúng ta đi ngủ thôi.” An Mị dùng tay khẽ chọc vào lưng anh, cười như một con cáo nhỏ thèm .
Cơ thể Chính khẽ run lên, “ừ” một tiếng.
Tắt đèn, nằm xuống giường.
An Mị nhắm mắt tĩnh tâm chờ đợi hồi lâu, nhưng bên lại đến tiếng ngáy đều đều.
thì thật sự chỉ là ngủ thôi sao?
An mắt vào bóng tối lúc, cuối thầm mắng một tiếng vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khóbot_an_cap tin.
Hóaleech_txt_ngu ra bấy lâuvi_pham_ban_quyen cô toàn liếc mắt đưa tình cho kẻ xem.
Nhưng mà không đúng, một đàn ông bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sau bao năm “ăn chay”, mặt với vợ mình dù vồ mồi thì cũng đối không thể dửng dưng như được. Huống hồ những tiếp xúc thể đó đã chứng minh, Tiêu Chính không phải là không phản ứng với cô.
Tối qua còn có nói là do con trai ở đây, tối ngườileech_txt_ngu, đâu có gì không thuận tiện.
Kỷ luật trongvi_pham_ban_quyen đội này rất nghiêm , có thể nói làvi_pham_ban_quyen liền tiền đồ, nên An Mị không hề ngờ việc Tiêu Chính trộm bên ngoài.
Cô tức giận quay sang bóng đen bên cạnh. Một đại mỹ nhân mơn mởn nằm bên, sao anh cóleech_txt_ngu thể ngon thế được? Ở cái tuổi này mà không lo phấn đấu, đợi lúc già rồi còn sức mà phấnleech_txt_ngu đấu nữa ?!
An Mị bị câu hỏi “Tạivi_pham_ban_quyen saovi_pham_ban_quyen Tiêu Chính không chịu ngủ với mình” trăn trở rất lâu, sau đó mới chìm vào giấc ngủ trong hận.
Kết quả đêm đó cô thấy hổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lớn . Con hổ đè chặt lấy cô khiến côvi_pham_ban_quyen không thở nổi, cô vẫy mãi mới thoátleech_txt_ngu ra được, liền vung tay tát mộtbot_an_cap cái vào người nó.
Lúc cô cũng tỉnh giấc, trong cơn mới nhận ra con hổ lớn chính Tiêu Chính.
Người đànbot_an_cap ông bịbot_an_cap sao vậy, lúc bảo anh đến không đến, thừa lúc người ta ngủ say lại trò quấy rầy!
“ buồn ngủ, đừng phánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online em” Cô lầm bầmbot_an_cap.
Một lát sau, sột soạt mặc vang .
An Mị khẽ nhổm dậy, “ dậy sớm thế?”
Tiêu Chính : “ đi tập thể buổi sáng, ngủ tiếp đi.”
An Mị nhìn ra bên , trời vẫn tối đen như mực, chưa có tia sáng nào, này chắc chưa đến giờ sáng.
Tiêu đã mở cửa bước ngoài.
Lại là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online màn bỏ trốibot_an_cap chết.
An Mị cóbot_an_cap giác, không phải Tiêu Chính khôngbot_an_cap có cảm xúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, mà là anh đang ra sức kiềm chế bản .
Nhưng cô vẫn không nào hiểu nổi tại sao.
Bênbot_an_cap cạnh vợ mình mà chịu ngủ, định thánh kiềm chế à?
An Mị mơ màng ngủ thêm một giấc chẳng hề yên giấc, lúcleech_txt_ngu thức dậy soi gương, quầng mắt đã hơi thâm lại.
Cơ thể này có diện mạo giống hệt cô trước kia, mà ngayvi_pham_ban_quyen cả chất y đúc, chỉ thiếu ngủ một chút là dễ để lại quầngvi_pham_ban_quyen thâm.
Tiêu Chính đã ra ngoài từleech_txt_ngu lúc trời chưa , không biết đã , bữa sáng là dobot_an_cap Chu đến cho cô và Đông Đôngleech_txt_ngu.
Bố đi đâu ạ? Đông Đông có chút bất an .
Trước bốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cũng xuyên xuất hiện một ngày rồi lại biến mấtvi_pham_ban_quyen, phải rất lâu mới thấy mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lần nữa.
An Mị an ủi: đi làm rồi, trưa tan làm bố về thôi.
Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Đông phàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhẹ nhõm, rồi bỗng nhớ ra điều gì đó, hỏi : Mẹ ơi, đêm quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bố có cắn mông không?
Mị: Không cắn, cắn đâu, con tâm đi. cơm đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nói chuyện , ăn mẹ đưa convi_pham_ban_quyen lên thị trấn chơi.
Đông Đông không quá hứng thú với việc đi lên huyện, cậu bé vẫn nể mặt mẹ mỉm cười một .
Nghe tin An thành phố, Chu Mai Hoa cũng muốn đi theo.
Lúc sắp đi, cô cònleech_txt_ngu thêm Liêu Tam Muội, nhưng Tam Muội xua tay bảo: Em không đi đâu, đốngbot_an_cap quần áo lớn thế này còn chưa đây.
Chu Mai Hoa thôi, cùng đi với Mị.
Cô móc từ trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online túi ra một nắm dưa, chia cho Mị một nửa.
Vừa nãy em có thấy ? Chu Mai Hoa tỏ vẻ thần bí, Lúc Tam nói chuyện với chúng ta, mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chồngvi_pham_ban_quyen ấy cứ nấp sau rèmbot_an_cap cửa mà dòm đấy.
An lắc đầu: Em không để ý.
bĩu môibot_an_cap thậtvi_pham_ban_quyen cao: Trước đây tôi thấy mẹ chồng không tốt, một ngày bà ấy không mắng ba bận là người rứt, nhưng giờ nhìn thấy mẹ của Vương Hòa Bình mới biết thế nào là mẹ chồng ác độc! Em đã thấy ai đời cứ canh tư là gọi con dâu dậybot_an_cap làm chưa? Vương lão thái làm được !
Canh tư, chính là khoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online từ một giờvi_pham_ban_quyen đến giờleech_txt_ngu .
Đúng là còn bóc lộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hơn cả địa .
Mị : thế ạ? Trời còn chưa sáng, dậy thì làm cơ ?
Chu Hoa hừ một tiếng: Chẳng làm được cả, mụ ta muốn hành con dâu thôi! Không chỉbot_an_cap có vậy đâu, Tam Muội ở nhà ăn còn không được ngồi cùng bàn, phải đợi cả ăn xong mới được vào ăn đồ thừa, bìnhleech_txt_ngu thường ra khỏi cửa cũng bị Vương thái thái quản . Mớivi_pham_ban_quyen hôm qua thôi, cô ấy theo tôi nhà em nhìn một , lúc đã Vương lão thái thái chỉnh cho một trận rồi!
An Mị kinh hãi: Chiều qua em còn sang nhà chị ấy thămvi_pham_ban_quyen hỏi mà, chị Liêu có vẻ gì là khác thường .
Chu Mai Hoa nói: Vương lão thái thái không dùng tay chân đấm đá đâu, mụ ta chuyên vặn cánh tay, cấu đùi, lấy kim đâm vào người, lại là nhìn bên ngoài chẳng thấy vết gì.
An Mị thắc mắc: Phó Chính ủy không quản chuyện trong nhà sao? Cách làm củabot_an_cap Vương lão thái thái cũng sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của trai ta chứ.
Chu Mai Hoa thở : lại không quản, tôi đã lần quavi_pham_ban_quyen lỗ dưới chân tường nhà mình thấy Vương Hòa quỳ xuống xin mẹ rồi. Nhưng chỉbot_an_cap cầnbot_an_cap cậu ta vừa là giànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đó lạibot_an_cap , khóc đến là thương tâm, bảo là góa phụbot_an_cap nuôi con khôn lớn, giờ con có vợ là quên mẹ, đồ có lương tâm Người ngoài cũng muốn thiệp lắm , nhưng lần Cátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Hồng Anh đến tìm tình hình là Tam lại nói đỡ cho mẹ chồng, em bảo ngoài làm sao quản được nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online?
Mị : chị Liêu lại làm ?
Mai Hoa thở dài đáp: Cô ấy bảo sợ chuyện làm ầm ĩ lên rồi Vương Hòa Bình sẽ bỏ cô ấy.
An Mịvi_pham_ban_quyen im lặng, suy cho cùngleech_txt_ngu, là do Liêu Tam Muội bị chồng nắm thóp, mà người chồng lại bị mẹ mình nắm chặt trong lòng bàn taybot_an_cap.
Chubot_an_cap Mai Hoa hỏi: Đúng rồi Tiểu An, người nhà Tiêu Phó Sư trưởng nhà em là tình hình thế nàobot_an_cap?
Câu này quả thực khó An Mị, mới kết Tiêu Chính có thiệu qua tình hình gia đình, nhưng nguyên chủ hoàn toàn không tâm nên chẳng nhớ gì cả.
Hìnhbot_an_cap như An cố gắng tìm kiếm trong ký ức, anhleech_txt_ngu ấy dường như mất từ rồi.
Chu Mai gật đầu: Không phảileech_txt_ngu tôi nói lời khó nghe đâu nhéleech_txt_ngu, nhưng đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ở góc độ của em thì đó là chuyện tốt đấy. Tiêu Phó trưởng xuất thân nông , mẹ anh ấy chắn sẽ không hợp em đâu, nhà em đi bao nhiêu cuộcbot_an_cap chiến rồi .
An Mị không khỏi tán đồng lời này.
Khoảng cách đường chimnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bay trại thị trấn không , nhưng muốn vào phố họ phải đi vòng một đoạn để qua cây cầu phía bên kia.
Hơn nữa không có xe, hoàn toàn đi bộ phố cũng phải mất hơn hai mươi phút.
Trời hơi nắng, trán Đông Đông đã lấm tấm hôi nhưng cậu bé không kêu ca một lời, cũng không mẹ bế.
Chu Mai Hoa khen ngợi: Đứa nhà em ngoan thật , đi đường chẳng nghịchvi_pham_ban_quyen ngợm tí nào, chả bù cho thằng nhóc nghịch ngợm nhà tôibot_an_cap, sớm đã nhưleech_txt_ngu con khỉ đột nhảy khắp rồi.
Nghe lớn khen, người nhỏ Đông Đông càng ưỡn thẳng hơn.
An Mị lấy khăn tay lau mồ hôi cho con, cười hỏi Chu Mai : có mấy người con ?
Chu Mai Hoa nói: sinh được ba traileech_txt_ngu gái, con trai cả bộ đội rồi, con ở quê, cạnh giờ chỉ có đứa con thứ ba thằng út thôi. Con gái mười tuổi, con trai út bảy tuổi, cả hai đều nghịch như quỷ.
Chu Mai Hoa vừa nói vừa lắc đầu, nhưng mặt lại nụ cười và cưng chiều.
Haileech_txt_ngu người vừa vừa đi, loáng cái đã vào đếnvi_pham_ban_quyen phố.
Em chủ yếu là định làm gì? Chu Mai Hoa hỏi An Mị, rồi độngleech_txt_ngu nói thêm: Tôi là vìvi_pham_ban_quyen rảnh rỗi nên mới đi theo em chơi thôi.
An Mị suy nghĩ một chút rồi : Em đi cắtleech_txt_ngu tócvi_pham_ban_quyen trước đã, sau đó muavi_pham_ban_quyen ít vảileech_txt_ngu về may quần áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Thím thông thạo sá, em đi nhé.
!
Chu Maileech_txt_ngu Hoa dẫn An Mị đến tiệm cắt tócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online quốc doanh trước, An Mị hỏi trước một : Có thể làm tóc không ạ?
Thợ cắt tóc lát: Được.
Thếbot_an_cap nhưng hành động tiếpvi_pham_ban_quyen theo của thợ cắt tóc An ngẩn ngườivi_pham_ban_quyen.
Chỉ thấy ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lôi ra một cái bàn là
An Mị: Dùng bàn là để làm thẳng tóc ạ??
Thợ cắt : Nếu không thì dùng gì?
An Mị: Thế thôi em cắt ngắn luôn vậy.
Mặc dùbot_an_cap thợ cắt tóc dùng bàn là than, độ không cao như bàn làbot_an_cap điện cũng rất sợ. Để tránh hư tổn, cứ trực tiếp ngắn đi cho xong, dù sao vẫn còn mọc dài ra được.
Chu Mai Hoa tiếc nuốileech_txt_ngu : Tóc dài thế này phải lâu lắm đấy.
Giờvi_pham_ban_quyen chẳng phải thịnh hành ngắn sao, nên cũng muốn xem. An Mịbot_an_cap mỉm cười.
Thợ cắt tóc kiểm tra chất tóc của An , sợ cô không cắt nữa nên phụ họa: Đúng thế, đúng , trẻ trung trên phố ai cũng để tóc ngắn cả. Cô gái à, tóc này cắt xong bán cho tôi nhé?
An Mị hỏi: trả tôi bao nhiêu ?
Thợvi_pham_ban_quyen cắt tóc ngẫmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nghĩ rồi giơ ra số tám.
An do dự, côbot_an_cap không rõ giá thị trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nên chẳng biết có bị hớ hay không.
Chu Mai Hoa đứng bên cạnh định kéoleech_txt_ngu An Mị đi: Em thiếu gì tám đồng bạc này chứ? Đi đi , không nữa! Ngay từ đầu tôivi_pham_ban_quyen đã thấy tiếc cho .
An Mị thuậnleech_txt_ngu thế đứng dậy.
Thợ cắt tóc vội vàng : Thế cô bao nhiêu tiềnbot_an_cap?
An Mịvi_pham_ban_quyen nhìn Chu Mai Hoabot_an_cap, Mai Hoa : Mười hai đồng, thiếu một xu cũng không cắt.
Tóc của An tuy xoăn nhưng chất tóc thực rất , lánh, bóng mượt lại còn dày dặn.
Thợ tóc cắn răng: !
Tay của thợ cắt vẫn khá , độ cắt đến xương quai xanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. trước đó có uốn nên phần tóc hơi cụp vào trong, mái trông bồng bềnh và nhẹ nhàng hẳn. Lượng tóc giảm đi giúp các nét trên khuôn mặt Mị càng nổi bật, trông thanh tú hơn , lại còn thêm thanh thuần, rạng rỡ của thiếu nữ.
An Mị khá hài lòng, Chu Mai Hoa cũng ngớt lời khen ngợi.
Cô bế Đông lên, hỏi: “Bé con, mẹ cháu có đẹp không?”
Đông chẳng cần suy nghĩ liền đáp: “Đẹp ạ, lúc nào mẹ đẹp.” Giọng của cậu mềm mại vô .
Mị bật cười thành tiếng, âu yếmbot_an_cap vuốt ve khuôn mặt của “quả ớt ngọt” nhà mình.
Mai Hoa khôngleech_txt_ngu ghen tị, đứa con trai hiếu thảo như chiếc áo bông nhỏ này làm mà nuôi dạy được hay vậy? Cô cũng muốn có một thế.
Tiếp đó, họ cùng đi mua vải.
Trong huyện, ngoại trừ khu doanh trại đội và khu nhà máy, nhà cao là cửa hàng hóa tổng , cao tới ba tầng và rất đông người.
là quầy bán , không phải xếp hàng dàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mà đến lượt An Mị thì chỉ còn lại mấyleech_txt_ngu xấpbot_an_cap vải màu xanh đen và xám đậm trông rất già dặn.
Cô do dự hồi lâu, dưới sự thúc giục của nhân bán hàng mới mua sáu thước màu đậm.
“ Mai Hoa, chị quen ai có thể được những mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hàng khan hiếm không?” An Mị khẽvi_pham_ban_quyen hỏi Chu Mai Hoa.
Tuy cô không sinh trưởng ở thời đại này, nhưng cô biết có nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online “ tắc ngầm” luôn tồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tại ở bất kỳ thời kỳ nàobot_an_cap.
Mai Hoa lắc đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Chị toàn mặc quần vải tự dệt, bao giờ loại vải nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cả.”
An Mị đành thôi, suy nghĩ một rồi quyết định mua bộ quần áo may sẵn mặc tạm.
may sẵn có giá cao hơn nhiều nên người mua.
Áo sơ mi bằng học đều là kiểu dáng phổ biến, An Mị mua liền một lúc ba chiếc, chỉ khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online biệt ở vài chi tiết nhỏ. Quần cũng mua ba chiếc với các màu đen, xám và kaki.
Quần áo của Đông Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đa phần là sơ mileech_txt_ngu và vest nhỏ, An Mị mua cho cậu bé vài chiếc áo thủy và áo ba lỗ, vừa bềnbot_an_cap lại vừa bẩn.
Hàng ở huyện khôngvi_pham_ban_quyen mấy phú, mua xong thứ , mấy người liền lên đường trở .
An Mị đã cắt tóc, diện mạo khác hẳn so với trước kia, bước khu tập nhân đã có xúm lại xem.
“, đẹp thật đấy, như thiếu nữ .”
“Mái tóc này cắt được đấy, chứ cái đầu xoăn lúc trước là kiểu gì không biết? vào người ta còn tưởng với vị Trần sư trưởng là cùng một hội đấy.”
“Đúng thế, người nhà cán chúng ta mà cứ bày đặt mấy thứ đồ ngoại bang ra thể thống gì!”
An Mị mỉm lắng nghe người bàn tán, nghe đến cuối cùng thì cũng thở phào nhẹvi_pham_ban_quyen nhõm.
Hóa ra bấy lâu nay mọi người ngoài mặt niềm nở, nhưng sau lưng vẫn xào về cách ăn cô.
tóc này cắt đúng là sáng suốt.
Chu Mai Hoa vốn không hiểu chuyện, nhưng nghe những đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nói lờ mờ đoán ra: “Cô đừng nói , mái tóc này đúng là cắt thật, nếu không bọn họ sẽ xếp cô vào cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhóm với Ôn Tuyết Mạn, ngày nào cũng đem cô ra bia miệng mất.”
An Mị hỏi: “Ngày họ cũngbot_an_cap nói xấu sư trưởng sao? Họ nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gì thế?”
Chu Mai Hoa có quan hệ rất tốt trong khu tập thể, nhưng bạn tâm giao thực sự thì chỉ có mỗi Liêu Tam Muội. nỗi từ khi mẹ chồng của Liêu Tam , cô bị quản thúc suốt ngày, mấy khi có cơ hộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sang buôn chuyện.
có An Mị đến, tuy tuổi còn nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lại làleech_txt_ngu người thànhleech_txt_ngu , tính cách rất hợp , Chu Mai đã sớm Mị như em thiết.
Chu Mai Hoa lập tức kể hếtbot_an_cap chuyện thâm cung bí sử lãnh đạo cho An Mị nghe.
“Ôn Mạn đến từ Thượng Hải, hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mới tới ngàybot_an_cap nào cô cũng ở trong ôm ấp khiêuleech_txt_ngu vũ với người ta, làm hỏng mấy người vợ trong quân này luôn. Sau đó Trần sư trưởng phải cãi nhau một trận kịch liệt với ta thì cô mớibot_an_cap thôi giở trò.”
Mai Hoa bĩu môi.
“ cô ta cứ giữ cái caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tại thượng, coi khinh những vợ quân nhân xuất từ thôn như tôi. ngoái tất ở nhà ăn , mọi người cùng nhau cảoleech_txt_ngu, cô ta nhất quyết không một miếng nào, bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là không đói, nhưng đến nhà đã sai bảo nấu mì cho ăn Nói đi lại thì vẫn là chê chúng tôi bẩn thỉu thôi.”
Chuyện này quả thực có chút khó chấp nhận.
Chu Mai theo An Mị vào trong sân, luyên thuyên đủ thứvi_pham_ban_quyen thị phi trong một lúc lâu. Ngoài Ôn Tuyết ra gia đình khác nữa, An Mị đềuleech_txt_ngu chăm chú nghe, cô được dịp nóibot_an_cap cho hả dạ.
Đến giờ nấu cơm phải ra , Chu Mai Hoa vẫn còn lưuvi_pham_ban_quyen không rời, hạ quyết tâm sau này phải thường xuyên tìm An Mị để tán gẫu!
An Mị hoàn toàn hoan nghênh điều đó. Bất kể ở trong nàoleech_txt_ngu, việc nắm bắt thông tin luôn là điều kiện trọng để sinhleech_txt_ngu tồn.
Hóng chính là phương bá thôngleech_txt_ngu tin sơ nhất.
nói chuyện với người khác, Đông Đông đã chạy ra sân sau kiến. Trẻ mới đến một thế giới xa lạ cái gì cũng hứng thú.
Anleech_txt_ngu Mị thấyleech_txt_ngu cậu bé quan rất chămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chú nên không .
phòng trái cửa, từ trong không gian lấy ra ít vảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , định dùng để may vàileech_txt_ngu bộ ga trải giường và vỏ chăn.
Những vải nàyleech_txt_ngu thoạt nhìn khác vải những năm mươi, soi kỹ thì điểm khác biệt, hình như là cách dệt và chất liệu không giống nhau, vải thời những sáu mươi vào thấy chắc .
Nhưng những điều đó cũng quan trọng, có hỏi thì cứ tùy tiện lấp chuyện, chẳng ai soi mói cái ga giường người khác rồi hỏi cho ra nhẽ gì.
Lúcleech_txt_ngu nãy từ về, thấy có nông dân bày sạp bán rau ở cổng khu tập thể, đã một ít rau tươi, lại lấy thêm một miếng thịtleech_txt_ngu lợn từ không gian ra, An chuẩn bị trổ tài nấu nướng.
Củi trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đã chất đầy, chắc là Tiêu Chính đã mua về từ sớm, lương thực, dầu ănvi_pham_ban_quyen, mắm cũng đầy .
An Mị biết nấu ăn. Sau khi bố mẹ ly hôn, cô ăn đồ đặt bên ngoài suốt một trời, cuối cùng ăn đến mức muốn thì mới bắt đầu học nấu ăn theo hướng dẫn trên .
Nhưng cô đã bỏ qua một điểm, đó là cô toàn nấu bằng gas, nồi cơm điện các loại dụng cụ hiện đại.
đại này chẳng gì cả, cái quan trọng nhất là bếp củi cô còn biết nhóm lửabot_an_cap .
Cũng maynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khả năng thực hành của An tệ, cô làm theo cách bếp than tổ ong Tiêu Chính đã dạy, tự mò mẫm từng chút một, cuối cùng cũng nhómbot_an_cap lửaleech_txt_ngu .
Đông Đông từ sân sau vào, hốt hoảng kêu lên: “ ơi, ngửi thấy mùi gì ấy!”
Đông Đông khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mẹ đâu, cuối cùng thấy khói đen cuồn cuộn bốc ra từ cửa bếp, liền vội vàng chạy tới, kết quả khói chovi_pham_ban_quyen ho sặc sụa.
Trong truyền ra tiếng của An Mị: “Đông Đông đừng vào đây!”
Đông hoảng sợ: “Mẹ , có bị cháy rồi ?”
An Mị: “Không có, con mau đi đi, đừng đứng đó.”
Thấy con trai định xông vào, An Mị vội vàng đóngvi_pham_ban_quyen bếp lại.
Cánh cửa vừa đóng, bên liền truyềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online một tiếng thét chói của .
Đông Đông không biết có gì xảy ra, sợleech_txt_ngu đến mức mất hết hồn chạy ra ngoài.
Hàngleech_txt_ngu xungbot_an_cap quanh nghe động tĩnh đều chạy ra xem.
Chu Hoa vẫn còn cầm cái xẻng nấu trên tay, vội vàng hỏi Đông Đông: “ chuyện gì thế, cóleech_txt_ngu chuyện ?”
Đông Đông oà lên, chỉbot_an_cap tay về phíavi_pham_ban_quyen bếp nhà : “Mẹ cháu bên trong”
Chu Mai Hoa thấy bốc ra từ cửa sổ thì kinh hãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, vã cầm xẻng xông vào đối diện.
Cát cau màyleech_txt_ngu cũng tới: “ bốc khói? Để tôi qua sao.”
“Chắc là vì khôngbot_an_cap biết nấuleech_txt_ngu ăn nên làm bếp rồi chứ ?” Sự đố kỵ trong lòng Cát Hồng Hà lại dậy, An Mị chẳng biết làm gì, dựa vào đâu mà gả được cho anh Chính chứ? Nhưng nghĩ đến người mà gái mới cho mình, lòngleech_txt_ngu cô taleech_txt_ngu bình tĩnh lại chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thái đang đi những bướcbot_an_cap chân nhỏ đến xem náo nhiệt nghe thế liền hỏi: “Gì cơ? Vợ Tiêu Phó sư trưởng đốt bếp ?”
Cát Hồng Hà: ” Tôi chỉ đoán thôi, bà đừng có đồn bậy.”
Vương lão thái thái đã sớm đi bay.
Chẳng mấy , tin đồn đãvi_pham_ban_quyen lan khắp khu thể.
“Vợ Tiêu Phó sư trưởng không biết ăn, đốt luôn bếp .”
“Vợ Tiêu Phó sư trưởng làm nổ , mặt mũi bị hủy cả rồi.”
Đến tai những người đàn ông mới đi về, tin đồn đã biến thành: “Nhà Tiêuleech_txt_ngu Phó sưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online xảy ra lớn, cậu ấy bị nát mặt, lại còn què chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nữa.”
Sư trưởng Trầnleech_txt_ngu quay đầu nhìn Tiêu Chính, định nói gì đó chỉ thấy một bóng người vụt qua mặt .
Cái thân hình to lớn ấy, sao có thểbot_an_cap chạy nhanh hơn cả vậy nhỉ?
nấu ăn đầubot_an_cap tiên An Mị khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online được tốt cho lắmvi_pham_ban_quyen.
được Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Mai Hoa dìu ra ngoài, cô nhà mình bị mọi người vây kín.
Chu Mai Hoa xua tay: “Không sao, không , không cháy nhà , chỉ là chảo bốc lửa thôi.”
An giải thích: “Tôi không quen dùng bếp củi đất này, canh lửa vừavi_pham_ban_quyen phải trông chảo, lúc luống cuống chân để chảo dầu bùngvi_pham_ban_quyen lửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lên”
Khi lửa bùng lên côvi_pham_ban_quyen đã vô cùng hoảng hốt. đây chưa từng gặpleech_txt_ngu tìnhvi_pham_ban_quyen huống này, nên dù biết cách dập lửa, cô cũng dám lại .
May có Chu Mai Hoa thời vào đỡ quyết.
Mọi người dù An Mị khá vô dụng, nhưng vẫn thấu hiểu mà ủi: “Không sao, vài lần là quen thôi, hồi tôi mới đến đây cũng thế này.”
Cát Hồng Anh nín nhìn Mị một hồi lâu, sau đó nghiêm huấnleech_txt_ngu: “Tôi biết cô tiểu thư được nuông chiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online từ mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lớn lên, giờ đã làm vợ, làm mẹ rồi, cơ cũng không xong, thế cô đi theo quân để làm gì?”
Chu Mai Hoa lên bênh vực: “ mà chẳng từ lúc không biết làm rồi mới dần chứ, cứ từ sẽ biết thôi.”
Cát Hồng Anh hừ lạnh một tiếng: “Cô ta kết cũng chẳng phải ngày một ngày hai nữa, muốn học thìbot_an_cap đã học từ lâu rồivi_pham_ban_quyen. Ngườileech_txt_ngu có xuất không tốt đúng là làm việc gì cũng chẳng ra .”
Xuất thân không ?
Mọi người đồng loạt phía An Mị.
Ánh mắt An Mị lập tức trở nên sắc lẹm, nhìn thẳng vào Cát Hồng Anh: “Chủ nhiệm Cát, không thể bừa. Cha tôi là giáo đại học, mẹvi_pham_ban_quyen tôi là nội , xuất thân không tốt ở chỗ nào? Cô tin đồn nhảmleech_txt_ngu như thế này evi_pham_ban_quyen là không ổn đâu nhỉleech_txt_ngu?”
Mọi người lại quay sang nhìn Cát Hồngvi_pham_ban_quyen Anh.
Tổ tiên nhà An Mị thế nào đã là của đời trước, về hiện , thật sự khôngbot_an_cap thể bắt bẻbot_an_cap cô được điều .
Cát Hồng Anh nghẹn khuất mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hơivi_pham_ban_quyen, : “Tôi chỉ có ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tốt dạybot_an_cap bảo thôi, cô nói đâm chọc như thế để làm gì?”
An Mị lạnh mặt đáp: “Cha mẹ tôi vẫnbot_an_cap còn cả đó, có dạy bảo chưa tới lượt cô.”
Ngay từ đầu Cát Hồng Anh đã có chí với cô, có lẽ là vì cô đổi ý ly hôn khiến em gái bà là Cát Hồng Hàbot_an_cap không thể gả Tiêu Chính?
Hừ, thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nực cười.
Kể cả không có cô, Tiêuleech_txt_ngu Chính cũng chẳng đờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cưới Hồng .
Cát Hồng Anh nghĩ như vậy e là quá tự cao rồi.
khí lập tức trở nên căng thẳng.
Trong đang đối đầu, không biết ai hô lên một câu: “Phó sư trưởng Tiêu về rồi.”
Lời vừa dứt, bóng người ngoài đã lao vào trong.
Tiêu Chính dừng bước, chuẩn xác khóa chặt bóng dáng Mị giữa đám . Anh chau mày, sải bước dài về phía : “Chuyện gì vậy? nhà bị cháy?”
Tiêu Chính vốn đã nổi danh hung dữvi_pham_ban_quyen, lúcvi_pham_ban_quyen này gương mặt trầm xuống càng sợ hơn, ai nấy đều tưởng anh sắp vợ đến nơi.
Mai Hoa vội vàng ngăn anh lại, nói: “Hiểu lầm , Tiểu An đốt nhà, chỉ là lúc cơmleech_txt_ngu chảo dầu bị bốc lửa.”
người khác cũng nói đỡ cho An .
“Cô ấy vì không quen dùng nên mới không làm tốt, sau này nấu cơmleech_txt_ngu thường xuyên là sẽ thôi.”
“Cậu là cán bộ lãnhbot_an_cap đạo đấy, không được có thói đánh vợ đâu.”
Mị nghe mọi người nói vậy thì không Tiêuvi_pham_ban_quyen đánh mình, nhưng dáng tức giận kia thì chắc chắn là thật.
Cô lập tức lộvi_pham_ban_quyen vẻ thân: “Anh không an ủivi_pham_ban_quyen tôivi_pham_ban_quyen thì thôi, còn trách cứ tôi nữa à?”
Chính: “?”
Anh trách cô nào chứ!
Hơn nữa, anh định đánh vợ lúc nào vậy?
“Tiểu Tiêu, thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, An cũng cố ý đâu. Trước đây ở quân độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cô ấy chẳng phải gì, giờ đã biết nghĩ đến việc nấu cơm cho thì đã là bộ lớn lắm rồi.” Cát Hồng Anh tuy đang khuyên ngăn, nhưng lời lẽ nghe kiểu gì cũng thấy kỳ quặc.
“Chuyện gì thếleech_txt_ngu?” Trần Cương và Bảo Sơn vừa tới.
“ có gì, Sưbot_an_cap trưởng.” Chính giải thích ngắn gọn sự việc một lượt.
Trần Cương uy nghiêm nói với đông người nhà: “Không có việc gì thì , ai vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhà mà cơm.”
Các bà nội trợ vẫn cònvi_pham_ban_quyen chần , họ sợ Tiêu Chính đánh vợ nên nán lại trông chừng thêm chút nữa.
Cát Hồng Anh lên tiếng giục: “Thôi được , về đi, đừngvi_pham_ban_quyen làm phiền vợ chồng trẻ người giải quyết vấn đề.” Nói bà ta còn liếc nhìn Tiêu một cái.
Gã đàn ông này chắc không đến mức đánh vợ, nhưng tính tình vốnvi_pham_ban_quyen chẳng tốt gì, An Mị phạm lỗi, một trận mắng mỏ lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online điều không tránhbot_an_cap khỏi.
Hừ, bà ta đã nói rồi, thư thành phố hạng người biết lo toan cuộc sống, cái nhà này sau này còn gà bay chó sủa dài dài.
Trong lòng Cát Hồng Anh nảy sinh một sự hả hê thầm kín, bà ta giục mọi ra khỏi cửa nhà họ Tiêu.
Chu Mai Hoa lo lắng đi về, nhưng tai vẫn dựng lên ngóng động tĩnh .
chị là Thạchleech_txt_ngu Vĩ Quang nhìn không lọt mắt, nói: “Hết nhà họ Vương lại đếnbot_an_cap nhà Tiêu, hay là sang nhà người ta luôn đi .”
Chu Hoa buồn để ý đến ông ta.
Thạch Vĩ Quang tức tối và một miếng cơm thật lớn.
Khi mọi người đã đi hết, Tiêu Chính cũng thể bước đến trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mặt An Mị. Anh đang định kiểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tra xem cô có sao không thì bỗng có người ôm chặt lấy đùi.
“Ba ơi!” Đông Đông lo lắng lên: “Ba đừng đánh mẹ.”
Thằng bé nghe hết lời mọi người nói lúc nãy vàovi_pham_ban_quyen tai rồi.
Chính dở khóc dở cười, nhấc con trai ra một bên: “Ba không mẹ.”
kiểm tra An Mị từ đến chân, sau xác nhận cô không hề bị chút nào mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giữ khoảng cách.
“ thì đừng , tôi đã bảo là ăn ở nhà là được rồi.”
Giọngvi_pham_ban_quyen điệu anh vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cứng nhắc như cũbot_an_cap, nhưng An Mị đãleech_txt_ngu ra anhleech_txt_ngu phải đang giận mà đang quan tâm.
An Mị cố ý tỏ vẻ đau lòng: “Tôi có lòng tốt nấu cơm cho anh ăn, vậy mà anh còn hung dữ với tôi thế này.”
Tiêu Chính tháo mũ, mồ hôi trên trán.
Thật là lạ, ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cũng nghĩ là anh đangleech_txt_ngu hung dữ với cô vậy?
“Tôi” Anh cố gắng hạbot_an_cap thấp giọng, thận trọng nói: “Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khôngvi_pham_ban_quyen có ý quát mắng ”
“Thật không?” An Mị liếc anh một cái, “Vậy anh hôn một .”
“?” Mặt Tiêu Chính lậpleech_txt_ngu tức nóng bừng, giữa ban mặt, sao cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có thể nói ra như thế được chứ?!
“Để chứng minhbot_an_cap anh không hung dữ với tôi, tôi đi.” An Mị làm động tác chu môi, làn môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online căng mọng ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nắng tỏa vẻ lôi cuốn đầy mê hoặc.
Tiêu Chính: Mẹ ! Cô ấy sao mà biết trêu ghẹo người ta thế?!
Ánh Tiêu Chính dán chặt vào đỏ mọng kia, suýt chút là đã thực sự hôn xuống rồi.
Một giọt mồ hôi rơi vào mắt, cảm giác xót khiến anh sực tỉnh.
“Tôi” Tiêu Chính ra sức nuốtbot_an_cap nước bọt, cổ họng khô khốc mới phát ra âm thanh, “ đi ăn cơm.”
đàn ông lầmvi_pham_ban_quyen lũi vào phòng cặp lồng, rồi sải dài ra cửa.
An Mị chớp chớp mắt, cúi đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, bắt ánh mắt ngây ngô của Đông Đông.
Vừa nãy nhất thời nổi trêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chọc người đàn ông kialeech_txt_ngu, cô quênvi_pham_ban_quyen cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có trẻ con ở đây. hiện tình cảm trướcbot_an_cap mặt con liệu có ổn không? Cô cũng chưa có kinh nghiệm nuôi convi_pham_ban_quyen.
Đông hỏi: “Mẹ ơi, tại sao ba không hôn mẹ?”
Mị: “ có lẽ là vì ba thẹn thùng?”
Đôngvi_pham_ban_quyen Đông chu môi nhỏ mình lên: “Đông Đông không thẹn, Đông Đông hôn .”
An Mị mỉm cười ghé mặt lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gần, để con hôn cái.
Sau đó cô dò Đông Đông: “Chuyện mẹ làm hay nói ở nhà, con đừng kể với người nhé, dù người có hỏi con cũng không nói, được ?”
Đông Đông gật đầu cái rụp: “Vâng ! Vừa mẹ đòi ba hôn cũng không được nói, đúng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ạ?”
“Đúng rồi, khôngleech_txt_ngu được nói.”
An đầu khen ngợi cậu bé.
người bị ít khói dầu, An Mị đi thaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online một bộ đồ trở ra, lúc này Tiêu Chính vềbot_an_cap, đang dọn dẹpleech_txt_ngu bếp.
Cô định qua giúp một tay, Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Chính xua tay: “Xong ngay đây, em đừng qua đây, đi dọn cơm ra đi.”
An Mị nói: “Hôm nay em còn thành công một món, là cà chua xào đấy.”
Tiêu Chính quay đầu nhìn thức ăn đen thui kia, thì ra đó cà chua xào trứng.
An Mị cười ngượng ngùng: “Em không biết kiểm soát lửa, lửa to nên cháy, nhưngvi_pham_ban_quyen em nếm thử , ăn được!”
khi bưng lên bàn, An Mị đặc biệt gắp một miếng cà chua xào vào bát cho Đông Đông: “ là mẹ làm, con nếm thử đi.”
Đông Đông đưa vào miệng vài cáileech_txt_ngu, sau đó bình tĩnh nói: “Mẹ ơi, hũ muối chui vào con rồi ạ”
An Mị rót cho cậu bé một ly : “Hì , là hơi mặn , chủ yếu là vừa phải trôngvi_pham_ban_quyen lửa vừa phải trông nồi nên quá, bận sai sót , nhưng vẫn ăn được.”
Tiêu Chính liếc cô một cái.
Cô luôn nói được, chính mình lại chẳng đụng một miếng.
Tiêu bưng đĩa cà chuavi_pham_ban_quyen xào trứng đặt trước mặt mình, đẩy những món khácvi_pham_ban_quyen sang phía vợ con.
Sau đó, anh không sắc ăn hết cả đĩa cà chua xào trứng vừa vừa kia.
An Mị nhìn thấy vậy, khóe môi lại, dưới gầm bàn, cô dùng mũi chân cọ nhẹ vào bắp chân anh.
Chậc, bắpvi_pham_ban_quyen chân toàn cơ cứng ngắc.
“Khụ khụ.” Chính rụt chân lại, nhìn mái tóc củaleech_txt_ngu An Mị: “Hôm nay em cắt tóc à?”
An Mị sự chú , gật đầubot_an_cap nói: “Thếbot_an_cap ? Đẹp không?”
Tiêu Chính cúi đầu lùa cơm, khẽ gật đầu cái gần như không thấy rõ.
“Đẹp đến mức nào?” Cô còn truy .
“Đẹp như tiên nữ ạ.” Đôngleech_txt_ngu Đôngleech_txt_ngu dỗ dành .
An Mị được nịnh đến mức mởleech_txt_ngu cờ trong bụng.
“Tóc em còn bán được mười hai đồng đấy.”
Tiêu khựng lại: “Tóc cắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ra mà cũng bán đượcbot_an_cap tiền à?”
“.” An Mị gật đầuvi_pham_ban_quyen, lại tùy nói: “Hôm nay em sáu thước vải mới hết cóbot_an_cap tám đồng thôi.”
của An Mị là muốn khoe chấtvi_pham_ban_quyen tóc mình tốt, tiền.
Tiêu Chính lại hiểu lầm thành cô vì thiếu tiền tiêu nên mới phải bán .
Trước đây An đi làm, tự có tiền lương, mỗi tháng Tiêu Chính cũng tiền cho cô, thu nhập không ítbot_an_cap, nhưng cô tiêu xàileech_txt_ngu cũng bạo tay, trên người không có tiền là chuyện bình thường.
Có , cô tiền sao không nói với anh.
Sau bữaleech_txt_ngu cơm, Tiêu Chính không biết lấy từ ra một cuốn tiết kiệm nhét vào tay Mịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Đây là tiền anh tiết kiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online được, cònleech_txt_ngu cả tiền lương và phụ cấp mỗi sau này nữa, em cứ tiếp đi là được.”
Nói xong, anhleech_txt_ngu liền rửa bát.
An Mị: Ừm, người ông hào phóng tiền thật soái!
Cô cất kỹ kiệm, đi tới nhìn Tiêu Chính đang rửabot_an_cap cặp lồng.
Mãnh nam giây lát biến người chồng đang, lại không được muốn trêu chọc .
Ngón tay chọc chọc vào anh.
Anh run bắn lên, lùi ra xa, hung dữ nói: “Đừng nghịch!”
Ngặt hung dữ của anhvi_pham_ban_quyen dọaleech_txt_ngu được người khác chứ không dọa An Mị.
nói: “Hôm nay nhà tắmbot_an_cap mở cửa, lúc anh đi tắm phải gội rửa cho thật kỹ, xà cọ sạch sẽ mọi ngóc ngách nhé.”
Tiêu Chính rũ mắt.
Đây là lại chê anh rồi.
giác thất vọng còn chưa kịp trào thì một tiếng “chát” vang lên.
An Mị phát vào mông anh.
“Đặc biệt chỗ này.”
Trongbot_an_cap nháy mắtbot_an_cap, Tiêu cảmvi_pham_ban_quyen thấy gân cốt toàn thân như muốn nổ tung.
Anh không thể tin nổi quay đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lại, An Mị ngước khuôn mặt xinh đẹp như hoa như ngọc, đôi mắt cười doanh doanh nhìn anh, lànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online môi hồng nhạt căng mọng nước, giống như trái đào mật mọng nước, dụ người ta đến cắn , nhai nát.
Giọng khàn đặc: “Mông cọp không chạm vào, không biết ?”
Cô cười đắc ý: “Chạm rồi thì ?”
Tiêu Chính không soát được đưa tay bóp hai má , đôi nhỏ bị ép cho chúm lại, càng thêm vài phần đáng yêu.
Yết hầu anh ngừng chuyển động, đang địnhbot_an_cap cúi đầu xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thì thấy từ khóe miệng đang chúm lại của côleech_txt_ngu chảyvi_pham_ban_quyen xuống mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giọt nước miếng trong vắtleech_txt_ngu.
An Mị cũng nhận mình bị chảy nước miếng, vội vàng đẩybot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đàn ông ra, luống cuống lau đi: “Ghét chết đi được, muốn hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thì hôn, mặt em làm gì?!”
Tiêu Chính dáng vẻ đáng yêu của cô làm cho bật cười, răng trắng đều tăm tắp.
“Đáng !” An Mịbot_an_cap lườm anh một cái.
Nụ cười của Tiêu Chính bỗng vụt tắt, anh chỉ mặt cô, lo lắng hỏi: “Em có đau không?”
“Sao vậy?” An Mị chạy soi gương, kinh hãi thấy trên mặt mìnhvi_pham_ban_quyen xuất hiện mấy dấu tay đỏ .
Tiêu Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cũng đi tới, cóbot_an_cap chút lúng túng nói: “Anh không có dùng sức , thật .”
Thực khôngbot_an_cap chút nào, chỉ là cơ vốn vậy, đôi chỉ va nhẹ vào chân thôi cũng có bầm tím ngày, vết hằn Tiêu Chính bóp này, e là buổi chiều cũng không tan .
Nhưng Mị vẫn ra chút nước mắt: “Đau chết , anh định đền bù cho emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thế nào đây?”
nãy chưa khócbot_an_cap, dưng lại khócvi_pham_ban_quyen rồi? Tiêu Chính thấy cô đang vờ, nhưng trái tim đã không nghe theo đại não mà thiên cô: “Xin , em nói xem muốn đền bù thế nào?”
Mị liếng: “Đến nhà tắm làm theo lời em nói, gội rửa cho thật sạch sẽ.”
Tiêu Chính: “. Được.”
An Mị đợi Chính đi, buổi cô Đông Đông đi trước, trên đường gặp toàn là các chị em dâu thuộc dẫn theo con cái đi về phía nhà tắm.
“Tiểu An, Tiểu An.”
Chu Mai Hoa cùng mấy người phụ nữ cùng nhau, thấy An Mị ở phía trước liền đuổi theo.
“Trưa nay Phó sư đoàn trưởng Tiêu đánh em chứ?”
An Mị mỉm cười đầu: “Không , anh ấy khôngvi_pham_ban_quyen đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vợ đâu.”
Mai Hoa kéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online côleech_txt_ngu dừng bướcbot_an_cap, nhìn chằm chằm vào mặt cô, rồi bỗng nhiên vỗ đùi một cái mạnh: “ ơileech_txt_ngu, thế này mà còn không đánh, đánh vào mặt luôn rồi kìaleech_txt_ngu!”
Những phụ nữ khác cũng nhao nhao túm lấy An Mị sát kỹ.
“Chậc chậc, bên trái bên phải đều ăn một cái tát.”
“Tôi sao cứ thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dấu ngón tay không giống bị tát nhỉleech_txt_ngu? Giống bóp hơn.”
“Bất kể là hay bóp, tóm Tiêu nên đánh vợ như !”
“Đi, Tiểu An, chúng chị dẫn em lên tổ chức báo cáo!”
An Mị không ngờ vết hằn trên mặt lại gây ra hiểu lầm vậy, nhưng nhà tắm cửa ngày hôm nay, không thể không ra cửa.
Cô cười nóibot_an_cap: “Các chị ơi, Tiêu Chính thực sự không đánh em, em thềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đấy.”
Nhìn xem, cô vẫn còn gượng cười để che giấu người đàn ông kia !
Chắc đàn ông đó nữa chứ gì.
Mấy nữ nhìn nhau, một nước mắt đồng cảm cho Mị.
Lúc này An Mị chưa biết, chỉ vài ngày , tin Phó đoàn trưởng Tiêubot_an_cap đánh vợbot_an_cap lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online truyền khắp toàn bộ khu doanh trại.
Đông Đông đã tuổi, chắc lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không thể vào nhà tắm nữ được nữa.
An Mị có chútleech_txt_ngu hối , ra nên đợi Tiêu Chính tan làm rồi bảo dẫn con đi tắm.
Chubot_an_cap Mai Hoa biết được tâm của cô, liền : “Cái này có gì đâu, cứ để thằng nhóc nhà chị dắt Đôngvi_pham_ban_quyen sang nhà tắm là được mà.”
An Mị hỏi Đông: “Con đi cùng nhé, có được không?”
Đông không hề sợ người lạ, lại rất cóvi_pham_ban_quyen hứngbot_an_cap thú nhữngvi_pham_ban_quyen anh lớn hơn mình, nghe liền gật đầu: “Được mẹ, mẹ đưa quần nhỏ với khănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tắm to cho con đi, , còn cả xà phòng nữa.”
Mai Hoa gọi giật cậuvi_pham_ban_quyen bé đang nhảy chân sáo phía trước: “Thạch Quân, con dắt em đi sang nhà tắm nam, cho thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đấy nhé.”
Tiểu Quân nhìn Đông , đó mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cậu em trắng trẻo, xinh xắn còn hơn cả con gái, liền vẻ chê bai: “Cánh đàn ông tụi con đi tắm dắt theo nó làm gì? Cứ nó sang nhà tắm nữ đi.”
“ cánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online còn chưa mọc đủ mà đòi làm ông!” Chu Hoa giơ tay định đánh, Thạchleech_txt_ngu Tiểu Quân nhanh nhẹn né tránh, còn nhăn mặt làm hềbot_an_cap với bà.
“Thạchbot_an_cap Tiểuleech_txt_ngu Quân!” Chịbot_an_cap gái cậu bé là Thạchbot_an_cap Tiểu San lườm một cái sắc lẹm: “Muốn ăn đòn ?”
Thạch Tiểu Quân lập tức thu lạileech_txt_ngu vẻ bỡn cợt, ngoan ngoãn đáp: “Con biết rồi, sẽ cho em thật sạch.” Nói rồi cậu dắt taybot_an_cap Đông tiến vào tắm nam.
Chu Mai Hoa yêu: “Cái đồ phá gia chi tử, chỉ có chị mới trị được nó.”
An Mị mỉm cườileech_txt_ngu, nhìn sangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Thạch Tiểu San nãy giờ ít nói. bé mười tuổi để kiểu tóc ngắn cắt sát mang tai, làn da , nhìn qua giống hệtbot_an_cap một cậu con .
An hỏi cô bé: “Tiểu San, con học ở đâu ?”
Thạch lời: “Trường Tiểu học số 1 của huyện, con họcbot_an_cap lớp bốn.” Vẻ cô bébot_an_cap rất lạnh lùngbot_an_cap, đôi mắt đan phụng hơi xếch cô bé trông vô cùng can trường, cá .
Chu Maileech_txt_ngu giải thích thêm: “Trong huyện có hai trường tiểu học hai trường trung học, tốt nhất là trường số 1. Trẻ convi_pham_ban_quyen trong khu tập đều học ở hai trường này cả.”
An Mị hỏi: “Có trường mầm non không chị?”
Chu Mai Hoa đápnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Ngay trong khu trại mình một mầm non và một nhà trẻ, những người việcbot_an_cap trong đó đều là người nhà cả.”
An gật đầu rabot_an_cap hiệu đã hiểu.
Bên trong nhà tắm không có vách ngăn, vòi sen thì chỉ có hai cái bể lớn chữ .
Phóng mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhìn qua, đâu cũng là những thân hình trần trụi trắng hếu.
Mùi lưu huỳnh hòa với xà phòng xộc thẳng vào mũi.
Bất kể là thị giác hay giác, cảm giác mấy dễ chịu.
An Mị cứ mãi, tựvi_pham_ban_quyen làmvi_pham_ban_quyen công tácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tư tưởng cho mìnhleech_txt_ngu một hồi lâu mới bắt đầu cởi quần áo.
Nào vừa mới cởi , bao nhiêu ánh mắt loạt đổ về phía .
“Trời đất ơi, nước da này sao mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đẹp thế biết, từ trên xuống dưới một màu như nhau!” Có người không kìm được mà thốt cảm thán.
An Mị xấu hổ đến mức chỉ muốn thu mình lại.
Chu Mai Hoa cười mắng: “Mấy bà hết mấybot_an_cap cái tròng lại cho tôi nhờ, cứ chằm chằm người ta làmbot_an_cap thế? Bộ mình khôngbot_an_cap có chắc?”
người cười rộbot_an_cap lên.
“Có thì có thật, nhưng đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có giống của người ta.”
“Cô Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online này, cô ănbot_an_cap gì mà lớn được vậy thế? Ngực ra , mông ra môngvi_pham_ban_quyen, quan trọng đã sinh con rồi eo vẫn thon, bụng lì, không biết còn tưởng là chưa chồng ấy chứ.”
“Chậc chậc, Phó sư trưởng Tiêu đúng là lão thô kệch mà số thật.”
An Mị cảm không thoảivi_pham_ban_quyen mái chút nào, cô tìmbot_an_cap góc nhanhleech_txt_ngu chóng tắm rửa rồileech_txt_ngu đivi_pham_ban_quyen ra ngay.
Chu Mai Hoa ngạc nhiên hỏi: “ không ngâm mình một lát à?”
Dù tiết bây giờ nóng lên, nhưng mấy ngày tắm, ngâm mình một sẽ dễ kỳ cọ sạch sẽ hơn.
An Mị xua taybot_an_cap lia lịa: “Thôibot_an_cap em ngâm đâu, không ngâm đâu.” Côleech_txt_ngu cúi gầm mặtleech_txt_ngu thẳng ra ngoài.
Mai tiếc chép miệng, bà còn định cùng Tiểu An kỳ lưng cho nhau để tăng thêm tình cảm cơ đấy.
An Mị ra đếnbot_an_cap bên ngoài, hít hơi thật sâu bầu không trong lành, vừa quay lại đã thấy Hồng cùng một cô gái trẻ đangleech_txt_ngu đi vềleech_txt_ngu phía này, hai vừa đi vừa .
“Chị bảo vợ sư trưởng toàn đun nước tắm ở ? Lại còn ngày nào cũng tắm á? Thế thì tốn nhiêu cho xuể!”
“Chứ cònleech_txt_ngu gì nữa, cũng cóbot_an_cap sư trưởng nhà mình mới nuôi nổi vợ như thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online”
Cuộc tròvi_pham_ban_quyen của hai người dừng bặt khi nhìn thấy An Mị.
An Mị sực nhớ ra, cô gái đi cùng Hồng Hà chính Tiểu Kiều, bảo mẫu nhà sư trưởng Trần.
Hôm đến thămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Ôn Tuyết Mạn, cô ta còn tỏ vẻ kính lễ phép, ngờ quay lưng đi đã cùng người ngoài xấu chủ nhà rồibot_an_cap.
có chút lúng túng tiếng chào An Mị, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mỉm cười lịch .
Hà không chào hỏi gì, An Mị cũng coi như không thấy ta.
Hai người lướt qua trước mặt An Mị.
Mộtleech_txt_ngu lát sau, Đông Đông, Thạch Tiểu Quân và mấy cậu bé chơileech_txt_ngu với Tiểu Quân từ nhà tắm nam đi ra.
Thạch Tiểu Quân lúc nãy còn chê bai Đông , lúc này đã khoác tay lên vai cậu bé, vừa lại đã nói với An Mịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Dì , tối cho sang ngủ với con .”
An Mị trêu chọc: “Ô , mới đó mà thân với em rồi sao?”
Thạch Tiểu dõng dạc: “Bọnvi_pham_ban_quyen con mới thi đấu xong, em ấy tuy nhỏ hơn convi_pham_ban_quyen nhưng tè xa bằng luôn. Con quyết kết nghĩa em khác họ với em ấy, không cùng cùng ngày, chỉ nguyện”
Từ cùng còn chưa kịp thốt ra đã bị Đông ngăn lại: “Anh Tiểu Quân, buổi em không ngủ anhleech_txt_ngu được đâu, em phải ngủ ở nhà cơ.”
Thạch Tiểu Quân tỏ vẻ thất : “Thế ngày mai em đi học cùng anh nhé?”
Đôngleech_txt_ngu Đông: “Em mới bốn tuổileech_txt_ngu, đến tuổi đâu anh.”
Tiểu rũ, nhưng Đông Đông dỗ dành vài câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lại tươi cười hớn hở.
An Mị Đông , thầm cảm thánbot_an_cap thằng bé này tuy tuổi nhưng trí xúc thật sự cao
Đợi Mai và Thạch Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online San ra ngoài, cả nhóm cùng nhau đi về.
Tiêu Chính sau tan đi tắm ở nhà tắm công cộng, lúc anh đi An Mị cònvi_pham_ban_quyen nhắc nhở: “Đừng quên chuyện anh đãleech_txt_ngu hứa với đấy, phải tắm cho thật sạch nhé.”
Tiêu Chính loạng choạng, chút nữa thì nhào.
Nhưng điều đáng tiếc là, sạch rồi cũng chẳng để làm gì.
Cái gãleech_txt_ngu này tối đến vừa leo lên giường đã ngủ say chết trong chớp mắt.
An Mị tức tối lườm anh.
Không đúng, Tiêu chắc chắn tâm sự gì đó nên mới không chạm .
An Mị không ngừng nhớ lại nhữngleech_txt_ngu chuyện giữa cô và Tiêu Chínhvi_pham_ban_quyen. Trong anh, họ đã kết hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online năm năm, có một đứa con trai, nhưng tình cảm bấy lâu vẫn luôn không tốt
Chẳng lẽleech_txt_ngu vì Tiêu Chính để tâm đến chuyện nguyên chủ từng ngoại tình?
Nhưng nếu để tâmleech_txt_ngu, sao lại đồng ý không ly hôn, hơn nữa mấy ngày nay cònvi_pham_ban_quyen chung sống vớivi_pham_ban_quyen cô rất hòa hợp?
An Mị nghĩ không thông, cuối cùng tức giận đá mông Chính một cáivi_pham_ban_quyen.
Nhịp thở của người ông khựngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lại giây lát.
Hừ, vờ ngủ!
Tính bướng bỉnh của An Mị trỗi dậyvi_pham_ban_quyen.
Được lắm, nếu cô không người ôngleech_txt_ngu này đến mức phải cầu xin ngủ với cô, cô sẽ không mangbot_an_cap nữa!
Sau lần đầu vào bếp, An Mị hạ quyết tâm phải rửa sạch nỗi nhục này.
Điểm mấu chốt nằm ở việc sử dụngvi_pham_ban_quyen thành thạo bếp lò đất.
Sau khi giáo Chu Mainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không ngừng luyện , cuối cùng An Mị cũngleech_txt_ngu có thể sử dụng bếp lò một cách tự nhiên.
Ngày hôm đó, Tiêu Chính vừa về đến nhà đã thấy một hương đậm tỏa ra.
“Ba ơi mau lại xem này, mẹ làm món ngon lắm!” Đông nhận ra tiếng động khi về, lập tức chạy ra ngoàileech_txt_ngu, đôi nhỏ vẫy gọi rối rít.
Tiêu ngạc nhiên nhướng mày, mũ cầm trên , theo con trai lại gần ăn.
Trên bàn đã bày sẵn hai món mặn một món canh: trứng xào dưa chuột, một đĩa dưa muối nhỏ. Tiêu Chính dùng thìa khuấy nhẹ bát canh, bên trong có tôm nõn vàbot_an_cap đậu phụ.
“Thức đến rồi đây”
Tiêu nhìn theo gọileech_txt_ngu, thấybot_an_cap An Mị bưng đĩa thịt kho hồng xíu đi tới.
miếng thịt kho đà màu gián, bóng mỡ màng, được làm bật trên nền đĩanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trắng tinhbot_an_cap khôi, vô cùng hấp dẫn và mờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gọi.
Tiêu Chính không kìm được mà nuốt nước miếng: “Cái này này đều là cô làm sao?”
Đông nhanh nhảu đáp: “Đều do người mẹ hại của con làm đó ạ!”
An con trai: “Khiêm tốn, khiêm tốn chút nào.”
Chính bật cười.
Chưa bàn đến hương vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, riêng cách trình thôi cũngvi_pham_ban_quyen đủ đạt điểm ưu rồi, có do bếp của tiệm cơm nước làm cũng nghi ngờ.
Tiêu định cầm đũa lên ngay thì bị An Mị ngăn lại: “Chưa rửa tay mà, mau đi rửa tay đi.”
quen tay trước khi ăn quả thực Tiêu Chính chưa rèn được, lúc nhớ , lúc quên . Nghe lờivi_pham_ban_quyen nhở của Mị, anh liền ngoan ngoãn đi làm theo.
Thấy vậy, An Mị lòng gật đầu.
Người đàn ông này thực sự rất nghe lời, xem ra việc cải thiện các thói quen khác của anh không khó khăn đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thế.
khi lại, anh nóng lòng gắp một miếng thịt kho bỏ vào miệng.
Đoạn, anh nhìn Mị với ánh mắt sáng rực.
An Mị : “Thế nào?”
Tiêu Chính ít chữ , chẳng biết dùng từ để hình dung, chỉ biết giơ ngón tay cái lên: “Ngon lắm!”
An Mị lập tức cười congnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cả mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Vậy thì ăn nhiều một .”
“Mẹ ơileech_txt_ngu, mẹ ơivi_pham_ban_quyen” Đông Đông thấy mẹ nhìn ba thì không vui, sau khi thu hút được sự chú ý mẹ, cậu bé nũngbot_an_cap : “Mẹ cũng phải bảo Đông Đông ăn một chút .”
An Mị buồnvi_pham_ban_quyen cười tay khều cái cằm nhỏ của : “Đông của chúng ta cũng thật nhiều .”
Lúc này cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mới mãn nguyện.
“ ngày nay cô đã không ít sứcvi_pham_ban_quyen để học cách dùng lò đúng không?” Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online liếc nhìn An Mị một cái.
An Mị chìa bànvi_pham_ban_quyen tay phải của ra, để lộ những vết xước do quẹt trên mu bàn tay, cùngvi_pham_ban_quyen cả những vết sẹo nhỏ do những giọt mỡ vào.
Chẳng nói lời nào, cô đã cảm xúc trong lòng Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dâng , xót xa vừa áy náy, lại xenbot_an_cap lẫn một cảm giác hạnh không lời nào tả xiết.
Anh dùng đầu ngón tay mơn nhẹ nhàng lên những vếtvi_pham_ban_quyen tích trên mu tay , đầy vẻ cẩn trọng.
da thô ráp khiến An Mị cảm thấy ngứa ngáy, cô lật tay lại, gãi nhẹ vào lòng bàn tay anh.
Một luồng điện tê dạivi_pham_ban_quyen lan từ lòng tay ra khắp toàn , Tiêu Chính vội vàng rụt lại, cúi cơm.
Anh chuyển chủ đề: “Ngày mai được nghỉ, sẽ cố gắng buổi sáng đivi_pham_ban_quyen mua đá về, buổi chiều sửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online xongvi_pham_ban_quyen con đường.”
“Còn nhà sinh thì sao? Khi nào thể bắt đầuvi_pham_ban_quyen tạo, tôi đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đưa bản thiết kế cho anh rồi .” An Mị cảm những việc không , quan trọng nhất là phải nhà vệ sinh trước.
“Bản thiết kế đó tôi xem rồi, xi măng dễ nói, nhưng bồn nướcvi_pham_ban_quyen và ống dẫn phải tấm nhựa tổng hợpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, tôi nhờbot_an_cap người mua từ nơi khác rồi, không về được.”
gật .
Tiêu nhìn Mịvi_pham_ban_quyen, đề nghị: “Hayleech_txt_ngu là chúng ta cũng học theo sư trưởngleech_txt_ngu, đá phiến khắp sân, hoặc là láng xi măng, như vậy trời mưa sẽleech_txt_ngu không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online một chút bùn đất nào.”
Lúc này, Tiêu Chính đã hoàn toàn quên mất sân sư trưởng vừa xây xong, anh đã bĩu môi khinh thường như thế nào.
Hiện giờ trong đầu anhleech_txt_ngu chỉ có một nghĩ duy nhất, đóvi_pham_ban_quyen là chắc hẳn cũng giống như vợ sư trưởng, một môi trường sống chút bụi trần.
Nào ngờvi_pham_ban_quyen An Mịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lại lắc đầu: “Chỉvi_pham_ban_quyen cần sửaleech_txt_ngu một đường là được rồi, chỗbot_an_cap tôi còn muốn trồng rau nữa. Tôi đã xin hạt giống của chị Hoa rồi, đường xong là bắt đầu trồng, lúc đó anh đứng bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hướng dẫnbot_an_cap đấy nhé.”
Chính xuất thân dân, đương nhiên thiên về việc trồng rau trong sân hơn, nghe vậy thì vui vẻ nói: “ thì đống phân trong bể phốt nhà mình có chỗ rồi.”
Sắc mặt An biến đổi: “ được! Trồng rau thì được, nhưng không dùng dùng cái đó để tưới, tôi không chịu nổi mùi đó đâu.”
mới định , chớp mắt đã lại lộ ra thói đỏng đảnh giai cấp tư sản rồi.
Tiêu lẩm bẩmvi_pham_ban_quyen trong lòng một câu, cũng không thực sự có ý kiến gì. An Mị lặn lội đường xa đây theo quân, nấu cơm anh , lại muốn sân, thế này đãbot_an_cap là tốt .
Những chuyện khác, chiều ý cô vậy.
Nhỡ đâu cô ấy lại bỏ chạy thì sao.
Nghĩ đến đây, gương mặt Tiêu Chính thoáng qua một tia u .
Trước đây khi đòi với anh, anh còn có thể chấp nhận được, vì cuộc hôn nhân của họ quả thực không tốt đẹpvi_pham_ban_quyen, cô muốn theo đuổi một cuộc sống phúc , anh thành toàn.
bây giờ, Mị nói đã thay hoàn toànbot_an_cap, chỉ qua biểu hiện của vài ngày ngắn ngủi , cô đã vẽvi_pham_ban_quyen ra cho anh cảnh vô cùng hạnh phúc. Anh tưởng tượng được, nếu anh vàleech_txt_ngu một Mị đã thay này cứ tiếp tục sống như thế này, ngày tháng của họ chắc rất tốt đẹp.
Anhvi_pham_ban_quyen khá sợ hãi, sợ rằng hiện tại chỉ là một giấcbot_an_cap mơ, rằng những ngày mà anh tưởng đó sẽ không bao tới.
Vì , đãbot_an_cap nhẫn nhịn đến mức bùng nổ, khôngleech_txt_ngu hề chạmleech_txt_ngu vào .
hai người có thêm một con nữa, sẽ chẳng bao giờ để đi , dù chuyện gì xảy ra.
Anhvi_pham_ban_quyen muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giữ lại một chút tỉnh táo, cũng là cho cô một đường lui.
Trong nghĩ miên man, nhưngvi_pham_ban_quyen Tiêu không ra ngoài mặt, An Mị hoàn toàn không haybot_an_cap biết gì.
Ăn xong không đợi An Mị nói, Chính đã tự giác đi rửa bát.
An Mị bảo anh phải lau sạch bệ bếp, anh lập tức lau đến mức sáng .
An Mị nói muốn làm chiếc tủ đựng bát có thể dựng đứng bátbot_an_cap lên cho dễnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ráo nước, anh không hai lời đồng ý đi làm ngay.
vẻ ngoan ngoãn nghe lời ngượcvi_pham_ban_quyen hoàn toàn với vẻ mạnh mẽ của anh.
Sau khi Tiêu Chính đi khôngleech_txt_ngu lâu, Ôn Tuyết Mạn thế mà lạileech_txt_ngu tìm đến .
Mị pha trà cho cô, cô đón lấy rồi quan sát xung quanh một hồi.
Mị bài trí không có gì quá nổi bật, chỉ có nói là sạch sẽ gọn gàng, giống như đại đa số các đìnhvi_pham_ban_quyen khác.
Ôn Tuyết Mạnbot_an_cap một ngụm trà, nói: “Trà Long Tỉnh? Trà ngon đấy.”
An Mị cười cười: “Ba tôi gói chobot_an_cap tôi mang theo, tôi cũng không thưởng trà lắm.”
Ôn Tuyết không cùng hàn huyên lâu, đi thẳng vào vấn đề: “Tôi nghe nói côvi_pham_ban_quyen bị Chính đánh?”
An Mị người: “ nghe ai ?”
Ôn Tuyết nhún vai: “Đã truyền đếnleech_txt_ngu tai tôi rồileech_txt_ngu thì có thể hình dung được, chắc cả khu tập thể ai khôngleech_txt_ngu biết.”
Mị đau đỡ trán: “ là tin đồn thôi.”
Ôn Tuyết Mạn gật đầu: “Nếu cô đã nói thì tôi .”
An Mị phào nhẹ nhõm, là phải giải thích rất lâu chứ.
Ôn Tuyết Mạnvi_pham_ban_quyen lại nói: “Hôm đó cô nấu cơm làm cả bếp, vốn dĩ tôi định thử, nhưng thấy đông người, cô cũng không sao nên tôi không sang nữa.”
An Mị cười : “Cảm ơn sự quan cô.”
Ôn Tuyết : “Lương của Tiêu Chính không thấp, nuôi nổi bảo mẫu, cô hoàn toàn không cần thiết phải làm những công việc của bảo mẫu đó Nếu cô cần bảo mẫu, có thể giới thiệu cho cô một người.”
An Mị vội vàng xuanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tay: “Không không cần đâu, thực ra tôi nấu ăn.” Chỉvi_pham_ban_quyen còn năm thời thế loạn lạc rồi, cô đâu dám dùng bảo mẫu gì chứ.
Ôn Mạn vốn tưởng An Mị là người cùng đẳng cấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online với mình nên có ý kết giao, nhưng sau hai lần tiếp xúc mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhậnleech_txt_ngu ra, những điểm chungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giữa và An thực sự không nhiều.
Ôn Tuyết đứng : “ được rồileech_txt_ngu, tôi xin phép về trước.”
Mịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online do dự mộtbot_an_cap chút rồi , nói: “Khu tập thể này có rấtbot_an_cap nhiều người ở, nhưng tôileech_txt_ngu dường như thấy nhà thuê bảo mẫunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cả, đa số là tìm người thân ở quê lên phụ giúp việc nhà.”
lời ý, Ôn Tuyết Mạn tức hiểu ra ý của An Mị.
Cũng lạ, Trần Cương vì chuyện bảo mẫu mà đã cãi nhau với cô hai lầnleech_txt_ngu, Mạn đều để tâm, ngược lại còn thấy Trần không biết xót vợ, thế mà lại nỡ để làm việc nhà. Nhưng lúc , lời khuyên bảo lại thốt ra từ miệng An Mị, thậm chí cô ấy chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhắc một gián tiếp, mức độ tiếp nhận của Mạn lại cao hơnbot_an_cap nhiều.
Cô mỉm cười: “Cảm ơn lời nhắc nhở của cô, tôi biết rồi.”
Cát Hồng Anh nhìn thấy Ôn đibot_an_cap ra từ nhà họ Anvi_pham_ban_quyen, trong lòng không khó chịu.
Đúng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online họp theo loài, tiểu tưleech_txt_ngu chỉ thích tìm tiểu thư sản chơi cùng.
“Chị.” Cát Hà chạy tới, khoác lấy cánh tay Cát Hồng Anh, vỗ ngực đầy vẻ may mắn: “Hôm nay em nghe Vương lão thái thái nóileech_txt_ngu, anh phóvi_pham_ban_quyen sư trưởng đánh vợ thật , may hồi em không gả cho ta!”
Cát Hồng Anh giật mìnhbot_an_cap: “Cái ?”
Cát Hồng thuật lại những lời mình vừa nghe : ” Hôm đi nhà tắm em cũng thấy An Mị, tiếc là gần nên không rõ dấu bànbot_an_cap taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trên mặt cô ta.”
Cát Hồng tỏ vẻ nghi ngờleech_txt_ngu. Cô và Dư Bảo đãleech_txt_ngu quen biết Tiêu Chính nhiều , theo hiểu biết cô, Tiêu Chính tuy có hơi hung nhưng không giống người sẽ đánh nữ.
Cát Hồng Anh ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng : “Vấn đề chắc chắn ở chỗ An Mị! Em xem ta kìa, nấu bữa cơm mà suýt nữa đốt luôn nhà, bình thường thì cứ làm điệu bộ tiểu thư, hơn nữa còn” Nói đến đây, cô cười tiếng kỳ quái.
Cát Hồng Hà hỏi: “Hơn còn gì cơ?”
Hồng Anhbot_an_cap vốn luôn tự cho rằng mình khác hẳn đám đàn bà trợ, việc ngồi đôi mách là điềuvi_pham_ban_quyen khinh bỉ. Thế nhưng lúc này đối mặt với em gái ruột, cô kìm được mà nới lỏng việc tự lý bản thânvi_pham_ban_quyen.
“Hồi trước ở quân đội tỉnh đã có lời này rồi, nóibot_an_cap là An tự gả cho Tiêu . Trước khi kết cô ta đã có người rồi, vì người đó cưới ngườibot_an_cap khác nên cô ta mới dỗi màbot_an_cap cho anh Tiêu.”
“Hả?”
Sự của Cát Hồng Hà càng làm Cátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Hồng Anhleech_txt_ngu muốn nói cho bõ công: “Sau khi kết hôn, An Mị bữa chạy về nhàleech_txt_ngu đẻ, tối cũng không về nhà ngủ. Hừ, ai mà cô ta ngủ ở nhà đẻ haybot_an_cap ở nào khác. bốn nămbot_an_cap Tiêu Chính ở sư đoàn độc lậpbot_an_cap, cô ta cũng cứ ở lì , chưa một thăm chồng!”
Hồng há hốc mồm: “ chị , cô taleech_txt_ngu cô ta ngoại tình?”
Hồng Anh ghé sát lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, vẻ bí hiểm: “Em nhìn thằng Đông nhà cô ta xem, có nét nào giống Tiêu Chính không?”
Cát Hồng Hà bao đứa đó, cốbot_an_cap gắng tưởngvi_pham_ban_quyen: “Hình như đúng là không giống bố nó .”
Cát Hồng Anh cười mỉa mai: “ nên chị mới nói, Tiêu Chính cưới phải hạngleech_txt_ngu như đúng là uổng cả đời. Anh ta mà ly hôn rồi cưới em, chẳng biết ngày sẽ dễ chịu đến thế . phần gia đình em tốt, lại siêng năng bản phận.”
“Chị, đừng nói nữa” Cát Hồng Hà cúi . Từ khi biết Tiêu Chính đánh , cô đã chẳng còn chút cảm nào với anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nữa.
biết ý em : “Được , không nhắc anh tabot_an_cap nữa, nói chuyện của em . Để khi rảnh bảo anh rể mời Lý xứ trưởng nhà ăn cơm, lúc đó em nhìn kỹbot_an_cap cậu ta.”
Cát Hồng Hà đỏ mặt: “ thì chết đi được”
Cát Anh cười em gái một cái: “Ngốc ạ, chị đương nhiên không khờ đến mức nóivi_pham_ban_quyen thẳng là để em xem mắt. Chị tìm được cái cớ rồi, không phải An Mị mới đến , cứ bảo là chức tiệc đón gió người Tiêu sư trưởng, mời mấy cán bộ cấp cao đếnbot_an_cap ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cơm, ai gia đình đưavi_pham_ban_quyen theo. thì chẳngbot_an_cap ai nhận ra là đang xem mắt cả.”
Cát Hồng Hà giờ mới tâm.
“ ngày đó, em hãy trổ làm một bàn thức ăn thật ngon, thể hiện sự thục của mình. Đảm bảo ta thấy xong sẽ chủ động đến hôn ngay.”
Mặt Cát Hồng Hà đỏ như sắp nhỏ máu: “Chị”
Cát Hồng Anh hài lòng nhìn em gái. Em gái cô cái gì cũng , không tin là tìm một người đàn ông ra hồn.
Sáng hôm sau lúc sửa đường, đằng sau Tiêu Chính còn có thêm một người.
“Đây là Lýbot_an_cap Hàn Tùng, qua đây giúp tay.” Tiêu thiệu vẻ không mấy tình nguyện.
Anh vốn định mình sửa xong con đường để thể hiện đảm đang của mình Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Mị thấybot_an_cap, thế cái thằng cha Lý Hàn Tùng này cứ thích lo chuyện bao đồng. Nó thì giúp được cái tích sự gì chứ!
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay