Xìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online”
Trần Niệm cơn đau làm cho giấc.
cơn mơvi_pham_ban_quyen màngbot_an_cap, cô nhìn chiếc bàn gỗ bên cạnh đặt mộtleech_txt_ngu chiếc đồng bàn kiểu cũ, bên cạnh còn có một chiếc ca tráng men sứt miệng.
Còn chưa kịp phản ứng xem có chuyện gì đang xảy ra, cuốn sách dày cộp đã vào mặt .
Lúc này đầu óc cô đang hoa mắt chóng mặt, đến khi kịp định thần thì cuốn sách đãvi_pham_ban_quyen đập trúng mặt.
Sống mũi đau nhói, hai nóngvi_pham_ban_quyen hổi tuôn ra, vị tanh nồng của máu tức lanvi_pham_ban_quyen tỏa trong miệng.
Sao mày không chết quách đi cho rồi! Cái đồ khắc tinh này!
Giọng nói phụ nữ quen thuộc lọt tai Trần , bà ta đang cầm cây chổi quất tới tấp vào người .
Trần Niệm lập tức người né tránh, cây lớn đập xuống đất phát ra tiếng động khô khốc.
Nhìn theo hướng cây chổi, vào mắt cô là một mặt quennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thuộc đến không thể quen thuộc hơn.
Cô sờ, chẳng phải cô đãvi_pham_ban_quyen rồi sao?
Cái đồ tâm độc ác, mày làm gãy chân tiểu Vân, tao đúng là không nên đón mày ! Hà giọng lanh , đôi mắt đỏ ngầu, dáng vẻ đó như thể không thể ăn tươi nuốt Trần Niệmleech_txt_ngu.
con bé coi mày là chị, ngày nào cũng bảo tao phải đối xử với mày một chút. Mày có xứng không?!
Trần Niệm nhìn Hà Tuệ, gương mặt không biểu cảm, bộ não nhanh chóng làm rõ tìnhbot_an_cap hình hiện tại.
Cô trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sinh rồi.
Sống lại đúng vào cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngàyleech_txt_ngu cô bị hiểu lầm là gãy chân con gái nuôi Kỷ Vân, Hà Tuệ đánh đập mức thương đầy mình!
trước, từng nghĩ chỉ cần đủ xuất sắc, làm rạng danh nhà họleech_txt_ngu thì sẽ nhận được sự yêu của cha mẹ, sự công nhận củavi_pham_ban_quyen các trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Cô nén bản tính thực sự, từ bỏ mời từ đội đặc , lựa chọn ở lại kinhvi_pham_ban_quyen thành làm một nhân viên trữ hồ sơ trong quân ở bên cạnh chăm sóc đám người Hà Tuệ.
Cuốileech_txt_ngu cùng, đó lại trở bằng chứng cho sự thiếu chí tiến thủ của cô.
Cô lấy lòng ba người anh trai, hầm canh cho , sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì họ.
rồi cuối cùng, cô lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bị người anh trai tin tưởng nhất lên bàn phẫu , chỉ để thay thận cho Kỷ Vân.
Giây phút trước mất đi ý thức trên mổ, Trần Niệm còn màngbot_an_cap nghe thấy giọng điệu chê của hai Kỷ Minh.
Anh ta cho rằng cô lên núi, dù có quay về họ Kỷ hàngbot_an_cap chục năm không rửa sạch được cái bùn đất trên người.
Lấy thận cô cho Kỷ Vân dùng là đã làm nhục Vân rồi.
Nghĩ đến , Trần Niệm không nhịn được mà tự giễu nở một nụ cười.
Những cô là người thân, đối xử với chẳng bằng một chó ven đường.
còn dám cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online àbot_an_cap! Hà trừng mắt, run rẩy chỉ tay về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lớn: đi! không có gái như mày, màyleech_txt_ngu cút ngaybot_an_cap cho tao. Tao coi như chưa từng sinh ra mày, coi như chưa từng tìm mày !
Trần nhìn Hà đang cuồng trước mắt.
Thực chất Kỷ Vân không hề gãybot_an_cap chân, thậm chí chân còn chẳng bị bongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gân.
Cô cố ý lăn từ cầu thang xuống chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online buổi diễn văn nghệ an ủi ở dưới vàobot_an_cap tháng sau, nhằm tiếp cận một nhân vật tầm nào đó.
Vân không muốn gánh trách nhiệm vì lâm trận, nên đã đổ tội lỗi lên đầu .
Kiếp trước, Trần Niệm hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, sự ngác đã bị định hung thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hại Kỷ Vân.
Suốt mấy chục sau đó, chỉ cần Kỷ cóleech_txt_ngu điều gìbot_an_cap vừa ý, nhà họ Kỷ và những người xung quanh đều đem chuyện này ra để chất vấnvi_pham_ban_quyen .
Thậm đến việc đào thậnvi_pham_ban_quyen của cô, họ làm một cách đầy đường hoàng và tự đắc.
Nghe lời nhục mạ và mắng nhiếc của Hà , nụ cười của Trần Niệm càng rõ rệt hơn.
Được, tôi cút ngay đây, không bao giờ quay lại nữa. Gương mặt Niệm bình thản, chí còn đủ tâm trí túm vạt áo lên lau vết máu mũi.
Không trêu vào thì cô trốn đi không được sao?
Cái gia đình này đã thích diễn vở “conleech_txt_ngu cưng của cả nhà” với Kỷ Vân như thế, vậy cô sẽ sân khấu cho họ, để tựleech_txt_ngu diễn với nhau.
Côleech_txt_ngu thực sự không còn sức để theo hầu nữa rồi.
Cơnbot_an_cap thịnh nộ Hà Tuệleech_txt_ngu đột nhiên dịubot_an_cap xuống sau khi nghe thấy lời này của .
Bà ta nhếch , lạnh: Cái ăn cái mặc, thứ nào mà không chúng tao cho mày? Đi à? Được thôi, mày nôn những gì đãleech_txt_ngu ăn đã uống bao năm qua ra đâyvi_pham_ban_quyen! của mày là tao cho đấyvi_pham_ban_quyen!
nghevi_pham_ban_quyen Hàleech_txt_ngu Tuệ nói, trong không chút gợn sóng.
Sự thất vọng hay đau , đã hết sạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trước khi chết thảm ở kiếpvi_pham_ban_quyen trước .
Trần Niệm chậm rãi cởi cúc áo, cởi bỏ bộ quần áobot_an_cap đang mặc trên người : Tôi bị bà mất từ nămleech_txt_ngu một tuổi rưỡi, mười sáu tuổi mới được về, gần lăm năm sống bên ngoài đó đủ để bù đắp công sinh thành của rồi.
nhà họ Kỷ năm, mỗi tháng lương và phụ cấp của tôi cộng lại là mươi lăm đồng bảy . Mỗi tôi đều đưa bà ba mươi tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sinh hoạt, tiền nàyvi_pham_ban_quyen chắc cho tiền ăn của trong ba năm qua rồi ?
Hà Tuệ vừa miệng định bác, Niệmbot_an_cap đãbot_an_cap dứt khoát vứt bộ quần áo xuống dưới bà ta, cắt ngang Hà Tuệ.
Nếu bà cứ miệng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chiếm hời nhà họ Kỷ các người, vậy được , tôi đếnbot_an_cap họ với vẻ thế nào thì ra đi với dáng vẻvi_pham_ban_quyen thế nấy.
Trần Niệm quay đi về phía căn phòng nhỏ dưới thang. Trần nghiêng theo độ dốc của cầu thang, Trần Niệm mét bảy nên khi ra vào phải cúi đầu.
Đây là một căn phòng kho.
Hồi cô mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online được tìm về, Tuệ và Kỷ Dũng Quân là cứ ở tạm đã, đợi họvi_pham_ban_quyen dành thời gian sửa sang lại phòng của Kỷ Vân kiểu phòng cho em ở rồi mới để Niệm chuyểnbot_an_cap lên.
Nhưng lời nói đó đãvi_pham_ban_quyen trôi qua ba năm.
Trần vẫn đây, còn căn phòng lớn của Kỷ Vân có mình ta ở, là quyền duy nhất trong cả khu đại này.
Bây giờ nghĩ lại, đốibot_an_cap nhà họ , Kỷ Vân không phải là người ngoài, mà chính mới hoàn toàn là kẻ ngoại laivi_pham_ban_quyen.
Lúc Trần trở ra, trên tay xách một nát, chân đôi dépbot_an_cap , quần trên cũng vặn, chỗ nào thấy miếng vá.
Khi mặcvi_pham_ban_quyen bộ quần áo này vào, Trần Niệm thức bật tiếng.
Trước đó cô còn lo quần áo sẽvi_pham_ban_quyen bị chật.
Kết quả lại vừa khít.
cũng cô nhà là để hưởng phúc.
Thà rằng như hồi trước cô ở trên núi với mẹ , trên núi thứ gì cũng của côbot_an_cap, muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ăn gì thì ăn nấybot_an_cap.
Lại giả bộ giả tịch. Hà Tuệ nhìn Trần Niệm ra, dù Trần Niệm đang mặc bộ đồ cũ bà cũng toànleech_txt_ngu không nhận ra đó là đồ mặc khi về nhà, chỉ nghĩ rằng đây lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhục kế của cô.
Bỏ nhà rabot_an_cap đi chứ gì?
Lần này nếu không đánh cái xương bướng bỉnh của Trần thì bà không mang họ Hà!
Về phầnbot_an_cap chồng và các con trai, Hà Tuệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thấy áp lực chút nào.
đứa traileech_txt_ngu đều Trần Niệm, chồng bà thỉnh thoảng có tâm một chút, nhưng nếu biết Trần Niệm Kỷ Vân xuống thang con bé gãy chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, Kỷ nhất định sẽ nổi trận lôi đình.
làbot_an_cap giấy đoạn tuyệt quan hệ. Tôi đã ký tên rồileech_txt_ngu. Trần Niệm nhếch chế giễu: Chỉ là không biết có thể làm chủ nhà họ Kỷ không? Đừng để đến đó lại bảo việc bà ký tên là không tính nhé.
Hàleech_txt_ngu Tuệ cảm thấy Trần khích tướng, bà ta cằm, thô lỗ giậtleech_txt_ngu giấy đoạn tuyệt quan hệ tay Trần Niệm: ! đúng là cầu còn không được. Sớm biếtbot_an_cap mày là khắc tinh gây rối gia đình thế này, tao đã chẳng mày về làm gì.
Hà Tuệ trợn trắng mắt, sợ Trần Niệm hối hận nên động nhanh đếnleech_txt_ngu mức cạnh tờ giấy cứa đầu ngón tay Trần Niệm vết rạch.
Trần Niệm nhíu , không để tâm đến điều , nhìnbot_an_cap Hà Tuệ đọc lướtleech_txt_ngu qua tờ giấy rồi tìm một cây bút, dứt khoát ký tên mình đó.
Đoạn tuyệt? Tốt thôi! Hànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tuệ némnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tờ giấy vào mặt Trần Niệm, cao : Đừng có để đến lại chạy đếnvi_pham_ban_quyen trước mặt bố mày khócvi_pham_ban_quyen lóc van xin đòi quay về đấy.
khoảnh khắc Hà Tuệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online định ra tay, Trần Niệm đã sớm dự đoán được hành độngvi_pham_ban_quyen của bà ta.
Khi giấy đoạn tuyệtleech_txt_ngu quan hệ vào mặt Trần Niệm, cô đã nhanh tay chộp lấy. Cô cẩn thận lại, đặt vào cái bọc quần áo vốn đã chắp vá chỗ.
Trần Niệm chỉ cảm trong lòng như có thứ gì đó hoàn toàn đượcbot_an_cap buông bỏ, nụ trên môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cũng trở nên .
“Đồng chí Hà, hẹn ngày gặp lại.”
Nói xong, Niệm bướcleech_txt_ngu chân tênh đi thẳng ravi_pham_ban_quyen phía cổng lớn.
Dường như đó không đơn là rời khỏi nhà Kỷ, mà là sải bước tiến một tương sáng hơn. Ví dụ , cô không còn muốnbot_an_cap vì giữ thể diện nhà họ Kỷ mà phải ấm ức làm một nhân viên quản lý hồ nữa.
Cô muốn đi lính.
Trở thành một quân nhân thụ!
Hà Tuệ đứng ở cửa, nhìn theo bóng lưng Trần Niệm. Thấy cô nhanh như vậyvi_pham_ban_quyen, cứ như nhà Kỷ là hang hùm miệng sói không bằng.
Nghĩ đến đây, chút hoảng vừa nhóm lòng Hà Tuệleech_txt_ngu lập tức bị cơn giận nhấn chìm.
là đang làm màu thôi sao?
Bà ta sẽ đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đến ngày Niệm khóc lóc thảm thiết xuất hiện trước mặt mình, cầu xinvi_pham_ban_quyen về nhà họ Kỷleech_txt_ngu!
Khoảnh khắc ngồi lên xe buýt, nhìn cổng đại lùi xa dần khungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cửa sổ, Trần Niệm cảm xiềng xích nơi đáy lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lúc này đã toànvi_pham_ban_quyen vỡ vụn.
Cô nhẩm tính số tiền tiết kiệm tay.
có can đảm khỏi nhà họ Kỷ, đương nhiên Trần Niệm đã chuẩn sẵn bước sắp tới.
Mặc dù mỗi tháng phải nộp cho Hà Tuệ baleech_txt_ngu mươi tệ tiền , nhưng Trần Niệm vốn là người có ham muốn vật chất cao. Ở trong quân ngũ, mỗi quý đều phát quần áo giày dép, mặc vào cũng thoải mái, màbot_an_cap thời nay mọi người đều lấyvi_pham_ban_quyen việc mặc phục làm vinh dựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Thế mỗi tháng chỉ giữ lại hơn năm tệ, những năm qua, thực tế Trần Niệm vẫn dành dụm được một trăm tệ.
Còn về chỗvi_pham_ban_quyen ở thì lại càng đơn giản hơn. Cô có ở túc xá.
Đó là lý do tạileech_txt_ngu sao hiện nay có rất nhiều người muốn nhập ngũ. Bởi vì đi lính ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online việc có , quân đội thực sẽ lo cho anh tất cả mọi , lúc bận rộn lên còn chẳng có chỗ để mà tiêu tiền.
thông suốt rồi, óc Trần Niệm càngbot_an_cap thêm minh mẫnvi_pham_ban_quyen, đuôi mày khóe mắt đều tràn ngập vẻ nhẹ nhõm, vui tươi.
Trần Niệm vừa đi trước, thì đó một chiếc xe Jeep quân đội đỗ lại trước cổng nhà họ Kỷ.
Một người đàn ông mặc quân phục bước xe, theo sau ghế phụ là một đàn ông mặc áo sơ trắng. Diện hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có sáu bảy phần nhau, chất anh dũng giữa đôi lông mày lại càng đúc cùng một khuôn với Trần Niệm.
“Mẹ, Trần Niệm đâu?” Kỷ Minh đẩy cửa , gươngvi_pham_ban_quyen mặt vẫn còn vương nét giận dữ, nói năng chẳng chút khách : “Bảo Trần Niệm cút ra đây.”
giật tung cúc áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trước ngực vừa hùng hổ nói, cơn giận trên dường nhưvi_pham_ban_quyen sắp đốt cháy cả tóc đến nơi. Giọng điệu đó cứ như thể đang nhắc đến kẻ thù chứ em gái của .
Kỷ Lan đỗvi_pham_ban_quyen xe xong, bước vào muộn hơn bước, nghe thấy lời Kỷ Minh thì bất mãn nhíubot_an_cap màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Nói nhỏ thôi, chú muốn cả cái đại viện này xem trò cười của mình à?”
Kỷ Minh bĩu môi, quay người ngồi xuống ghế sofa cạnh.
Trong nhà này, ngoài chủ đình là Kỷ Dũng Quân nói một là một ra, thì mấy anh em bên dưới nể phục nhất người anh cả này. Ngay cả Hà Tuệ trước mặtbot_an_cap con trai cũng phải kiêng dè vài phần.
“Mẹ, Trần Niệm ? Gọi cô ấy ra đây.” Kỷ Lan đứng bênvi_pham_ban_quyen, sắc mặt trầm xuống, giọng điệu vẻ hiển nhiên.
Hà Tuệ ngồi bênleech_txt_ngu cạnh gọtbot_an_cap táo, chút thấy buồnleech_txt_ngu bã con gáivi_pham_ban_quyen ruột đoạn tuyệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hệ với mình, ngược lại còn vuinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vẻ ngồi trái cây.
tabot_an_cap trề môi, hất hàm ra cho hai anh em lên bàn, nóivi_pham_ban_quyen: “Nó còn dám lên với mẹ đấy, đòi đoạn tuyệt quan hệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vớivi_pham_ban_quyen nhà này! Chẳng là đang kịch sao? ký tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rồi, để xem nó làm nào!”
Hàvi_pham_ban_quyen Tuệ hừ lạnh một tiếng: “Nó còn chếtbot_an_cap bầm không chịu thừa nhận đã hại Tiểu !”
“Đoạn quan hệ?” Kỷ Lan chất vấn Hà Tuệ: “, mẹ việc này đã bạc với bố chưa?”
“Sao cơ? Nó tự mình muốn đoạn tuyệt, lẽ làm mẹ tôi quỳbot_an_cap xuống xin nó hay sao?” Nghe trai cả chất , Tuệ cũng bực bộibot_an_cap phản bác lại: “Con cũng không nghĩ xem năm nó làm những gì trong cái nhà này. Đi rồi cũng , mọi người yên tĩnh, Tiểu Vân cũng chịu nhiều ấmleech_txt_ngu ức thế nữa!”
“Nói đúng lắm!” Kỷ Minh ngồi cạnh nghe liền giơ tay biểu thị ủng hộ với mẹ, nói: “Anh , chuyện này em hoàn toàn ủng hộ mẹ. không nghĩ xem, từ khi Trần Niệm về nhà này, có ngày nhà mình được yên thân không? Tiểu Vân bây giờ vẫn còn đang gãy xương nằm bệnh , anh địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tiểu Vân bịvi_pham_ban_quyen nó bắt đến chết à?”
Trongvi_pham_ban_quyen lời nói của Kỷ Minh đầy sự chán ghét với Trần Niệm, cứ như thể một đứa em như là chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ghêleech_txt_ngu tởm lắm.
“Dùbot_an_cap sao thì cái nhà này, Trần Niệm thì không có tôi! cả, chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dù anh em, thì anh phải nghĩ cho Tiểu Vân chứvi_pham_ban_quyen! Năm anh nằm viện lâu như vậy, không phải ngày nào Tiểu Vân cũng canh gà cho anh sao?”
Hà Tuệ ngồi bên cạnh nghe thấy câu này, ánh mắt lóe lên.
Canh gà đúng là có. Nhưng hầm canh không phải Kỷvi_pham_ban_quyen , mà là Trần Niệm.
Tuy nhiên Hàbot_an_cap Tuệ khôngvi_pham_ban_quyen định nói ravi_pham_ban_quyen. là Trần Niệm , nhưng mang canh đi là Kỷ Vân, thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cũng gìleech_txt_ngu khác biệt!
Kỷ Lan dường như đã bị thuyết phục, chỉ nhíu mày quay người nói: “Con dọn cho cô ấy mấy bộ quần áo. Dù sao Trần Niệm cũng là người .”
Thế nhưng vừa mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhấc chân, Kỷ Lan đã một vô cùng gượng .
“Khụ, mẹ, của Trần Niệm ở tầng ?”
Những người khácbot_an_cap không thấy có sai trái, Tuệ tùy tiện chỉ tay xuống dưới cầu , nói: “ phòng ở dưới lầu đó. Chẳng có gì dọn dẹp cả, không nó muốn có khí tiết sao? thì đừngleech_txt_ngu có lấy đồ đạc nhà.”
Kỷ Lan không có nhiềuleech_txt_ngu thời gian đểbot_an_cap đôi co với Hà Tuệ, chuyện vợ cứ để bốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online làm thì hơn.
Chỉ là khi bước phòng ngủ của Trần Niệm, Lan lập tức sững sờ tại chỗ.
Điều họ Kỷ tuyệt đối không hề tệ. Chưaleech_txt_ngu nói đến việc ăn mặc lại phú quý ra sao, nhưng chắn là trên mức tiêu chuẩn của đại đa số mọi người hiện nay.
Thế Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Niệm lại âm u và bừa bộn. Giữa ban mà cũng bật đèn mới rõ được hình trong phòngvi_pham_ban_quyen.
giườngleech_txt_ngu đó, Lan liếc một cái đã ra là chiếc giường hànhleech_txt_ngu quân mà anh mang từ vài năm trước.
Cổ họng anh chuyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online động. Đừng nói so căn phòng được trang trí tinh xảo của Kỷ Vân, ngay cả phòng nghỉ tạm thời Kỷ ở đơn vị cũng còn tốt hơn chỗ này gấp .
Anh quay người, thần sắc khó coi hỏi Hà Tuệ: “Mẹ, từ khi Trần Niệm về vẫn luôn ở trong này sao?”
“Đúng vậy.” Tuệ đại khái đoán được ý tứ trong lời con trai cả, liền hùng hồn phản bác: “ sao? Chỗ đó dù thế nào cũng cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tốt hang động trên núi mà nó từng trước ? nữa, nếu nó ngoan một chútbot_an_cap, mẹ đã sớm phòng cho nó rồi, đều là do bản thân nó ra gìbot_an_cap!”
Kỷ hít mộtbot_an_cap hơi, không muốn tranh với mẹ ruột về chuyện em gái hay con gái nữa. Anh cầm lấy khóanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online xe để trên bàn, bỏ lại một : “ đến đơn vị của Trần Niệmbot_an_cap tìm cô ấy. Mẹ, đợi Niệm về rồi, thái độ của mọi người cũng nên tốt hơnvi_pham_ban_quyen một chút. Nói cho cùng, cô ấy cũng là một viên trong gia .”
Hà Tuệ và Kỷ Minh nhìn nhau, hai con đều lộ khinh miệt y nhau.
Niệm không hề biết rằng mình vừa đi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thì anh em Kỷ Lan và Kỷ trở về.
Mặc dù lúc là những năm bảy mươi, nhưng lượng người đileech_txt_ngu xe buýt ở Kinh thành thực sự không hề ít. Trần Niệm phải đứng qua ba trạm mới đợi được chỗ .
Vừa mới ngồi xuống, dư quang nơi khóe mắt cô thoáng một tia sáng bạc lóe lên bên .
Trần Niệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bất động thanh sắc sangleech_txt_ngu.
Một lưỡi dao lam sắc lẹm mượn quán tính lúc xe buýt rẽvi_pham_ban_quyen hướngvi_pham_ban_quyen, nhanh chóngbot_an_cap rách túi áo của một bà bên cạnh. Hai tay mảnh dài lặng lẽ vào, kẹp lấy chiếc túi vải nhỏ màu be sửa rút ra.
Ngay lúc sắp thành , một bàn tay trắng trẻoleech_txt_ngu thon đột nhiên vươn , bópvi_pham_ban_quyen chặt cổ taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tênvi_pham_ban_quyen móc túi.
“Thanh niên trai cóbot_an_cap tay có làm việc gì tốt, lại cứ thích làm cái trò trộm gà trộm chó này!”
Trần Niệm một tayvi_pham_ban_quyen cái bọc quần áo rách nát của mình, một tay nhẹ nhàng khống chế cổ tay tênvi_pham_ban_quyen móc túi. Không chỉ vậy, cô còn bẻ ngược cổ tay đối phương xuống dưới, khiến cả tay phải của hắn đớn còn chút sức lực nào.
Sự hiệnleech_txt_ngu của Trần Niệm làm cụleech_txt_ngu bà bị mất trộmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giật mình suýt nhảy dựng . Nhìn thấy ví tiền trên tay tên mócleech_txt_ngu túi, cụ bà lập trợn .
Trời đánh thánh đâm! Lại có trộm đồ trên đầu bà già này!
Cụ bà chiếc quạt nan trong tay tát vào mặt tên móc túi, : “Trông người ngợm đàng hoàngvi_pham_ban_quyen mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đi cái nghề banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tay này! Mày cái ai? Tên ? Nói !”
quạt nan thô rạch đường máu trên mặt gã niên móc túi.
“Tôi bà cái gì!” Tên móc đau đớn kêu oai oái, vẫn không quên ngụy biện: “ đồleech_txt_ngu của bà bị rơi, tôi nhặt đồ giúp bà thôi. Cái mụ thối tha này đột nhiên nhảy vào gây sự, bà già kia có nói bừa!”
“ nói dối!” Niệmvi_pham_ban_quyen nhíu mày, tay thêm dùng lực, nghiêng đầuleech_txt_ngu nói với người vé ở phía sau: “Chịleech_txt_ngu ơi, phía trước có đồn công an không? Để tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giải người tới đó, thật giả thế nào, cứ để các đồng chí công an điều tra.”
Thời này, trên buýt tài xế ra còn có một nhân viên bán vé đi cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Khi vắng khách, nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online viênleech_txt_ngu bán ngồi ở chiếc ghếleech_txt_ngu đơn cạnh xe, lúc đông thì có thể đứng làm việc. Bên hông người bán vé đeo một chiếc túi, trước mặt có một nhỏ dùng cái kẹp lớn để giữ nhữngvi_pham_ban_quyen vé .
Nghe thấy động tĩnh phía Trần Niệm, chị gái bán vé vội vàng lên : “Tiểu muội cứvi_pham_ban_quyen yên tâm, phía trước có đồn công an, chúng tôi sẽ lái thẳng đó! Là móc túi hay nhặt , các đồng chí công chắc sẽ điều ra được!”
Hành khách xe cũng đồng lên tiếng ủng hộ. Dù sao lúc này cũng phải giờ cao điểm làm, trên có tên mócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online túileech_txt_ngu, ai mà biết thân mình có bị trộmvi_pham_ban_quyen hay không!
Trần Niệm nói cảm ơn xong liền tên móc túi, đôileech_txt_ngu mắtbot_an_cap cô đầy vẻ sắc lạnh. Cô đá mạnh một nhát vào khoeo chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gã, trực tiếp ấn khống chế thanh vịn trên xe: “Thành chút tôi!”
Tên túi chỉ hận hôm nay ra khỏi nhà không xem ngày, ràng sắp ra tay được , hiểu ở nhảy ra một kẻ phá bĩnh! bị đưa đến đồn công an, gã chắc chắn tiêu đời. Nghĩ đến đây, tên móc túi cúi gầm mặt, mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đảo liên hồi.
“Đại má, bà cầm chắc ví tiền, xem đồ bên trong có gì không?” Trần Niệm nhiên dùng tay còn lại giật lấy chiếc túi vải nhỏ trả lão kia.
Nhận lại ví tiền, khuônleech_txt_ngu mặt tròn của Liễu đại má cười rạng rỡ như . Bà nép sang một bên kiểm tra lại tiền các loại phiếu ví một , sau đó mới thở phào nhõm: “Không mất, vẫn còn nguyên đây!”
Nói xong, Liễu đại má vungleech_txt_ngu chiếc quạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nan đánh bốp vào đầu tên móc túi, mắng mỏ: “Có có chân mà lạivi_pham_ban_quyen đi làm những này! Thật nhục mặt mẹ anh!”
Sau đó , híp mắt nói Trần Niệm: “Cô , hôm nay cảm ơn cháu nhé! Nếu không có , tôi biết ăn nói sao với đứa cháu đích của mình. Nó sắp đến sinh nhật rồi, cả nhà tôi cầu cạnh khắp nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online kiếm được phiếu bánh kem. Đã hẹn trước là tuần sau sẽ mua mộtbot_an_cap cái bánh, nếu mà làm mất, thật chẳng biết làm nữa!”
Liễubot_an_cap đại má vừa nói vừa lấy tay ôm túi áo đựng ví tiền, vẻ mặt đầy vẻ mắn.
Trần hoàn toàn có thể hiểu được lời bà nói. Một tấm phiếuleech_txt_ngu bánh cực kỳ khó kiếm. Loại phiếu này thường ở thủ đô, Thượng Hải hay mấy thành phố lớn vùng Đông Bắc mới dùng đến. Rấtbot_an_cap nhiều phố dù muốn mua cũngbot_an_cap chẳng có chỗ mà mua.
buýt nhanh chóng dừng trướcleech_txt_ngu đồn côngleech_txt_ngu anvi_pham_ban_quyen. Những người trên xe ồn ào kéo xuống cùng Trần Niệm, cốt làm chúng nhiệt tình và viên kiến.
Tên túi cũng khôngbot_an_cap chịu ngồibot_an_cap yên. thừa biết nếu vào đồn, cộng thêm chiến tích cũ, bị đưa đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trường cải tạo là chắc chắn. Đến việc nông thôn gã lần lữa không muốn , nông trường còn khổ hơn nhiều, càng không !
Thế là, lúc Trần xe, tên móc túi đột nhiên người, hai taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chộp mạnh về phía ngực cô. tránh né, Trần Niệm bản năng buông và lách người sang một bên. Chớp cơ hội này, tên túi dùng hết bình sinh, mà thoát khỏi cô rồi bỏ !
Nhìn bàn tay phải trống không, Trần Niệm cười lạnh : “ sự tưởng bà đây không làm gì được anh ?”
Cô nhét cái túi vải ráchleech_txt_ngu của vào đạileech_txt_ngu má, rồi cả người tựa một tia chớp, vút một cái đã lao ra ngoài. Lúc cô mẹ sói săn đuổi con mồi trên núi Bách Phong, tên móc túi kia chắc còn đang nghịch bùn thôi!
Hành trên xe buýtvi_pham_ban_quyen còn chưa kịp hô hoán thì đã tên túi vừa bỏ chạy không xa đã bị Niệm đuổi kịp. Lúc xách gã vềbot_an_cap, tiếp túm lấy cổ áo phương, kéo đi như một con chết.
Toán người đi đại nhìn thấy cảnh đó thì mắt chữ A mồm chữ O, ngạc đến mức suýt rớt cả cằmvi_pham_ban_quyen. Đây phải là độ của người bình thường không?
Chuyện sau đó thì giản hơn nhiều. công liếc đã nhận ra tên móc túinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là kẻ phạmleech_txt_ngu tội nghiệp. Họ giữ Niệm và Liễu đại má lại để lấy lời khai, những người khácleech_txt_ngu hỏibot_an_cap qua vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online câu là có thể giải tán.
này, Liễu đại má mới gian tay Trần Niệm hỏi: “Cô bé, nay thật sự cảm cháu nhiều ! Tôi họ Liễu, sống ở khu nhà xưởng đèn điện số 2, cháu tên là gì? Tôi nhất định phải cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ơn cháu tử tếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online! Đi, theo tôi về nhà ăn cơm, cho cháu ăn thịt kho tàu!”
Liễu đại má chặt tay Niệm không , nếu cô nói thì bà sẽ thả ra.
Niệm quá hiểu lòng nhiệt tình của con người thời đại này. Sống lạileech_txt_ngu một đời, cô muốn lãng phí thời gian và lực vào những không xứng . Cô khôngleech_txt_ngu vùng , đành phải nóibot_an_cap: “Cháu tên Trần , là nhân quản lý hồ sơ làmbot_an_cap việc trong đội. Ăn cơm không cần ạ, nay cháu còn bận nhiều việc lắm. Nếu có cơ hội, xin hẹn bà lần sau!”
Liễu má Trần Niệm làm việc quân đội, ánh mắt hiền từ như muốn tràn ra ngoài. để ý đến bộ quầnbot_an_cap áoleech_txt_ngu vá vá đục và đôi cỏ của Trần Niệm nhưng hỏi nhiều, chỉ ân cần tìm giấybot_an_cap bút bênleech_txt_ngu cạnh rồi viết địa cùng số điệnbot_an_cap thoại liên : “Đây nhà tôi, sốleech_txt_ngu điện thoại là đơn tôi đã nghỉ hưu, cháu nhất định phải đến đấy. Nếu khôngvi_pham_ban_quyen, đại má sẽbot_an_cap phải khắp cả cái Bắcleech_txt_ngu Kinh này để cháu cho xem!”
Trần Niệm đành phải điền lại địa chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mình, này thân được dưới ánh nhìn đầy mãn nguyện của Liễu đại .
Về phần phần thưởng người tốt việc tốt đồn an, Trần Niệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bận tâm . thể cô bây giờ trẻ và , tênleech_txt_ngu móc túi đó như trò chơi trẻ con. Trần Niệm hiện tại nhanh chóng quayleech_txt_ngu về đăng ký ký túc , rồi mới thongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thả tính kế tiếp theo.
trước, để làmvi_pham_ban_quyen Hà Tuệ và những người đó hài lòng, Trần Niệm đã nhập và thi đỗ vào vị trí quản lý hồ sơ trong quân đội. Nhưng trong lòng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vốn không muốn làm quản lý hồleech_txt_ngu sơ. thủ của cô , sau khi lớn lên côvi_pham_ban_quyen còn được một ông không rõ danh tính xuất hiện trong núi dạy bảo bài bản, súng cô biết.
Trần Niệmvi_pham_ban_quyen muốn trở thành một quân nhân thực thụ!
Nghĩ đến đây, hít hơi sâu, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ rạng rỡ. xách cáibot_an_cap túi vải rách, đôi chân dài bước thoăn thoắt. Lúc ra đồn , cô tình cờ lướt ngang qua một người đàn ông mặc phục.
“Trần Niệm?” Bước chân của người đàn ông đột ngột lại, dườngleech_txt_ngu như đã nhận ra người vừa qua là ai.
Đôi mày kiếm rậm dài hơi nhíu lại, bộ quầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online áo đầy miếng vá cùngleech_txt_ngu đôi rách nát trên Trần Niệm, anh ấy càng thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khó hiểu. Nhà họ Kỷbot_an_cap không sốngbot_an_cap nổi nữa hayvi_pham_ban_quyen sao? Trần Niệm về họ Kỷ mà vẫn còn mặc bộ đồ víuleech_txt_ngu và đi dépbot_an_cap cỏ thế này?
“Tiểu !” Liễu má từ bên đi ra, thấy người đàn ông cao đứngbot_an_cap ở cửa thì nhiên reoleech_txt_ngu lên: “Sao cháu lại tới đây?”
Văn bịbot_an_cap cắt đứt dòng suy , anh ấy quay nhìn Liễu đại má, khuôn mặt lạnh lùng hiện lên một chút bất lực: “ má, bà đi lâu thế không về, ở nhà ai cũng .”
Anh ấy cũng vừa điều động về sau một vụ đột xuất, ngày rỗi này mới ghé qua khu nhà đèn điện số 2 thăm đại má. Ngờ đâu ở nhà nửa ngày cũng không thấy , hỏi thăm một hồi mới biết Liễu má đang ở đồn công an.
“Lo cái gì mà !” Liễu đại má xua tay, hào sảng : “Tôi lớn ngần này rồi gặp chuyện gì được nữa? Vớibot_an_cap lại, bây giờ vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online còn nhiều người lắm. Tôi nói cho cháu , cái con bé tôi vừa gặp ấy, sự rất giỏi. Chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online loáng cái đã quật ngã gã đàn , chạy thì thôi rồi, vút một cái là biến tiêu.”
Văn Địch đến Trần Niệm vừa lướtbot_an_cap qua lúc nãy, đối với người mà đại má đang nhắcvi_pham_ban_quyen tới, anh lập tức có mục tiêu suy đoán.
Trần Niệm saovi_pham_ban_quyen
Văn Địch khẽ nhếch môi, lại cảnh tượng lần đầu gặp Trần , đôi mắt phượng hẹp dài hiện ý .
thì đã là gì? Trần Niệm nhiều bản lĩnh kín tung ra hết !
Liễu đại má vốn người tinh ý, nhận thay đổi của cháu ngoại, ghé sát lại, vẻ mặt đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mong đợi hỏi: “Sao thế? Quen biết à?”
Vănbot_an_cap Địch đỡ lấy Liễu má, mặt tuấn tú đầy vẻ bất lực, nói: “Có một lần.”
Sau đó, Văn Địch khéo léo đổi chủ đề, hút sự chú ý của Liễu đại má. Chỉ là khi nghĩ đến bộ quần lúc nãy của Trần Niệm, trong mắt Văn Địch thoáng qua tia ám. Nếu anh ấy nhớ không lầm, Trần Niệm khi bước ra núi Bách Phong chính là dạng đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Niệm không hềleech_txt_ngu hay mình vừabot_an_cap lướt cố nhân. Cô chạy bước nhỏ theo chuyếnleech_txt_ngu xe , sau khi xuống trạm lại đi một quãng dài mới tới đơn vị đội hiện tại.
Việc xin kývi_pham_ban_quyen túc xá cũng không mấy khó khăn. Số lượng nữ binh trong quân đội vốn không nhiều, phòng ở giường trống. Trước khi đi , Trần Niệm đã thay một bộ quần áo sạch mang theo trước. Người ban hậu cần cũng không hỏi han gì nhiều, ký tên xác nhận rồi đưa cho cô một chiếc chìa khóa.
Niệm hì hì nhận lấyvi_pham_ban_quyen, còn dày mặt xin thêm bộ quân phục .
“ phải vừa mớibot_an_cap phát ? Cái nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dùng phiếu đấy.” Xuân Di, người phụ trách vật hậu , Trầnleech_txt_ngu Niệm.
“Xuân Di, cháu không có phiếu, cháu trả bằng được không ạ?” Niệm nũng nịu.
Cô làm phòng bí thư, phụ trách lý hồ sơ, nhưng bình thường cũng hay qua lạileech_txt_ngu bên hậu cần nên Xuânbot_an_cap Di là người hiền hậu nhất ở đây. nữ binh bọn họ có chuyện gì cũng thích kể với Xuân Di, cô là người nhiệt tình, hễ giúp được là sẽ ra tay giúp đỡ.
Thực Xuân cũngvi_pham_ban_quyen có nghe phong thanh vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chuyện Trần Niệm. Dù cô đã thay quần áo, nhưng bên cánh mũi còn lại vệt máu. Xuân Di Trần bất lực, chépbot_an_cap miệng: “Được rồi. Cháu chọn đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, lát nữa để tiền lại đây, phiếu thì để cô bùbot_an_cap cho.”
“Cháu cảm Xuân Di!” Đôi Trần Niệm cong thành hình trăng khuyết, trông vô đáng yêu.
Nhìn bóng lưng Trần Niệm rời đi, Xuân Di không hiểu nổi một trẻ ngoan thế này, tại sao vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chồng Hà Huệ và Kỷ Dũng Quân lại chẳng hề yêu thương? Cô cũng sống trong khu thể quân đội nênleech_txt_ngu phải không biết chuyện về con bé Kỷ Vân kia. Nói chung, Di không mấy thiện với , đôi mắt bé đóvi_pham_ban_quyen lúc nào láo liênbot_an_cap, tuổi còn mà tâm kế quá nhiều.
Không phải Xuân Di chưa từng nói đỡ cho Trần Niệm trong tậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thể, sức lực người vốn mỏng manh, lại còn phải làm, lấy đâu thời gian và tâm trí mà quản nhiều như thế?
“Cứ chờ mà xem!” Xuân Di rất có lòng tin vào Trần Niệm, cô ngồi trênbot_an_cap ghế lắc đầu lẩm bẩm: “Hà Huệ và Kỷ Dũngvi_pham_ban_quyen chắn sẽ phải hối .”
Niệm cầm chìa cùng quần và giày mới tìm đến ký túc xá của mình. Thấy trước cửa có vài đôi giày đang , hành lang cũng treo đầy quần áo. Cô cửa, thấy bên không có động tĩnh gì mới dùng chìa khóa mở vào.
Đây là phòng dành cho sáu người, nhưng có ba giường tầng trên vẫn đang để trống. Trần chọn chiếc giường ngay sau cánh cửa, đặt hành lý xuống thì cửa đã bị đẩy ra.
Một người phụ nữ mặc quân thở hển bước vào, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Nóng chết đi được! Bao mùa hè qua đây!”
Nói xong, cảm nhận trong phòng có người khác, ta đột ngột quay đầu . Khi nhìn là ai, sắc mặt người nữ tức sa , nhiếc: “Trần Niệm? Sao cô lại ở đây? Ai cho cô vào?”
Lúc này Niệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mới nhớ ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sự tồn của người này Tô Bạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Liên, tay sai số một bên cạnh Kỷ Vân. Kỷ Vân đi hướng đông, cô ta tuyệt đối không dám đi hướng tây. Vốn dĩ cô ta muốn thi vào đoàn công, tiếc là giọng hát quá tệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, cơ thể lại cứng nhắc, không hát cũng chẳng nhảy được, nhạc cụ thì càng mù tịt. Cuối cùng phải nhờ quan hệ mới vào đây làm nhân viên truyền phụ cắm dây điện thoại.
“Tôi vào đây một cách đường đường chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chính.” Hànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lý của Trần Niệm ít đến thảm thương, chỉ loáng cái đã dọnleech_txt_ngu xong.
Tô Bạch Liên đangbot_an_cap hừng lửa giận, Trần Niệm cười : “Còn cô thì sao? Kỷvi_pham_ban_quyen Vân đang diễn kịch trong bệnhleech_txt_ngu viện, sao cô còn chưa mau chóng đến hiện trường ? Vở diễn đó cô sao ?”
Cô chính là nhân vật phụ số bên cạnh Kỷ Vân mà! Trần Niệm cười nhạt, cô còn nhớ kết cục của Bạch Liên sau này cũng tốt đẹp gì. Kỷ Vânbot_an_cap chỉ coi người khác công cụ, còn sống chết của họ thì quan gì đến cô ta?
“Cô còn mặt mũi mà nói à!” Tô Bạch Liên người như tên, gương mặt trông có vẻ mong manh yếu đuối như đóa bạch liên . Chỉ là lúc đang đầy vẻ giận , khiến ngũ vốn dĩ thanh tú trở nên vặnvi_pham_ban_quyen vẹo. Tô Bạch Liên chỉ tay vàoleech_txt_ngu Trần : “Nếu không phải cô giở trò xấu, Tiểubot_an_cap Vân phải nhập ? Tất cả là tại cô!”
Trần Niệm biếtleech_txt_ngu rõ, lúc này Kỷ Vân chắc chắn đang khóc lóc thiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bệnh viện, mượn miệng người khác rêu rao rằng chínhleech_txt_ngu cô đã đẩy ngãvi_pham_ban_quyen Kỷ , khiến cô ta bị gãy xương và không thể tham buổileech_txt_ngu biểu diễn văn nghệ thăm ở thôn sắp tới. Nhưng hiểu rõ hơn hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, chân của Kỷ Vân chẳngbot_an_cap làm sao cả.
Cô ta ra trò hoàn toàn vì không bỏ cơ hội quen với nhân vật tầm cỡ. Mãi sau này Trần Niệm mới tình cờ biết được sự thật. Thời gian này có một vị đại nhân vật đến Kinh và sẽ ở lại đơn hiện nhiệm vụ trong nhiều ngày. Cụ là làm thì Trần Niệm lúcbot_an_cap đó đã không làm lý hồ sơ nên rõ. Chỉ biết tương vị này vô cùng hiển hách, Vân từngbot_an_cap lần hối nói rằng chỉ thiếu một chút nữa ta có thể kết giao với người ấy. Ánh mắt toán đó, Niệm lạ .
Thế nên, Trần Niệm hoàn toàn chẳng để tâm đến những Tô Liên nói, ngược lại mỉm cười nắmvi_pham_ban_quyen lấy cổ tay cô ta, : “Vậy sao? Đều tôi à? Vậy chúng ta đến bệnh Kỷ Vân chất ngay bây giờ. Xemvi_pham_ban_quyen cô rốtbot_an_cap cuộc là thế nàoleech_txt_ngu, cái xương gãy đó có thật là do tôi gây ra hay ! Đi thôi! Cô sợ ?”
Nhìn bộ dạng co rúm vì sợ hãi của Tô Bạch Liênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, lực tay củavi_pham_ban_quyen Trần Niệm không nới lỏng. Do giằng co, Tô Bạch Liên càng cảm thấy cổ tay đau dữ dội. Sao trước đây cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ta biết nhỉ? Trần Niệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online này hóa ra là một kẻ điên! Nếu không phải kẻ , sao có thểleech_txt_ngu loạn như vậy?
Tất nhiên, trong thâm tâm Tô Liên còn có một nhân quan trọngbot_an_cap . Đã là tay số một của Kỷ Vân, côleech_txt_ngu ta biếtvi_pham_ban_quyen rõ rất nhiều chuyện. Nếu là người khác, có lẽ sẽ thật sự tin rằng Trần Niệm hại . Nhưng Tô Bạch Liên không phải chưa đến việc liệu đây phải cái bẫy do Vân tựbot_an_cap dànbot_an_cap dựng để đổ oan cho Trần hay không?
Dù sao loại chuyện Kỷ Vân cũng chẳng phải lần đầu. Suốt mấy năm qua, cô ta đã khiến mọi người chán ghét cay đắng sự hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online diện của Trần . Vì vậy, Tô Bạch Liên đâu dám đến chỗvi_pham_ban_quyen Kỷ Vân đối chất? Nếu côvi_pham_ban_quyen ta làm hỏngbot_an_cap chuyện tốt của Kỷ Vân, người chắn sẽbot_an_cap là mình.
“Đi thôi!” Trần Niệm kéo Tô Bạch Liên định ra ngoài, thản nói: “ tiện để mọi người cùng xem xem, có đúng là tôi đã hại Kỷ Vân hay không.”
“ không phải” Tô Bạch sợ đến mức sắp trào nước mắt. Giãy cũng không ra, côbot_an_cap ta không thể nổi sao lực của Niệm lớn vậybot_an_cap. Phản kháng không được, Tôvi_pham_ban_quyen Bạch Liên chỉ sợ mình nóileech_txt_ngu hớ điều gì lại gây ra trò cười.
“Sợ rồi à?” Trần Niệm dừng động tác kéo lê, mỉmleech_txt_ngu cười quay người lạibot_an_cap.
Cảnh tượng này khiến Tôvi_pham_ban_quyen Liên hồn phách lạc. Niệm cuồng như vậy, đánh chết ta cũng không gây sự!
“Sợ, rồi!” Tôleech_txt_ngu Bạch vội vàng đầu lia lịa, sợ Trần Niệm còn cứu tiếp.
“Cút đi!” Trầnleech_txt_ngu Niệm nói năng cực kỳ không khách khí.
Tô Bạch Liên rưng rưng mắt, nhìn quanh quất thấy trong chỉ có mình Trần Niệm, đâu còn dám ở lại? Cô ta che mặt khóc chạy biến ra ngoài, còn đóng sầm cửa lại thật mạnh để vớt chút thể diện sau thất thảm hại.
Đối với người của phe Kỷ Vân, Trần không xông lên tát vài đã là bao dung lắm ! Giải quyết xong Tô Bạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Liên, cô cũng chẳng lo gì về cuộc sống ký túcvi_pham_ban_quyen xá sau này. Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đivi_pham_ban_quyen lấy , vất vả lắm mới lau dọn sạch sẽ được chỗ nằm. Vừa định đặt lưng thì tiếng Xuân Di gõ cửa, giọng nói có chút kỳ lạ: “Tiểu Niệm, nghỉ ngơi chưa cháu? Anh cháu đến tìm kìa.”
Kỷ Lan?
Trần Niệm ngồi bật dậy, suybot_an_cap nghĩbot_an_cap một lát rồi vẫn ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mở cửa.
Xuân Di đang đứng quayleech_txt_ngu về phía Lan, thấy Trần Niệm mở cửa liền nháy mắt liên tụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online với cô.
Ai chứ? Mấy anh em nhàvi_pham_ban_quyen Kỷ đối xử với Kỷvi_pham_ban_quyen Vân tốt bao nhiêubot_an_cap đối cô em gái ruột Niệm này lạileech_txt_ngu như thù bấyvi_pham_ban_quyen nhiêubot_an_cap. Đặc biệt là người con thứ hai nhà Kỷ, chỉ hận không thể khiến Trần Niệm biến mất hoàn toàn. Còn cả Kỷ Lan thì tuy chưa nghe đồn thái độ cụ thể sao, nhưng nhìn cảnhbot_an_cap Trần Niệm sống không mấy suôn sẻ ở nhà họ Kỷ, cũng có thể đoán được phản ứng của anh ta.
“Cháu ơn cô Xuân.” Niệm lên , lên hai bước rồi trực tiếp đóng cửa ký túc lại, Kỷ Lan: “Có chuyện không? Tốt là nói gọn, tôi không có nhiều gian để dây dưa anh đâu.”
Kỷ Lan sững .
Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ta hoàn không ngờ Niệm lại có phản ứng này, lời nói ra còn chẳng mang chút tình cảm nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Trước đây Trần Niệm có như vậy. Lan nghĩ thế nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hỏi thế .
Trần Niệm nghe xong chỉ thấy nựcbot_an_cap cười.
Trần Niệmleech_txt_ngu trước đây là người thế nào? Như cái đuôi nhỏ sau anh embot_an_cap họ Kỷ, hận không thể nô tì hầu hạ họ hay sao?
“Nếu đến đây chỉ để nói những điều này thì về cho. Tôi đã đoạn tuyệt quan hệ với họ Kỷ, từ nay về sau chúng ta người dưng.” Trần Niệm bình thản nói.
Cô không muốn gì đến người nhà họ nữa. dĩ chịu ra Lan là vì so với sự mói, khinh miệt và chán ghétbot_an_cap lộ liễu của những người còn lại, thì người anh cả phớt lờ Lan này xem như còn có thể tạm đượcvi_pham_ban_quyen. Gặp mặt là để chấm dứtbot_an_cap một cáchbot_an_cap triệt để.
lại chẳng hềleech_txt_ngu tâm đến này, trái lại còn dùng giọng điệu trách cứ và dạy bảo: “Trần , cô thế có gì? Vì chút nhỏ mà cô định làm loạn với gia đình đến mức này sao? Hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nữa, trong chuyện này chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ không cóvi_pham_ban_quyen lỗi gì chắc?”
Trần Niệm đưa ngón út lên ngoáy tai.
thật, những lời lẽ này trước cô nghe suốt năm ở họ Kỷ, nghe đến chai rồi.
Trầnleech_txt_ngu khẽ cười, chẳng buồn luận với Kỷ Lan, chỉ nói: “Thứ nhất, chuyện đoạn tuyệt quan hệ đồngvi_pham_ban_quyen chí Hà Tuệ đã kýbot_an_cap tên, bên đều đã thừa nhận, tôi hy vọngvi_pham_ban_quyen mọi người tôn tờ giấy .”
“Cô” Thấyvi_pham_ban_quyen Niệm vẫn bám víu vào chuyện đoạn tuyệt quan hệ, Kỷ Lan lập tứcbot_an_cap giận, mặtvi_pham_ban_quyen mày đen sầm quát tháo.
Trần Niệm lại giơ tay ngăn trước mặt , vô nói : “Ai chủ người đó phải đưa raleech_txt_ngu chứng. Kỷ Vân khăng khăng tôi hại cô ta gãy chân, vậy thì phiền cô ta đưa ra bằngvi_pham_ban_quyen chứngbot_an_cap đi, chứ đừng chỉ dùng miệng kể chuyện để định tội cho tôi.”
Trần Niệm thấy mình nói năng có lý có cứ, người hẳn phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hiểu rõ tình hình hiện tại. Nhưng cô quên mất rằng, nhà họ Kỷ có hay ? Nếu có thìvi_pham_ban_quyen chẳng bị Vân dắt mũi xoay nhưleech_txt_ngu chong chóng!
Lan hít thật sâu, nhưbot_an_cap thể đang ban huệ lớn lao cho Trần Niệm: “Cô, bây giờ xin lỗivi_pham_ban_quyen mẹ và Tiểu Vân ngay, chuyện đoạn quan hệ coi nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không tính. Cô đã nhờ vào nhà họ Kỷ mới vào đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online quân đội, thì rằng nếu muốn phát ở đây, nhà họ Kỷ là lựa chọn tốtleech_txt_ngu nhấtvi_pham_ban_quyen của cô, ”
“ chà! Trờivi_pham_ban_quyen đất ơi! Tiểu , đồng chí công an gọi điện bảo là sẽ trao phần gương cảm vì dân cho đấy!”
Tiếng của Xuân Di từ dưới lầu lênvi_pham_ban_quyen rõ mồn , vì quá xúc động mà còn pha chút địa phương Bắc.
Niệm tựa vào khung cửa, khẽ một tiếng: “Xin hỏi phó đoàn Kỷ, nhận được phần thưởng gương dũng cảm này rồi thì có thể bồi thêm chút hào nào cho bản sơ lý lịch không người chống lưng của tôi không?”
Kỷ Lan đanh mặt lại, địnhbot_an_cap mỉa mai Trần Niệm là hão huyền. Nhưng tại vẫn đangbot_an_cap ở đội, nói ra những lời như vậy chẳng nào tự để khác nắm thóp?
“Cô chưa thấy quan tài đổ lệ, tôi đợi xem cô hối hận thếbot_an_cap !” Kỷ Lan giận dữ quay người bỏleech_txt_ngu đi, toàn quên mấtbot_an_cap mục ban đầu là địnhvi_pham_ban_quyen ra oai anh cả để đưa Trần về nhà.
Trần Niệmbot_an_cap nhếch mép, nụ cười đầy châm .
Hối ? Quay về mới thấy hối hận.
“Tiểu !”
Lúc quay người định phòng, Xuânbot_an_cap Di đã đứng ở đầu cầu thang vui vẻ vẫy gọi .
Vừa Di đã nghe thấy cuộc đối thoại Trần Niệm Kỷ Lan, lạibot_an_cap đúng lúc nhận được thoại từ đồn an nên mới tất cả mà hét lớn lên như . Cô ra hiệu cho Trần Niệm lại gần, dịu nói: “Lần này có phần thưởng gương dũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cảmbot_an_cap rồi, chuyện điều tác cho cháu trước như chắc như đinh đóng cột!”
Lúc này Trần Niệmbot_an_cap mới ra, kiếp trước cô từngleech_txt_ngu phiền với Xuân về việc muốn điều vị trí. Lần đóvi_pham_ban_quyen hoàn toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là ý muốn. của Xuân Di tặng cô một lớn cơm rượu nếp, là ăn vặt không say. Xuân Di Niệm vốn bận đến mức ăn dùng bữa. Kết quả làleech_txt_ngu Niệm lại say chỉ vì mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bát cơm rượu nếp, rồi ôm lấy Xuân Di nói ra tâm sự thật lòng, khóc lóc bảo mình không thích công việc quản lý hồ sơ hiện .
lời này cô chỉ dám nói trước mặt Xuân Di. Nếu truyền ra , không biết ta sẽ thêu dệt thành chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gì, và đám người nhà họ Kỷ chắc chắn cũng sẽ có đủ lời ra tiếng vào.
Xuân Di không biết những chuyện , vẫn ân cần phân tích choleech_txt_ngu cô: “ nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nói bên Ban Vũvi_pham_ban_quyen trang và cần Bệnh viện Quân y đều đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thiếuleech_txt_ngu người. Cháu tốt nghiệp ba có học thứcleech_txt_ngu, giờ có khen, điều chuyển đó không phải đề lớn.”
Thực ra Xuân Di đãbot_an_cap sớm cảmleech_txt_ngu thấy để Trần Niệm làm quản lý hồ sơ ở đây là quá phívi_pham_ban_quyen hoài tài . Chỉ là tỉnh rượu Trần Niệm lại coi như không chuyện gì, nên Xuân Dileech_txt_ngu muốn giúp cũng không tiện tự quyết định thay cô.
“Cô Xuân.” lấy tayvi_pham_ban_quyen Di.
Trong mấy đến kinh đô này, ấm duy nhất mà Trần Niệm cảm nhận được chính là từ Xuân Di. uất ức ở nhà họ Kỷ, Trần Niệm đã vô số lần tự hỏi, tạileech_txt_ngu Xuân Di phải là của mìnhbot_an_cap? Xuân Di là mẹ cô thì tốt biết mấy.
“Cháu không tiếp tục làm công việc văn phòng ở Hậu cần hay Ban trang nữa.” Trần Niệm có thể giấu bất nhưng sẽ không giấu Xuân Dileech_txt_ngu.
Vào đến phòng ký túc xá, Trần Niệm nhìn quanh quất, hơi ngại ngùng nói: “Cháu chưa dọn dẹpbot_an_cap xong nên chưa rót nước mời cô được .”
Xuân Di ngồi xuống ghế, lia , chẳng màng chuyện uống nước vội vàng hỏi: “Sao lại khôngbot_an_cap muốn đi nữa? phải cháu lo nhà kia nóileech_txt_ngu nói vào không? Chuyện cháu cứ yên tâm, cô sẽ gọi thêm mấy người nữa nhàleech_txt_ngu họ Kỷ thuyết phục họ.”
đây, Xuân Di đảo mắt một , bực nói: “Chưa thấy đôi mẹ nào nhưvi_pham_ban_quyen thế bao giờvi_pham_ban_quyen.”
Lại đi làm lỡ dở tiền của con cái. Trần Niệm ở phòng hồ sơ thì đường thăng tiến như nhìn điểm . Nhưng nếu sang Ban Vũ hoặc hậu cần bệnh viện thì luôn có không gianbot_an_cap để phát triển. Xuân Di có nghe phong phanh chuyện nhà Kỷ, nhìn Niệm mà không nổi vẻ xót xa đáy mắt.
Trần cảm nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online được quan tâm của cô, vội vàng xua tay giải thích: “ phải đâu ạ. Cô Xuân, cháu đã đoạn tuyệt quan với nhà họ Kỷ rồi. Đây là giấy đoạn tuyệt.”
Trần tờ giấy cho Xuân Di xem rồi nói tiếp: “Hơn nữa, việc cháu sang Ban hậubot_an_cap cần không liên quan gì đến nhà họ Kỷ . Là bảnleech_txt_ngu thân cháu có nơi muốn đến hơn.”
Khoảnh khắc thấy tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ, đầu óc Xuân Di trống rỗng. Lúc này côvi_pham_ban_quyen chỉ muốn quay về đại viện để hỏi thẳng vợ chồng Hà Tuệ và Kỷ Dũng Quân cho ra lẽ. Đầu óc họ cuộc đang nghĩ cái gì vậy? Trần Niệm không con gái họ sao? Vì một nuôi như Kỷ Vân mà nỡ chà con gáivi_pham_ban_quyen ruột của đến mức này?
Kết quả là còn chưa kịpbot_an_cap nghĩ xem nên mắng Hà Tuệ nàoleech_txt_ngu, cô lại nghe thấy lời .
“ muốnleech_txt_ngu hơn? Cháu còn muốn đi đâu nữa?” Xuân Di lắng hỏi.
Trần Niệm xổmvi_pham_ban_quyen xuống cạnh Xuân Di, đôi mắt to ngời nhưvi_pham_ban_quyen những vì sao rực rỡ nhấtbot_an_cap trờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đêm, giọng đầy kiên địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Cháu muốn đi lính, một línhbot_an_cap thực thụ!”
Nhưng chẳng phải cháu Xuân phản xạ phảnbot_an_cap bác.
Nhưng khi chạm ánh mắt của Trần Niệm, Di lập tức ý của cô.
Thực tế, Xuân cũng biết chútvi_pham_ban_quyen về lai lịch của Trần Niệm.
Năm , đội ngũ đưa Trần Niệm từ núinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Phong về từng những chồng Di dẫn dắt.
đến tận giờleech_txt_ngu, nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chàng đó vẫn luôn chồng Xuân Di như mà đãi.
Vì vậy, về bản lĩnh của Trần Niệm, Di là người rõ thứ hai trong cả viện .
Người hiểu rõ lực củabot_an_cap Trần Niệm nhất chính là chồng Xuân Di Thi lữ trưởng.
Tiểu Niệm, cháu thật sự đã nghĩ kỹ chưa? Việcvi_pham_ban_quyen không hề dễ dàng. Vả lại từ đợt tinh giản đội những năm 50, binh trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bộ đã ítvi_pham_ban_quyen đi rất nhiều.
Nữbot_an_cap binh hầu hết đều là lính văn công, quân y, hoặc một số ít cán bộ văn phòng.
Nhưng thứ Trần Niệm nhắc hiển nhiên không phải là những nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Xuân Di đau lòng xoa tóc Niệm, nói: Cháu không phải liều mạng như thế. Những người nhà họ Kỷ nhìn thế nào, nghĩleech_txt_ngu về cháu ra sao, cháu đừng bận tâm. Đời là mìnhbot_an_cap sống cho mình, đừng vì giá hay sự chú ý của người khác mà ép quá mức.
Niệm cúi đầu, tựa bên gối Xuân , mượn động này để che đi hốc mắt đã đỏ hoe.
Lúc này, cảm thấy hối hận vô cùng.
Kiếp cô đã nỗ lực bao để được chân vào họ Kỷ, khao khát tình thân và sự quan tâm.
ngờ, những điều ấy vốn dĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đã ở ngay bênleech_txt_ngu cạnh cô.
Chỉ là trước kia Trần Niệm chưa từng chú ý đến mà thôi.
Cô Xuân, cô yên . Những lúc người huấn luyệnbot_an_cap tôi xem qua, chẳng đáng là bao. So với hồi tôi còn trên núi thì còn xa!
nói lời này, đuôi mắt và đầu mày của Trần Niệm đều toát lên vẻ tự tin.
Cô nhiên bản lĩnh để ra những lờivi_pham_ban_quyen như vậy.
Ở núi Bách , Trần Niệm liều thì phải nhịn đói. Nếu không có sức lực, sẽ không bảo vệ được chính mình.
Những bản lĩnh đó đều là do cô học được để sinh .
Xuân Di thấy ý đã quyết, tiện nói thêm, chỉ dặn: Nếu điều động văn chức thì cô còn nói giúp được. Nhưng chuyện của cháu quả thực chút rắc rốibot_an_cap, tối nay về cô sẽ bàn bạc bác của cháu xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sao.
Trần Niệm đầu: Xuân, chuyện của mình sẽ làm. Cô yên , tôi nhất định làm tốt!
Từ khoảnh khắc bước ra khỏi Kỷ, Trần Niệm đã suy tính kỹvi_pham_ban_quyen càng.
Côbot_an_cap nhớ rõ, nửa tháng sau sẽ có một cuộcleech_txt_ngu tuyển nội .
Do thay đổi của tình hình quốc tế, quân đội cần một ngũ tinhvi_pham_ban_quyen nhuệ thểbot_an_cap chiến trong nhiều môi trường khác nhau.
Không chỉ cần thể lực dồi dào, còn yêu cầu trình độ văn hóabot_an_cap nhất định, vì đoạn sau cònleech_txt_ngu học ngữ và thành lái các phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tiện giao thông.
Để tuyển chọn những nhân tài xuất sắc nhất, đợt tuyển chọnbot_an_cap lần này sẽ lấy người từ nội bộ các quân khu, sau đó luân chuyểnvi_pham_ban_quyen học tập giữaleech_txt_ngu các đại quân , cuối cùng qua hạch còn có thể ngoài đào tạo.
, Trần Niệm nhìn những người đó đổ hôi trên trường tuyển chọn màleech_txt_ngu lòng chua xót đầy mộ.
Sống lại một đời, Trần Niệmleech_txt_ngu muốn phíavi_pham_ban_quyen sau ngưỡng mộ người khác .
Cô cũng muốn đi thử xem.
Nếu như
như có thể trúng tuyển thì tốt nhất.
Bằng không, cũng có thể mượn hộibot_an_cap này để xin chuyển công tác.
Thấy Niệm đã có kế hoạch, Xuân Di khôngleech_txt_ngu nói gì nữa.
dậy Trần dọn dẹp lại một lượt, ra thứ cô thiếu, sau đó mới xuống lầu.
Niệm tiễn Xuân Di rời đi rồi quay lại giường ký xáleech_txt_ngu nằm nghỉ.
Ngày hômvi_pham_ban_quyen nay trôi qua trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sự hỗn loạn, Trần Niệm nhất thời vẫn chưa thể lại suy một cách thấu .
Tìnhbot_an_cap hình sắpbot_an_cap tới đối với cô vô quan trọng.
Việc biết trước một chuyện sẽ giúp cô dễ chuẩn bị sớm hơn.
Có do hôm đã tiêu tốn nhiều lực, Trần Niệm còn chưa kịp lập xong kế hoạch thì cả người đãleech_txt_ngu mơvi_pham_ban_quyen màngleech_txt_ngu nằm trên chiếc chiếu cỏ ấm áp mà thiếp đi.
Bên họ Kỷ không Trần quay về, Hà Tuệ và Kỷ Minh chẳng có phảnbot_an_cap ứng gì.
Ngay từ đầu họ chẳng mong Trần Niệm chạy đây nữa.
Nhưng Kỷleech_txt_ngu Dũng Quân vừa làm về lại khác.
Ông đập bàn chất vấn con cả Kỷnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Lan: Tại anh đưa nó về? Anhleech_txt_ngu cóleech_txt_ngu biếtbot_an_cap hiệnvi_pham_ban_quyen chúng ta đangvi_pham_ban_quyen là trò cười cho cả đại viện này không?
Thật sự tưởng rằng hôm nay Trần mặc bộ quần áo đầy miếng vá đi ngoài mà ai nhìn thấy sao?
Trong đại viện vốn có những lời ra tiếng vào nói nhà thiên vị con gái nuôi.
Cũng vì chuyện này mà khi làm việc, Kỷ Dũng Quân còn bị nhở phải trôngvi_pham_ban_quyen nom tốt hậu .
Kỷ Minh, anh ngồi đấy cười gì! Kỷ Dũng Quân sau bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, khuôn mặt cực kỳ giống connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trai nhưng lại toát ra vẻ lãnh liệt.
sự kiêu Kỷ và vẻ của Kỷ Lanvi_pham_ban_quyen.
Kỷ Dũng Quân chín hơn, hai bên thái dương lốm đốm tóc , đôi khi lướt qua Kỷ Minh sắc lẹmleech_txt_ngu như .
Trong ba đứa con trai, thất vọng nhất là đứa thứ haivi_pham_ban_quyen.
Suốt ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lêu lổng, không lúc nào yên đã đành, lại còn cùng mấy đứa em cãi vã om sòm.
Chẳng có chút dáng vẻ nào của một ngườivi_pham_ban_quyen làm anh.
Kỷ Lan xưa nay trọng cha, nhưng độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngột bị chất vấn như vậy, trong lòngbot_an_cap cũngleech_txt_ngu gì.
lẽ anh không muốn đưa Trần Niệm về sao?
Là Trần Niệm đủ lôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đủ cánh rồi, không muốn về cái nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online này nữa.
Chẳng anh lại bắt người ngay trong quân đội sao?
Bố, con thấy chuyện lần này khôngvi_pham_ban_quyen thuận nó được. chịu khổ thì cứ nó chịu cho đủ! Kỷ Lan nhớ đến việc mình bị mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trước Niệm, hai tay vô thức siết chặt.
Từ nhỏ đến lớn, anh chưa từng có lúc nào mặt đến thế.
Kỷ Dũng Quân khôngleech_txt_ngu nói gì.
Nhưng Hàleech_txt_ngu Tuệ hiểu rõ chồng mình đến mức ?
Trần Niệm bộ quần áo chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ra ngoài, chắc chắn đã làm mất mặt Kỷ .
Còn về việc bộ quần áo đó do bà ép Trần Niệm phải thay, có ngốc mới nói .
cầm tờ giấy đoạn quan hệ, giả giả vịt bên cạnh Dũng Quân, nói: Tôibot_an_cap đã bảo ông rồi, connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bé từ nhỏ sống với lũ sói tình cũng độcleech_txt_ngu đoán như sói vậy. Ông xem, đoạnleech_txt_ngu tuyệt quan hệ nói là viết, nó có người cha như ông ra gì ?
Kỷbot_an_cap Dũng Quân hít một hơi thật sâu, trongvi_pham_ban_quyen đáy mắt nhen lửa giận.
Hà thấy lại càng đổ dầuleech_txt_ngu vào lửa: có Tiểu . Con bé đó ngoanbot_an_cap thế nào chẳng lẽ ông không biết, giờ thì tội nằm trong bệnh viện kia kìa.
Lúc này Hà Tuệ thật sự sụt sùi muốn khóc.
Con gái ăn mặc rách bị đuổi ra khỏi nhà, bà ta không nói lời.
gái bó bột nằm viện, ta chạy đôn chạy đáo liên hệ phòng đặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online .
Tuệ thấy mình vậy cóbot_an_cap gì sai.
Nếu Trần là một đứa trẻ ngoan, chẳng lẽ bàleech_txt_ngu tiếc rẻ chút mẫu tử này sao?
Tôi nói đợt diễn văn nghệ về nông lần này rất quan . Tiểu Vân đã đề bộ, nhưng con bé không thể làm diễn viên múa phụ họa cả đờibot_an_cap được chứ? Một đứa trẻ xuất sắc nó chắc chắn là hạt giống để nhảy chính! Giờ thì hay rồi, bị con nhỏleech_txt_ngu chết kia hành hạ một trận, không biết sau này còn múa được nữa !
Kỷ Dũng Quân đặt nhiều kỳ vọng vào cô con gái nuôi này.
Kỷ Vân có sắc, lại là hoa của đoàn văn công.
Ở trong đại viện, bé có quanbot_an_cap hệ rấtbot_an_cap tốt với con em nhiều gia đình.
Kỷ Dũng Quân sớm đã con gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nuôi mang về chàng rể rồng , biết đâu còn có thể sự nghiệp của thăng tiến một bậc trước khibot_an_cap nghỉ hưu.
Vừa định đưa quyết , Kỷ Dũng nhớ tới lời nhắc nhở cấp trên, ông nén giận nói với Kỷ Lan: Tôi nó với Lão Tamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online quan hệ cũng khá. Anh tìm Lão Tam, đón Trần Niệm . Cái bậc thang này tôi đã đưa ra rồi, nếu nó còn dám trưng cái mặt đó ra thìbot_an_cap bảo nó cút luôn đi!
Kỷ Dũng Quân rít hơi thuốc sâu, dáng dữ đó dường như chẳng phải là người cha giải quyết chuyện của con gái mình.
Trần Niệm biết nhà họ Kỷ đang định tạo bậc thang cho xuống, nhưng lúc này cô đang thoăn thoắt giường trên nhảy xuống đất.
Động tác khoát đến mức hai người cùng phòng quay nhìn đếnvi_pham_ban_quyen ngây .
“Cậu, cậu, ” Phan Mỹ tay vào Trần Niệm, mãi một lúc lâu sau mới uốn thẳng được lưỡi: “Cậu không phải Niệm sao? Sao cậu lại ở đây?”
Trần Niệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chưa từng hai người .
Mặc dù mọi đều làm việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trong đội, nhưng văn phòng không ít, số lại , trước đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Trần Niệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thường ở trong phòng lưu trữ khi ra ngoài, càng đừng đến quen biết mọi người.
Cô gật đầu với hai người, nói: “Tôi đã xinbot_an_cap vào ký túc xá, sau này sẽ ở đây.”
Trần Niệm chưa bao giờ muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online làm mối quan cùng phòng nênvi_pham_ban_quyen quá căng thẳng.
Việc ra tay Tô Bạch Liên là vì cô ta là một những tay sai của Kỷ Vânleech_txt_ngu.
Dù lần khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gây chuyện thì cũng sẽ cóleech_txt_ngu lần sau.
Chi bằngbot_an_cap ra uy trấn áp Tô Liên trước, sau này bản cũng được thơi hơn đôi chút.
Phan Mỹ Phượng trợn tròn mắtvi_pham_ban_quyen, buột nóileech_txt_ngu: “Cậu phải người bản ở Kinh Thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sao? còn chen chúc ký túcbot_an_cap xá với tôi làm gì?”
Cô gái mặt tròn như quả táo, tết haivi_pham_ban_quyen bím tóc đuôi tôm đứngleech_txt_ngu cạnh Phanleech_txt_ngu Mỹ Phượng vội dùng khuỷu tay cô ta cái, ra hiệu cho Phan Mỹ Phượng đừng nói năng vậy.
Sau đó, cô gái ấy mỉm cười đưa tay về phía Niệm: “Chào cậu, đồng Trầnbot_an_cap , là Lý Xuân Yến, là tin viên, phụ trách việc nhận gửi thư từ vàbot_an_cap liên lạc trong đại đội.”
Lý Xuân Yến?
Trần Niệm chợt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lại, lúc này mới chú ý tới cô cóvi_pham_ban_quyen khuônvi_pham_ban_quyen tròn này trông thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online xinh xắn.
Sở dĩ Trần nhớ rõ này là vì Lý Xuân Yến cũng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online kẻ đen .
Giống như cô, Lý Xuân cũng một thành viên trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online liên minh những nạn nhân của Kỷ Vânbot_an_cap.
Lý Xuân Yến tại tuy làm thông tin viên, nhưng bao lâu nữa cô ấy sẽ được cóbot_an_cap mắt nhìn và điều sang đoàn văn công.
Dựabot_an_cap vào giọng hát trời phú và thiên phú của mình, cô nhanh chóng thành trụ cột của đoàn văn công.
Kỷ Vân làm sao có thể cho ai đó đileech_txt_ngu hào quang của mình đoàn văn ?
Ả ta đã thiết kế để Lý Xuân uống nước có pha thuốc, trực tiếp hủy hoại hát của cô ấy.
Khi Trần Niệm biết được chuyện thì Lý Xuân Yến đã giải ngũ về quê, bặt vô âm tín.
“Chào cậu, Trần Niệm.” Ánh Trần khẽ động, cô đưa nắm lấy tay Lýleech_txt_ngu , mỉmvi_pham_ban_quyen cười: “Giọng của cậu đấy, nếu không nói là thông viên, mình còn ngỡ làbot_an_cap người đoàn văn công cơ.”
Khuôn mặt tròn trịa của Lý Yến ửng hồng, nghe vậy liền thẹn nói: “Cảm ơn cậu đã khen, cậu trông xinh đẹp lắmvi_pham_ban_quyen, tay chân dài thế này chắc chắn rất để khiêu vũ.”
Phan đứng bên chút bất mãn, cô giá Trần , bĩu môi nói: “Nói nhiều thế làm , chẳng phảibot_an_cap vẫn là chiếm dụng nguyên của người khác sao? Cậu cũng đâu phải không có chỗ , nhất thiết phải tranh giườngvi_pham_ban_quyen chúng ”
Theo lý mà , Mỹ Phượng và Trần Niệmleech_txt_ngu không có giao thiệpleech_txt_ngu , nên cóleech_txt_ngu thù địch nặng nề với Trần Niệm như vậy.
Mỹ không cảm lời mình nói có gì , thấy Trần nhìn sang, cô ta còn hất tiếp tục: “Vốn dĩ vậy ! Cậu hoàn toàn thể về nhà ở, giường ở đây thể để lại người nhà ởbot_an_cap xa”
“Xả thân vì người!” Trần Niệm đột nhiên vỗleech_txt_ngu , vẻ đầy tán thưởng nói: “Không cậu lại có một tấmbot_an_cap lòng biết nghĩ cho người đến thế.”
Câu này nói ra khiến Phan Mỹ Phượng có chút chột dạ.
Nhưng nghĩ đến việc Trần Niệm là cái gai trong người kia, Phan Mỹ Phượng ưỡn thẳng lưng, lườm Trần Niệm.
“Lý Xuân Yến, đồng chí có lòng xả thân vì người nằm giường nào? Bây tôi sẽ dọn giúp côleech_txt_ngu ấy ra ngoài ngay, để trống giường số 1, số 2 và số , dành cho những đồng chưa biết đang ở đâu và nhà ở !”
Trầnbot_an_cap cười chân thành, đôi mắt anh khí ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bình thảnbot_an_cap nhìn Phan Mỹbot_an_cap Phượng.
Dường như chỉleech_txt_ngu cần Lý Xuân Yến chỉ ra giường của Phan Mỹ Phượng, Trần Niệm sẽ lập tức đóng gói lý rồi tống ta ra ngoài ngay.
đến thân thủ khi Trần Niệm nhảy xuống, đôi môi Phan Mỹ Phượng mấp máyvi_pham_ban_quyen, cuối cùng không cam nuốt nước bọt, mất hết nhu khí, yếu ớt nói: “ chỉ nói đùa thôi .”
“Nói đùa à? Tôi lại cứ tưởng chỗ nằm bây giờ khan hiếm đến mức thể nhường nổi một . Không hai người cùng phòng ở hai giường trống bên cạnh bao giờ mới tới nhỉ? Tôi giúp một tay, tránh đểbot_an_cap người ta lại nói tôi chiếm đoạt lợi ích của kẻ khác.”
Trần Niệm thu lại nụ , mặt lùng trực trấn áp Phan Mỹ Phượng.
Đừng nói Trần Niệm người sinh, vốn đãvi_pham_ban_quyen trải đời hơn cô nàng ngoài đôi mươi này.
Chỉ riêng khí chất rèn luyện được từleech_txt_ngu những năm tháng lăn trên núi Bách Phong cũng đủ để Phan Mỹ Phượng phải nếm mùi.
diệnleech_txt_ngu với ánh mắt của Niệm, Phan Mỹ Phượng không biết diễn cảm xúc của mình thế nào, chỉ thấy đôi mắtvi_pham_ban_quyen ấy nhìn chằm như dã thú nhìn con mồi, khiến cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ta cảm thấy nổi gà.
Sớm biết Trần Niệm nhằn như vậy, ta đã chẳng lên mà khôngvi_pham_ban_quyen có sự chuẩn bị.
Tự mình làm nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online việc này, người kialeech_txt_ngu cũng chẳng , rốt cuộc lại tự chuốc một bựcleech_txt_ngu tức.
Thấybot_an_cap khí gượng gạo, Lý Xuân Yến vội vàng tiếnleech_txt_ngu lên giảng hòa.
“Mỹ Phượng tính tình hơibot_an_cap thẳng thắn, cậu ấy không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ý nói cậu .” Lời giải thíchvi_pham_ban_quyen của Xuân Yến gượng gạo đến mức ai tin nổi.
Nhưng Niệm nghĩ dù sao đây cũng là ngàyleech_txt_ngu đầu gặp , trước khi cô chuyển công tác được tuyển chọn thành công, nhất vẫn phải ở đây nửa tháng nữa.
Ngẩng không thấy thấy, Trần Niệm là người có ý thức về nguy cơ.
Nếu quá gay gắt, bạn cùng phòng muốn gây dễ cho cô thì hội ra tay vừa nhiều lại vừa thuận tiện.
“Tôi là người rất nói chuyện. Mọi người chung với nhau, nước không phạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nước giếng là .” Trần Niệm cũng lùi một , liếc Phan Mỹ Phượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rồi nóivi_pham_ban_quyen vớivi_pham_ban_quyen Lý Xuân Yến: “Nếu thấy tôi dễ bắt nạt thì khuyên mọi nên từ bỏ ý định đó sớm đi.”
Phan Mỹ Phượng đứng bên ngượng ngùng gật đầu, giờ làm sao còn dám nảy sinh đồ vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Trần Niệm nữa?
Xuân Yến thì lại cười tươi rói.
Mối quan hệ của cô với cũng chỉ ở mức thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là trong một túc xá, Bạch Liên còn gần hơn, suốtvi_pham_ban_quyen ngày cằm người bằng mũi.
Lý Xuân lại là người nơi khác đến, không muốn bị cho là tính cách lập dị nên miễnvi_pham_ban_quyen chơi Phan Mỹ Phượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Bây giờ ký túc xá Trần Niệm đến, lại có thể áp chế được Phan Mỹ Phượng, như vậy là tốt nhất rồi.
Nói thậtleech_txt_ngu, cô cũng phát việc làm và nói thiếu suy thoảng lại bộc phát của Phan Mỹ Phượng.
Cô giống như một nhân viên cứu hỏa, suốt ngày đi theo nói đỡ cho Phanbot_an_cap Mỹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Phượng.
Nếu không, ai biết được có bị liên lụyleech_txt_ngu ?
“Cậu yên tâm, chúng mình rất dễ gần .” Lý Xuân Yến đến mức mắt cong như vầng khuyết, khuôn mặt tròn trịa mang sắc hồng khỏe mạnh, giọng ngọt ngào êm tai.
Trần Niệm cụp mắt, trong lòng nhanh chóng nảy ra mộtleech_txt_ngu ý .
“Ừ.” Cô gật đầu, nở nụ cười thân thiện với Lý Xuân Yến và nói: “Lý Xuânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Yến, giọng cậu tốt như vậy, sao nghĩ đến thi vào đoàn văn công? nghe nói biểu an ủi dưới thôn của văn công đang thiếu một người múa phụ họa, hay là cậu đi thử xem?”
Lòng Xuân Yến khẽ xao động.
So với việc làm thông tin viên, đương nhiên côbot_an_cap vào văn công hơn.
Chỉ là trước kia ở dưới , gia đình không có , đếnbot_an_cap khi cô biết được đợt chọn đoàn văn công huyện thì người đã thúc rồi.
Sau đó cô đã nỗ lực hết mình mới đậu vào làm thông tinvi_pham_ban_quyen viên, không ngờ còn được điều Kinh làm việc.
Mỗibot_an_cap khi thấy đámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online con gái trong đoàn văn túm năm tụm ba đi nhau, Xuânbot_an_cap Yến lạileech_txt_ngu không khỏi ngưỡng mộ.
“ văn công thiếu người á? Sao mìnhbot_an_cap không nghe gì nhỉ.” Tin tức Phan Phượng cũng khá nhạy bén, cô ta đầu nói: “Hơn nữa, Lý Xuân Yến chỉ là một thông tin viên, cậu ấy đi đoàn văn công sẽ nhận chắc? Đừng đùa nữabot_an_cap!”
Trần Niệm quay người đặt chiếcbot_an_cap chăn mỏng đã lên , lưng quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online về phía Lý Xuân Yến nóivi_pham_ban_quyen: “Cứ thử đi mà! Giọng Xuân hay như vậy, khôngleech_txt_ngu hát thì thật là đáng tiếc.”
Kỷ không muốn tham gia buổi diễn dưới nông thôn lần này như thế, còn đặc biệt đi bó bột.
Thương gân động cốt phải nghỉ trăm .
trong thời gian này có người tỏa sáng rực rỡ ở đoàn văn công, lại là một mới, vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đe dọa đến vị trí của Kỷ Vân.
Liệu ả ta có thể yên mà tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tục diễn kịch được không?
Đương nhiên, Niệm chắc sẽ không để Lý Yến vào vết xe đổ của kiếp trước.
Vừavi_pham_ban_quyen quyết rối cho mình, cô cũng có giúp Lý Xuân Yến loại bỏ một quả bom hẹn từ !
Lầnvi_pham_ban_quyen này, ngoài ta trong tối.
Trần Niệm nhướng mày, ưu thế thuộc tôi!
Lý Xuânvi_pham_ban_quyen Yến dĩ nhiên là động lòng.
Đó chính là đoàn vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online công!
Cô thậm chí có nghe thấy tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tim mình đập thình thịch vào lúc , từng tế bào trênleech_txt_ngu khắpvi_pham_ban_quyen cơ thể đều giục Lý Xuân hãy đồng ngay lập tức.
Chỉ nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thấy mặt đầy phảnbot_an_cap đối của Phan Mỹ ở bên cạnh, Xuân Yến mới ngùng cười bảo: “Để sau rồi tính vậy, hiện công tôi cũng đang rất .”
Phan Mỹ Phượng thở phào nhẹ .
ta là người thành, chỉ là nhà , lại chật đủ chỗ chứa nên xin ở ký xábot_an_cap.
vào thân phận người kinh thành, Phan Mỹ Phượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online luôn chút cảm giác ưu việt trước mặt Lý Xuân Yến.
Nếu Lý Xuân Yến mà đi văn công, này sẽ chẳng còn ai làmbot_an_cap cái đuôi nhỏ đivi_pham_ban_quyen theo hầu hạ ta nữa.
Hơn nữa, đó là đoàn văn công đấy! Là đoànleech_txt_ngu văn công cơ mà!
Nếu không phải vì Phan Mỹ Phượng hát lệch tông, nhảy cũng chẳngleech_txt_ngu xong, thì chính cô ta cũng muốn đi rồi.
Phan Mỹ Phượng không sợ chị em ăn cám nuốt rau, sợ chị em bỗng chốc một bước lên mây.
Trần Niệm dù đang quay lưngleech_txt_ngu về phía hai người này vẫn có thể cảm được toan tính của bọn họ điệu.
Trần Niệm coi như không biết, ý quay đầu lại vẻ đầy tiếc nuối: “Vậy ? Thế đáng quá.”
Cô không Lý Xuân sẽ không đi đoàn công.
này không được, theo đúng mệnh của Lý Yến, một năm sau ấy vẫn sẽ được người tinh tường ra tài năng.
Chỉ là sovi_pham_ban_quyen với việc một năm sau Vân có thể nhanh chóngbot_an_cap tắt mầm mống ngay khi Lý Xuân Yến vừa mới sắc, thì thời điểm này chính lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cơ hội tốt nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online của cô ấy.
Cô đã thoát ly khỏi nhà họ , đám Kỷ Vân đã khiến cô phải bao nhiêu đau , cuối cùng có lẽ cô còn chết thảm trên bàn mổ.
Bọnleech_txt_ngu họ có lẽ đã rồi.
Sói là loài thù nhất.
Cô được bầybot_an_cap sói nuôi lớn, dĩ nhiên cũng hận vô cùng!
Trần hàn huyên vài câu đơn giản hai người Lý Xuân Yến, rồi lấy cớ ăn để ký túc xá.
tháng, cô nghe ngóng cho rõ mọi tìnhleech_txt_ngu hình về cuộc tuyển chọn lần , chuẩn bị thật sẵn sàng!
Hơnleech_txt_ngu nữavi_pham_ban_quyen, cơ thể này tuy trẻ , nhưng mấy năm ở nhà họ Kỷbot_an_cap quả thực đã bị lườivi_pham_ban_quyen nhác đi nhiềubot_an_cap.
So với trạng thái của cô khi còn ở núivi_pham_ban_quyen Bách Phong thì kém xavi_pham_ban_quyen.
Quả nhiên, người hễ buông lỏng là cơ sẽ phản ứng .
Nghĩ đến đây, Trần Niệmleech_txt_ngu sờ lên bụng mình.
ở Bách Phong, này cô chỉ có cơ bụngbot_an_cap săn chắc đẹp , cả “vòng eo 11” mà đám blogger thể hình đời sau phải phấn hiện ra được, cô cũng sẵn.
Bây tuy chưa đến mức bụng mỡ xệ, nhưng cũng chỉleech_txt_ngu còn lại mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lớp mỏng, so với trạng thái trước kia thì tệ hơn nhiều.
Chỉ còn lại nửa tháng, Trần Niệm ruột, bước chân cũng theo đó mà nhanh hơn. Cô một số trạng thái khi ở núi Phong, cùng nhữngleech_txt_ngu năng vàleech_txt_ngu động mà lão già trongleech_txt_ngu núi đã dạy, rồi chuyển hướng đi thẳng sân tập.
Sân tập của quân đội không lúc nào vắng người.
Dẫu hiệnleech_txt_ngu không phải huấn , có không ít người đang mặt trên sân.
Mái tóc của Trầnleech_txt_ngu Niệm nuôi dài không ít khi nhà Kỷ, lúc chạy bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, hai bím tóc đuôi tôm vungbot_an_cap vẩy lưng, dáng người thanh mảnh cao ráo.
Bóng dáng ấy nổi bật lên giữa đám binh lính nam trên tập.
“Ơ? Nữ binh kia chạy nhanh thật đấyvi_pham_ban_quyen!”
Trên bãi cỏ cạnh tập có hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online người đang , người đàn ôngbot_an_cap cắt tóc đầu ngậm một cọng cỏ trong miệng, trố mắt nhìn bóng dáng xanh thẳm vừa vụt qua trước .
Không chỉ vậy, anh ta còn vỗ vào cánh tay người bạn bên : “ Văn nhìnvi_pham_ban_quyen kìa, nhìn xem, chạy nhanh thật đấy! Cứ như con hươu trong rừng ở quênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tôi vậy!”
Địch ngaybot_an_cap từ đầu đã chú ý đến Trần Niệm khi cô vào sân tập.
Trong tượng của anh, Trần Niệm côleech_txt_ngu bé tóc ngắn, mặt nhem nhuốc, nhưngleech_txt_ngu đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mắt đen láynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rựcvi_pham_ban_quyen đầy vẻ hoang dã.
Đột ngột đổi bộ dạng hiện tại, Văn Địch có chút quen.
Cô nhóc năm xưa đi trong núi cùng bầy sói, như một thằng nhóc rừng xanh, giờ để tóc dài, rửa sạch mặt mũi, nuôi trắng lạileech_txt_ngu có diện mạo như thế này.
“Lão Văn, gọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online anh đấy! thế?” Anh chàng đầu đinh người tớivi_pham_ban_quyen, đôi lông mày đen đậm nhướng lên, cười có chút gian xảo: “ tương cô nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nào à! Nhìn cái bộ dạng tâm phơi của anh kìa!”
Văn Địch liếc anh ta một cái, không khách khí đưa tay đẩy mặt anh ra.
“Nói nhảm.” Văn Địch nhìn bóng xanh lục đang vượt qua người này đến người khác trên sân, nói: “Cậu không ra à? ấy là Trần .”
Anh đầu đinh đầu: “, Trần Niệm Trần! Niệm!”
Sau khi ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cái tên, trong não anh ta hiện hình ảnh một thằng nhóc bẩnleech_txt_ngu thỉubot_an_cap, tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lập tứcleech_txt_ngu quay lại nhìn Văn Địch.
Vẻ mặt kinh hãi đó cộngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online với làn da đen nhẻm vốn có, tròng trông trắng dãvi_pham_ban_quyen.
“Cô ấy là Trần Niệm á? Anh không đấy chứ? Trần Niệm mà lại xinh đẹp được thế kia sao?”
ta là tay tỉa có trong trung đoàn, thị lực .
Dù lúc nãy chỉ bóng hình lướt qua, nhưng anh ta vẫn nhìn được gương mặt của Trần Niệm.
Anh chàng đầu đinh múa tay múabot_an_cap chân: “ cái đứa ‘hú ’ như vượn ngày là gái như thế này á?”
Hai tay anh ta làm điệu bộ bím tóc ở hai bên má.
Vẻleech_txt_ngu kinh ngạc mắt quánh không tan : “Tôi không nằm mơ đấy ?”
Văn chẳng để ý đến hơi “ ” này, đứng cầm lấy mũ đặt bên cạnh, đội lên rồi cũng chạy vào sân tập, nhanh chóng kịp dáng của Niệm.
“ Niệm, còn không?” Văn Địch chạy mà hơi thở không hề rối , tư ung , thậm chí còn thời gian để trò chuyện.
Trạng thái của Trần Niệm chỉ kém Văn Địch một chút, côbot_an_cap liếc mắt nhìn đàn ông cạnh.
Trông thì rấtbot_an_cap trai, giọng nói cũng hơi quen tai, nhưng cô chắn ở kinh thành mình chưa gặp qua nhân vật nào như thế này.
Với ngoại của Văn Địch, nếu Trần Niệm từng gặp, không đời nào lại không nhớ.
Vănbot_an_cap Địch lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online này nhớ ra, làm nhiệm vụ, mấy người anh đều đã hóavi_pham_ban_quyen trang trên mặt.
Khivi_pham_ban_quyen đưa Trần Niệm về, anh lại vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bị thương mà phải quấn băng gạc trên mặt, cô không nhận ra cũng là lẽ thường.
“Hôm nay cảmbot_an_cap ơn cô đã dì tôi.” Địch đổi chủ đề: “Chính là Liễu đại má đã trên xevi_pham_ban_quyen ấy.”
“Ồ!” Trần Niệm gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online : “Không , là chuyện nhỏ thôi. Hơn nữa, người khác thấy cảnh đó cũng ra tay giúp đỡ thôileech_txt_ngu .”
Văn Địch mím môi, điều này hơi khác so những gì anh tưởng tượng.
nãy khi tới, lòng anh đã chuẩn bịvi_pham_ban_quyen xem nên nói năng thế nào.
Nhưng giờ đứng cạnh Trần Niệm, Văn Địchvi_pham_ban_quyen lại biết nói gì thêm.
Chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ lại nhào tới nói người ta rằng là người năm đó đã đưa cô từ núi Bách Phong về kinh ?
Cứ nhìn bộ đồ Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Niệm mặc nay là biết cô sống ở nhà họ Kỷ chẳng đẹp gì cam.
“Cô”
“Trần Niệm! Mày cút ra đây tao!”
Từ bên kia sân tập vang lên một gầm giận dữ.
Trần Niệm vừa nghe ai.
Côbot_an_cap cứ như người bị gọi phải mình, vẫn nguyênvi_pham_ban_quyen tốc độ nhịp điệu chạy bộ.
Văn Địch thầm quan sát Trần Niệm, cũng lẳng lặng chạy bên cạnh cô.
Kỷ Lãng ở phía bên kia sân tập vừa hiện ravi_pham_ban_quyen tung tích của Trần Niệm, thấy mình màleech_txt_ngu cô vẫn không chịu lại , lập tức càng thêm nổi trận lôi đình.
đến những chuyện Hà Tuệ đã nói trong điện thoại, Kỷ Lãng cảm thấy tức đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngứa chân tay, không thể Niệm xuất hiện trước mặt ngay này để anh ta dạy dỗ cho một ra trò!
Trần không những không thèm để ý Lãng, thậm khi chạy ngang qua chỗ cậu , cô còn cố tình tăng .
Thái độ “tôi chính là không dây với ” được thể rõ mộtvi_pham_ban_quyen.
Văn chạy bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chú ý tới vẻ mặt tức tối đến mức nghẹn khuất như bị táoleech_txt_ngu bón củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Kỷ Lãng, thìvi_pham_ban_quyen cười thành tiếng.
“Buồn cười lắm sao?” Trần Niệm liếc Văn Địch một cái.
Cô hiểu lắm.
Cô và Liễu đại má chỉ mới gặp mặtleech_txt_ngu một lần, chuyện bắt trộm nói cho cùng cũng chẳng phải việc gì quá to tát.
Ngườileech_txt_ngu này nhất phải chạy theo cô suốt quãng đường này không?
Lúc khi tốc, Văn cũng tăng tốc theo.
Hai duy trì bước gần như nhất từ nãy đến giờ.
“Có mộtvi_pham_ban_quyen chút.” Văn đối với độ của Trần Niệm mà chẳng thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online áp lực gì.
Trần Niệm chạy rất nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, nếu cô dốc toàn lực, Văn Địch tự nhận không thể đuổi kịp. Nhưng chạy này làbot_an_cap một trong hạng mục huấn luyện hằng ngàybot_an_cap Văn , anh đối phónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cực kỳ thong dong.
Ngược là Trần , cô có sức bộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phát trongleech_txt_ngu ngắn, bền thì thể so được với Văn Địch.
Hiện tại của Trần đã nhanh hơn một , còn Địch giữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nguyên tần suất như cũ, chí thản nhiên trò chuyện.
“Tôi chưa bao giờ thấy bộ dạng hậm hực như thế nàyvi_pham_ban_quyen Kỷ Lãng.” Văn Địch không vạch trần mối quan hệvi_pham_ban_quyen giữa Trần Niệm và nhà họ Kỷ.
Vềvi_pham_ban_quyen những trải nghiệm của ở nhà họ Kỷ mấy năm qua, Văn Địch muốn biếtleech_txt_ngu tựbot_an_cap nhiên sẽ có kênh riêngvi_pham_ban_quyen để tìm hiểu, hà phải hỏi Niệm, chẳng nào khơi lại vết của người ta.
Loại chuyện này, Địch không làm .
“Vậy chẳngleech_txt_ngu phải nên cảm ơn tôi sao?” Trần Niệm cũng chẳng khách sáo, cười nói: “Được rồi, tôi chạy nữa.”
Nói làbot_an_cap không chạy, nhưng cũng chỉ từ từ giảm tốc độ, chuyển từ chạy bộ nhanhbot_an_cap.
Bên cạnh sân của bộ đội còn có không ít hạng mục khác, vốn dĩ Trần Niệm định luyện tập qua một lượt.
Nhưng giờ Kỷ Lãng đã đến, rõ ràng là không ổn .
Quả , thấyleech_txt_ngu Trần Niệm chậm lại, Kỷ Lãng cũng tức tối đuổi theo.
“Trần Niệm, tôi gọi mà chị không nghebot_an_cap thấyleech_txt_ngu à? Điếc rồi sao?” Những lời lẽ chẳng chút kiêng dè của Kỷ Lãng khiến Văn Địch không khỏi nhíu mày.
Nếu anh nhớ không lầm, Lãng là con trai út của nhà họ Kỷ.
Đếnleech_txt_ngu thái độ của Kỷ Lãng còn nhưvi_pham_ban_quyen vậy, Văn Địch hoàn toàn có thể tưởng tượng Trần Niệm ở nhà họ Kỷ rốt cuộc là cảnh ngộ gì.
Nghĩ đến đây, lòng Văn Địch bỗng bùng lên một ngọn giận.
Lúc này anh lại hối hận.
Nếu lúc trước không Trần Niệm về kinhleech_txt_ngu thành, mà để cô chọn vào quân đội, thậm chí là lại núi Bách Phong thì sao?
lẽ cô sẽ vui vẻ bây giờ nhiều.
“Cậu”
Không đợi Văn Địchvi_pham_ban_quyen lên tiếng, Trần Niệm đã nói trước.
Cô , nhìn Kỷ Lãng đầy cợt: “Cậu khôngvi_pham_ban_quyen phải nghĩ rằng bình thường thái độ của tôi với cậu tốt một , là chứng minh cậu có thể được đằng chân đằng đầu đấy chứ?”
Tại sao Quân và những người khác lạibot_an_cap nghĩ rằng quan hệ giữa Kỷ Lãng và Trần Niệm rất tốt?
cả đều là hiểu lầm.
Trần Niệm mới về nhà họ Kỷnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, chẳng ai chào đón cô cả.
đó Kỷ Quân bận rộn với các cuộc diễn tập trong quân đội, căn bản không có thời gian tâm đến những việc này.
Hà Tuệ thì không thể.
lòng Hà Tuệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, Trần Niệm chẳng khác nào oan đòi nợ.
Anh cả Kỷ Lan vừa chức tiểu đoàn trưởng, tâm trí hoàn toàn không đặt phương diện nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Kỷ Minh thì bày thái độ ghét bỏ ra mặt.
Lúc Trần Niệm trở , Kỷ Minh dẫn theo một nhóm người chặn trước cửa nhà, chỉ để làm khó cô.
Khi đó, Kỷ Lãng đã đứng ra kéo Kỷleech_txt_ngu Minh đi, giải vây cho Trần Niệm.
Trần Niệm cứ rằng ngôivi_pham_ban_quyen nhà này, nhất vẫn còn một người trai chàovi_pham_ban_quyen đón mình.
Nhưng này cô mới biết, Kỷ Lãng làm vậy là để mê muội cô.
Trần Niệm ghi nhớ ânleech_txt_ngu tình đó nên xử với Kỷ Lãng tốt nhất.
Vậy Kỷ Lãng lại cậy quan hệ nàyleech_txt_ngu, sỉ nhục đủ kiểu, còn cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phải nhúnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhường Kỷ Vân từng một.
“Trước không chấp với cậubot_an_cap là do đầu óc tôi bị vào , ngỡ cậu là một người anh tốt. Bây nước trong đầu tôi đã đổ sạch rồi, cậu dám đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trước tôi quát tháo ra oaivi_pham_ban_quyen, tôi không bảobot_an_cap đảm là sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ra tay đâu.”
Trần Niệm nói năng không chút nể nang.
Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sự khôngvi_pham_ban_quyen hề hù dọanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Kỷ Lãng.
Nhưng Kỷ Lãng tin không?
Người hôm quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online còn tha thiếtvi_pham_ban_quyen ôm hộp cơm ngồi xe hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tiếng đồng hồ chạy đến trường đưa cơm cho cậu ta, hôm nay đã lật mặt nói muốn ra tay?
Kỷ Lãngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khoanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tay trước ngực, nghe thấy lời này của Trần Niệm thì trực tiếp cười lạnh, khinh bỉ : “ Niệm, cho mặt mũi mà không biết điều à? chị hại Kỷ Vân bị gãynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online xương tôi còn chưa kịp tính với chị, giờ chị ganvi_pham_ban_quyen lớn rồi nhỉ, còn dám đối đầu với mẹ?”
Kỷ Lãng đã nói về chuyện Trần muốn đoạn tuyệt với nhà họ Kỷ.
Cậu ta như Kỷ Lan, toàn khôngbot_an_cap tin.
Kỷ cân nhắc từ lợi ích tế, Kỷ Lãng thuần túy cảm thấy Trần Niệm luôn bám lấy nhà họ Kỷ, tận trong xương tủy đã hạng tiện hèn, sao có thể đoạn ?
Làm vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chẳng qua là muốnleech_txt_ngu dựa vào quan hệ huyết thống để khiến người Kỷ khó chịu, muốn so bì với mà thôi.
“Xúy!” Trần Niệm này của Kỷ Lãng là biết trong đầu cậu ta đang nghĩ gì.
Đôi khi, Niệm cảm người nhà Kỷ đúng là “nồi nào úp vung ”.
Bọn họ đều là con bé hoang dã tìm về từbot_an_cap trong núi, chẳng ai coi trọng .
Vì vậy khi Trần Niệm đề rời đi, bọn họ lại đềuleech_txt_ngu cảm thấy nhà họ Kỷ là một mồi thơm, những lời muốn của cô chỉ là cái cớ.
Kỷ Lãng chauvi_pham_ban_quyen mày: “Chị có ý gì?”
“Chẳng có ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gì . Kỷ Lãng, nể tình chúng ta có quan hệ huyết thống, tôivi_pham_ban_quyen vẫn chưa muốn làm mọi chuyện quá căng thẳng. Cậu rời đi ngay bây giờ, tôi coi như cậu chưa đến đây.” Ánhvi_pham_ban_quyen mắt Niệmvi_pham_ban_quyen dừng lại trên thanh xà đơn bên cạnh, chỉ muốnbot_an_cap Lãng mau biếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , đừng quấy rầy cô tập luyện.
Cô chỉ có nửa tháng, lại còn phải trừ thời gian đi làm bình thườngbot_an_cap, muốn vị trí dẫn đầu trong tuyển chọn sắp tới, Trần Niệm thực sự không nhiều thời gian, lòng cảm thấy vô cùng cấp bách.
Kỷ Lãng cứ như não có đề, nghe không hiểu lời cô nói.
Cậu ta hếch cằm, đắc ý chắn trước mặt Trần Niệm.
Trần Niệm tức đến bật cười.
Cô không nói một lời , tiến lên nửa bước, haileech_txt_ngu khống chế vai và eo của Kỷ , sau đó hơi cúi người, vai tì vào ngực phương, phát , liền đem Kỷ Lãng vốn cao hơn mình một cái đầu bổngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online qua vai rầm đất.
Trần Niệm vỗ , cả người nhõm, thẳng đến bên cạnh đơn, người nhẹ một , bám lấy thanh xà và bắt đầu thực hiện bài tập hít xà.
Màn thao tác này không chỉ làm Kỷ Lãng người trong cuộcleech_txt_ngu kinh hãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, mà ngay cả những ngườivi_pham_ban_quyen đứng xem náo nhiệt quanh cũng đờ người sốc.
Động tác tay của Trần Niệm rất nhanh, những người khác còn chưavi_pham_ban_quyen kịp phản ứng gì Kỷ Lãng đã nằm bẹp dưới đất oai oái.
So với Lan Minh, tố chất thân thể của Kỷ Lãng kém hơn nhiều, trường cậu theo học tại cũng là nhờbot_an_cap nhà họ Kỷ tìm quan hệ đềvi_pham_ban_quyen cử vào, đợi đến khi tốt nghiệp, xác suất lớn là sẽ được về các quan nhà làm việc.
Kém nhất thì sẽ vào nhà máy quốc doanh lớn ở kinh thành làm lãnh đạo nhỏ.
Kỷ Lãng ôm lấy bả vai, đau mức mắt lại.
Cậu ta thựcbot_an_cap sự không Trần Niệm lại ra !
trước mặt bao nhiêu ném cậu ta xuống đấtvi_pham_ban_quyen.
Điều đáng hận nhất làleech_txt_ngu , kẻ vừa ra tay, lúc này lại đang thản nhiên hít xà đơn với vẻ mặt nhẹ nhõm.
Còn cậu ta, đàn bị ném ngã lại nằm bò dưới đất không dậy nổi.
Kỷ Lãng cóvi_pham_ban_quyen thể cảm được nhữngbot_an_cap ánh khinh miệt truyền đến từ xung quanh.
phút này, cậu ta hận khôngbot_an_cap thể tìm cái nào để chui .
“Trần Niệm, cô điên sao!” Kỷ Lãng đau đến mức đầu óc có chút choáng váng.
Đến tận lúc này hắn vẫn không thể tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online . Trần Niệmbot_an_cap thế mà thật sự dám ra tay với !
Trần Niệm vẫn đang xoaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trên xà đơn, tốc độ nhanh đến mức như một cái chong chóng lớn. Hành động này cũng thu sựbot_an_cap chú ý của người đang tập luyện xung quanh.
Trong đó, anh lính với cơ bắp cuồn cuộn thấy vậy liền chạy đến dưới thanh xà đơn bên cạnh Trần Niệm, nhẹ nhàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhảy lên rồi cũng bắt đầu xoay vòng, ra dáng như muốn thi đấu với cô.
Kỷ Lãng thấy cảnh này thì tức đến mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, từ dưới đất đứng dậy định lao tới lôi Trần Niệm xuốngbot_an_cap.
Văn tiến ngăn trước mặt Kỷ Lãng, lạnh lùng nói: “Anh là người củaleech_txt_ngu bộ đội àvi_pham_ban_quyen? Nếu không phải thìbot_an_cap mau rời đivi_pham_ban_quyen, đừng có làm ở đây.”
Là em nhà họ Kỷ, Kỷ Lãng muốn vào đây không khóvi_pham_ban_quyen. Dù sao trước kia hắn cũng chẳng ít theo Kỷ Dũng vào đơn vị. Nếu không phải vì sức khỏe quá kém, Kỷ Lãng vốn cũng ngũ.
“Các anh không thấy là ta ra tay đánh tôi sao?” Kỷ Lãng bị lại, mức gân xanh nổi đầy cổ, chỉ tay phía Niệm vẫn xoay trên xà mà nói.
Văn Địch chẳng buồn buồn để tâm đến hắn.
Một anh lính tóc đầu đinh nãy giờ vẫn xem nhiệt tiến lên, vỗ vai Kỷ Lãng, điệu mang theoleech_txt_ngu vàileech_txt_ngu phần ngông nghênh nói: “Đúng là ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ra trước, nhưng chẳng phải do anh kiếm trước saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online? Cái thái độ đó của anh, tôi nhìn cònbot_an_cap muốn đấm cho một nữa làleech_txt_ngu.”
“Các anh quân nhân đấy.”
“Cho bọn đứng bên cạnh xem giận đây. May mà đồng chí nữ này bản lĩnh, ngờ anh lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online yếu đuối nhưleech_txt_ngu thế!” Anh chàng đầu đinh nói chuyện vô cùng chọc ngoáy, ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhìn Kỷ Lãng càng lộ vẻ khinh thường.
này chẳng khác nào trúng tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online của Kỷ Lãng. Trong ba anh em họ Kỷ, là người thể chất . Giờ lại bị anh lính đầu đinh mỉa mai như vậybot_an_cap, Kỷ Lãng đến mức muốn nổ tungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
“ đúng.” Anh chàngleech_txt_ngu đầuvi_pham_ban_quyen ra vẻ nghiêmleech_txt_ngu chỉnh lắc đầu: “Không anh quá yếu, mà là đồng chí nữvi_pham_ban_quyen kiabot_an_cap quá . Cứ nhìn tốc độ đó đi, tôi mà lên thế kia là chắc chắnleech_txt_ngu chóng mặtbot_an_cap rồi. Thấy không, cái anh chàng to xác bênleech_txt_ngu cạnh kia kìa, đó là người nổi tiếng thể tốt nhất trung đoàn đấy, thành tích huấn luyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online toàn đứng nhất thôi. Thế mà lúc sắp địch đồng chí nữ kia rồi.”
giọng nói củabot_an_cap anh lính đinh tràn đầy sự khâm dànhbot_an_cap cho Trần Niệm.
Đây không phải diễn kịch. Đám lính trong quân đội phần lớn gian đều không có quá tâm , chỉleech_txt_ngu cần ai có năng lực mạnh hơn, họ đều nể phục. Lúc này Trần Niệm là như vậy.
Kỷ Lãng nhìn quanh thấy mọi người đều tỏ đồng tình thì hoàn toànleech_txt_ngu cứng họng. Không vì giận, mà là không dám. bao nhiêu người vây quanh này, rõ ràng họ đều đứng về phía Trần Niệm. Hắn làm dám xấu cô ở đây nữa?
Hắn quay đầu nhìn Niệm còn trên xànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đơn, trong không ngừng nguyềnbot_an_cap rủa, cảm vai lại càngbot_an_cap đau dữvi_pham_ban_quyen dội .
“Hay lắm!”
“Đỉnh !”
“Cô em này cừ thật đấy! Thuộc liên nàovi_pham_ban_quyen vậy? Trước đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chưa từng bao giờ.”
đà anh chàng to xác cạnh chậm dần rồi cuối cùng chịu nổi phải nhảy khỏi xà đơn, Trần Niệm vẫn xoay thêm khoảng ba giây nữa dừng .
gò má vì vận động và tròn trong thời gian dài mà lên, nhưng càng tôn lên đôi to trònvi_pham_ban_quyen tràn đầy tinh thần, ngời động lòng người.
Đám binh lính xem náo nhiệt xung quanh đồng loạt vỗ , ngớt ngợi Trần Niệmvi_pham_ban_quyen.
thấy nhiều tiếng vỗ tay và lời khen như vậy, Trần Niệm có chútvi_pham_ban_quyen ngạivi_pham_ban_quyen ngùng. Nhưng niềm sướng trong đáy mắt lại càng cô trông chân thật hơn, khiến những người quanh cũng không được mà bật cười.
Tất nhiên, cũng có người sán lại gần anh to xác để trêu chọc.
“Lưu Kỳ, quá nhé! Đến cả đồng chí còn mạnh hơn anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online!”
“Chứ còn gì ! Người ta còn xà trước anh, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phục phục rồi nhé.”
Kỳ trông tướng tá hung hãn nhưng nội lại rất thậtvi_pham_ban_quyen thà. Anh gãi gãi cái gáy đẫm mồ hôi, cười hì nóibot_an_cap: “Người ta quả thực lợi hại, đúng là so không nổi.”
Kỷ Lãng dần dần đám đông vây quanh đẩy rìa, hắn ôm lấyleech_txt_ngu cánh tay vẫn còn đau buốt, đứng một bên lầm bầm chửi rủa: “ hiệnleech_txt_ngu à? Thể hiện đã sao? Bây giờ lính nữ không làm ở đội văn thì cũng chỉ văn thư. Có lộn giỏi đến mấy thìleech_txt_ngu tương lai cũng đến thế mà .”
Thực tế thời kỳ lập quốc có nhiều nữ tướng quân. Chỉ là vì sự phát triển của đất nước, những nữ ấy đã cởi bỏ quân , dấn thân ngành nghề khác nhau để cống hiến. Thêm vào đó, điều kiện quân đội lúc bấy giờ chưa được tốt như đời sau, việc quản lýleech_txt_ngu tập trung binh thuận tiện hơn. Vì vậy, lính nữ được tuyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vào đúng là lớn đều làmvi_pham_ban_quyen văn nghệvi_pham_ban_quyen hoặc văn phòng.
Kỷ Lãng hừ một tiếng, hắn sắp nghiệp rồi. cần tốt nghiệp, thấp nhấtleech_txt_ngu cũng là ở một nhà máy quốc doanh. Với gia thế như hắn, thăng tiến là chuyệnleech_txt_ngu vô cùng dễ dàng. Lúc này Kỷ Lãng có thể lấy những chuyện đó ra để tự an mình.
Nhưng sự ủi nội tâm của không kéo dài được bao lâu.
Giữa đám đông, Niệm lịch sự nói với Lưu Kỳ: “Không phải so sánh như vậy đâuleech_txt_ngu. thắng ở sự linh hoạt, bạn nàyvi_pham_ban_quyen nhìn qua làbot_an_cap biết sức hề kém, chúng ta mỗi người một sở trường thôi.”
Lời này cô vừa làm dịu bầu , không muốn Lưu Kỳ quá khó xử, vừa lời nói lòng.
Trần Niệm rất hiểu rõ ưu củabot_an_cap bản thân. Từ nhỏ theo Sói lớn rừng sâu, cô không chỉ học được bản lĩnh từ vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ông già, mà ngay cả tư thế của khỉ, hươu hoang, thậm chí là cú của thỏ cô đều từng học qua.
Lối di chuyển cách dùng lực khác hẳn loài dã thú, lại thêm những chế bẩm sinh về chất Trần có thểleech_txt_ngu rèn luyện sự linh hoạt, khéoleech_txt_ngu léo thay vì chấp theo đuổi mạnh cơ bắp. Nếu , cô sẽ rơi vào cảnh lợi cập hại, khiến mọi nỗ lực của trở nên phản tác dụng.
Thực tế đãbot_an_cap chứng minh suy nghĩ này của Trần là đúng. Khi còn ở núi Bách Phong, cô đã dựa vào sự nhạy bén và tốc độ để dẫn đàn sói một cuộc đời tự do tựbot_an_cap tại. Thậm chí cô còn đuổi được cả một con gấu đen và hổ dữ chỗ khác. Giữaleech_txt_ngu các loàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vật luôn có hành vi phân chia địa bàn. Ít nhất khi Trần Niệmbot_an_cap còn ở đó, xung quanh núi Phong đều là bàn đàn sói nhàbot_an_cap .
Niệm thầm , không biết lúc nào mới có thể quay lại núi Bách Phong một chuyến. Chẳng biết giờ rabot_an_cap sao rồi.
Kiếp trước khi trởvi_pham_ban_quyen về nhà họ Kỷ, Trần Niệm nhạy cảm nhận ra người nhà họ Kỷ không thích quá khứ từng lớn lên rừngbot_an_cap của cô. Để lấy lòng , Trần Niệm không bao giờ quay lại núi Bách Phong nữa. về mẹvi_pham_ban_quyen Sói và ông già cũng chưa từng kểbot_an_cap với ai.
Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Niệm khẽ dài, lòng hối hận thôi. không nên thứ gọi là tình thân kia mà vứt bỏ đi những người thân thực sự của mình.
Ngay khi Niệm vừa dứt lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, đám đột nhiên vang lên một tiếng tán thưởng: “Nói !”
Một ngườibot_an_cap ông trung niên mặc quân phục bước tới, đi cùng ông còn có vài người trẻ . Những người này nhìn thấy Niệmleech_txt_ngu trước, sauleech_txt_ngu đó chú ý đến Văn Địch cũng đang đứng trong đám đông.
Địch thầm đầu, như đã bày thái độvi_pham_ban_quyen của .
Người đàn ôngvi_pham_ban_quyen trung niên nháy , không tiến chào hỏi cười híp hỏi Trần Niệm: “Đồng chí nhỏ nàyleech_txt_ngu tố chất thân mạnh , cháu thuộc đội nào?”
Trần Niệm không nhận ra người trước là ai. Thời điểm này quân phục đã sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đổi, từ trang phục thường ngày khó đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhận ra quân hàm và chức vụ của đối phương. Đặc biệt là người trước mắt này còn quân phục mà chỉ bộ đồ thường.
Trần Niệm không hề ngốc.
Chỉbot_an_cap nhìn dáng vẻ người đàn trung niên bước tới, cô đã biết chắc chắn ta là có tiếng nói trong quân đội.
Khi Trần Niệm nhìn sang, ánh mắt lướtbot_an_cap bên cạnh Địch.
Chỉ thấy Văn Địch gật đầu một cáileech_txt_ngu không dễ nhận ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, ánh mắt ra cho Trần Niệm nắmbot_an_cap bắt cơ hội.
Tim Trần Niệm đập thình thịch, sao cô cảm thấy Văn Địch đã được mục đích của mình?
Nhưng chuyện này cô mới chỉ nói với Xuân Di, hơn nữa cũng chỉ nói mình muốn trở một quân thực thụ, chứ hề nhắc đến cuộc thi tuyển chọn.
sao cuộc thi tuyển chọn vẫn đang trong quá trình lập kế hoạch nội bộ, chưa được công bố.
Đến cả Xuân Dinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không biết, làm sao nhân quản lý hồ sơ bé như Niệm có thể nghe thanh ?
Trần Niệmleech_txt_ngu nén lại sự nghi lòng, bước lên phía trước thực hiện một cái chào điềuvi_pham_ban_quyen lệnh dứt khoát, tư thế không thua những binh sĩ huấn luyện lâu nămvi_pham_ban_quyen: “Báo cáo thủ trưởng, là viên quản lý kho lưu trữ của phòng văn thư.”
Câu nói vừa ra, cả trường bắn lên kinh .
Đặc biệt là Lưu Kỳ, người vừa bị Trần Niệm đánh bạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lúc nãy.
“Quản lý hồ ?” Vương Dược Quân trợn to mắt, quan sátvi_pham_ban_quyen Trần Niệm, không thể tin vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tai mình.
Một nhân viên quản lýbot_an_cap hồ sơ nhỏ bé mà thắng Kỳ?
Chuyện truyền ngoài ai mà tin nổi?
Vương Dược Quân vốn đã nghe danh Lưu Kỳ.
Tuy đợt lần này vẫn chưa được thông báo chính thức, thực tế mọi người đều có những dự đoán sơ bộ về ứng cử viên.
Lưu Kỳleech_txt_ngu chính là một trong số đó.
hìnhbot_an_cap to lớn, sức lực không nhỏ.
Quanvi_pham_ban_quyen trọng là tố tổng hợpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rất tốt.
Dược nhìn chằm Trần Niệm, trong đầu lóe lên nghĩ.
Chỉ là này ông cũng không chắc quyết định nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vậy đúng hay , bèn nói: “Cô còn có thểbot_an_cap thi môn gì nữa? chọn lấy một , để xem viên quản lý hồ của còn bao nhiêu bản lĩnh!”
Sợ những người quanh có , Vương Quân còn cười hả bồi thêm: “Đây gọi là gì nhỉ? Chính là cao thủ tại gian! Là nữ thua kém đấng mày râu! Tố chất tổng hợp của chúng ta cao mà, các cậu xem, ngay cả một nữ chiến sĩ quản cũng có hiện xuất sắc như này.”
Để dọn đường cho cô, Dược Quân còn đặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online biệt nhấn mạnh phận hiện tại của Trần Niệm thực chất cũng làvi_pham_ban_quyen nữ quân nhân.
Chẳng qua là nhân làm công tác văn phòng mà thôi.
Trần Niệm nhìn về phía bãi .
bộ, xà đơn thì không cần thi nữa rồi.
Giữa bãi tập còn có huấn luyện bòbot_an_cap trường và các loại chướng ngại vật.
Niệm suy nghĩ một lát rồi hỏi Lưu Kỳ bên : “Thành chạy vượt chướng ngại vậtbot_an_cap của anh thế nào?”
Cặp mắt của Lưu Kỳ ngược .
Cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gì?
Thắng được mình môn xà đơnbot_an_cap, có thể thắng tiếp ở vượt ngại vật sao?
Lưu Kỳ gằn giọng hừ một tiếng, nói: “Thành nhất của hạng .”
Dĩ nhiên, hạng này là tính trong đoàn của Lưu Kỳ.
Nhưngleech_txt_ngu thế cũng không hề tệ.
Xếp hạng trong toàn quân, Kỳ kiểu gì cũng lọt vào top mười.
Thành tích này, chưa nói là vượt xa tất cả mọileech_txt_ngu người, trong quân đội vẫn cùng nổileech_txt_ngu .
“Vậy thì thi môn này.” Trần Niệm lập tức đưa ra quyết định.
Cô đã lâuleech_txt_ngu chạm vào súng, bắn súng, côleech_txt_ngu cũng không tự tin.
Nhưng nếu chỉ những thi thể lực như vượt chướng ngại vật, Trần Niệm thực sự không chút nào.
Chẳng qua là một hồi huấn luyện vừa rồi, cô đã có cái nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đại khái về tố chất cơ thể hiện tại của mình.
Dù không bằng thời còn ở núi Bách Phong, nhưngbot_an_cap trí nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cơ bắp vẫn cònleech_txt_ngu đó.
thể khẳng địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chắc chắn sẽ thắng được Lưu Kỳ.
Nhưng Niệm nghĩ dù mình có thua, cũng không thảm hại.
Vương Dược Quân nghe xong cũng đầy vẻ kinh ngạc.
Ông chỉ muốn xemvi_pham_ban_quyen Trần Niệm thực sự có phần bản lĩnh, không ngờ cô lại chọn ngay Lưu đấu chướng ngại ?
“ rồi, vậy hai người làm một trận giao hữu. Tiện thể đám thanh niên cao to ở mở mang tầm mắt, xem bảo phụ nữ không bằngvi_pham_ban_quyen đàn ông! Lãnh đạo cấp cao đã nói rồi, phụ nữ gánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vác nửa bầu trời! Cứ để bọn họ ngày thường cứ cho mình là giỏi, phải để các nữ binh dập tắtbot_an_cap khí đó đi mới đượcleech_txt_ngu!”
Niệm nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ra Vương Dược Quân đang vây cho .
Nói nhiều vậy chỉ là để chuyển quyền chủ động cuộc từ Trần Niệm sang ôngleech_txt_ngu.
Như , nếu Trần Niệm thắng, sẽ không gây ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bất mãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cho người khác.
Có bất mãnvi_pham_ban_quyen gì cứ nhắm Vương Dược Quân.
Còn nếu Trần Niệm thua, cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cóleech_txt_ngu gì to tátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Dù sao mắtleech_txt_ngu hầu hết người, phụ nữ về mặt thể vốn không bằng đàn ông.
Trần Niệm gửi một ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mắt cảm về phía Dược Quân.
“Văn Địch, cậu tới ! Cậu chịu trách nhiệm làm tài.” Dược Quân không chỉ tự mình ra, còn gọi cả Văn Địch bên .
thân phận Văn Địch, công bằng của trận đấu này sẽ không cần phải bàn cãi.
Cuộc thi được định chỉ trong vài câu nói, Trần Niệm và Lưu Kỳ đứng vào trí xuất , cả hai đều tạo tư thế sẵn sàng đi bất cứ lúc .
Đứng ngoàibot_an_cap đám đông, Kỷ Lãng nhìn Trần Niệm đang tỏa sáng rực rỡ bên trong, ngọn lửa đố kỵ trong mắt bốc lên ngùn ngụt.
Bình thường ởleech_txt_ngu nhà ta không bằng anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cả và hai đã đànhleech_txt_ngu.
giờ xem ra, ngay cả thể lực cậu ta cũng không bằng Trần Niệm.
Thực tếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phũ phàng này bày ra trước mắt, làm saovi_pham_ban_quyen Kỷ có thể chấp nhận?
con nhóc hoang dã đến trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online núi, một đứaleech_txt_ngu con gái do sói nuôi lớn, màvi_pham_ban_quyen lại có khả năng leo lên đầu cậu ta sao?
Ánh mắt Lãng vẻ u ám.
Không được, ta nhanh chóng chuyện này với gia đình, tuyệt đối không Trần Niệm có cơ hội ngóc đầu lênleech_txt_ngu!
Người khác thì cậu không rõ, nhưng chắcvi_pham_ban_quyen mẹ sẽ không cho Trần Niệm cơ hội như vậy.
Với tư cách là mẹ ruột của Trần Niệm, Hà Tuệ có thể can thiệp được rất chuyện.
“Hừ! Mày đừng hòng baynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khỏi Kỷ gia!” Nó nênbot_an_cap làm hòn đá kê chân Tiểu mà thôi!
Kỷ Lãng nhìn Trần trong đám đông nụ cườibot_an_cap lạnh , đáy mắtvi_pham_ban_quyen đầy ác ý.
Mọi người không biết rằng, ngay từ đầu Kỷ Lãng đã không đứa em gái này.
Khi Trần đi lạc, Kỷ Lãng thậm chí cảm thấy vui mừng.
Cứ gialeech_txt_ngu đình họ sẽ như thế, ai ngờ mấy năm sau Trần Niệm lại được tìm thấy!
Không chỉ vậy, đi cùng với sự trở của Trần là những đồn thổi là con gái của cũng truyền vàoleech_txt_ngu khu tập thể.
Trong khi Trần bị nhiều đứa trẻ trong thể khinh và chế giễu vì , Lãng người có tác không chênh lệch mấy cô cũng chịu ảnh hưởng nặng nề.
Nhưng Kỷ Lãngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không hề trách cứ những trẻ bắt nạt mình, ngược lại hết mọi lỗi lầm lên đầu Niệm.
Cậu ta cho rằng nếu không có Trần Niệm, những chuyện này sẽleech_txt_ngu không bao giờ xảy ra.
Kỷ Lãng lùi lại phía , ánh mắt kiên định.
Cậu ta tuyệt đối, tuyệt sẽ không để Trần có lấy một tia hy vọng được .
Trần đứng giữa đám đông hoàn không biết mình đã bị Kỷ Lãng nhắm vào.
Mắt nhìn về phía trước, cơ bắp trên người lúc này như đang reo hò.
là chuyện chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online từng xảy ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ở trước. Cô mà có ngày được đường đường thi đấu trước bao nhiêu người thế này.
Dù lúc này Trần Niệm chưa biết vai trò của Vương Dược trong tuyển lần này, cô vẫn thấy vô cùngleech_txt_ngu khích trước cơ hội này.
Ít nhất, cô có thể thức một cách trực quan vềbot_an_cap cách giữa mình và những nam binh kia.
“Chuẩn bị!” Văn Địch được gọi tênbot_an_cap, tự nhiên sẽ không từ chối.
lên, một khẩubot_an_cap súng từ ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lính đầu đinh bên .
Họng súng chỉ thẳng lên , ngay khoảnh Địch hô lênvi_pham_ban_quyen tiếng “ đầu”, tiếng súngbot_an_cap cũng đồng thời vang lên.
Trong mắt mọi người chỉ thấy hai bóng ngườivi_pham_ban_quyen laonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vụt đi trong nháy mắt, thậm chí họ còn không phân biệt nổi đâu là Niệm, là .
Hai người giống hai tia , loáng cái đã đi.
Đầu tiên là qua chướng ngại vật bao , đó là leoleech_txt_ngu trèo. Động tác của hai người gần như giữ cùng một tần suất.
Vương Dược Quân nhìn mà không tặc cảm thán: “Nữleech_txt_ngu thực sự lợi hại! Cô ấy cư bị Kỳ bỏ xa.”
Mọi người đều không rõ bản củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Trần Niệm, nhưng chẳng lẽ họ lại khôngbot_an_cap rõ bản lĩnh của Kỳ ?
Rất nhanh, cả hai đã cầu thăng bằng.
Lưu Kỳ vì có thể hình to lớn khả năng giữ thăng bằng của anh tế chút yếu hơn so với những người có thành tích ngang ngửa.
Trần Niệm thì lại khác.
Lúc còn ở trong núi, vách đá dựng đứng nào mà cô đi qua? Thậm chí cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online từng theo đưa trên cây.
Trước khi gặp ông lão , Trần Niệm chưa biết nóivi_pham_ban_quyen, chẳng khác gì mộtvi_pham_ban_quyen con thú nhỏ trong rừng sâu. Nếu không nhờ mẹ sói bảo vệ, Trần Niệm khi có thể đã trở bữa ăn cho kẻ khác bất cứ lúcvi_pham_ban_quyen nào.
Khoảng cách giữabot_an_cap hai ngườileech_txt_ngu bắt đầu giãn rabot_an_cap từ hạng mục cầu thăng bằng này. Càng về sau, Niệm càng tìm thấy cảm giác. Khi qua hố cát, Niệm thậm chí có ảo giác mình đã trở lại Bách Sơn.
Đôi cô nhìn thẳng về phía trước, càng lúc càng sáng rựcleech_txt_ngu. Kiếp này, dường như cô sự có thểbot_an_cap bù đắp lại những tiếc nuối.
Ở bên cạnh, Lưu Kỳ bị lại phíabot_an_cap saubot_an_cap nhìn thấy cảnh này mà người.
Cái quái gì thế này?
Vượtbot_an_cap xà không thắng nổi Trần Niệmbot_an_cap thì cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thể nói là do bản thân thiếu linh hoạt. Điểm này Kỳ rất tự hiểu . Nhưng giờ đến cả vượt chướng ngại màvi_pham_ban_quyen cũng không thắng nổi cô ? này anh còn mặt mũi nào ở trongvi_pham_ban_quyen đội nữabot_an_cap?
Lưu nghiến chặt răng, dám xem thường Trần Niệm thêm một chút nàoleech_txt_ngu nữa, dốc hết lực để vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cuộc thi lần này.
“!” Vương Dượcvi_pham_ban_quyen Quân đứng bênvi_pham_ban_quyen cạnh nhìn với mắt sáng rực.
Ông không ngờ Trần lại có vậy.
“ đồng chí này tên gì ấy nhỉ? Trần ? là lợi hại, gái nhà mà giỏi thế ? Nếu không phải được bồi dưỡng từ nhỏ làm sao tố chất tốt như vậy?”
Vương Quân kinh ngạc không thôi. là gái nhà ai đó trong ngànhvi_pham_ban_quyen, không nào ông lại không biết.
Văn Địch đứng bênbot_an_cap cạnh Vương Dược Quân, trong lòng bỗng nảy sinh một nỗi tự hào khó tả. Anh nhắc nhở Vương Dược Quânbot_an_cap: “Vài năm trước đi thực hiện nhiệm vụ ở Bách Phùng Sơn, có mang về cô con gái út thất lạc mười mấy năm của họ Kỷ.”
Vương Dược Quân đột quay đầu, mắt tròn xoe kinh ngạc.
“Chính là cô bé đó sao?”
Vương Quân cũng có nghe nói về chuyện này. là lúc ấy đa số mọi đều chú ý vào con gái út họleech_txt_ngu Kỷ cư nhiên có sống sót mười mấy năm trong rừngleech_txt_ngu sâu. Còn đồn thổi rằng cô bé này được sói nuôi lớn, biết hú như sói, đi lại bằng cả tứ chi.
Vương Dược Quân có mối quan hệ bình thường nhà họ Kỷ, với Kỷ Quân cũng dừng lại ở mức xã giao gật đầu chàoleech_txt_ngu . Thế đối với Niệmleech_txt_ngu, ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vẫn nghe danh chứ chưa bao giờ gặp mặtleech_txt_ngu.
“Bản lĩnh đó của cô ấy học được ở trong núi sao? Hay là nhà họ Kỷ đã bỏ ra tâm huyết để huấn luyện?” Vương Dược Quân nhiên có thể nhìn , nhiều chỗvi_pham_ban_quyen tư thế của Trần Niệmleech_txt_ngu thực không đúng quy chuẩn.
Nói cách khác chính là xuất thân từ “đường lối dã ngoại”. tư thế đó nếu thực hiện lâu dài sẽ gây tổn thương khớp xươngbot_an_cap. Nhưng không thể phủ nhận , cách phát lực ở nhiều chỗ của Trần Niệm toàn khácvi_pham_ban_quyen với đa số mọi người.
Văn Địch chắp hai tay saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lưng, nhìn Trần đang ngày càng tăng tốc, lắc đầu nói: “Nhà Kỷ? Xác suất lớn là không thể nào. Thực ra tốc hiện tại của ấy vẫn còn hơi chậm. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy ở Bách Phùng Sơn, tôi còn không đuổi kịp cô ấy.”
“Ngay cả cậu không bằng?” Vương Dược Quân lần này càng kinh ngạcvi_pham_ban_quyen.
Địch là aibot_an_cap? Là Binh ! dù danh hiệu này là mọi người gọi thầm nhau, nhưng điều đó cũng chứng minh tố tổng hợp củabot_an_cap Văn Địch khiến người ta nể phục đến mức nào. Văn Địch không chỉ làvi_pham_ban_quyen vương riêng khu thủ đô, trong cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cuộc diễn tậpleech_txt_ngu toàn quân, hắn từng trựcbot_an_cap tiếp đánh cho các quân khu không còn giáp.
“ tùy là sobot_an_cap về cái gì.” Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cũng không tâng Trần Niệm mức, giải thích: “Ở Bách Phùng Sơn chắc là cô ấy cũng được huấn luyện qua, là Trần không người đó ai. Tôi đã hỏi lần, dò xét đủ kiểu cũng không được. biết đối phương là một , nhìn chiêu thức chắc là người võ, hơn nữa còn từngleech_txt_ngu rabot_an_cap chiến trường. Ông ấy đã dạy Trần Niệm biết nói và cách đi đứng thẳng người.”
Vương Dược Quân càng nghe càng thấy ly kỳ. Hóa ra lúc nhỏ Trần Niệm thật sự đi bằng bốn chân sao?
Văn Địch nói nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online điều này không phảibot_an_cap để bán thảm cho Trần . Mà lúc Lãng rời ban nãy, ánh mắt kia đã Vănbot_an_cap Địch chú ý tới. Mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Văn Địch chưa đi tìm hiểu mối quan hiện tại giữa Trần Niệm và nhà họ Kỷ, nhưng cũng có đoán ra đôi từ tháivi_pham_ban_quyen độ củavi_pham_ban_quyen Lãng.
Anh không chắc liệu Trần Niệm có ý định thay đổi hướng phát triển hay không. Nhưng nếu nhà sự đối không tốt vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Trần Niệm, thì phải có người vào những thời điểm đặc biệt gợi nhớ sự hà khắc của họ, để từ chống lưng cho cô.
Vươngvi_pham_ban_quyen Dược tuy chỉ là trưởng, nhưng trong đội ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tiếng nói rất lớn. gì khác, tế chiến công của ông nhiều, hơn nữa gia thế cũng không tầm thường. đời cha chú đến anh của ông, quá nửa đã hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sinh tổ quốc, bản thân ông cũng từng qua chín chết một sống. Nếu không phải vì Vương Dược Quânbot_an_cap không quản nổi cái miệng và khí của mìnhbot_an_cap, thì cũng không mứcleech_txt_ngu đè cho tới tận bây vẫn là một sư trưởng.
“Nhà sao bồi dưỡng cho trẻ này?” Vương Dược đến việc Trần Niệmvi_pham_ban_quyen cư nhiên chỉ một nhân viên quản lýleech_txt_ngu kho lưu mà thấy bực bội trong lòng.
Một hạt giống tốt thế! Vậy mà lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bỏ mất mấy năm trời! Nghe ý củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Địch, Niệm lúc vừa từ Phùng Sơn xuống mới lúc mạnh nhất sao?
Văn Địch nhướng mày, không phủ nhận.
Ngay trong lúc hai người đang chuyện, cuộc đã kết thúc. Mặc Lưu đã hết sức để đuổi theo, nhưng càng có cảm giácvi_pham_ban_quyen là vô địch, tiếp bỏ xaleech_txt_ngu Kỳ tận hai thân người.
Không chỉ có vậy, Kỳ vì giữa chừng bị loạn nhịp khi kết thúc chỉ biết đứng một bên thở hển. So với anh ta, Trần Niệm là hơi thở gấp gáp một chút, trạng thái tốt hơn Lưu Kỳ rất .
Vương Dượcleech_txt_ngu lúc này cũng rảnh để nghĩ về chuyện của Trần Niệm với họ Kỷ, mà đi thẳng đến bên cạnh , kinh ngạc đánh giá cô.
Sau đó, ông giơ ngón taybot_an_cap cái lên: “Khábot_an_cap lắmleech_txt_ngu! Ai nói nữ nhi bằng nam nhi? Trần Niệm lợi hại!”
Tâm tư rục rịch của Vương Dược Quân này thực không thể nénbot_an_cap đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nữabot_an_cap. Trần Niệm ngay cả Lưu Kỳ còn đánh bại . Nếu tháng tìm người sắp xếp huấn luyện chuyên biệt, vậy thì chẳng phải sẽ còn lợi hạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hơn sao?
Vương Dược Quân từng ra chiến trường, trong số đồngbot_an_cap đội cũ của ông không thiếu những nữ binh ưu tú. Chỉ là hiện nay để phát , rất nhiều binh đã cởi phục, mặc bộ đồ lao động. Dược Quân vốn tưởngvi_pham_ban_quyen rằng muốn nhìn thấy “hồng hoa trong quân” lần thì còn phải đợi thêm nhiều năm. ngờ, Trầnbot_an_cap cư xuất thế như vậy, còn dùng tư thế áp đảo xông ra.
“Trần Niệmbot_an_cap, cô rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giỏi.” Dược Quân không ngớt khen ngợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, trầm ngâm lát rồi đột hỏi: “ chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cô một cơ hội, cô muốn tiếp tục làm nhânbot_an_cap lý kho lưu trữ, hay muốn trở một lính thực thụ?”
Trong nói chuyện, Vương Dược Quân còn rút từ thắt lưng dưới vạt áo ra một khẩu súng, nắm lấy tay Trần Niệm, vỗ mạnh vào lòng bàn cô.
“Cái này, cho cô đến bãi tập bắn huấn luyện hai .” Vương Dược Quân không trực tiếp tặng súng của mìnhbot_an_cap cho Trần Niệm.
Dù thời đại này việc quản lý súng đạnleech_txt_ngu chưa quá ngặt, Trần Niệm trên danh nghĩa cũng là binh, nhưng về bản chất vẫn có sự khác biệt. Nếu giữa chừng xảy ra sự cốleech_txt_ngu gì, Vương Dược Quân sẽ phải gánh trách . nữabot_an_cap, ông không cho rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Trần Niệm cần ông phải tặng súng. kỹ thuật bắn súng của Trần Niệm tệ, với biểu hiện ngày hôm nay của , biết đâu trong kỳ tuyển chọn sắp tới, cô thể khiến tất cả người phảivi_pham_ban_quyen kinh ngạc sững sờ.
Trần Niệm này cho ngẩn người. Cô cầm khẩu súng nặng trịchvi_pham_ban_quyen, cảm nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cái lạnh lẽo trên đó, đờ đẫn nhìn Vương Quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Dược Quânvi_pham_ban_quyen cười , nói với Trần Niệm: “ thi đấu một trận, dùleech_txt_ngu sao cũng phải có chút thưởng. Yên tâm, mấy ngày này đều cho phép cô đến tập bắn, dùng định mức của !”
Đạn dược hiện nay vẫn chưa đến mức có thể cho người tùy ý sử . Với những nhập ngũ thuộc đơn vị chiến đấu Trần Niệm, trong giai đoạn huấn luyện ban đầu, ngoài việc để họ tìm hiểu kỷ luật quânvi_pham_ban_quyen đội, việcbot_an_cap tập bắn có tổ chức. Nhưng mỗi chỉ duy nhất một viên đạn. Bất kể trúng hay không, bắn xong là thôi. thư, văn nghệ hay lính quân y trong bệnh viện quân khu như nhau cả. còn cách nào khác, thời buổi này vật tư gì mà chẳng khan hiếmleech_txt_ngu?
Mấy nay Trần vẫn phiền não về súng. Sân tập này không cấm người của các vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không tác chiến đến. Trần Niệm tự mình luyện thì cứbot_an_cap đường hoàng mà tới. Nhưng tập bắn khác. không có giấy phép, cô bản không thể bước vào bắnleech_txt_ngu, chứ đừng đến việc được chạm vào súng để tập.
“ chí nhỏ, để ta vọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online !” Vương Dược Quân nói với ẩn ý khó .
Nếu lúc trước Niệm còn tưởng Vương Quân đột ngột đề nghị cô đấu với Lưu Kỳ chỉ hiếu kỳ, tại trong đầu cô lóe lênbot_an_cap ý nghĩ duy nhất. Đó chính là Vương Quân một trong những người có quyền lựa chọn, nói cách là người có quyền quyết định chọn sắp . Ông đang nhìn trúng mình để tham gia chọn sao?
Trái tim Trần lập tức thịch. Cô vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mới trọng sinh ngày hôm , quyết định này chỉ vừa mới ra hôm nay. Kết quả là chưa đến buổi , đừng nói là mươi tư giờ, ngay cả mười giờ cũng chưa tới, mà đã cóvi_pham_ban_quyen hội biếnbot_an_cap ước mơ thành hiện sao?
Trần chỉ thấy bước chân nhẹ bẫng, cảleech_txt_ngu người cứ như đang nằmvi_pham_ban_quyen mơ.
Vương Dược Quân không hề biết Niệm nghĩ nhiều như vậy, ông cũng là cao hứng mới ghé qua tập thử, nào ngờ lại gặp được bất ngờ ngoài ý muốn. Hiện giờ ông còn phải đi lo việc chóng khỏi sân tập. Tuy nhiên trước khi đi, Vương Dược Quân đã giao việc luyện bắn của Trần Niệm cho Vănbot_an_cap Địch. Nếu Trần Niệm chưa có khái niệm gì về , thì Văn Địch chính là tay súng thần lừng danh.
Địch một điểm tiếng hơn nữa, đó là anh khả đào tạo ra những tay súng thần . Vạn Nguyên chính là do một tay dỗ mà nên.
“Tỉnh lại đi!”
Một bàn tay quơ quơ trước mắt Trần Niệm. Khi Quân rời đileech_txt_ngu, người cũngvi_pham_ban_quyen đã tản ra. Nhưng tản ra cũng chỉ là tảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sang khu vực xung quanh để tiếp tục huấn luyện. Biểu của Trần Niệm thực sự đã kích đám . thường họ không so với chiến hữubot_an_cap, giờbot_an_cap xem ra một nữ binh văn thư nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Trần Niệm cũng không . Chuyện này mà truyền ra ngoài, người tavi_pham_ban_quyen không xét xem Trần Niệm lợi hại thế nàovi_pham_ban_quyen, mà chỉ nói đến cả phụbot_an_cap nữ cũng không thắng nổi. Thật quá thương lòng trọng!
Trần Niệm bị bàn tay mặt cho hồn, nhìn Địch đang đứng trướcleech_txt_ngu mặtleech_txt_ngu mình, biểu hiện vẫn còn chút ngẩn.
Địch nhìn Trần như vậy, không nhịn được mà nhếch , trong mắt phủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lên mộtvi_pham_ban_quyen lớp ý cười.
“Ngạc lắm saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online?” Văn chỉ vào khẩu súng trong tay Niệm, nói: “Chỉ làbot_an_cap tạm thời cho cô mượn mấy ngày , đừng kích động quá.”
“Mấy cũng là nằm trong tay tôi!” Trần Niệm nâng niu ôm khẩu súng bằng hai , vui sướng đến mức nhảy dựng .
Đã quá lâu rồi cô không được chạm vào súng. Ngày trước khi còn núi Bách , ra trong tay Trần Niệm có một khẩu . Đóleech_txt_ngu là do ông lão kia đưa cho cô, còn để lạivi_pham_ban_quyen không đạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Trần Niệm dùng rất tiết kiệm, lúc xuống núi Bách Phong thực ra còn một viên. Chỉ là người nửa bị quấn băng đã dẫn cô xuống đã lấy mất khẩu súng, ngay đạn cũng không để lạibot_an_cap cho cô.
Lúc đó Trần Niệm không mấyvi_pham_ban_quyen tâm. So súng và đạn, càng biết thân của như nào, họvi_pham_ban_quyen có chấp hay không. Bây nghĩ lại chuyện xưa, Trần Niệm chỉ thấy trong đầu mình vào không ít. Nếu không sao có thể mụ mị mức đó? Núi Bách Phong không tốt saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online? Hay là mẹ nuôi đối với cô không tốt? Có súng trong , ở núi Bách Phong cô chính là kẻ mạnh nhất. Kết quả lại chạy đến họ Kỷ, vì cái gọi là tình thân người đạp như thế!
Văn Địch không hề lo lắng về kỹvi_pham_ban_quyen súng của Trần Niệm. Ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online núi Bách Phong, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tận mắt chứng cô bắn bách phát bách trúng. Không chỉ , sau này Văn Địch có thể dạy Vạn Nguyên thành tay súng sầu cũng nhờ có sựvi_pham_ban_quyen chỉ điểm củabot_an_cap Trần Niệm. Chỉ là, cô này dường như không nhận ra chính là người năm đó bị băng gạc quấn kín nửa khuôn mặt.
Nghĩ đến , Văn Địch không nhịnleech_txt_ngu được liếc Vạn Nguyên cạnhbot_an_cap một cái. Vết thương lúcleech_txt_ngu đó của anh chỉ trông đáng sợ chứ sâu, lại kịp thời nên giờ ngay cả sẹo cũng khôngvi_pham_ban_quyen để lại. Nhưng Vạn Nguyên lúc đó bị dọa sợleech_txt_ngu khiếp vía, cứ thế dùng hết số cuối cùng đểbot_an_cap băng bó cho Văn Địch, nửa khuôn mặt anh bị che kín mít.
“ đại, có chuyện gì vậy?” Vạn Nguyên khó hiểu nhìn Văn Địch. Đang yên đang lành lườm anh làm ? Anh làm đâu!
Văn lắc đầu, vừa nói chuyện với Trần Niệm Nguyên đứng bên cạnh đãleech_txt_ngu không được nữa.
“ Niệm? Cô khá lắm đấy! Nhóm Lưubot_an_cap Kỳvi_pham_ban_quyen chắc chắn bị cô kích động không hề đâu.” Nguyên có ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trông hóm hỉnh.
Trần Niệm nhìn sang, chỉ thấy người này nét giống một diễn viên hài đời sau.
bên cạnh bất lực miệng lại, nhìn Vạn Nguyên múa mép trước Niệmvi_pham_ban_quyen: “Cô cố gắng luyện tập nhé, tôi nói cho cô , lớn đấy! Cô nhất định đừng làm chúng thấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vọng!”
Trần cả Văn Địch còn không nhận ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, thì càng nhớ nổi Vạn Nguyên. Sobot_an_cap với sựleech_txt_ngu phát tínhleech_txt_ngu cáchvi_pham_ban_quyen thật vui sướng lúc nãy, đây khi đã bình tĩnh lại, Trần Niệm lạnh lùng nhiều.
“Cảm ơn, tôi sẽ cố .” Côvi_pham_ban_quyen cũng đã nhìn ra rồi.
tên Văn này, với người đàn ông bên cạnh, suất cao cũng có liên quan đến kỳ tuyển chọnvi_pham_ban_quyen tớileech_txt_ngu. Nếu không, Vạn Nguyên đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chẳng nói với cô những lời này.
Thấy Trần Niệm đã khôivi_pham_ban_quyen phục lại trạng thái ban đầu, Văn Địch ngănvi_pham_ban_quyen Vạn Nguyên định nói tiếp.
“ nào cô muốnbot_an_cap luyện bắn ?”
Trần nhìn Văn Địch đột nhiên lên tiếng hỏi, không ngờ hỏi ývi_pham_ban_quyen kiến về thời gian của cô. Tuy nhiên, lúc này chuyện của mình mới là quan nhất.
Trần Niệm nghĩ một chút rồi nói: “Tôi chỉ rảnh vào giờ trưa và tối như thế này thôi.”
Cô còn phải đi nữa. Trước khi có điều động, Trần Niệm thể phòng hồ không quản. Chuyện này biết đâu còn ảnh hưởng đến việc tham gia chọn cô sau này.
“Trời đấtleech_txt_ngu! Trần Niệm, cậu thắng Lưu Kỳ rồi ?”
Trần Niệm vừa về ký túc , chào đón cô chính là reo ngạc chất giọng cao vút của Lý Xuân Yến.
Trần Niệm thầm nghĩ, với giọng tốt thế này mà đi hát thì không sẽ nào.
“ làvi_pham_ban_quyen may mắn .” Ngay Trần cũng không ngờ lại có thể thắng được người .
núi Bách Phong đến kinh thành những năm qua, cô đãleech_txt_ngu quá nhiều thời gian.
suốt quãng đường quay về, Trần Niệm càng nghĩ càng thấy tiếc nuối.
Nếu lúc mới ra khỏi núi Bách Phong, cô cứ thế nói với nhà Kỷ rằngleech_txt_ngu mình nhập , mặc kệ tâm trạngleech_txt_ngu của bọn sao.
Liệu mọi chuyện có khác đi không?
Chỉ tiếc , có nếu .
thật may, cô đã trọng sinh, mọi thứbot_an_cap còn kịp!
“Không phải đâu!” Lý Xuân Yến phấn khích lắc đầu: “Cậu có biết Lưu Kỳ lợi hại thế nào ? so tài quân khu trước, Lưu Kỳ đứngbot_an_cap hạng thứ tám đấy! Hạng tám đó! Anhleech_txt_ngu ta đấu lại , giờ cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có coi là người đứng hạng thứ bảy khu mình .”
Nghe Lý Xuân Yến nói vậy, Phan Mỹ Phượng đứng bên cạnh càng Trầnbot_an_cap Niệm.
chuyện lấy Trần ra để lấy lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online người mình mếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, Phan Mỹ Phượng hoàn toàn dẹp bỏ ý đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Lẽ nào cô ta lại không biết năng củaleech_txt_ngu Lưu Kỳ?
Lưu Kỳ đi so tài, cô ta đã mặt xem từ đầu đến cuối.
Trần Niệm ngay cả Lưu Kỳ còn đánh bại được.
Loại này nếu muốn dạy dỗ mình, e là chỉ cần đưa một ngón tay ra cũng đủ khiến cô ta không đầu lên nổi.
Mặc dù biết trong quân đội sẽ không có ai đánh nhau riêng tư.
Nhưng Phan Mỹ Phượng vẫnbot_an_cap sợ!
Trần Niệm thấy người hơi dính dấpbot_an_cap, lấyleech_txt_ngu áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sạch cho vào chậu men, lắc đầu giảibot_an_cap thích: “Không thể so sánh như vậy được. Hôm chúng chỉ đấu một hạng mục, bắn súngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, chiến này nọ đều chưa so. Hơn , hạng mục hôm nay thật ra tôi chiếm ưu thế.”
Đặc điểm lớn nhất Lưu Kỳ là hình quá đồ sộ.
đó ảnhvi_pham_ban_quyen hưởng linhvi_pham_ban_quyen hoạt.
Trần Niệm chính nhờ vào sự linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online và tốc độ nên hôm nay mới thắngleech_txt_ngu được Lưu Kỳ.
Nếu đổi sang mục khác thì chưa biết chừng.
Lý Xuân lúc này thật tâm khâm phục Niệm.
Côleech_txt_ngu nàng lắc đầu, chẳng cóvi_pham_ban_quyen tin giải thích kia không, chỉ dùng đôi mắt sáng rực Niệm, rõ ràng đã xem Trần Niệmbot_an_cap như thần tượng.
Niệm bị nhìn đến mức hơi ngại ngùng, lấy phòng và dầu gội đầu biến.
Khi bước ra khỏi cửa ký túc xá, khóe môi Trần Niệm không nào kìm mà lên.
Cảm giác này không tệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nào.
Kiếp trước khi làm, không phải cô chưa từng bộc lộ sở trường như mạnh hayvi_pham_ban_quyen độ.
người trẻ ngoài miệngvi_pham_ban_quyen khen ngợi, trong thâm tâm thấy Trần Niệm nữ.
người cùng lứa với cô lại càng nghĩ như vậy.
Sự tán thưởng ngợi tiếp như củaleech_txt_ngu Lý Yếnleech_txt_ngu, cả hai kiếp người là lần đầu tiên Trần Niệm gặp được.
đến , Trần Niệm lại đẩy Lý Xuân Yến vào đoàn văn công.
Lúc này Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online còn đang bận diễn kịch, có muốn can thiệp vào của đoàn văn công cũng phải xem danh nghĩa có chính hay .
nữa, dùvi_pham_ban_quyen đội múa của văn công là hai nhánh khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , nhưng thỉnh thoảng vẫn xảy ra va chạm.
Nhân lúc Kỷ Vân chưa kịp để đây, để Xuân Yến bén ở đội hát, trở thành người của phe đó.
Đến lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Kỷ muốn nhúng tay vàoleech_txt_ngu thì cũng vậy nữaleech_txt_ngu.
Đi tắm về, Niệm còn vẻ ngânleech_txt_ngu nga điệu .
Đã lâu lắm rồi cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mới có được cảm giác thư thái như thế này.
Chỉ là khi đẩy cửa ra, đập vào mắtvi_pham_ban_quyen cô lại là căn rẫy vị khách không mời.
Trần Niệm một tay xách chậu, tựa người bên , mái tóc nửa khô nửa ướt hơi rối sau lưng.
Dù chỉ mặc chiếc sơ trắng đơn giản và quần quân màubot_an_cap cỏ úa, cả người Trần lại toátbot_an_cap lên một vẻ hoang dã.
Đôi lôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mày rậm hơi nhướnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lên, đôi mắt đen láy lạnh lùng nhìn thẳng vào Hà Tuệ đang đối diện, cùng Lãng bên cạnh có biểu kỳ quái và Vân đang chống nạng, nở nụ cười dịu dàng cô.
Kỷ Vân có thể trở bảo bối củaleech_txt_ngu Hà Tuệbot_an_cap, không chỉ đơn giảnvi_pham_ban_quyen làvi_pham_ban_quyen nhờ có tài lẻ.
Ảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ta trông cũng rất xinh đẹp.
Nếu nói Trần Niệm giống như con sói đầy sức mạnh, trông vừa dãleech_txt_ngu vừa bí ẩn.
Thì Kỷ chính là con mèo Ba Tư nằm mềm.
Vừa đẹp , lại vừa có năng lực.
Trong khu đại viện, ảbot_an_cap mê cả một đám con em nhà binh xoay như chong .
Bây giờ thậm chí còn có kẻ mạo làm án giảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cho ả để buổi biểu diễn ở nôngvi_pham_ban_quyen .
Trần Niệm cứ thế cửa, không nói .
Tuệ bị ánhleech_txt_ngu mắt này Trần cho lúng túng.
Nếu Trần Niệmbot_an_cap nói gì đó còn , ta có thể lấy tư cách mẹleech_txt_ngu ruột mà mắng nhiếc.
Nhưng Trần Niệm lại hề có thái độ gì, ngược lại càng khiến người mẹ như Hà Tuệ trông như đang hăng ép người.
Dẫn theo Kỷ Lãng và Kỷ Vân xuất hiện , chẳng khác nào đang mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phiên tòa thẩm vấn Niệm.
Lý Xuân Yến Phan Mỹ Phượng ngồi giường im phắc, chỉ ước sao mấy người này không nhìn thấy mìnhvi_pham_ban_quyen.
“Chị , chị vẫn còn giận mẹ sao?” Kỷ Vân là vỡ sự im lặng trước.
Giọng điệu ngọt đến phát , Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không quen thuộc hơn.
Lúc mười mà nói giọngvi_pham_ban_quyen kẹp nũng nịu như thì không nói làm gì.
Nhưng Kỷ Vân sau đến tận lúc gần năm mươi tuổi vẫn cứ kẹp như .
Từ một “ kẹp” trẻ, trở thành một “ kẹp” già.
Trần thực sự chịu không .
“Giận ?” Trần Niệm mỉm cười, vẻ mặt còn thản hơn ba người diện nhiều: “Xin lỗi nhé, giấy đoạnbot_an_cap tuyệtbot_an_cap quan hệ đã viết rành rành ra đó. Hơn nữavi_pham_ban_quyen, tôi cũng trả tiền . Hay , đồng chí Hà Tuệ đây tuổi còn trẻ đã cần con cái phụng dưỡng rồi sao?”
Trần Niệm thành công nhìn thấy mặt Hà Tuệ sầm lạibot_an_cap.
Cô thuận thế bồi thêm một nhát, tiếp tục nói: “ mấy người định bỏbot_an_cap ra bao nhiêu tiền làm phí phụng dưỡng? tôibot_an_cap rời khỏi nhà, ngoài bộ quần rách trên người thì chẳngleech_txt_ngu mang bất cứ gì. Những năm đây, mỗi tháng tôi đều đưa ba mươi đồng tiền sinh hoạt phíleech_txt_ngu cho đình, không các đã đưa được bao nhiêu?”
Trần Niệm vừa dứt lời, cạnh lập tức vangvi_pham_ban_quyen lên tiếng hít lạnh.
Phan Mỹ Phượng tái mặt, vội bịt miệng lại, đáy mắt vẻ hối hậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Cô ta vừa mới gặp đượcbot_an_cap đối thầm mến lại có phản ứng này.
Lỡ như Kỷ Lãng nghĩ cô ta giúp Trần Niệm thì sao?
Phan Mỹ Phượng lại nghĩ lại.
Cũng trách cô ta nghĩ nhiều, thật sự là sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tiền đó quá lớn.
Nếu gia cảnh Trần Niệm khó khăn như Lý Xuân thì số tiền đó còn chấp nhận được.
Dù sao cả gia đình đông đúc cũng cầnbot_an_cap phải sống.
nhà họbot_an_cap Kỷ thìvi_pham_ban_quyen
Lương của Phan Mỹ một tháng cũngbot_an_cap chỉ babot_an_cap mươi mấy đồng.
Trước khi kết hôn, mỗi cô ta chỉ cần đưa cho mẹ mình mười lăm đồng đủ.
mặt Kỷ Vân cũng chẳng khá khẩm gì, nụ cười gạo treo trên mặt.
Đưa tiền?
Ngoài Kỷ Lan ra, từ Kỷ Minhleech_txt_ngu đến Vân, hàng còn phải ngửa tay xinvi_pham_ban_quyen tiền Hà Tuệ.
Những qua, đừng nói là mỗi tháng ba mươivi_pham_ban_quyen đồng, ngay cả tổng số tiền đưavi_pham_ban_quyen cho Hà Tuệ có vượt quá ba mươi đồng hay còn chưa biết nữaleech_txt_ngu là.
“ ơi, chị đang em ?” Kỷ Vân cắn môi dưới, một giọtleech_txt_ngu nước mắt treoleech_txt_ngu trên khóe mắt, không chỉ mắt đỏ hoebot_an_cap mà ngay cả mũi cũng đỏ lên.
Dáng vẻ ấy trông thật xót xa, khiến ngay Lý Yến và Phan Mỹ Phượng lần đầu gặp Kỷ Vân cũng không khỏi nảy sinh cảm giác thương cảm.
“Đang diễn kịch đấy à?” Giọng nói của Trần Niệm trực tiếp đập tan bầu không mà Kỷ Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vừa tạo ra.
Giống như tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, dứt khoát đến lạ .
“Kỷ Vân, cô không nên múanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đâu. Cô nên diễn kịch thì hơn, chắc chắn sẽ là trụ cột đoàn.” Ánhvi_pham_ban_quyen mắt Niệm rơi trên cái chân đang bó bột Kỷ Vân, đầy ẩn ýbot_an_cap : “Dù sao chỉ cần lúc diễn tìm được góc quay tốt, thìvi_pham_ban_quyen bột cũng chẳng cản trở gì đến việc biểu diễn. Nhưngvi_pham_ban_quyen như vậy chắc cô sẽ đồng đâu. Bởi vì, chỉ khi chânleech_txt_ngu bị thương thì cô có thể yên tâm ở lại nhà, đúng khôngleech_txt_ngu?”
Lời của Trần Niệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lập tức khiến tráibot_an_cap tim Kỷ treo ngược lên cành cây.
Ả không chắc Trần Niệm câu này là vô tình hay cố .
Ngón tay ả vô thức bấu chặt vào áo, nụ cười trênbot_an_cap mặt hiện rõ vẻ chột dạ.
“Chị, chị nói vậy là ýleech_txt_ngu gì?”
Vân nuốt nước miếng, nói: “Chị à, chị thực không thích em, em có thể rời khỏi nhà . Chỉ là, chịleech_txt_ngu không thể em như thếleech_txt_ngu. phải loại người lười biếng. Lần đi diễn văn nghệ an ủi ở nông thôn này, em bị rất lâu rồi.”
Vừa nói, đôi đỏ hoe của Kỷ vừa liếc nhìn Kỷ Lãng bên cạnh, làm ra vẻ sợ hãi: “Hơn nữa, tại sao chân em lại thành ra thế này, chẳng lẽ chị không phải người nhất ?”
“ thế!” Kỷ Lãng coi như đã tóm được sai của Trần , dõng dạc nói: “Nếuvi_pham_ban_quyen không phải tại cô, sao Tiểu Vân có thể bị gãy xương? giờ cô dám đổ oan cho ấy biếng? Trần Niệm, sao lại chẳng có chútleech_txt_ngu liêm sỉ nàobot_an_cap vậy?”
Niệm sớm đã đoán được Kỷ Vân sẽ mang gãy chân ra nói.
Chuyện này đã đổ oan cho cô suốt chục năm qua.
Thậm chí sau này, chỉ cần Kỷ có điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không vừa , nhà họ Kỷ và Kỷ Vân đều sẽ lôi ra đay nghiến.
Cứ như thứ Kỷ bị gãy không là cái chân, mà là cái mạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online của ả vậy.
đừng nói đến việc, Kỷleech_txt_ngu Vân căn bản chẳng hề bị xươngbot_an_cap.
“Nghiêm trọng đến thế ?” Trần Niệm vẫn bình tĩnh như mọi khi.
Câuleech_txt_ngu lời lầnleech_txt_ngu này là điều Trần Niệm đãvi_pham_ban_quyen nghĩ suốt mấy chục năm sau đó.
Bây giờ, cô muốn thử xem Kỷ Vân sẽ đối phó thế nào.
“Cô nói là tôi đẩy cô ngã dẫn đến gãy cẳng chân. Hay là thế này, tôi tìm một người phối hợp diễn theo lời cô , để xem rốt cuộc ai mới là người vô tội nhất.”
Không chỉ dừng lại ở đó, Trần tiếp tục : “Nếu để tâm đến cáibot_an_cap chân như vậy thì vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hay, bệnh viện sự chúngbot_an_cap ta giỏi nhất là khớp, không chỉleech_txt_ngu ở kinh đô mà còn nổi tiếng khắp cả nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Chân của cô đã quan trọng thế thì nhiên phải tìm bệnh viện xương khớp tốt nhấtvi_pham_ban_quyen rồi.”
“Tôi muốn chứng nhận bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sĩ bệnh viện. Nếu thực là lỗi của tôi, tôi xuống xin lỗi cô cũng đượcvi_pham_ban_quyen.”
Thái độ Trần dứt khoát, lại khiến Kỷ Vân bị dồn vào thế bí, còn chống .
Điềuleech_txt_ngu thứ thìbot_an_cap dễ giải .
Ở bệnh viện, ở nhà Kỷ, ả đã đi kể câu đó nhiều lần.
Nói nhiều đến mứcbot_an_cap Vân cũng sắpleech_txt_ngu tin Niệm đãvi_pham_ban_quyen đẩynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mình ngã .
Nhưng điều thứ hai, có điên Kỷ Vân đồng ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online!
“Chị, sao chị phải ép người như .” Kỷ cúi đầu, không dám để ai nhìn thấy sự hoảng loạnbot_an_cap trong mình.
Niệm đột lạileech_txt_ngu thay đổi lớn đến ?
Hơn nữa còn đi gặp bác .
Kỷ Vân hơi run rẩy, ả chắc chắn rằng Trần Niệm định đã chuyệnleech_txt_ngu ả giả vờ xương rồi.
Chắc chắn đã biết!
“Phan Mỹ Phượng, cậu giúp tôi một tay.” Trần không thèm để đến Kỷ Vân.
Cô rơi vào cái bẫy ngôn từ của ả.
Cô ép người quá đángleech_txt_ngu khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nàobot_an_cap?
Nếu việcbot_an_cap chứng minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trong của bản thân mà cũng gọi là ép người quá , thì thế cần luật để làm gìvi_pham_ban_quyen?
“ như lời cô nói, cô ở rìa bậc thang, tôi nghe thấy cô nhận được phiếu vải từ đồng chí Hà Tuệ nên nảy sinh đố , vì thế đã ra tay đẩy một cái.” Lúc này Trần Niệm còn phải cảm ơn Kỷ Vân.
Nếu khôngbot_an_cap phải lừavi_pham_ban_quyen gạt những người xung quanhbot_an_cap mà Kỷ Vân kể chi tiết đến từng chân kẽ tóc, thì Niệm chẳng cần kéo Phanbot_an_cap Mỹ Phượng vào diễn tập.
“Cô nói tôi đẩy vào vai cô một ” Vừa nói, Niệm vừa dùng lực đẩyleech_txt_ngu Phan Mỹ Phượng một .
Mỹ Phượng chưa bị, cả người thấy sắp ngã xuống đất thì tốc của Trần Niệm còn nhanh hơn, cô trực tiếp lấy Phan Mỹ Phượngbot_an_cap rồi đỡ cậu đứng dậy.
“Xin lỗi, nữa sẽ bù cho cậu.” Niệm nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chóng xin lỗi Mỹ Phượng, sau đó nhìn về phía Kỷ : “Nói cho người biết thêm chuyện. Hôm nay thi đấu với ngườivi_pham_ban_quyen trên sân tập, tôi thắng Lưu Kỳ. Kỷ , cô nghĩ , với sức của tôi, nếu tôi thực sự dùng lực đẩy cô xuống từ bậc thang, liệu có chỉ bị xương nhẹ đơn giản như vậy không?”
Nhìn phản ứng vừa của Phan Mỹ đủ biết.
Cùng có phòng , nếu Phan Phượng ngã xuống , mà là mặt phẳng, kiểu gì cũng sẽ bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thương.
Chưa kể, hình của Phanvi_pham_ban_quyen Phượng trông còn lớn hơn Kỷvi_pham_ban_quyen Vân một chút.
Phan Mỹ cònleech_txt_ngu bị đẩy lùi lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hai .
Theo mô tả của Kỷ Vân, nếu Trần Niệm sức như vậy đẩy ảvi_pham_ban_quyen, ả phải ngã nhào từ cầu thang xuống mới đúng.
gãy xương chân là chuyện không thể nào.
Ít nhất cũng kèm theo xước diện rộng khắp cơ thể.
Nhưng sự thật là ngoài cái gọi “gãy xươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online”, Kỷbot_an_cap Vânleech_txt_ngu chẳng có lấy vếtvi_pham_ban_quyen trầy da.
Điều này có khả thi không?
lúc này không dámleech_txt_ngu hé răng nửa lời.
Ả sợ Niệm sẽbot_an_cap trực tiếp xách ả lênleech_txt_ngu, tống đến bệnh viện để kiểm .
Đây lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bệnh viện quân y, bản thân Kỷ Vân cũng thuộc biên chế quân khu.
Một khi chuyện ả giả vờ gãy xương bị , nhẹ thì bị kỷ luật, nặng thì bị khai trừ cũng không phải là thể.
Dù sao chuyến diễn nghệ cũng đãleech_txt_ngu bị từ nửaleech_txt_ngu năm trước.
Sắp đến lúc đầu mà Kỷ Vân lại bày ra trò , thực chất đã khiến đoàn văn côngbot_an_cap một phen nháo nhào.
“Đủ rồi!” Cuối cùng vẫn là Hà Tuệ đứng ra, uyvi_pham_ban_quyen cục diện mà vốn dĩ Trần Niệm đang hoàn toàn chiếm ưu thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Hà Tuệ nghe Trần Niệm cứ mở ra là “đồng chí Hàvi_pham_ban_quyen ” thì cảm thấy tức lồng .
không còn là “bất hiếu” có diễn tả được nữa.
Sự tồn tại của Niệm chẳng khác nào oanleech_txt_ngu gia kiếp này, kẻ thù trước của ta.
Nếu không, saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có thể làm loạn đến mức này?
Lại còn ngay mặt hai người ngoài, khiến mẹ ruột, anh trai và em gái đều không còn mặt nào nhìn ai.
“Trên đường đến đây nghe anh ba nói rồi”
“Cái gì ba?” Trần Niệm đưa tay lên tai, ra bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nghe không .
“Anhleech_txt_ngu ba mày!”
“Anh gì ?” Trần thubot_an_cap tay , vẻ mặt kỳ lạ: “Tôi còn có anh trai nữa à? Chuyện lạ thế!”
Trần Niệm mỉa nhìn Kỷ Lãng: “Trước đây tôi không biết mình còn có trai . Lại còn là ba !”
“Nếu có, tại sao khi đám trong viện chỉ mắng tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là sói, chó, ‘ banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tốt’ của tôi mắng theo?”
“Tại khi người trong đại viện đều xa lánh tôi, anh hai tôi lại là kẻ cầm đầu?”
“ cả khileech_txt_ngu đi đưa đồ cho anh cả, anh nói với đồng đội rằng tôi là béleech_txt_ngu giúp việc nhỏ trong nhà?”
Trần Niệm càng nói, vẻ mặt càng lạnh lẽo: “Đồng chí Hà Tuệ, bàleech_txt_ngu giải thích cho tôi xem, ba cái gì? Anh gì cơ? Tôi anh trai sao? Hình như tôi đến cả cha mẹ .”
Hà Tuệ ngày càng đen lại, ánh mắtbot_an_cap không ngừng liếc nhìn Lý Xuân Yếnvi_pham_ban_quyen và Phan Mỹ Phượng đứngleech_txt_ngu bên .
Nhận sự ngạc trên khuôn mặt hai ngườivi_pham_ban_quyen họ, Hà Tuệ cảm thấy diện của mình không những bị Trần Niệm quẳng xuống đất đạp, màbot_an_cap còn bị nghiến thêm mấy nhát thật mạnh.
Người ta vẫn nói xấu chàng hổ thiếp, không vạch áo cho người xem lưng.
Sao bà tavi_pham_ban_quyen lại cóvi_pham_ban_quyen đứa con gái độc ác đến này?
Nó địnhbot_an_cap phải cả nhà này đường chết mới chịu thôi sao?
Nếu những chuyện này truyền ra ngoài, Kỷ Dũng Quân làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sao có thể khiến cấp dưới quân đội phục? sao thăng chức được?
Còn đám người Kỷ Lan nữa, sự nghiệp sẽ phát triển thế nào đây?
Hà Tuệ lúc này chỉ không thể bóp chết Trần Niệm ngay tức.
Trong giận dữ, bà ta hiếm hoi tìm thấy một trí, nghiến răng nói: “ biết màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đã thắng Lưu Kỳ, nhưng sau này mày không được phép làm những như vậy nữavi_pham_ban_quyen. Tao sẽ bảo bố mày nói khéo với mọi người trong quân đội. Con gái thì phải ra dáng con gái! Mày thế này chỉ tổ bôi tro trát trấu vàovi_pham_ban_quyen mặt gia đình này thôi!”
Trần Niệm nghe những lời này, giận mức sắp bật cười.
mẹ nhà người đều mong hóa rồng hóa . Còn Hà Tuệ hay rồi, chỉ sợ Trần Niệm có tiền đồ.
Kiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trước, đầu óc Trần Niệm như bị úng nước, cố kìm tiếng lòng của mình để chọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online làm đứa con gái ngoan trong mắt Hà Tuệ và Kỷ Dũng . Cô đãvi_pham_ban_quyen hy sinh nhiều như , nhưng cuối cùng thứ nhận được lại là chết thảm khốc bàn phẫu để thận chovi_pham_ban_quyen Vân.
Kiếp này, nếu cô còn để mình chịu nhục thêm một lần nào nữa, thì thật với những khổ cực cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đã từng nếm .
“Đồng chí Hà Tuệ, có phải bà quên rồi không? Chúng đã ký giấy đoạn tuyệt quan rồi. Hành động này của là đang can thiệp vào công tác hành chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bình thường của khu quân đội đấy.” Cơn giận trong lòng Trần Niệm bùng lên, nhưng ngoài mặt vẫn để lộ chút cảm nào.
Ánh mắt cô dần chuyển sang Kỷ Lãng đang đứngvi_pham_ban_quyen cạnh Tuệ.
Niệmleech_txt_ngu đột nhiên cười lạnh một tiếng. Côleech_txt_ngu đã ra rồi.
Đối với ba anh em nhà họ Kỷ, có nhờ việc sinh Trần Niệm dám khẳng định mình còn hiểu họ hơn Kỷ Dũng Quân và Hà Tuệ.
Kỷ Lanvi_pham_ban_quyen trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online số ba anh em được coi là người khá khẩm nhất. Nhưng anh ta lại rấtbot_an_cap trọng sĩleech_txt_ngu diện, hám danh lợi và tính tình xốc nổi. Anh ta cựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tự phụ, luôn muốn các em mình phải ngoãn nghe lời.
khi Niệm đưa đồ bị người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gọi là con việc, thuần túy là vì lúc ấy da Trần Niệm đen nhẻm, trông không được thuận mắt, nên không muốn thừa cô là em gái mình. Bởi lẽ, đồng đội thân thiết đều biết em gái Vân của Kỷ Lan là hoa khôi của đạivi_pham_ban_quyen viện.
Còn về Kỷ Minh và Kỷ Lãng.
Kỷ Minh tính tìnhbot_an_cap nảy, kiếp dù có Kỷ Dũng Quân và Lan nâng đỡleech_txt_ngu, đến tận hơn bốn tuổi mới cưỡng nhờ quan mà lênleech_txt_ngu được chức Phó trung đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen, rồi nhanh chóng bị điều sang làm chủ nhiệm bộ phận hậu cần. đó, anh ta cứ dậm tại chỗ ởvi_pham_ban_quyen vị trí chủ đó mãi không nhúc nhích được.
sao năngvi_pham_ban_quyen lực của Kỷ Dũng Quân Kỷ Lan cũng chỉ . họ thực sự tài giỏi xuất chúng thì tự giúp mình thăng tiến từ lâu rồi, làm lượt Kỷ Minh?
Còn Kỷ Lãng thì càng thú vị hơn.
ta nổi tiếng là kẻ chỉleech_txt_ngu giỏi mà không giỏi làm. Anhleech_txt_ngu ta lăn kiếm cái bằng rồi vào làm trong nhà máy, kết quả là những tám mươi gặp đúng đợt sóng tinh giảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online biên chế. không nhà họ Kỷ tìm đủ mọi cách lo phía sau, Kỷ đã trở thành nhân nghiệp duy nhất của gia đình.
Chính biến cố nàyvi_pham_ban_quyen đã khiến Kỷ Lãng sụp đổ hoàn toàn, về sau anh ra xuôi, thiết tha gì đến bản mình nữa.
Trong việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bắt Trần Niệm lên bàn phẫu năm ấy, Kỷ Lan là người lậpleech_txt_ngu kế hoạch, Minh chịu trách nhiệm sắp xếp, Kỷ Lãng là kẻ sức nhiều nhất.
Trần Niệm đến tận bây giờbot_an_cap vẫn nhớ rõ, lúc cô bị cưỡng chế tiêm thuốc , trong cơn mê man vẫn còn nghe thấy Kỷ Lãng : “Tao còn chẳng được sống yên ổn thuận lợi, loại con đượcleech_txt_ngu lũ lớn như lấy tư cáchvi_pham_ban_quyen gì mà sống ?”
Lãng luôn tự cho rằng mình là ưu tú nhấtleech_txt_ngu. Kết quả là không chỉ chẳng bằng hai anh trai, mà ngay cả cô em gái nuôi sánh kịp. Thậm chíbot_an_cap đến cả đứa em gái ruột vốn bị ta coi vì với sói cũng có cuộc sốngvi_pham_ban_quyen tốt hơn anh .
Làm Kỷ Lãng thể chấp nhận được điều ?
giờ tình hình cũng y hệt như vậy.
Lãng phải dựa vào hệleech_txt_ngu đình lấy được cái bằng. Miệng thì rêu rao sau này sẽ lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tầng lớp lãnh máy, thực tế anhleech_txt_ngu ta hiểu rất rõ so tương lai của hai người anh, mình chính là kẻ kém cỏi nhất.
Nay thấy Niệm, quản lý kho trữ mà lọt vào mắt xanh lãnh đạo, trông có vẻ sắp lên nơi, sự đố kỵ trong lòng Lãng lại trỗi dậy. Vì thế anh ta mới gọi Hà Tuệ đến để Niệm xuống.
Đúng là sơn dễ đổi, bản tính khó .
“Trần Niệm, có nghe thấy không?” Hà Tuệ bàn, không thể chịu đựng được sựleech_txt_ngu phớt lờ lộ liễu này của Trần Niệm.
Bà ta là mẹ ruột cơ ! Công sinh thành hơn trời!
Trần Niệm đã không còn hứng thú dưa với mẹ Hà Tuệ nữa. Cô nhận ra chuyện thật vô nghĩa. Kỷ Vân vẫn vậy, chỉ biết giở giả vờ đáng thương. Còn Hànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tuệ cũng thế, tưởng rằng cậy vào mẹ là cóleech_txt_ngu thể ép được cô.
“ đã gọi tôi là ‘Trần Niệmbot_an_cap’ rồi, tại sao tôi nghe lời bàvi_pham_ban_quyen?” Trần Niệm nhìn Hà Tuệ, ánh mắt lạnh lẽovi_pham_ban_quyen nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhìn một người xa lạbot_an_cap: “Năm đó khivi_pham_ban_quyen tôi đến nhà , vật nhận thân là khóa trường mệnh đeo từ nhỏ. Nếu nhất định phải nói, thìvi_pham_ban_quyen chỉ là vì tôi trông rấtbot_an_cap giống người họ Kỷ, cộng thêm điểm tôi xuất hiện ở núi Phong khớp với lúc đứa con gái mất của đi lạc.”
Hà Tuệ nghe những lờileech_txt_ngu đáp không chút tình cảm của Trần Niệm, đặc biệt là từ “ mất tích của bà”, tim bà taleech_txt_ngu bỗng đập liên hồi.
Trước khi đến đây, dù đã giấy đoạn tuyệt, Hà Tuệ vẫn chưa bao giờ nghĩ mình không khống chế được Trần Niệm. giờ đây, bà ta thực sự cảm thấy mọi chuyện đang dần mất kiểmleech_txt_ngu soát.
“ chí Hà Tuệ, xem ra bà vẫn chưa căn phòng nhỏ dưới gầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cầu thang của tôi bao giờ. Lần này ra ngoài, tôi thậm chí còn không mang chiếc khóa trường mệnh đó. chỉ dựa tướng mạo, thế gian này có bao nhiêu , tìm một người có nét giốngbot_an_cap nhau khó gì.”
Niệm dang hai tay ra: “Tôi tên Niệm, hộ khẩu của tôi cũng không hề nhập vào nhà họ . Bây giờ tôi khôngleech_txt_ngu thừa nhận mình là nhà họ Kỷ nữa, bà lấy bằngleech_txt_ngu chứng gì chứng minh tôi là con gái của bà?”
Đồng tửleech_txt_ngu Hà Tuệ rụt lại, sững sờ nhìn Trần Niệm. Giậnbot_an_cap đến đỉnh điểm, bà ta độtvi_pham_ban_quyen ngột đứng phắt dậy. Bà ta không thểleech_txt_ngu nổi tai mình. không thừa nhận là con gái nhà họ Kỷ? Lại còn đưa ra bằng chứng để chứng minh cô là con gái họ?
Trên đời lại có chuyện nực cười đến ?
“Ngạc nhiênvi_pham_ban_quyen sao?” Trần Niệmvi_pham_ban_quyen thấy thật buồn cườileech_txt_ngu, thời cũng cảm may mắn vì sự hắt hủi của người nhà họ Kỷ mà hộ khẩu của cô luôn để độcvi_pham_ban_quyen lập. Đặc biệtleech_txt_ngu là sau khi vào quân đội, hộ của Trần Niệm đã được chuyển trực tiếp về đây.
“ mày đã xét máubot_an_cap với chúng tao rồi.” Kỷ Vân không ngờ chuyến đi này không những cậy vào chân đang bó bột để chiếm được chút lợi lộc Trần Niệm, xem tình hình này, Niệm còn thực sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thăng tiến rồi sao?
Không được! Tuyệt được! Con gái xuấtvi_pham_ban_quyen sắcbot_an_cap nhà họ Kỷ chỉ có là một mình cô ta!
“A, B, ABvi_pham_ban_quyen, , phổ biến chỉ có bốn nhóm máu này thôi, bao nhiêu người có cùng nhóm máu ?”
Còn về những nhóm máu hiếm, Trầnleech_txt_ngu Niệm hoàn toàn không cần bận tâm. Dù nhà họ không , cũng không phải.
Cảvi_pham_ban_quyen ba ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đối diện đều câm nín. Họ không ngờ rằng định để ép Trần , quả là Trần Niệm không thèmbot_an_cap nể nang gì , trực tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lật bàn.
Một khi Trần Niệm có khả năng không phải con gái nhà họ Kỷbot_an_cap, Hà Tuệ và Kỷ Dũng Quân còn lý do gì để ? Dựa vào chức vụbot_an_cap của Kỷ Dũngbot_an_cap Quân trong quân đội sao? Niệm đâu có thuộc quyền quản lý của ông ta. Tay thò dài thì rất dễ bị người chặt đứt. Huống hồ, hiện tại đang là thời nhạy cảm, Kỷ Dũng Quân có những hành động mờ ám đó ?
Hà Tuệ nghiến răng, không ngờ Trần Niệm lại có thể tuyệt tình đến vậy. Lúc này lòng ta cũng thoáng chút hối hận. Mặc Hà Tuệ khôngleech_txt_ngu thích Niệm, nhưng mấy nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khi Trần Niệm ởleech_txt_ngu nhà , Tuệ quả thực thảnh thơi hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rất nhiều.
Trần học việcvi_pham_ban_quyen rất nhanh, loáng cái đã nắm vững các kỹ năng giũ nấu nướng, việc nhà không . Dù nhà không thuê người việc, Hà Tuệ vẫn sống nhàn hạ. Lần này Hàbot_an_cap Tuệ ý đi cùng Kỷ Lãng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là vì gọi Trần Niệm về nhà.
Mặc dù Niệm mới chưa ngày, nhưng đối với Hà , việc phải đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tự mình việc nhà, giặt giũ cơm thực quá mệt mỏi. Bà ta vẫn những ngày trước kia, mỗi ngày chỉ việc đan len, nghe đài, rồi buổi chiều nhà mấy bà trongleech_txt_ngu đại viện chuyện uống trà hơn.
Hànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tuệ nhìn Trần Niệm, trong đáy mắt hiện vẻ chán ghét, lúc thoáng chút hối hận.
Bà ta vẫn không hề coi Niệm là con gái ruột của mình.
Nguyênbot_an_cap nhân đơn giản. Sự xuất của Trần Niệm đã khiến bà ta trải đủ đắng cay khổ cực.
Năm đó khi sinh Trần Niệm, Hà Tuệ gặp không ít khó khăn, thế thời gian ở cữ cũng vất vả hơnbot_an_cap nhiều. Trongleech_txt_ngu nhà ba đứa con khôngleech_txt_ngu biết chăm sóc người khác, Dũng Quân lại càng không. vậy, Kỷ Dũng Quân đã đón mẹ già dưới quê lên.
Kỷ lão thái thái tuy đã cao nhưng sứcvi_pham_ban_quyen khỏe còn rất tốt, tinh thần minh , có thể đi bộ một mạch dặm đường. Bàvi_pham_ban_quyen hề ghét bỏ gái, ngược lại còn khá coi trọng Trần Niệmleech_txt_ngu.
Thế nhưng Hà Tuệ không chịu cảnh có một bà mẹ chồng đầu mình. Do khác biệt về quan sống, bà ta ít lần vã với Kỷ lão thái.
Trần Niệm bị lạc cũng là do Hà Tuệ lại xảy ra xung đột với Kỷ thái thái, lúc tức giận đã bế Niệm mới hơn một tuổi đi tìm Kỷ Dũng đang làm nhiệm vụ. Kết quả là được chồng, nhưng con lại vì sự sơ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bà ta mà bị lạc mất.
Kỷ lão thái thái sau nhận được tin, vì quá uất ức mà bệnh. này, đừng đến chuyện tiễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lão thái thái về quê, Hà Tuệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vừa phải chịu đựng sự chỉ trích của bàvi_pham_ban_quyen nội, vừa phải chăm sóc già đau ốm.
Qua vài lầnleech_txt_ngu giày vò, Hà Tuệ trút toàn bộ oán hận lên đứa con gái đã mất làbot_an_cap Trầnleech_txt_ngu Niệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Trong mắtbot_an_cap bà , nếu không phải tại Trần Niệm không theo sát mình đã bị lạc. Nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online xa hơnleech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu chút, nếu không thai Trần Niệm thì tất cả chuyện này đã chẳng xảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ra.
cả đều tại Trần Niệm!
Vì sau Trần Niệm trở về, Hà Tuệ kinh nhận ra bấyleech_txt_ngu lâu nayleech_txt_ngu bà ta luônbot_an_cap nghĩ ba đứaleech_txt_ngu con đều giống nét mặt của Kỷ Dũng Quân, bao gồm cả Trần Niệm cũng vậy. Nhưng khi thấy một Trần gầybot_an_cap gò, đen nhẻm vì nắng gió vùng sơn cước, Hànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tuệ mới hiện , nétleech_txt_ngu của mấy anh em thực chất là thừa hưởng từ Kỷ lão thái thái.
Hà Tuệ hận Kỷ thái thái. Bà cảm thấy cuộc nhân hoàn và cuộc sống ổn định bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phá vỡ là do lão thái tháibot_an_cap. Chuyện mất con cũng do Kỷ lão thái ngày nhắc đi nhắc lại, khiến bàvi_pham_ban_quyen ta buộc giả khổ để phối hợp cùng Kỷ Quân đi tìm gái.
Phát hiện này khiến Hà Tuệ có giác phản bội. Vì thế, bà ta dành nhiều tâm tư hơn cho con gái nuôi Kỷ Vân, cảm thấy chỉ có Kỷ Vân là đồng minh của mình.
Bà ta nhìn Trần đang tựa vào cửa với tháibot_an_cap độbot_an_cap rõ ràng muốn khoảng cáchvi_pham_ban_quyen với họ, khẽ cười một tiếngvi_pham_ban_quyen. Cứ như thể mọi chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, Hà vẫn là người mẹ dịu dàng với con cái: “Trần Niệm, côleech_txt_ngu oán hận với đình. Không sao cả, ai bảo là mẹ chứ! điều, chuyện cô nói tôi sẽ giao bố cô xử lý. Đừng quên rằng lúc cô về nhà, tôi đã giới thiệu cô với mọi người trong đại viện rồi. Cô chính là con gái họ Kỷ.”
Hà Tuệ nói xong, biết mình không được ưu thế gì từ chỗ Trần Niệm, bèn kiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngạo ngẩng cao đầu, hùng rời đi. Dường như chỉ có như vậy, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ta mới là người chiến thắngleech_txt_ngu.
Niệm nghiêng người, thực chẳng muốn chạm mặtleech_txt_ngu Hà Tuệ chỉ một chút. Thấy thái độ ngang ngạnh này của Trần Niệm, Hà Tuệ tức đếnbot_an_cap mức đau cả dạ dày.
Kỷ Lãng thấyvi_pham_ban_quyen Hà Tuệ đi, theo bảnleech_txt_ngu năng cũng đi theo. đầu lại thấy Kỷ Vân đang bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cần người dìu gậy, cậu ta bực bội tới đỡ Kỷ Vân, động tác cũng thô lỗ trước một .
Hôm nay cậu ta chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online để Hà Tuệ gây áp lực cho Trần Niệm, tốt nhất là tắt ý nghĩ không nên có củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cô. Một đứavi_pham_ban_quyen con thì phải ra dáng con gái, nên an phận thủ thường!
Lập lập nghiệp là đàn ông. Trần Niệm có tư cách gì dòm những thứ vốn dĩ không thuộc về mình?
“Chị à, mẹ đều muốnleech_txt_ngu tốt chị .” Kỷ Vân vẫnbot_an_cap chưa cam tâm, trước khi đi còn không đâm chọc Trầnvi_pham_ban_quyen : “Mẹ nhất thời chưa nghĩ thông suốt được. Dù sao trướcbot_an_cap đây trong nhà chỉ ”
Kỷ Vân cắn môi dưới, cố gắng tìm lời bào chữa cho mình: “Tôi không biết chị nghe được những lời đồnbot_an_cap thổi nhảm nhí từ . Nhưng tôi thực không trách chị. Biết đâu chuyện tôi bị ngã, tôi cũng có một trách nhiệm.”
Trần Niệm cứ thế vào tường, lạnh lùng nhìn Kỷ Vân diễn kịch cho đến khi Kỷ Vân thấy mất tự nhiên.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay