XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 80 BỊ GIA ĐÌNH NUÔI VỨT BỎ NỮ PHỤ TỰ MÌNH GẢ CHO SĨ QUAN BẮN TỈA LÀM GIÀU

Tống Uyển Story full 05/06/2026 390 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Bị Ép Gả Sĩ Quan Nông Thôn, Giả Thiên Kim Xuyên Không Lật Bàn Thập Niên! 🎧🔥

Tỉnh dậy sau khi gieo mình xuống sông tự vẫn, Phương Uyển Uyển bàng hoàng nhận ra mình chỉ là một “giả thiên kim”. Cha mẹ nuôi đuổi khéo, hôn phu ruồng rẫy, lại còn bị ép gả cho một gã sĩ quan nhà quê đèo bòng thêm hai đứa con nuôi? Đổi lại là người khác chắc chắn sẽ khóc lóc thảm thiết, nhưng cô thì mỉm cười chốt đơn: Giao dịch hai năm, tôi chăm con, anh lo chỗ ăn ở! Ai ngờ… gã nhà quê này lại là một cực phẩm!

Tiếng sụt sùi oán trách của mẹ nuôi cùng thái độ lạnh nhạt của cha nuôi báo hiệu một chuỗi ngày giông bão. Phương Uyển Uyển mang thân phận giả thiên kim, phải gánh chịu những lời đồn thổi ác ý đến mức nguyên chủ phải nhảy sông tự sát. Xuyên không đến thập niên 80, cô dứt khoát cắt đứt mớ bòng bong, chủ động thỏa thuận hôn nhân giả với Tô Thành – vị doanh trưởng nghèo xuất thân nông thôn. Nhưng khi tiếng cãi vã của nhà họ Phương lùi xa, nhường chỗ cho tiếng xe đạp lướt đi êm ru trên phố phường Bắc Kinh, Uyển Uyển mới nhận ra mình đã vớ được “món hời”. Tô Thành không chỉ là một sĩ quan xuất chúng, một tay súng bắn tỉa lạnh lùng dứt khoát đoạt mạng tên bắt cóc, mà còn là một “bức tường” vững chãi mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Hãy nhắm mắt lại và lắng nghe tiếng đạn lên nòng đanh thép, cùng tiếng bước chân vững chãi của anh khi đứng che chắn cho cô, để thấy một tình yêu ngọt ngào đang nảy mầm giữa thời đại mới.

🔥 Motif “Cưới trước yêu sau” đỉnh nóc, kịch trần: Khởi đầu bằng một lời đề nghị kết hôn giả trong hai năm, nhưng main nam ngoài lạnh trong nóng, không chỉ biết bảo vệ vợ mà lại còn tự tay vào bếp nấu ăn ngon nhức nách. Đã thế ngoại hình lại còn mận chát, chân dài miên man, chuẩn 10 điểm không có nhưng!
⚔️ Vả mặt “bạch liên hoa” cực suy:** Nữ chính hệ tư tưởng độc lập tài chính, EQ vô cực. Dứt khoát bán luôn vị trí ở đoàn văn công lấy tiền, ôm vốn đi buôn băng cassette, mặc kệ thật thiên kim diễn trò khóc lóc. Truyện kết hợp yếu tố hệ thống làm giàu, vả mặt nhẹ nhàng nhưng thấm sâu!
🎧 **Bầu không khí thập niên cực chill: Âm thanh sống động đưa bạn xuyên không về những năm 80: tiếng nhóm bếp than tổ ong xì xèo khói, tiếng xe Jeep gầm rú trên đường phố Bắc Kinh, và những cuộc đối thoại đấu trí căng cực cứu con tin.

Đeo ngay tai nghe vào, trùm chăn kín đầu và vặn max volume để đắm chìm vào chất giọng trầm ấm, nam tính của anh lính Tô Thành cùng sự lém lỉnh, thông minh của Phương Uyển Uyển. Bấm nút PLAY ngay để cày trọn bộ tiểu thuyết điền văn thập niên ngọt lịm tim này thôi nào! 🎧🔥

XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 80 BỊ GIA ĐÌNH NUÔI VỨT BỎ NỮ PHỤ TỰ MÌNH GẢ CHO SĨ QUAN BẮN TỈA LÀM GIÀU cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Trong cơn mơ , Uyển nghe thấy tiếng đối thoại của một ngườibot_an_cap đàn ông mộtbot_an_cap người đàn bà.
“Ông ông thật sự định gả Uyểnleech_txt_ngu Uyển cho một gã nhà chân lấm tay lại còn đèo bòng thêm hai đứa con riêng sao?” Giọng người phụ nữ trung lộ rõ vẻ không nổi.
“Ừm, còn phải Tô Thành có ý hay không đã.” Giọng đàn ôngleech_txt_ngu mang theo lực.
“Nếu cậu ta không chịu thì lại tìm mối khác. Dù gì cũng là lá ngọc cành vàng được nuôi nấng suốt mười tám năm , chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ lạibot_an_cap không có ai chịu rước. Tóm lại là không thể đểbot_an_cap ở lại Phương gia được nữa, cứ nó quấy nhiễu như vậy thì Tuệ mình này biết sống thế nào? Vấtvi_pham_ban_quyen lắm mớibot_an_cap nhận lại được convi_pham_ban_quyen gái , không để chịu khổ thêmbot_an_cap nữa.” phụ nữ vừa nói vừa .
Nghebot_an_cap đoạn đối này, ý thức của Phương Uyển Uyển dần quaybot_an_cap trở lại. Ký nguyênvi_pham_ban_quyen chủ tràn về như dâng thác đổ, sau tiêu hóa hết mớ hỗn độn đó, bàng hoàng nhận ra đã xuyên thư.
Thảm hơn nữa là nàng xuyên thành một giả thiên trùng tên họ. Khi bị đưa đi xét nghiệm máu, người ta phát cha nuôi thật thiên kim cũng phải cha mẹ của nàng. Nói cách , ngay đến mộtvi_pham_ban_quyen chỗ để về cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có.
Kể từ khi thiên kim được nhận lại, bầu không khí trong nhà đã âm thầm thay đổi. Không chỉ độ của cha mẹ nuôi trở nên khó đoán, mà ngay cả hôn ước với trai thủleech_txt_ngu trưởng quânleech_txt_ngu cũng động.
Mẹ nuôi nói rằng Trần đính ước với con gái của Phương gia, vậy nên khi Lưu Tuệ Tuệ đã trở về, hôn sựvi_pham_ban_quyen này đươngleech_txt_ngu nhiên phải thuộc về cô ta.
Nguyên chủ vẫn hoàn sự thay đổibot_an_cap cha mẹ hôn phu hằng nhớ cũng phải nhường cho người , làm sao nàng có thể chịu đựng nổi.
Năm đó, đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thường xuyên nhìn thấy vị phu này, nàng đã nỗ lực hết mình để đỗ đoàn văn công khu Kinh Đô, chỉ để được ở gần anh ta hơn chút.
Từ thân phận bị bại lộ, cộngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thêm những lời sắc mỏng của mẹ nuôi, năm lần bảy lượt tìm Trần Khải. Nhưng từ đầu đến cuối, Trần Khải luôn đối xử với nàng bằng thái độ , thậm chẳng có lấy chút .
Ngay khi nguyên chủ đang lòng thoái chí, không biết từ đâu lên đồn rằng Trần Khải nàng đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có quan hệ thân xác nên nàng mới bám riết không buông như vậy.
Tin đồn truyền đi vô cùng thêu dệt, Trần Khải lại cho nàng cố bôi nhọ để trói buộc mình nên càng chán ghét.
Trong cơn giận để chứng sự trong sạch, nguyên chủ đã mình sông.
Và đó là lý do Phương Uyển đang nằm trênleech_txt_ngu giường bệnh lúc này.
Theo cốt truyện , giảbot_an_cap thiên kim sau khi được cứu lên vẫn mê nhiềuleech_txt_ngu ngày rồi đời. Thật thiên kimnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thuận lợi kếtvi_pham_ban_quyen hôn với Trần Khải, đôi lứa mặn nồng. Nữ chính kinh doanh phát đạtvi_pham_ban_quyen, nam chính tiến không ngừng, cuối cùng họ sống bên nhaubot_an_cap hạnh phúc đời.
Nghĩ đến đây, Phương Uyển Uyểnvi_pham_ban_quyen thở dài trong lòng. Chỉ lời đồn thổi mà ép chết một mạng người, đúng là miệng đời đáng sợ. Có điều tin sự quá kỳ lạ, mà không một ai nghĩ đến việc điều tra nguồn gốc phát tán, trái lại còn ép nguyên chủ phải dùng cách đoan nhất để chứng minh sựbot_an_cap thanh bạch.
Nhưng với tình cảnh hiện , đây chưaleech_txt_ngu phải lúc để nghĩ về chuyện đó, nàng cần giải quyết khó khănleech_txt_ngu mắt đã.
đoạn đối của chavi_pham_ban_quyen nuôi, tốt nhất vờ như không nghe thấy, đợi một lát nữaleech_txt_ngu mới lại đỡ khó xử.
Cũng may Vương Thục Quân Sơnleech_txt_ngu chỉ chuyện một rồi im lặng.
Thấy một lúc lâu có động gì, Phương Uyển Uyển mới , nhìn đôi vợ chồngvi_pham_ban_quyen đang ngồi bên giường bệnh.
Uyển tỉnh rồi” Vương Thục Phươngbot_an_cap động lên.
Phương Quân Sơn cũng hơi rướn người về trước, mắt mang chút quan tâm nhưng vẫn nghị: “Sao con lại hồ đồ thế hảbot_an_cap?”
Phươngvi_pham_ban_quyen Uyển Uyển làm bộ ức, bắt chước giọng điệu của nguyên chủ: “Con chỉ ý thôi, không phải hồ đồ đâu ạ.”
Thấy nàng đã tỉnh táonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, Quân Sơn đi vào đề, nhắc tới chuyện Tô Thành.
Nhân vật Tô Thành này từng vào mắt xanh của cha nuôi nên được tác giả miêu tả qua vài nét. Anh thân nông thôn, giữa thời bình thế này nhập ngũ vài năm, dù không có bối cảnh hay tài nguyên nào nhưng tuổi còn trẻ đã tới chức Doanh trưởng.
hai đứa trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online kia anh nuôi giúp một người đồng đội đã hy sinh. ra đây một người đàn ông có nhiệm.
Chỉ khi Phương Uyển Uyển còn đang nằm , nuôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đã từng đi Tô Thành anh từ chối. Không lâu sau đó, Thành cũng khỏi quân Kinh Đô.
Lý do đi rõ, vì về sau truyện cũng không nhắc đến .
Phương Uyển Uyển nghĩ thì thấy hơi đau đầu. nhớ trong miêu nguyên chủ là người có làn da trắng nõn, dung mạo xinh đẹp, đôi dàibot_an_cap miên , được coinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đóa hoa rỡ nhất quân khu Kinh , nhanleech_txt_ngu sắc khó ai bì kịp. Nếu không, sao nàngbot_an_cap có thể thi đỗ vào văn công? Thế hết người này đến khácbot_an_cap lại từ nàng một cách dứt khoát vậy.
Phương Quân thấy nàng lặng, bènbot_an_cap bổ sung: “Nếubot_an_cap Thành không đượcvi_pham_ban_quyen thì ba vẫn cònvi_pham_ban_quyen một lựa chọn nữa, điều Đoàn trưởng Dũng cũngvi_pham_ban_quyen khá tốt.”
Trong ức của chủ về Tô Thànhbot_an_cap, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Hà Dũng thì nàng gặp qua. gã độcleech_txt_ngu thân ba mươi ba tuổi, râu ria chởm, giọng nói thô thiển, thân hình vạm vỡ, xuyên đến xem kịch để ủng hộ Phương Uyển Uyển.
Nghĩ ánh mắt ông nhìn nguyên chủ, nàng chắc chắn ông ta sẽ không , nhưng Phương Uyển Uyển thì không thể chấp nhận được
Đầu nàng lại bắt đầuvi_pham_ban_quyen đau nhức âm ỉ: “Ba, con sẽ không rắc rối chobot_an_cap Tuệ Tuệ Trần Khải nữaleech_txt_ngu, là chuyện cưới hỏi của con có thể đừng gấp gáp không?”
“Khôngvi_pham_ban_quyen được!” Phương Quân Sơn dứt từ chối. Ông khôngbot_an_cap thể để đứa con gái này tiếp tục trong nhà, nếu không sự của connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gái ruột nhà họ Trần sẽ hỏng . Nhà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nuôivi_pham_ban_quyen nấng mười năm, chẳng nợ nần gì nàng cả, nay tận tâm tìm đối cho nàng đã là nhân chí nghĩa tận rồi.
Vương Thục Phương cũng nhìnbot_an_cap nàng: “Uyển Uyển, con nên hiểu chuyện một . Mẹ đi gọi bác sĩ, nếu không có vấn đề gì thì ta xuất viện.”
kia khi sách, Phương Uyển Uyển giả thiên kim là kẻ chỗ người khác màvi_pham_ban_quyen còn khôngleech_txt_ngu biết điều. Giờ đây thân hành trải mới biết vị trí này khó xử và bẽ bàng nhường nào.
“Vậy ba có thể lùi thời gian tìm Thành lại một chút được không?”
Phương Sơn do dự mộtvi_pham_ban_quyen látvi_pham_ban_quyen: “Được! Khi nào nghĩ kỹ thì nói với ba, chậm nhất không được quá nửa tháng.”
Nhìn thái độ cha , Phương Uyển Uyểnleech_txt_ngu rõ hiện giờ nàng là gai trong mắt họ ở gia này.
Bác sĩ đếnbot_an_cap kiểm tra sơ bộ cho Phương Uyển , sau đó nàng được làm thủ tục xuất viện.
Về đến nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, Phương Uyển Uyển tự mình trong nghỉ ngơi suốt ngày. đã nghĩ ra vô số phương án khả thi, ví dụ như rời khỏi nhà học, kinh doanh dọn ra ngoài ở, nhưng tất cả đềuvi_pham_ban_quyen cần sự trợ tàivi_pham_ban_quyen chính gia.
vềbot_an_cap công việc đoàn văn công, bản thân Phương tại không tài đảm đương nổi.
Rõ ràng cha mẹ nuôi không có ý định đầu tư thêm cho nàng nữa. Nàng quyết định sẽ bí mật đi tìm Tô Thành để thương lượng.
Nghĩ vậy, nàng bộ quần áo rồi đi ra ngoài.
nhắm chừng thời gian, định ra đường Thành hay đi làm về cầu may. Những trưởng sống ở khu vực chỉ anh, dựa vào quân hàm hoặcbot_an_cap huy trên cổ chắc chắn sẽbot_an_cap nhận ra được.
Vừa mớivi_pham_ban_quyen tiếp cận con đường đóvi_pham_ban_quyen, nàng nghe thấy vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giọng nói thuộc.
, không lẽ cậu định đi tìm gã nhà quê chân lấm tay bùn đó thật đấy chứ?”
Phương Uyển nghe tiếng liền quay đầu lại, bắt gặp ba cô gái đang nhìn mình với nụ cười đầy ẩn , và ba người này chính là nghiệp của cô ở đoàn kịch.
Nguyên chủ vốn tính tình điềm đạm, ít nóileech_txt_ngu, trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cũng có phần kiêu ngạo nên hiếm khi trònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chuyện với họ. Mối quan giữa họ tuy không tốt nhưng cũng phải kẻ thù, không ngờleech_txt_ngu hôm nay gặp , đối phương lại buông lời châm chọc mỉa maivi_pham_ban_quyen như vậy.
Thế nàovi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen dân bùn đất nhà quê? Hửm? Phương Uyển Uyển tiến lên một bước, áp sát cô gái vừa lên , hai tay khoanh trước , thế hiên ngang nói: Giai cấp nông dân cũng giống như giai cấp công nhân, đều đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online góp xây dựng Tổ quốc. Cô vừa mở miệng đã muốn gây chia cấp là điều nên đâu nhé. Đồ ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngày đều do những người ‘bùn ’ đó trồng ravi_pham_ban_quyen cả đấy, xem ra giác ngộ tư của cô vẫn còn kém quá.
mặt Nhan lập tức táibot_an_cap mét. Cô ta chỉ mới nói một câu, sao tự dưng lại chụp cho nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tội lớn thế này? Hơn nữa, từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khi nào mà Phương Uyển Uyển lại trở nên sảo như vậy? Trước đây chẳng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cô vẫn mặc kệ cho họ trêu chọc, lắm là lườm một cái rồi bỏ đi, hoàn toàn không tâm đó sao?
Cô đừng có đây mà quy chụp lung tung.
Cái danh tiếng của bây giờ, ai thèmvi_pham_ban_quyen nghe ta nóileech_txt_ngu chứ. Một gái tiếng giúp sức.
Phương Uyển nởvi_pham_ban_quyen nụ cười chẳng mấy bận : Vậyleech_txt_ngu thì cứ thử xem.
Phương Uyển, Chu Nhan cũng không có ý đó. Đồng chívi_pham_ban_quyen Tô dù sao cũng cấp Doanhvi_pham_ban_quyen , ngườivi_pham_ban_quyen thườngvi_pham_ban_quyen chẳng dám tơ đến, nhưng dù sao cô cũng là con gái nhà họ Phương, trước cũng người có máu mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ở khắp đất Kinh đô này, sao lại đến nông nỗi Nói đi nói lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cũng thấy tiếc cô thôi. Cô gái nói câu này Chung Hồng, cả văn công, dù là kiện gia đình hay ngoại hình thì cô ta đều là người nổi bật nhất.
Nhưng rõ ràng chỉ số minh cảm của cô ta khá tốt, nếu không cũng khó lòng mà hòa được với đám tiểu thư đài các .
Phươngvi_pham_ban_quyen Uyển Uyểnbot_an_cap gật đầu: Ừm, nhưng sông có khúc người có lúc, ai biết trước được tương lai thế .
Nói xong, dường như nhận ra điều gì đó, bổ sung thêm: Chuyện của tôi và đồng chí Tô, ngay cả chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chưa chắc chắn, sao các đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online biết rồi?
Cô nhớ Tô Thành đã từ chốibot_an_cap Phương Quân Sơn, nếu đến họ lại biết ngaybot_an_cap cả Tô cũng từleech_txt_ngu chối mình, phải sẽ cười chết .
Không không biết, chúng tôi đoán mò thôi Chu Nhan ấp .
Chung Hồng hai kia lại: Chúng tôi có việc, đi trướcbot_an_cap đây.
Cái mũ mà Uyểnvi_pham_ban_quyen Uyển chụp lên đầu họ không hề nhẹ chút , nếu thật làm rùm beng lên rồi lọt đến tai Tô Thành, không biết sẽbot_an_cap gâybot_an_cap ra sóngvi_pham_ban_quyen gì nữa.
Nhìn ba người hốt hoảng rời đi, môi Phương Uyển khẽ nhếch lên đầy đắc ý.
Cách đó không , bên cạnh một bức tường, Hứa Vân dùng khuỷu tay hích vào đàn ông có vóc cao ráo, thẳng tắp bên : Thế hả Tô Thành? Xem ra này là đếnvi_pham_ban_quyen tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cậu thật, trông xinh đẹp quá đi mất. Trướcvi_pham_ban_quyen đây chỉ được đứng xa nhìn trên sân , giờ thế này, đúng là không tầm thường chút .
nhìn Uyển Uyển ở xa, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói trầm thấp: Chuyện chưa đileech_txt_ngu đếnvi_pham_ban_quyen đâu thì đừng có nói bậy.
Tôi nói cái gìvi_pham_ban_quyen , sang đó hỏi một câu là biếtbot_an_cap ngay thôi. Trí Vân hào hứng.
Tô Thành đưa tay ngăn anh lại: Đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có làm loạnleech_txt_ngu.
Hứa Trí Vân nhíu mày: Cậu cậu đang đểvi_pham_ban_quyen tâm chuyện cô ấy với con trai củavi_pham_ban_quyen Trần thủ sao?
Nói xong, anh lại vỗ Tô Thành: Cậu nghĩ gì thếbot_an_cap, hạng phụ nữ có gia thế và nhan sắc thếbot_an_cap này, nếu không phải gặp chuyện như , làm sao đến lượt người khác tơ tưởng tới. Tôi thấy cáchleech_txt_ngu cô ấy nói chuyện vừa rồibot_an_cap chẳng có chút dáng vẻ tiểu thư coi thường người khác cả. Ngược lại còn có chút đanh đá và kiêuvi_pham_ban_quyen ngạoleech_txt_ngu, thật .
Tô Thành vẫn không nhúc nhích, chỉ nhiên đáp một câu: Chúngbot_an_cap tôi không hợp .
Hứa Trí Vân cau mày: Cậu nói xem cậu cũng đã mươi sáu rồi, lại còn đèovi_pham_ban_quyen bòng đứabot_an_cap nhỏ, nếu không phải thấy cậu trông cũng bảnh bao ra dáng, nhà họ Phương có thèm để mắt đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cáileech_txt_ngu chức quan hèn mọn của cậu chắc? Lỡ mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online này là khôngvi_pham_ban_quyen có lần , cậu đi biểu diễn bao à, mỗi lần hạvi_pham_ban_quyen mànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, những anh em được nắm tay cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không biết phải vui sướng bao lâu, huống .
Thành nhìn Hứa Trí Vân, hỏi lại: Vậy cậu còn nhớ nửa nữa chúng sẽ đi đâu không?
Trí Vân sững người, mắt lập tức tối sầm , anh vỗ trán một cái: Sao tôi lại quên bẵng chuyện đi mất.
Phương Uyển Uyển đợileech_txt_ngu nửa ngày cũng không thấy ai có dáng vẻ giống người mìnhleech_txt_ngu cần , thời gian làm đã trôi quavi_pham_ban_quyen khá lâu, cô bắt đầu nghi ngờ không biết mình có bỏ lỡ mất không.
Cuối cùng, cô tìm một người phụ nữ trung niên đi ngang qua đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hỏileech_txt_ngu .
Doanhvi_pham_ban_quyen trưởng Tô à? Người phụ nữ đó rõ ràng không quen biết Phương Uyển Uyển, lại bị nhan sắcbot_an_cap của cô làm cho kinh , nhiệt tình đáp: Tôi vừa từ trong đó ra, khôngvi_pham_ban_quyen thấy cậu ấy về đâu. Nhưng nghe cậu ấy có nhiệm , đón một gia nước ngoài nào đó đến bệnh viện Nhân dân để hội chẩn, chắc là đi tìm phiên dịch viên rồi.
Đây một việc lớn, Phương Uyển Uyển biết, chỉ là không ngờ người phụ trách tiếp đón lại là Tô Thành.
Vậy đa tạ chị nhé. Phương Uyển Uyển khách khí nói.
Phương Uyển Uyển quay trở về.
người thấy người đã đi mới dám ló mặt ra, lúc này Hứa Vân mới quýt: thì quên mất này, phải đi phiên dịch Lưu ngay, mau đến bệnh thôi, ca phẫu thuật của Trình lão không thể trì hoãn được.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gật : Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đi lấy xe, đợi cậu ở cửa bên trái khu A, nhanh lên.
Tô Thànhvi_pham_ban_quyen đi tới nhà xe của quân khu, nơi có vẻn vẹn năm chiếc xe Jeep, một đi rồi Hứabot_an_cap Trí Vân ở điểm .
Thấy trời đã dần tối mà vẫn chưa thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bóng người, Tô Thành không sao cảm thấy có chút lovi_pham_ban_quyen lắng.
Ngay khi anh định xuống xe, Trí Vân đã thở hổn chạy tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: Đại ca, tìm thấy cha Lưu Vĩ đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đâu cả, giờ phải làm đây? Chuyệnleech_txt_ngu quan trọng thế này mà hắn dám cho chúng leo cây, tính nào?
Tô Thành do dự một chút: Lên xe đi, đến viện trước đã.
Sau Hứa Vân lên xe, lấy từ trong ngực áo ra một cái ngũ cốc cho Tô Thành, Tô ăn nhanh vài miếng rồi máy đi.
Đến bệnh viện dân, cả hai chạy thẳng tới phòng bệnh của Trình lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Vừa đến cửa, hai người đã sữngleech_txt_ngu lại, chỉ cô gái cao ráo, rạng rỡ đang đứng trước bệnh, tự tin và trôi chảy phiên từng mục một cho vị chuyên gia ngoài bên cạnh cách đầy kiên nhẫn.
Dưới ánh đèn, áo sơ mi phối cùng chân váy ngắn màu đen thật trang , vữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vàng nhưng cũng không kém phần ôn hòa, nhu mì. Mái tóc đen buộc thấp đơn giản mà , da trắng nõn nà, ngũ cốc tinh điểm tô chút phấn son trông thật mỹ, người cô như đang tỏa sáng.
Một lát , Ngô Tư lệnh đứng bên cạnh chú ý thấy hai người đang ngơ ngoài , sợ họ làm phiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nên vội vàng bước ra, đóng cửa lại.
Ngô Tư lệnh haibot_an_cap ra hành lang bệnh viện, lúc này mới cười vỗ vaibot_an_cap Tô Thành: khá lắm, tìm phiên dịch tốt , cô gái này là người của quân khu các cậu à?
Tô Thành gật đầu: Vâng! Chỉ là
Ngô Tư , xin lỗi ngài, sau khi nhận nhiệm , vốn dĩ chúng tôi đã chuẩn bị cho ngài hai phiên dịch viên, do đến muộn là vì để đợi một phiên nam khác. Hứa Trí Vânbot_an_cap sợ Tô Thành thật nên đã nhanh chóng ngắt lời anh.
Ngô Tư nhìn hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vẻ thưởng: Tốt lắm, làm việc còn biết chuẩn bị phương án dự phòng, cấp trên nhiên không chọn nhầmvi_pham_ban_quyen người. Đợi lát nữa xong việcbot_an_cap, tôi sẽ đưa người cho các cậu.
Tô Thành gật đầu: “Tôi biết rồi.”
“Được rồi, bệnh cần yên , hai cậu đừng vào phiền . Đợi lát nữa xong việc, tôi sẽ trả người lại cho các cậu.” Ngô Tư lệnh .
Ngô Tư lệnh và vị lão niên họ kia không phải ngườibot_an_cap của Quân khu Đô, mà cũng như Tô Thành, họ đến từ Quân khu Tây Bắc, vì vậy nhiệmbot_an_cap vụ này đương nhiên rơi xuống đầu Tô Thành.
những năm đầu niên 80, khi cuộc cải cách cửa vừa mới bắt đầu, những tài năng ngoại ngữ như thế này rất hiếm gặp, thế nên họ mới phải tìm đến Kinh Đô.
Để nhận câu trả lời chắc chắn, Ngô Tư đã đích bot_an_cap Thành hai lần để xác nhận.
phiên viên họ Lưu mà Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Thành vốn định ban đầu là thư ký của Trần thủ trưởng. Người này rất khó gặp, tình lại kiêu ngạo, nếu không có lệnh từ cấp , Tô cũng không chắc mình có mời đượcbot_an_cap ông ta.
Chỉ là rõ đã đồng ý nhưng cuối cùng thất hứa, điều này khiếnbot_an_cap Tô Thành rất bực bội. May mà cô gái này xuấtvi_pham_ban_quyen hiện, nếu không anh chẳng biết bàn giao công việcleech_txt_ngu thế nàovi_pham_ban_quyen.
đầu tiên anh thật lòng cảm một người, dù biết rõ cô đến đây có mục đích.
Hai người họ không mang theo đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hồ, chẳng biết đã đợi bao lâu, cuối cùng Uyển Uyển bước ra.
dáng thon thả ấy ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online một gần , Tô Thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bỗng thấy lo lắng lạ thường, anh vô thức đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dậy.
Hứa Trí Vân bên cạnh cũng không khỏi tròn mắt.
Phương Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Uyển tới dừng lại, nhìnbot_an_cap ngườileech_txt_ngu đàn đang đứng tắp trước mặt, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Anh ta đẹp thật, đôi lôngbot_an_cap mày thanh tú toátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lên vẻ cương nghị, quan tuy quá nhưng lại vô tinh tế nam tính. Vẻ ngoài này nếu đặtbot_an_cap ở thời hiện đại, chắn là chuẩn mực của vẻ đẹp đoan chính, chính trực.
Dáng người anh cao lớn, vạm , bộleech_txt_ngu quân phục bình thường lên người anh lại đến một sức hút cưỡng, giống như nhân vật bước ra từ truyện tranh.
Ngồi trên băng ghế dài là một người đàn ông khác đang nhìn cô chằm chằm, chiều cao vẻ cũng tương đương, hình khá nổi bậtbot_an_cap nhưng so với người đang đứng vẫn kém vài phần.
Được rồi, dù ai trong hai người này là Tô Thành, cô nhận hết.
Cô nở một nụ cười phóng khoáng: “Tôi Phương Uyển Uyển, không biết ai là Tô trưởng?”
“Làbot_an_cap tôi. Chuyện hôm cảm ơn Phương đồng chí.” Tô Thành lên tiếng.
Phương Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Uyển thầm mừng nhưng để lộ ra , cô chỉ cười dịu dàng, tỏ hơi ngại nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Tôi hôm nay tôi đến đây làvi_pham_ban_quyen có việc muốn bàn bạcbot_an_cap với Tô Doanh trưởng.”
thời này tư còn bảobot_an_cap thủ, họ những cô gái trang, dịu dàng. Hơn nữa, nguyên chủ bình thường tạo giácleech_txt_ngu như , là vì Trần mà làm ra chuyện quá khích mới bị mọi người chê cười, thậm chí bị Trần Khải coi làvi_pham_ban_quyen lẳng lơ. bảo đảm an toàn, Phương Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online buộc phải đóng một chút.
Hứa Trí Vân nhìn Phương Uyển Uyển, trong lòng tặc cảm . vẻ của cô này lúc này hoàn toàn hẳn với khí đanh thép khi cãi tập thể quân đội lúc nãy.
Lúc trướcleech_txt_ngu khoanh đứng từ cao , cô giống như một đóa hồng dại đầy gai , còn lúc này lại chẳng khác nào nhành hoa nhài thanh khiết, ôn nhubot_an_cap.
!” Tô Thành không chút do dự đồng ý.
Phương Uyển Uyển nhìn Hứa Vânleech_txt_ngu một cái, nhưng anh ta vẫn thản nhiên ngồi đó, chẳng có ý rời đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Tô Thành hiểu ý côbot_an_cap, chỉ tay về phía băng ghế dài ở cuối : “Chúng ta ra đằng kialeech_txt_ngu nói chuyện.”
Nói xong, anhleech_txt_ngu người dẫn Phương Uyển Uyển đi tới đó.
Hứa Trí Vân nhìn theo hai bóng xa , nheo mắtvi_pham_ban_quyen đầy ý.
“Phương đồng chí có yêu cầu , cứ nói đi!” Tô Thành đi thẳng vào vấn đề.
“Chắc hẳn anh cũng đã nghe cha nhắc qua về hoàn cảnhvi_pham_ban_quyen của tôi.”
“Ừm!” Tô thành thật gật đầu.
Uyển Uyển thầm tánleech_txt_ngu thưởng sựleech_txt_ngu thắn của người đàn ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online này, cô cũng không vòngvi_pham_ban_quyen vo nữa: “Tôi biết Doanh trưởngleech_txt_ngu không muốn cưới tôi, nhưng không sao, chúng ta làm một cuộc giao dịch thì thế nào?”
?” Thành bắt thấy tò mò.
“Đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vậy, anh chỉ cầnleech_txt_ngu tôi trong năm. Trong năm này, anh không cần thực hiện bất kỳ nghĩa vụ làm chồng nào, chỉ lo tôi chỗvi_pham_ban_quyen chỗ ở làvi_pham_ban_quyen được. Đổi lại, tôi có thể giúp chăm sóc cácleech_txt_ngu con. Tôi nghe đứa nhỏ nhất hơn hai , hai năm sau là có thể đi nhà trẻ trong quân rồi.”
Phương Uyển Uyển dứt lời liền bắtvi_pham_ban_quyen gặp ánh dò xét của Tô Thành. Thấy anh định miệngleech_txt_ngu, vội vàng ngắt lời: “Anh vội từ , tôi biết giặt , nấu vi_pham_ban_quyen làm nhà, hơnleech_txt_ngu rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Trong thời này, anh có lại với ai tôi cũng sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không ngăn cản, tuyệt rắc rối cho anh.”
Vẽ viễn cảnh này xong, Uyển khẽ phào nhẹ nhõm. Hai năm là đủ để chuẩn bị và nghi với cuộc sống này. Đến lúc đó, khi cô rời khỏi Tô , nhà họ Phương chắcleech_txt_ngu cũng đã quên mất côbot_an_cap, như vậy là vẹn cả đôi đường.
Tuy nhiên, nhìn vào điều kiện của Tô Thành, cô thừa nhậnvi_pham_ban_quyen Phương Quân Sơn thực đã nghiêm túc đối tượng cho mình.
Một lúc lâu sau, Tô Thànhbot_an_cap mới lên tiếng: “Tôi sắp bị điều Kinh , nơi đến vừa xa khổ. Nếu không ngại điều , tôivi_pham_ban_quyen đồng ý.”
Chẳng Phương Uyển Uyển đang nhắm tới điểm này sao?
Ở đâyvi_pham_ban_quyen toàn là quen, đóng giả nguyên chủ một ngày thì được chứ lâu dài thì ai mà trước được. Rắc nhất là còn phải mặt với nam nữ chính, cô không muốn ở gần để làmbot_an_cap bianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đỡ đạn cho họ.
Thế là vui vẻ gật đầu: “Tôi không ngạibot_an_cap.”
“Vậy được, ngày mai tôi sẽ tới gặp Phương đoàn trưởng trả lời.” nói.
Phương Uyển Uyển không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, đi còn dò thêm: “Chuyện tối nay đừng với bất kỳ ai, kể cả mẹ tôi.”
Thành gật đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “! Chúng tôi lái đến, tôi đưa cô về.”
Phương Uyển Uyển cười: “Được thôi! Bên kia chắc cũngleech_txt_ngu xongbot_an_cap việc , tôi không tiện ở lại , chúng ta bây giờ được không?”
Tô Thành suy nghĩ một chút : “Được, đợi tôi một lát.”
Nói rồi anh người đi về phía phòng bệnh, Phương Uyển Uyển đoán chắc anh đi từ biệt Ngô Tư lúc nãy.
Cô ngồi trên ghế khoảng phút thì Tô Thành Hứa Tríbot_an_cap đi tới, dẫn cô ra khỏi bệnh viện và lên Jeep màu xanh kiểu cũ.
Chiếcleech_txt_ngu xe đưa Phương Uyển Uyển đến cổng khu tập thể quân đội nhà cô thìleech_txt_ngu dừng lại.
Vừa thấy Phương Uyển xuốngvi_pham_ban_quyen xe, Hứa Trínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Vân đã nhịn được mà lên : “Anh Thành, cô nói gì với anh thế?”
Tô Thành nhàn nhạt liếc anh ta một cái: “Không nói cả!”
“Nếu anhbot_an_cap không đồng ý có thể bảo cô ấy cân nhắc tôi không? Đây là lần đầu tiên tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tiếp xúc gần với một côleech_txt_ngu gáileech_txt_ngu như vậy, không ngờ tiếng Anh của cô lại giỏi . Cưới được côbot_an_cap ấy, tôi nguyện cung phụng ấy đời. Với lại, nãy cô ấy cũng nhìnvi_pham_ban_quyen một cái, tôi thấy có hy vọng đấy.”
đừng có mà nghĩ vớ vẩn!” Tô lại một .
Cả hai họ đều không có cơ hội đâuleech_txt_ngu, cô gái này dù lâm vào này thìvi_pham_ban_quyen kiêu hãnh vẫn rất cao, nhưng cô ấy hoàn toàn có vốn liếng để làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vậy.
Thấy thái độ mờ của Tô Thành, Hứa Trí Vân cuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lên: “Ýleech_txt_ngu anh là sao?”
“Ý tôi là, muốn cưới cô ấyvi_pham_ban_quyen.”
Hứa Trí Vân giật thẳng : “Cái thằng cha này, được đấy chứ! Tôi bảo mà”
leech_txt_ngu Thành mímbot_an_cap môi nóibot_an_cap, một lúc sau mới dặn: “Chuyện cô Phương đến bệnh viện tối nay, tuyệt đối đừngbot_an_cap nói .”
Uyểnleech_txt_ngu Uyển về đến , mở cửa ra đã thấy Quân Sơnvi_pham_ban_quyen, Thục Phương và Vương Tuệ Tuệ, cả ba đang ngồi ngay ngắn ở phòngleech_txt_ngu , giống đang cô vậy.
Dù ba người họ ai lên tiếng, cô cảm một lực nặng cô muốn trốn ngay lập tứcbot_an_cap.
Phương Quân là người lời trước: “ con lại về thế này? Đã đi đâu vậy?”
Phương Uyển Uyển đã chuẩn bị sẵn do: “ nay con cảm trong người không được khỏe nên đã đến bệnh viện một chuyến.”
Vương Thục Phương thiếu kiên nhẫn nói: “ thấy không sao không nói vớivi_pham_ban_quyen mẹ và ba một tiếng? Một mình đi bệnh viện, lỡ như người quen nhìn thấy, không biết họ lại thêu dệt về ba mẹ thế nào nữa.”
Người ta sẽ bảo rằng vừa nhận lại con gái ruột là đã bỏ con nuôi ngaybot_an_cap.
thời gian nàyleech_txt_ngu, vì chuyện hôn sự với nhà Trần mà gia đình đã một phen bẽ mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Phương Uyển hiểu chuyện trước đây, thì để cô ở lại thêm ít ngày cũng không phải là không thể.
Phươngbot_an_cap Uyển Uyển rũ mắt, giả làm vẻ tủi : “Chỉ là nhỏ thôi, con không làm phiền ba mẹ.”
Phương Quân Sơn bấtleech_txt_ngu ngờ nhìn côbot_an_cap một cái: “Chuyện của Tô Thành, con cân nhắc thế rồi?”
Phương Uyển gật đầu: “ hứa rồi thì con sẽ không nuốt lời, ngày mai ba cứ gặp anh ấy để bàn bạc đi.”
Lưu Tuệ Tuệ bên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõmvi_pham_ban_quyen.
Phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Uyển Uyển tưởng chuyện đến đâybot_an_cap là xong, định lên lầu về phòng thì Vương Phươngvi_pham_ban_quyen lại gọi cô lại: “Chờ đã!”
“Còn việc gì sao?” Phương Uyển Uyển dừng bước.
Vương Thục Phương giọng, có chút không nhiên nói: “Cái vị trí ở đoàn văn của con, có thể nhường lạibot_an_cap cho Tuệ Tuệ không?”
Uyển Uyển nhíu mày, trong lòngvi_pham_ban_quyen không vui: “Tại sao ạ?”
“Mẹ nói nửa tháng nữa Tô Thành sẽ chuyển công tác khu phía , con chắc chắn cũng phải theo quân . Vị trí này trống cũng là đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online người khác chiếm mất, chi bằng nhường lại em gái con.”
Trong Phương Uyển Uyển đã hiểu rõleech_txt_ngu. sao cả nhà lại bày ra trận thế lớn này để ngồi chờleech_txt_ngu cô, hóa ra không phải chuyên trình bàn bạc chuyện hôn của cô.
Dẫu sao sự này Quân Sơn đã quyết định từ trước, thànhbot_an_cap cũng , vốn chẳng cầnleech_txt_ngu thương lượng.
Nhưng công việc này thì , đó là dovi_pham_ban_quyen nguyên chủ tự dựa vào thực thi đỗ, muốn chuyểnbot_an_cap bắt buộc phải qua ý kiếnvi_pham_ban_quyen của cô.
“Con đồng ý!” Phương Uyển Uyển dứt khoát từ chối ngay lập .
Vương lập tứcvi_pham_ban_quyen không vui: “Ba mẹ nuôi nấng con trong nhung lụa mười năm qua, sao chút hy sinh nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cũng nỡ? Thế này thì khác nuôi mộtleech_txt_ngu con sói mắt trắng? Nếuleech_txt_ngu không tạibot_an_cap con, em gái những năm qua đâu có phải chịu khổ như vậy.”
Phương Uyển Uyển bỗng thấy thương xót nguyên chủ: “Đúng vậy, con cứ ngỡ chung sống suốt mười tám năm, dù có thế nào thì ít nhiều vẫn còn tình cảm, không ngờ ba mẹ lại tuyệt tình đến thếbot_an_cap.”
“Bây giờ vốn dĩ đã chẳng gì rồi, tại sao ngay công việc cuối cùng của con mà ba mẹ cũng muốn cướp đi?”
“Em ấy khổ, lẽ nào không khổ sao? Nhưng chuyện này là do gây ra ?”
“Ba mẹ cứ mở miệng ra là ơn nuôi dưỡng. Con cái nhà người đáp thế nào thì con báo đáp thế ấy, nhưng không có đạo lý bắt phải dâng hai tay nhường lại công việc của mìnhvi_pham_ban_quyen cả.”
Sau mộtvi_pham_ban_quyen tràng lời lẽ của Phương Uyển Uyển, vợ Vương Thục Phương thì họng.
Nữ này từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ việc làm loạnbot_an_cap chuyện hôn sự nhà họ Trần ra thì những việc khác như đều nghe lời răm rắp. Bây giờ mới đưa ra yêu cầu nàyleech_txt_ngu đã bị cô từ chối thẳng thừng, đúng là gan càng ngày càng .
Vương Phương đang định tiếp tục phát thì Lưu Tuệ, người đến giờ vẫn im lặng, bỗng tiếng: “Chị, chị đừng kích động. Babot_an_cap mẹ không có ý cưỡng ép , chỉ là nghĩ sau này chị đi nơi khác, công thay vì để người ngoài mất thì chi bằng cho người trong .”
“Đến lúc đó nói , ai mà chẳng chị một hiểu chuyện.”
Phương Uyển Uyển cười nhạt, ra vẫn là vì tốt cho cô: “Danh tiếng của tôi hiện giờ thế nào, còn tâm người ta có khen mình hiểu chuyện hay không ? nữa, những lời khen kiểu đóleech_txt_ngu trước đây tôi nghe nhiều rồi, nhưng bây giờ có vì tôi hiểu bot_an_cap tin rằng giữa tôi Trần Khải là trong không?”
Lưu Tuệ giờ nênbot_an_cap gọi là Phương Tuệ Tuệ nghe thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vậy thì nhìn Vương Phương với vẻ đầy ủy khuất.
Vương Thục Phươngleech_txt_ngu giận dữ: “Uyển Uyển, công việc này của con nhường cho Tuệ Tuệ thì cũng chẳng làm được bao lâu nữa đâu. Con cứ nhường cho em nó đi, đợi khi con và Thành đăng ký kết hôn, mẹ sẽ cho con trăm tệ tiền hồi môn.”
Uyển nói: “, mỗi lương con bốn mươi tệ, ngoại trừ năm tệ tiêu vặt, còn lại đều đưa cho hết. Lúc trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mẹ để làm tiền hồi môn cho con, hai rồi, tính ra cũng phải bảy tám trăm tệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.”
Vương Thục Phương cuối nhịn được nữa, quát: “Bao năm qua con ở Phương gia là hít khí mà lớn ? Ăn ở tốn tiền à?”
Uyểnbot_an_cap đầu: “, con chỉ nói đúng sự . Nếu ơn nuôi dưỡng tính toán thành tiềnleech_txt_ngu bạc từ sớm, thì con cũng không có gìbot_an_cap phải nữa.”
Còn về công việc, cho đến cuối cô cũng hề mủi lòng.
Lúc lên lầu, cô buông lại một câu lạnh nhạt: “ mệt rồi, đi nghỉ trước đây.”
Vương Thục Phương tức đến run cả môi, chỉ tay bóng lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online của Uyển mà nói với Quân Sơn: “Ông xem, này cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thể thống gì ? Ngày mai ông lập tức đi tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bot_an_cap Thành gì đó, bảo họ cấp giấy chứng kết hôn, tống khứ nó đi cho mắt.”
Phương Quân Sơn sa sầm mặtbot_an_cap mày: “Đủ rồi, phải tôibot_an_cap đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bảo bà thư ra một chút sao? ràng nó quan tâm thằng nhóc Trần Khải nhất, lại cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhất quyết đem hôn sự cho Tuệ, không chống đối bà mới là lạ.”
Phương Tuệ Tuệ nghe vậybot_an_cap, lập tủi thân nói: “Ba, con biết vừa từbot_an_cap dưới quê , không xứngleech_txt_ngu với anh Trần Khải. Nhưng anh Trần Khải vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dĩ không thích chị mà, chị qua đó sẽ chịu ủy khuất thôi.”
Dù sao cũng là gái ruột của mình, nghe cô ta nói mình từ quê lên không xứng với người họ Trần kia, Phương Quân lại không nỡ, đành bảo: “Thôi được rồi, giải tán hết đi. Chuyệnvi_pham_ban_quyen công việc cứ thong thả đã, đâu sau này nghĩ thông suốt lại giao cho con. Nó cũng chẳng thể mang công việc đó đi được đâu.”
sớm sau, Phương Sơn đến văn Tô Thành tới. Vốn dĩ ông nghĩbot_an_cap nếu Tô không đồng ý thì sẽ đi tìm lão Hà, lão bậc tương đương với , tâm nào ông nắm rõ mười . Tuy , trừ bất đắc , ông vẫn hy tìm cho Phương Uyển Uyển một người coi được một .
Tô Thànhvi_pham_ban_quyen xuấtvi_pham_ban_quyen thân không tốt, lại còn mang theo hai đứa , nhưng ngoại hình vàleech_txt_ngu năngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lực thì hàng hiếm có. Ở nơi như thủ đô , chức vụ của anh chưa hẳn là ưu , nhưng một khi đã vùng Tây Bắc, chỉ cần không gây ra chuyện lớn thì hoàn toàn thể ngẩng đầu mà .
Hôm nay ông cho chàng trai này thêm một cơ nữa.
đến văn phòng, Quân Sơn vào thẳng vấn đề, nhắc lại chuyện này một lần nữa.
“Chỉleech_txt_ngu cần đồngvi_pham_ban_quyen chí Phương Uyển có ý kiến, tôi đồng ý.”
Phương Quân Sơn bất ngờ liếc anh cái, cười nói: “Nóvi_pham_ban_quyen đồng rồi, lát nữa tôi sẽ cho người chứng nhận kết hôn cho cậu, trong hai ngày tới thì làm cho xong thủ tục đi.”
không ngờ nhà họ Phương đã nôn nóng đến này, gì Phương Uyển Uyển nóng lòng tìm anh để bàn điều kiện như vậyleech_txt_ngu.
Xem ra nếu không là anh, thì cũng sẽ là người khác.
“Được!” Thành dứt khoát nhận lời.
Ngày hôm sau, Phương Quân Sơn đã Tô Thành làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online xong giấy chứng nhận kết hôn, hơn nữa cả Uyển , rồi lại sai người thông báo cho Tô Thành qua đó.
chụp chung một tấm ảnh cưới, sau đó đi làm thủ tục đăng ký hôn.
Tô Thành tưởng Phương Uyển sẽ thẫn thờ buồn bã, không ngờ cô lại thở nhẹ nhõm một hơi, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nở nụ cười ôn hòa: “Đồng chí Tô Thành, hợp tác vui vẻ. Tôi sẽ không anh phải chịu đâu. Anhvi_pham_ban_quyen hãy thu phòng ốc một , mai tôi sẽ chuyểnbot_an_cap qua.”
Tô Thành môi, ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tồnleech_txt_ngu : Không tôi chuẩn bị một chút, tổ chức một đám cưới đơn giản ?
Phương Uyển cười nói: Không , phiền anh nhiều thế này rồi. Hơn nữa tìnhleech_txt_ngu hình của tôi tại, vẫn nên kín một chút thì hơn, nếu không đến đó người ta nói ra vào những lời khó nghe, sợ anh lại chịu không nổi.
Tô Thành thấy biểu của khi nhắc đến chuyện thoải mái, cứ như đang nói về một chủ đề không liên quan gì đến bản thânvi_pham_ban_quyen, vô cùng thản nhiên.
Cử chỉ lời nói ôn hòa, giữ kẽ, khác hẳn với sự biết liêm sỉ, bám đuôi dai dẳng nhưvi_pham_ban_quyen lời đồn.
lâu sau anh mới nói: ! Có cần tôi giúp chuyển hành lý không?
Phương Uyển Uyển thầm nhướn mày, từ lúc chụp ảnh cưới đến nay, người này luônbot_an_cap giữleech_txt_ngu mực, lời nói cũng thận trọng, giờ lại chủleech_txt_ngu động nghịbot_an_cap chuyểnbot_an_cap đồ, xem ra cũng không tệ.
Nhưng nghĩ đến anh còn phải đi làm, cô mở lời: Không cần , tôi cũngleech_txt_ngu chẳng bao nhiêu đạc.
đưa chìa khóa cho Phương Uyển rồi đi làm.
Phương gia có xe đạp, Phương Uyển Uyển chia làm chuyến, chuyển hết đồ đạc đến ký túc xá của .
Ký túc xá không lớn, làvi_pham_ban_quyen kiểu nhà cấp bốn đơn sơ, trúc một ngủ phòng khách.
Căn được dọn dẹp cực kỳ gọn gàng, đồ đạc , chỉ có một chiếc giường, một cái và mộtbot_an_cap tủ quần áobot_an_cap cũ kỹ, ngoài không còn gì .
Mặt bàn trống không, ngoài một cây bút máy ra thìleech_txt_ngu chẳng leech_txt_ngu cả.
Trong phòng khách một bàn ăn và ba chiếcvi_pham_ban_quyen ghế, tất cả đều đượcvi_pham_ban_quyen sắp xếp ngay ngắn.
Hai hộ xóm bên là quân nhân có người nhàvi_pham_ban_quyen theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, nghe thấy tiếng động trong nhà Tô Thành liền vội vàng ra. Thấy Uyển Uyển mình bận rộn vào chuyển đồ, họvi_pham_ban_quyen và nhiệt tình vây lại.
Khu viện Bắc này đa phần là những ngườibot_an_cap có biểu hiện sắcbot_an_cap từ nơi khác điều về để học tập, rất người đến vùng thôn hẻo lánh, rõ ràng Tô Thành cũng là một trong số .
Còn cha nuôi của Phương Uyển Uyển lại là gia đình cách mạng chính gốc ở khu viện phía Nam. Tuy sống và quan niệm giữa các khu viện sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khác biệt trời mộtleech_txt_ngu vực, nhưng niềmvi_pham_ban_quyen đamleech_txt_ngu mê hóng chuyện thì lại giống hệt nhau.
Thêm vào đó, Uyển Uyển ở đoàn công, người nổi tiếng của quân khu , nên chuyện của cô mọi người đều biết rõvi_pham_ban_quyen. kia họ còn nói thẳng mặt, nhưng từ sau khi Uyển mình xuống nước để chứng minh sự trong sạch, cũngvi_pham_ban_quyen không ai dám nói gì mặt cô nữa.
Trướcvi_pham_ban_quyen chỉ nghe đồn, giờ được nhìn gần Phương Uyển Uyển, mọi người thấy khá lạ lẫm. Dáng người cô cao , làn da trắng trẻo, trên đầu buộc chiếc lụa thịnh hành bấy giờ, mặc chiếc hoa nhí màu trắng, đặcbot_an_cap biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là khuôn mặt kia, đẹp chẳng khác gì minh tinhleech_txt_ngu trên ảnh .
Đồng Phương Uyển Uyển, và Tô Thành thành đôi thật sao? phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi không nhịn được mà hỏi chuyện.
Phương Uyển Uyển mỉm cười, hào phóng trả lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: Vâng! Thành rồi .
gia đình Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có biết đấy?
Dạ biết, này anh Thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đều đã nói với cháu rồivi_pham_ban_quyen, cháu không để tâm đâu.
Ôi chao, tôi nói này, cô là cô gái đô, vào điều kiện gia đình, dù có tệ mấy thìvi_pham_ban_quyen chẳng đến mức không tìm được người bản địa chứ. Có người trêu chọc.
Phương Uyển Uyển cũng không giận, những người này ngoài vẻ tiếc thay cô, nhưng là đang vi_pham_ban_quyen hỏi thông tin, dù sao xem náo nhiệt cũng đâu sợ chuyện lớn.
Nhưng người ta không nói thẳngbot_an_cap, cô đương nhiên cũng không thể đắc tội, liền cười ha ha nói: Bác , chuyện này bác không hiểu . Hiện giờ đúng là cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không thiếu người điều kiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tốt đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gả, mà đẹp trai bằng anh Thành, năng lực giỏi anh Thành chứ?
Hơn nữa điềuvi_pham_ban_quyen kiện tốt hay không cũng đâu chỉ nhìn vào một mình anh ấy, khôngvi_pham_ban_quyen còn có cháu nữa sao? Bây là xã hội mới , phụ nữ cũng gánh vác bầu trời mà, cháu và anh Thành cùng nhau đấu thì ngày càng sẽ tốt lên thôi.
Đúng thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, đúng thế! phụ họabot_an_cap theo.
Lời nói vô cùng kín kẽ, nhất thời ngườivi_pham_ban_quyen ta không thể phản bác đượcleech_txt_ngu.
Tô Thànhleech_txt_ngu về rồi kìa! Lúc , người phụ khác tinh mắt nhìn Tô Thành cách đó không xa.
Anh đứng đó, trên mặt có biểu cảm gì. Nghe thấy có người gọi mình, anh mới khẽ gật đầu, rảo bước đi giúp Phương Uyểnvi_pham_ban_quyen Uyển chuyển đồ.
Ôi, Tô Thành tan làm rồi à, tôi phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online về nấu cơm đây. người chột dạ rút lui.
Những người khác thấy còn gì xem cũng tản hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
khi cất xong đồ đạcvi_pham_ban_quyen, Tô Thành kéo một chiếc ghế ngồi xuống trước mặt Phương Uyển Uyển, trịnh trọng : Vì nghĩ rằng nhân của chúng ta vốn là thỏa , nên tôi đã không nói cho cô biết tình hìnhbot_an_cap gia mình. Nếu cô muốn nghe, tôi có nói cho cô.
Không hiểu sao, vừa rồi nghe cô nói mấy câu rõ ràng chỉvi_pham_ban_quyen là lời khách sáo, nhưng trong lòng anh lại nảy sinh vài phần khao khát vô cớ.
Phương Uyển Uyển hơi ngại ngùng gãi mũi, lời đó vậy lại bị anh nghe thấy, cô vội vàng nói: Khôngvi_pham_ban_quyen cần đâu, tôi chưa từng hỏi .
Nói xong, cô lại ngập ngừng bổ sung: Ngược lại là có một chuyện rất quan trọng đã lừa dối anhbot_an_cap, liệu có thể nể mặt biểu hiện ngày hôm nay của tôi mà sau này tha thứ cho tôi không?
Tô Thành nhìn vẻ mong chờ cô, chùng một chút, trong đầu bất hiện lên ảnh hôn phu cũ cô là Trần Khải, khóe miệng miễn cưỡng nở nụ : Được.
Tảng trong lòng Phươngbot_an_cap Uyển Uyển cuối cũng rơi xuống đất.
Hôm nay khôngleech_txt_ngu kịp nấu cơm rồi, tôi ra nhà ănvi_pham_ban_quyen lấybot_an_cap cơm về, anh muốn ănvi_pham_ban_quyen gì không? Phương Uyển Uyển hỏi.
mím môi nói: Để tôi đi!
Trên tay tôi còn mấy phiếu cơm sắp hết hạn rồi, để tôileech_txt_ngu cho. Phương Uyển Uyển muốn biểu một chút, tránhvi_pham_ban_quyen cho này lờileech_txt_ngu nói dối bị bại lộ lại có chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tự tin nàobot_an_cap.
Nói rồi cầm lấy hộp cơm của mình, tìm hộp cơmbot_an_cap Tô Thành rồi đi ngoài.
Lúc quay lại, cô đưa hộp cơm Tô Thành, cười nói: Ăn đi, hai phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thịt kho tàu cuối cùng đã tôi được rồi .
Tô Thành nhìn miếng thịt kho tàu bóng , lại nhìn Phương Uyển Uyển đang cười híp cả mắt, liền ănvi_pham_ban_quyen.
Anh ănvi_pham_ban_quyen rất nhưngleech_txt_ngu không hề thô lỗ, cử chỉ thế trông vô mắt.
Ăn xong, Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Thành đón lấy hộp cơm trong tayleech_txt_ngu Phương Uyểnleech_txt_ngu Uyển mang vào bếp rửa.
Khi quay ra, anh Phương Uyển đang trải chăn dưới , Tô Thành lặng đi lúc, giọng trầm thấp nói: Côbot_an_cap ngủ trên giường đi!
Phương Uyển Uyển do dự một chối: Tôi không cần phải đi mỗi , dưới cũng không sao.
dáng người mảnh khảnh của cô, Thànhbot_an_cap nhất thời không mở thế nào, lại giúp cô sắp xếp đống đồ còn lại cho gọn gàng.
Hứa Trí Vân đi tới, vừa nhìn đã thấy Phương Uyển Uyển đang quỳ trên mặt đất trải đệm, liền cười chọc: Sao thế? đầu dọn đến đã địnhvi_pham_ban_quyen Thành của tôileech_txt_ngu ngủ dưới đất à?
Phương Uyển Uyển giậtleech_txt_ngu nảy mình, vội vàng giải thích: Không có, tại cháu ngủvi_pham_ban_quyen không ngoan, hay lăn qua lăn lại, thấy cái giường này nhỏ quá, sợ lăn xuống đất nên mới đệm dưới .
Giọng cô mại, nũng nịu, dường như thực sự ra vẻ bất .
Nếu không phải đã từngbot_an_cap thấy cô mồm mép lanh lợi, sau khi chụp mũ cho người khác thì hiện vẻ mặt đắc ý hách, Trí Vân đã tin rồi.
Đối xử tốt với anh Thành của tôi nhé. Anh Thành của tôi ấy mà, ai tốt với anh ấy một chút làbot_an_cap ấy thể giao mạng ra luôn. Như chuyện tối hôm đó cô giải vây giúp bọn , thế là anh đem bản thân mình đền đáp luônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rồi đấy.
Tô Thành dùng giọng hơi nghiêm nghị nói: nói linh tinh.
Phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Uyển Uyển chớp mắt, cười hỏi: Trước đây lẽ nàoleech_txt_ngu không có cô gái nào bàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ývi_pham_ban_quyen tứ với anh Thành saobot_an_cap?
Phương Uyển Uyển không tinleech_txt_ngu, mắt ta bị mù. Côleech_txt_ngu cảm chuyện tối hôm đó không phải mấu chốt, mấu vẫn điều kiện đưa ra quá tuyệt vời, đôi bên cùng có lợi, hợp tác cùng thắng mà thôi.
Trí không thể phủ nhận, đang định lên tiếng thì bị mắt của Tô Thành ngăn lại.
Anh sờ mũi, bấy giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mới đầu nói vào chuyện chính: “Công văn xuống rồi, thời gian chúng ta trở về được đẩy lên sớm hơn, cậu chuẩn sớm một .”
Tô Thành thản nhiên gật : “Ừ, được!”
bên kia nhận được báo cáo điều tra của cậu ở Kinh , thông hoàn toàn chínhbot_an_cap xác, cộng thêmleech_txt_ngu chuyện Ngô Tư lệnh giao phó, Quân khu Tây Bắc đã cho cậu một chiến công hạng .” Hứa Trí .
Vẻ mặtleech_txt_ngu Tô Thành vẫn không đổileech_txt_ngu, hỏibot_an_cap lại: “Còn cậu thì sao?”
Hứa Trí Vân cười nói: “Nhờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phúcleech_txt_ngu của , tớ cũng được một phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vinh thưởng.”
Phương Uyển cuộc đối thoại của hai ngườileech_txt_ngu, biết được Tô Thành đến đây không phải để học tậpvi_pham_ban_quyen mà là để thực hiện nhiệm vụ, hèn gì trước đó anh lại từ chối như vậy.
Xem ra đúng là tiền đồ vô lượng, bình mà lập được công hề dễ dàng, gì có thể lọt vào mắt xanh của Phương Quân Sơn.
dậy rót Hứa Trí Vân mộtleech_txt_ngu lyleech_txt_ngu nước lọc, Trí Vân kinh đón lấy, cười nói: “Cảm dâu.”
Hứa Vân làm phòng thư nên tin rất nhạy bén, anh dặn dò Tô Thành một số điềuvi_pham_ban_quyen cần lưu đi rồi raleech_txt_ngu về.
Đến tối, sau khivi_pham_ban_quyen hai người rửa đơn , Thành vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phòng trước.
Khi Phương Uyển bước vào, cô thấy ga giường hoa mẫu đơn lớn màu hồng cánh sen của mình đã được trên giường, mặt giườngvi_pham_ban_quyen được phẳng phiu, không một nếp nhăn.
Còn Tô Thành thìleech_txt_ngu một taybot_an_cap gối đầu, một tay đặt người, nằm thẳng tắp trên sàn nhà.
Phương Uyển Uyển có chút cảm động, tuyleech_txt_ngu đây chỉ là cử chỉ bình thường, nhưng lại người đầu tiên đối xử tốt vớibot_an_cap cô kể từ khi cô giới này.
Cô nhẹ đi đến bên giường nằm xuống, đắp một chiếc chăn lên người, hai khôngleech_txt_ngu nóibot_an_cap thêm câu nào nữa.
Tô Thành rất ít lời, phần lớn gian đều là cô , nhưng lúc này cô sự đã mệt rồi.
Vì không nhườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lạibot_an_cap công việc, Vương Thục choleech_txt_ngu cô một đồng nào.
Mà tiền sinh phí năm đồng tháng của nguyên chủ bản không tiết được gì. Con gái ở tuổibot_an_cap này, lại làm nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đoàn , chuyện mặc vẫn có chút cầu kỳ.
Cô đếm đi đếm lại số tiền trên người, cũng chỉ cóleech_txt_ngu năm .
Cô khẽ dài một tiếng.
“Cô thấy tiếc sao?” Tô Thành nhiên .
Phương Uyển giật mình, không ngờ Thành vẫn chưa ngủ, nhỏ giọng trả lời: “Không có gì tiếc cả, thân phận này của tôi nếu cứ tiếp tục ở lại Phương gia, sớm muộn gì cũng sinh bệnhbot_an_cap thôi.”
“Vậy còn gì khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tôi giúp không?” Tô Thành lại hỏi.
Phương Uyển Uyểnleech_txt_ngu trở mình, khăn lớn nhất cô bây giờ là nghèo, nhưng chuyện này làm sao nói , cô cũng đâu phải vợ của anh.
cùng cô dứt khoát đáp mộtleech_txt_ngu câu: “Không còn nữa.”
Trong phòng không còn tiếng động nào nữa, cô tìm kiếm trong trí nhớ của nguyên chủ một hồi lâu, cùng cũng nghĩ ra một đường kiếm tiền, định ngày mai sẽ đi thử xemvi_pham_ban_quyen sao.
Sáng hôm sau, khi Phươngbot_an_cap Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Uyển , bộ đồ dưới sàn đãleech_txt_ngu được gấp gọn gàng đặt trên ghế.
đứng dậy vươnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vai, đi vệ sinh nhân rồi quay , đi ngang qua bàn ăn ở phòng chính thì thấy bàn đặt hai cái màn thầu trắngvi_pham_ban_quyen.
Cô nhìn quanh một lượt, chắc là phần để lại cho mình, cô ngồi xuống hết màn thầu, thêm hai ngụm nước rồi đi ra ngoài.
Nguyên chủ có một cô bạn thân nhựa tên là Từ Viện, cùng quân khu, cô ta vô cùng ngưỡng mộ việc nguyên chủ thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đỗ vào đoàn văn côngleech_txt_ngu.
cho rằng mình có năng khiếu diễn xuất hơn nguyên chủ, nguyên chủ thi đỗ hoànvi_pham_ban_quyen nhờ vàobot_an_cap nhan . Cô ta đãvi_pham_ban_quyen muốn chủ bán lại công việc này cho mình nhưng chủ không đồng ý, cũng chuyện này mà quan hệ giữa hai người trở nên xa .
Đến cửa nhà Từ Viện, Phương Uyển Uyển có chút thấp thỏm, hai đã lâu không qua lại, giờ xảy ra chuyện này, không biết cô ta thèm đếm xỉa đếnleech_txt_ngu mình không.
May một lát sau Từ Viện đã đi ra, đón cô vào nhà, vẻ mặt trêu hỏi: “Sao nay nhớ đến người chị em tốt này thế?”
Phương Uyển cười nói: “Dĩ nhiên là có việc mới đến cậu.”
biết ngay mà, nói đi, chuyện ?” Từ rótvi_pham_ban_quyen cho một .
Phương Uyển Uyển đón ly nước, đi thẳng vào vấn đềbot_an_cap: “Tình hình của tớ giờ chắc cũng nói , tớ sắp rời khỏi Kinh Đô, vị trí ở đoàn văn công đóbot_an_cap, nếu cậu muốn, tớ bán lại cho cậu.”
Gương mặt Từ lộ vẻ kinh hỷ: “Thật sao?”
“Tất nhiên là .”
cứ tưởng cậuleech_txt_ngu địnhbot_an_cap nhường công việc này cho em gái cậu chứ, nghe nói hôm qua cô đã đến đoàn tìm đoàn trưởng rồi, giờ chờ cậu ký tên thôi.”
Phương Uyển thật không ngờ Phương Tuệ Tuệ lại nôn đến vậy, khó chịu nói: “Cô ta nghĩ nhiều rồi.”
Từbot_an_cap Viện cười nói: “Tớ đã bảo , cái cô Phương Tuệ Tuệ này cướp mất Trầnleech_txt_ngu , lại còn đến cướp cả côngbot_an_cap việc của cậu, đúng là không xấu .”
Nghe Viện bình thay mình, Phươngbot_an_cap Uyển Uyển chợt thấy cô này của nguyên chủ không tệ, cười : “Đàn ông thì cướp đại đi, nhưng công việc thì không được.”
nghe xong, nụ cười trên mặt càng rỡ hơnvi_pham_ban_quyen: “Chà, cậu thay nhiều , trước kiavi_pham_ban_quyen nhắc Trần Khải là quý như vàng, có phảileech_txt_ngu là vì người này của cậu còn đẹp trai hơn Trần ?”
Khóe miệng Phương Uyển Uyển giật giật, lục lại dáng vẻ Trần Khải trong trí của nguyên chủ rồi gật đầu: “Ừ!”
Từ Viện nghe vậy lập phấn khích: “Tớ biết ngay mà, được đấy.”
Phương Uyển Uyển lại chuyện chính: “Thế công việc đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cậu lấy không?”
“Lấy chứ Sao lại không? trước bảo đồng chuyển nhượng cho tớ, giờ tớ cũng không mặc cả với cậuvi_pham_ban_quyen, nhưng hiện tại trongleech_txt_ngu tay tớ không có nhiều tiền thế, đợi anh tớ về tớ anh ấy đưa cho cậu được không?”
Phương Uyển Uyển cần tiền, có tiềnbot_an_cap dễ làm việc khác: “Vậy hiện trong tay cậu có bao nhiêuvi_pham_ban_quyen?”
“Năm trămbot_an_cap đồng! Chỗ còn lại tớ viết giấy nợ cho cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.” Từ Viện xong lại bổ sung: “Ngàyleech_txt_ngu mười lăm tháng sau anh tớ về, lúc tớ sẽ gửi bưu cho cậu.”
Phương Uyển dây dưa, gậtleech_txt_ngu đầu: “Được!”
Nói xong Từ Viện vào phòng lấy tiền.
lấy tiền từ tay Từbot_an_cap Viện rồi nói: “Giờ chúngleech_txt_ngu ta đến đoàn, tớ kýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tên cho cậu.”
Hai người đến đoàn mới biết hôm nay đoànvi_pham_ban_quyen trưởng .
Mấy cô gái có mặt ở đó nghe thấy Phương Uyển sự bán công việc đi đều rấtvi_pham_ban_quyen ngạc nhiên.
“Không phải nói là cho cô sao?” Chung Hồng .
Phương Uyển Uyển đáp: “Đó là cô ta tựvi_pham_ban_quyen nói thôi, tôi chưa bao giờ nói thế cả.”
Nóivi_pham_ban_quyen xong cô kéo Từ Viện đi.
Mấy người nhìn theo bóng lưng hai người, có người mắngvi_pham_ban_quyen: “Đúng không biết điều, Phương gia nuôi cô taleech_txt_ngu bao nhiêu nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, vậy mà đến một côngleech_txt_ngu việc cũng không nỡvi_pham_ban_quyen nhường , lại đi bán. Thật thiếu tiền đến mức nào chứ.”
“Chẳng phải , chồng mới cưới là người nông , làm sao so được với nhà Trầnvi_pham_ban_quyen trưởng, chắn là phải tự tính toán cho mình rồi.”
“Côbot_an_cap đừng có coi thường thôn , hôm ấy tôi tò mò cáibot_an_cap, trông nổi bật , còn cao hơn cả Trần Khải , vóc dáng , đôi chân dài , trai hơn cả nam diễn viênleech_txt_ngu trênbot_an_cap lịch .”
“Thật không?”
nhìn rõ mồn một , mới đến khu ta đầy hai tháng đã Phương trưởng nhìnvi_pham_ban_quyen trúng, ta không màng tình cũ, nhưng gia cũng không phải hạng vừa đâu.”
Gần đây Phương Tuệvi_pham_ban_quyen Tuệ vì muốn dò hỏi tình hình trong đoàn nên thường xuyên mang cáp mấy người này. Mỗi lần , cô hạ mình, vẻ khiêmvi_pham_ban_quyen tốn hỏi, chẳng bù cho Phương Uyển Uyển, đến câu cũng lười nói với họ. Cậy mình xinh đẹp, lần biểu nào cô cũng chiếm vị trí trung tâm. Những điều này khiến họ rất khóbot_an_cap chịu.
Lúc này Phương Uyển Uyển đã có tiền trong tay, tâm trạng khá tốtvi_pham_ban_quyen, định vào nội thành dạo một vòng xem có hội kinh doanh nào không. Bắc Kinh hiện tại làleech_txt_ngu thành phố lớn và phồn hoa nhất Trung , nhiều thứ đều đầu thịnh hành từ nơi này, cô muốn xem liệu có thể một lô hàng mang vùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tây Bắc không. Trong hai năm này kiếm chút tiềnvi_pham_ban_quyen, thi lấy tấm bằng đại học, rồi sau đó Bành Thành ở miền Nam triểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sự nghiệp, tránh chính.
Cô thầm nghĩ nếu không gian thời mình xuyên qua là thời đại được ghi chép trong sách lịch sử, thì hẳn là bố mẹ cô đã chàoleech_txt_ngu đờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online từ rồi. Trước khibot_an_cap xuyên không, sống ở Bành Thành, bố mẹ hệ tiên đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Thành lập nghiệp, cô coi như đã tận mắt chứng kiến sự thay đổileech_txt_ngu từng ngày nơi này. Bốleech_txt_ngu cô dám nghĩ dám làm, từ sớm đã tạo dựng được ngơi vang trong lĩnh vực động sản và khách sạn, trước khi xuyênleech_txt_ngu qua, cô đã là một phú nhị đại vớivi_pham_ban_quyen thực.
Sau khi không cần phải đấu nữa, Uyển Uyển chọn cách sống an nhàn ở lại trườngvi_pham_ban_quyen học làm trợ giảng, lúc rảnh rỗi cùng bạn mở một thiết thời trang, trôi qua vô cùng thảnh thơi. Thấm thoát cô đến mươi tám, cái tuổi phải đi xem mắt. Bố mẹ sắp cho cô một cuộc hôn nhân đi mặt, nào ngờ trên đường lái , đối tượng còn chưa thấy đâu thì ngườileech_txt_ngu đã gặp tai nạn mất.
Không biết mình xuyênvi_pham_ban_quyen qua đây rồi, bố mẹ bên kiabot_an_cap thế nào, may mà có cậu em trai, nếu không hai ông bà đau lòng mất. đến điểm , lòng cô vơi bớt phần nào lo lắng.
Cô đi một vòng quanh các cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hàngbot_an_cap bách hóa và cửa hàng Hoa kiều Bắc Kinh, phát hiện nay đồbot_an_cap điện đã bắt đầu thịnh hành, nào máy giặt, tivi, đài radio âm thanh nổi và tủ lạnh thứ này nhà họ Phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đều có. Nhưng với chút vốn ít ỏi của cô, làm những thứ này rõ ràng không thực tế, thôi thì cứ qua Tô Thành về tìnhleech_txt_ngu hình ở Tây Bắc tính sau.
thế, mang theo tiền khổng năm trăm trong người, mua một cânbot_an_cap thịt, củ cà rốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online và một bó rau xanh rồi trở về. Định bụng nấu bữa mới phát bếpleech_txt_ngu than tổ ong đã tắt ngóm. Thứ này nhỏ về quê ngoại cô từng thấy qua, phải mồi lửa cho than mới được.
tìm ít cành cây khô và cũ làm mồi, đặt than lên trên, chẳng mấy khói đen đã bốc nghi ngút, Uyển bị sặc đến chảy nước mắt. Cô vừa vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đứng dậy lùibot_an_cap lại phía sau, bước chân lảo đảo không vững, suýt chútbot_an_cap nữa thì ngã nhào.
Một đôi bàn tay to lớn, đầy sức mạnh đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đỡ lấy cô. Chưa kịp phản , đãbot_an_cap thấy giọngbot_an_cap từ trên đỉnh đầubot_an_cap lên: “Để anh!”
Sau khi đỡ cô đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vững, dáng người cao ráo của Thành lướt qua Phương Uyển Uyển, đi vềvi_pham_ban_quyen phía bếp than. cúi người xuống, mở nắp dưới lò ra, bắt đầu nhóm lửa đốt than lại từ đầu. mấy chốc khói đã tan bớt.
Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngoảnh lại nhìn Phương Uyển một cái, rồi đi bưng chậu nước tới: “Rửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mặt đi.”
Phương Uyển Uyển nhìn gương mặt thanh tú lạnh lùng anh, gượng cười: “Thực ra hômbot_an_cap qua tôi bảo có việc anh đấy, giờ tôi thú nhận thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có còn kịpbot_an_cap không?”
Ánh mắt Tô Thành tối lại, giọng trầm thấp: “Cô nói đi.”
“Vậy anh phải tôi trước là anh sẽ giận!” Phương Uyển giở ăn vạ.
Tô Thành nhìn cô, sắc mặt không đổi: “Tôi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giận.”
Phương Uyển xoa xoa , nhỏ : “ lúc bàn điều kiện với anh, những lời nói thêm lừa người thôi, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online căn bản không biết nấu ăn.”
đó vì thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tô Thành còn do nên cô mới vội vàng dối. Tô Thành thầm thở phào trong lòng, bộ dạng cúi đầu không dám nhìn thẳng của cô, khóe môibot_an_cap anh khẽ nhếch : “Vậy giặt giũ, dọn nhà cửa cácleech_txt_ngu thứ cũng là lừa người sao?”
Phương Uyển Uyển vội vàng xua tay: “Không! Không! Không! Hai việc tôi làm được.”
Thấy không nói , Phương Uyển Uyển cuống lên: “Tô Doanh trưởng Tô, dạy trẻ conleech_txt_ngu kháleech_txt_ngu tốt.” Cuối cùngvi_pham_ban_quyen cô còn bổ thêm một câu: “Câu này tuyệt đối làbot_an_cap thật!”
Tô Thành giấu đi ý cười không dễ nhận ra trong mắt, thản nhiên : “Ừ, những việc cô vừa tôi đều biếtvi_pham_ban_quyen làm. Sau này khi bọn trẻ về, cô chỉ cần phụ trách đưa đón và dạy dỗvi_pham_ban_quyen chúng là đủ rồi.”
Phương Uyển sáng lên, sau khi rửa mặt liền vui nói: “Tôi có thịtbot_an_cap và cà rốtvi_pham_ban_quyen, làm cà rốt xàobot_an_cap sợi đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không?”
.” Tô Thành quay người lại liền nhìn thấy túi thức ăn dưới vòi nướcvi_pham_ban_quyen.
Anh bước tới vài bước, xắn áo lên, để lộ cánh tay rắn , bắtbot_an_cap rốt và thịt. Rửa xong, anh lấy thớt ra bắt thái cà rốt. tác của anh cực kỳ thục, những sợi cà rốt được thái tăm tắp, khiến người nhìn cảm vô cùng thoải mái.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, anh bảo Phương Uyển Uyển: “Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vào phòng đợi đi, xong tôi sẽ gọi.”
Phương Uyển Uyển còn biết nóibot_an_cap nữa, đành phải mang theo cảm giác tội đầy mình về phòng nghỉ ngơi. , cô vẫn còn những giá trị khác mà, phải đôi bên cùng có lợibot_an_cap thì mới tácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lâu dài được.
Cô ngồibot_an_cap trong phòng khoảng nửa tiếng sauleech_txt_ngu thì nghe thấy Tô gọi ra ăn cơm. Cô tỏ vẻ đon đả chạy ra xới , bày đũa. Khoảnh khắc miếngleech_txt_ngu cơm vào miệng, Phương Uyển Uyển thầm khen ngợi Thành: “Hương vị thật , ngon quá đi mất, lần sau tôi phảileech_txt_ngu anh mới được.”
Đây toàn không phải lờibot_an_cap nịnh bợ, món ăn thực sự rất ngon, người đàn ông này đảm quá mức rồi.
Tô Thành đáp: “Được.”
Uyển Uyển lại hỏi: “Hai đứa trẻ nhà anh ở quân khu Tây Bắc à?”
Tô Thành dừng động cơmbot_an_cap lại, nghiêm túc trả lời: “Ở quê, đợi lần này chúng về ổn định xong sẽ đón chúng lên.”
, tôi định làm anh thất vọng đâu.” Phương Uyển Uyển lại bắt bày tỏleech_txt_ngu quyết tâm. Bâyleech_txt_ngu giờ cô chẳng có gì, cũngbot_an_cap chẳng làm gì, chỉ còn mỗi chiêu này thôi. May mà cô ra Tô hưởng ứng chiêu này của mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
người một chút, rồi lại : “Được.”
Sau khi ăn xong, Phương Uyển Uyểnvi_pham_ban_quyen đang thu dọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bát đũa thì Phương Tuệ Tuệ đến. Cô ta xách một hộp bánh bông lan, nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thấy Tô Thành thì sững lại một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ , mỉm cười chào Tô một tiếng anh rể.
đáp một tiếng, rồi lấy đống bát trên tay Phương Uyển Uyển: “Để anh rửa.”
Phương Uyển Uyển đoán Phương Tuệ Tuệ lần tới tám chín phần mười cũng là chuyện công việc.
Phương Tuệ đặtbot_an_cap hộp bánh , cân nhắc chút rồi mới mởvi_pham_ban_quyen lời: “Chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, thật sựbot_an_cap bán công tác đó đi sao?”
Phương Uyển gật đầu: “Ừleech_txt_ngu.”
Phương Tuệ lập tức trở nên kích động: “ phải chị hận em vì đã cướp anh Trần Khải không?”
Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cười nói: “Không có, đơn giản tôi đang cần tiền thôi. Còn về Khải, tôi thấy cô và anh hợp nhaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hơn đấy.”
Căn nhà nhỏ, chỗ ăn cơm và chỗ rửa bát chỉ cách nhau một bức tường, cộng thêm việc Tô Thành có thính cực tốt nên cuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đối thoại hai người tai anh không sótnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chữ nào.
“Sao chị có thể như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online?” Phương Tuệ Tuệ có cảm giác như đấm cú vào bông.
Phương Uyển cười nhạt: “Vậy muốn tôi phải nào, tự động dâng hiến cả những gì vốn thuộc về mình cho cô chắc?”
“Những thứ đó vốn thuộc về mà.” Phương Tuệ Tuệ cảm thấy toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không biết ơn.
Phươngleech_txt_ngu Uyển Uyểnbot_an_cap cườivi_pham_ban_quyen lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trong lòng: “Chovi_pham_ban_quyen nên tôi đã trảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lại tất cả những gì không thuộc về cho cô rồi, còn gì hài lòng nữa sao? công việc, cần chứ.”
cũng hạ mình giả vờ làm một đóa bạch liên .
Tuệ Tuệ vội vàng : “Chị gả cho anh rể , chẳng lẽ anh rể lại không lo được cho cuộc sống của chị sao? Ba tìm cho chị cũng đã tính kỹ lưỡng rồi, sao có thể để sống nổi ?”
“Cô quên sao, còn có hai đứa nhỏ phải nuôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Ai cũng nói ấy lấy được đại tiểu thư nhà họ Phương ở Kinh Đô là hời to, nhưng thực tếvi_pham_ban_quyen thì đại tiểu thư nhà họ Phương này ngoài xấu xa ra thì có gì cả.” Uyển Uyểnleech_txt_ngu nóileech_txt_ngu.
Phương Tuệ Tuệ Phương Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vẻ khó tin: “Chị đang trách ba không chuẩn của hồi môn cho chị sao?”
Thấy Phương Uyển Uyển không nói gì, Phương Tuệ lại tiếp: “ danhleech_txt_ngu tiếng hiện giờ của chị, nếu tổ chứcvi_pham_ban_quyen rình rang thì tốt chovi_pham_ban_quyen nhà nào cả. Trong quân khu này đều là ngườivi_pham_ban_quyen biết nhau, chúng ta còn phải sống đây cả đời, chị biết cảm ba mẹ chứ.”
Phương Uyển Uyển coi đã lĩnh hội thế nào là mặt dày đến mức vô đối, chẳng còn trí đâu mà diễn kịch với ta nữa: “Các ngườileech_txt_ngu lúcleech_txt_ngu nào cũng bắt một kẻ trắng tay tôi phải cảm, vậy thì thông cảm đây?”
Phương Tuệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Tuệ thấy cô hơi kích , : “ mẹ lúc nào cũng cho , còn thông cảm thế nữa? Chẳng lẽ lại ép anh Trần Khải nhận sao? Nếu chị thực sự không cam tâm, ngày mai em dẫn đi gặp anhvi_pham_ban_quyen một chuyến.”
Phương Uyển Uyển thầm nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bạch liên hoa thật khéo bày chuyện, cứ như thể nếu không đồng ý thì cô ta sẽ không để cô yên vậy. kéo chủ đề về Trần , chẳng rõ ràng là muốn làm Tô Thành khó chịu sao?
May mà cô và Tô Thành không là vợ chồng thậtvi_pham_ban_quyen.
“Tôi Trần Khải căn bản chưa từng xảyleech_txt_ngu ra chuyện đó. Người khác im miệng cả rồi, sao chỉ có cô cứ khăng khăng như đúng rồi vậy? Hơn nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tôi đã người đàn ông củaleech_txt_ngu rồi, cô lại bảo tôi đi gặp Trần Khải?”
Phương Uyển Uyển rõ là cô ta Trần Thục Phân đã tung đồn, chuyện này không có , lại có Phương Quân Sơn xuống, ai sẵn lòng điều tra giúp cả.
Bốn “đã có người đàn của mình rồi” vào tai Thành, khiến lòng dấy một cảm xúc khác lạ khó tả.
Anh xếp gọn bát đũa đã rửaleech_txt_ngu sạch, đi ra giữa phòng khách, lại nghe thấy Phương Tuệ Tuệleech_txt_ngu ra vẻ vô cùng ủy khuất: “Đều là khác lén lút nói với em, em còn bảo chị chứ, em khăng khăng hồi nào?”
Thành liếc nhìn Phương Uyển rồi nói: “Hai tới tôi sẽ lấy danh ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đề nghị cấp trên hỗ trợ tra nguồn gốc của những tin đồnbot_an_cap này.”
Phương Tuệ Tuệ lập tức đứng bật dậy: “Anh rểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, anh xem anh nói kìa, chuyện khó khăn mới lắng xuống, làm rùm beng lên thì mặt mũi ai cũng khôngbot_an_cap đẹp đẽ gì, em còn phải chồng nữa ?”
Tô Thành xoay người , nhìn côleech_txt_ngu ta một : “ lại sự trong cho vị hôn bot_an_cap không tốt sao?”
Phương Tuệleech_txt_ngu Tuệ quay sang nhìn Phương Uyển Uyển: “Chị , nếu chị sự đến vậy, cũng không bỏ ra ít đâu.”
không đỗ đại học, đến đây lại chẳng có công việc tử tế, Trần Khải sẽ nhìn cô ta thế đây.
Phương Uyển Uyển không ngờ Tô Thành lại đứngvi_pham_ban_quyen bảo vệ mình, lòng có bồi hồileech_txt_ngu, lúc mới đáp lời Phương Tuệ Tuệ: “Tôi là người nói được làm được, đã làm rồi không có phải hối hận.”
Phương Tuệ Tuệ địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nói nhưng lại cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ người Tô Thành một cách khó hiểu, ta đứng dậybot_an_cap nói: “Được rồi, nếu chị đã không màng đến tình thân nữa thìleech_txt_ngu emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cũng chẳng còn để .”
Nói xong, cô ta vội vã rời đi.
Tô Thành quay sang nhìn Phương Uyển Uyển: “Cô thiếu thứ gì không, ngày mai tôi nghỉ phép sẽ đưa cô đi mua.”
Phương Uyển Uyển động trước sự bảo vệ của anh, khóe mắt nóng lên, cô cúi đầu nói: “Vâng.”
Đến tối, Tô Thànhbot_an_cap không đi nghỉ sớm mà thắp nếnvi_pham_ban_quyen, ngồi trước bàn cứu một bản hướng dẫn sử dụng.
Uyển Uyển từ xa sátbot_an_cap, bản dẫn dàyleech_txt_ngu đặc chữ cái Anh, cạnh là nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dòng ghinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bằng bút mực xanh.
Ngón tay rõ ràngleech_txt_ngu từngvi_pham_ban_quyen đốt của Tô lướt qua chú thích tiếng , mày suy .
Phương Uyển kìm được đứng dậy đi đến sau lưng anh. Người đàn ông này rất cao, đang ngồi cũng cao đến vai Uyển Uyển.
Thành nhậnleech_txt_ngu raleech_txt_nguleech_txt_ngu người tiến lại gần, vừa đầu lại, tầm mắt liềnleech_txt_ngu bị một đường cong mấp mô chắn ngang, một mùi hương thoang dịu nhẹ xộc vào . Anh bừng tỉnh, vành tai tức khắcvi_pham_ban_quyen nóng bừng, đỏ mặt lan xuống tận cổ.
Anh vội vàng quay đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, tôi không cố ý.”
Phương Uyển Uyển nhìn dáng vẻ lúng túng của anh, có chút buồnbot_an_cap cười nhưng cuối cùng nhịn đượcbot_an_cap, nói: “Không sao đâu!”
Giọng điệu cô đáp lại rất thản nhiên và , bộ dạng hoàn toàn để tâm, cũng chẳng chút ngượng nào.
Cô nói tiếp: “Anh đang xem gì vậy, có cần giúp đỡ không?”
Tô Thành : “Đây thông số tầm bắn và hướng dẫn hành của một nước ngoài.”
Phương Uyển ghé xem thử, thấy có chỗ dịch rõ rệt. Cô đưavi_pham_ban_quyen ngón tay trắng nõn thon dài ra, dịch lại những chỗ sai đó một lượt. Tô Thành lập tức vỡ lẽ.
“Cảm giác tiếng Anh của cô còn hơn cả thư ký Trần, người đã từng học đại học.” Tô Thành không kìm được sự thắc mắc mà nói thêm một câu.
Nguyên chủ vì thi vào vănleech_txt_ngu công nên đã bỏ qua kỳ học, chưa từng học đại học, cùng chỉ có thể cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nói: “Lúc đó tôi nghe đất nước sắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cải cáchvi_pham_ban_quyen mở cửa, rằng sau tiếng Anh chắn sẽ ích, nên gia đình đã nhờ vả người quen tìm người dạyvi_pham_ban_quyen.”
Về điểm này Phương Uyển Uyển không nói , Phương Quân Sơn đúng là có tầm nhìn như , bannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đầu cònleech_txt_ngu rủ mấy hộ gia đình cùng nhau mờivi_pham_ban_quyen một viên tiếngbot_an_cap Anh về dạy.
Chỉ là đạt tới trình độ như Phương Uyển mà thôi.
không nghi ngờ quá nhiều. Anh sống nôngleech_txt_ngu thôn từ , sau khileech_txt_ngu quân đội thì được đề cử đi học đại học, nhưng không Anh, vì vậy đối với chuyện này hoàn không thể hình nổi.
Tô Thành chú lại từng chỗ mà Phươngleech_txt_ngu Uyển Uyển chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cùng nói: “Cảm !”
“Không cần khách sáo.” Phương Uyển Uyển nói xong lại bổ sung: “Anh cần phải viết đơn đề nghị điều tra giúp tôi .”
Tô Thành ngẩng đầu nhìn : “Côvi_pham_ban_quyen sợ ấy sao?”
Phương Uyển ngẩn một chút: “Anh biết là sao?”
Thành gật đầu: “ việc ba cô vội vàng gả cô đi là tôi đã biết rồi.”
Phương Uyển Uyển dâng lên xót xa, cô không nóibot_an_cap gì. Cảm xúc này là dành cho nguyên , nuối cho vì cái bẫy này mà đã từ bỏ mạng sống.
“Ông vội vàng chuyện gả thấp đi, thay vì điều tra xem ai là người tung tin đồn từ đầu, điều đó đồng với mặc nhiên thừa nhận tính xác thực của tin này với bên ngoàileech_txt_ngu. Với những gì tôi biết ba cô, nếu là khác, chắn ôngvi_pham_ban_quyen ấy sẽ không chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thiệt thòi như vậy .” Thành bổ sung .
Phương Uyển Uyển nhìn người đàn ông đang ngồibot_an_cap thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tắp bàn làm với khuôn mặtvi_pham_ban_quyen túc, trong chợt cảm thấy nhẹbot_an_cap nhõm. Hóa ra ngay từ lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đồng hợp tác, tin tưởng cô.
Cô gật đầuleech_txt_ngu nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Vâng, nên chuyện này anh mặc kệ đi. hôm nay anh nói những lời đó, Phương cũng không dám dễ dàng đến sựleech_txt_ngu mặt tôi nữa.”
!” Tô Thành đáp ứng.
Phương Uyển Uyển ngáp một cáivi_pham_ban_quyen rồi trởbot_an_cap về giườngleech_txt_ngu ngủ.
Thành lặng lẽ đó, mắt đăm đăm nhìn hướng dẫn đã được tay mà xuất thần
Sáng sớm hôm sau, Phương Uyển Uyển tỉnh dậy, đệm lót dưới sàn đã được thu dọn gọn gàng, đặt trên chiếc ghế bên cạnh.
khi vệ sinh cá nhân trởleech_txt_ngu vào, cô ngang qua khách thì thấy trên bàn bày sẵn một đĩa sủi .
Cầm đũa ăn, nếm qua cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đã đây là đồ mua từ nhà ăn tập thể, không biết đã để baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lâuvi_pham_ban_quyen nên sủi cảo hơi nguội, nhưng hương vị vẫn kháleech_txt_ngu ổn.
Ăn sáng xong, cô đi tìm Từ Viện. hai cùng đến đoàn văn công, đoàn muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói gì mà ký tên chấp thuận.
xuôi việc này, Phương Uyển Uyển mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Haibot_an_cap tiếng sau tại gia.
Phương Tuệ Tuệ trên sofa ở phòng khách sụt sùi lau nước .
Trần Thụcvi_pham_ban_quyen Phương xót xa cho đứa con phải chịu khổ mười tám nông thôn, trong lòng bốc hỏa: “Cái thứ như Thành đó là cái chứ, hắn nói không cần tâm, để lát nữa mẹ bảo ba con cảnh cáo một chút.”
Phương Tuệ Tuệ : “Con không quan tâm rể nói gì, nhưng giờ được đoàn văn công, công việc không , học cũng , nhan sắc lại bằng chị, anh Trần Khải sẽvi_pham_ban_quyen nghĩ thế nào?”
Trần Khải là lứa sinh viên đại học đầu tiên sau khi khôi phục kỳ thi , sau đó nhập ngũvi_pham_ban_quyen, hiện tại cũng giữ chức Doanh trưởng giống như Tô Thành.
Nhưng hắn có gia thế chống lưng, cộng thêm ngoại hình xuất chúng, vị trí Doanh trưởng của Trần Khải oai phong hơn Tô Thành nhiều.
Nói theo cách hiện đại, hắn chính nam quân khu chínhvi_pham_ban_quyen hiệu.
Vì vậy, tình hắn cao ngạo, coi ra gì. Thêm vào đó là đã định sẵn vớileech_txt_ngu Phương gia khiến cô gái thầm thương trộm nhớ đều phải chùn bước.
Trần Thục Phương thương xót vỗ vỗ lưng con gái: “Mẹ biết nỗi khổ của con. Hay là thế này, năm sau ta tham khảo, vào trườngbot_an_cap đại học tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhé? Mẹbot_an_cap sẽ thầy giỏi nhất bồi dưỡng con. Tốt nghiệp đại học đi đâu cũng được trọng dụng. Còn Uyển Uyển, nó làm tuyệt tình như , sớm gì cũng có hối hận. Không có Phương gia chúng ta làm chỗ dựa, ngoài cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mặt ra thì nó chẳng biết làm gì, đến vùng Bắc khô cằn đóleech_txt_ngu, liệu Tô Thànhleech_txt_ngu có coi nóleech_txt_ngu ra gì không?”
Nghe vậy, tâm trạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Phương Tuệ Tuệ hơn hẳnleech_txt_ngu, cô ta gật đầu: “Vâng!”
Trần Thục Phương lại nói: “ qua mẹvi_pham_ban_quyen có hẹn với bác Trần của , ấy bảo hôm nay Trần Khảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online được nghỉ, nữa để anh ấy con đi dạo cửa hàng bách .”
Phương Tuệ Tuệ sáng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Thật ạ?”
“Mẹbot_an_cap lừa gì?”
Nhận được tin, Phương Tuệ Tuệ vội vàng lên lầu thay quần áo. bot_an_cap ta không trắng, dáng người cũng không cao, nỗ lực diện lắm cưỡng coi thanh . Cô ta đứng trước gương lựa chọnleech_txt_ngu hồi lâu, cuối cùng chọn một chiếc áo sơ mi váy ngắn biển.
Cô ta còn trang điểm nhẹleech_txt_ngu một chút.
mình trong gương, Phương Tuệ thở một hơi, ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lóe lên tia sắc lạnh: “Kiếp cô ta định để Uyển Uyển đạt được ý nguyện, nhất là cứ ở lại Tây Bắc làm một mụ đàn bà nông thôn cả đời đi. Chỉ là tạivi_pham_ban_quyen saobot_an_cap lạivi_pham_ban_quyen chọn Tô Thành cho cô ta chứ Cô ta nhớ sau khi Tô Thành hy sinh, anh được truy tặng là sĩ, vậy Phương Uyển Uyển nghiễm nhiên thành vợ liệt rồi, hời quá.”
Uyển Uyển đến nhà, ngồi bênvi_pham_ban_quyen bàn kê một danh sách dài những thứ mua: dưỡng , xàleech_txt_ngu phòng, rồi cả dầu gội Hải Âu, đều là những thứ nguyên chủ vẫn dùng, sắp hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rồi nên phải mua bổ sung.
con đường làm của hiện vẫn chưa có chút manh mối nào, tâm cô bỗng hơi ủ rũ. Ai cũng bảo thời này đâu đâu cũng là vàng, chỉ cần dám nghĩ là có thể đổi đời, nhưng kiếp trướcvi_pham_ban_quyen cô vốn là một thiên kim nhà giàubot_an_cap nửa mùa, những việc làm lúc này cô đều biết gì.
thì cứ đi trước đã, biết đâu vừa đi vừa hứng.
viết xong danh vào túibot_an_cap, chưa đợi được Tô Thành thì Hứa Trí Vân đã đếnbot_an_cap: “Chị dâu, đơn vị chúng em vừa nhận nhiệm vụ cấp, anh Thành hôm nay không về được.”
Nói đoạn, cậu ta từ trong túi ra mấy tờ tiền mệnh giá lớn đưa cho Phương : “Đây là anh Thành nhờ em mang tới cho chị, có tám mươi đồng. Nếu chị đợi thì cứ đi dạo trước, mấy thứ thì để khi nào anh ấy rảnh sẽ đưa chị đi .”
Phương Uyển Uyển do một chút rồi nhận lấy tiền, nói: “Cảm ơn cậu!”
Hứa Trí Vân cười đáp: “ ơn chứ, đàn ông thương vợ chẳng phải là chuyện đương nhiên ? Thôi, em phải đi tập trung đây, em đi trước nhé.”
Phương Uyển Uyển nhìnbot_an_cap xấp tiền trong tay mà ngẩn . mốivi_pham_ban_quyen quan hệ hiện tại giữa cô và Tô Thành, cô cũng chẳng làm gì cho , sao có thể thản nhiênleech_txt_ngu tiêu tiền của anh vậy.
Nhưng người đã cất gửi tới, từ chối nữa bị lộ sơ hở.
Cứ nhận lấy đã, sau này trả lại anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sau.
Cất xongvi_pham_ban_quyen, cô giản thu dọn bản thân rồi ra ngoài.
Cô quyết định Từ đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cùng, vài lần tiếp xúc, cô cảm thấy người bạn này thể tưởng được.
Viện, bạn đang bận tập tiết mục cho đoàn, Viện cho Uyển Uyển mượn xe đạp rồi khéo léo từ lời mời đi dạo.
đạp, Phương Uyển Uyển định đạpbot_an_cap vòng quanh nội thànhbot_an_cap Kinh một lát rồi mới tới cửa hàng bách hóa.
Cô thong đạp xe xuất phát.
Thời đại này chưa có kẹt xe, xe buýt hơi cá nhân rất hiếm, không có dòng người vội vã, thi chỉ có vài chiếc xe đạp lướt qua nhau.
Gió nhẹ thổi qua mặt, cô hiếm khi nảy sinh cảm giác thư thái, bất giác ngân một điệubot_an_cap hát.
Một chiếc xe Jeep chạy qua cạnh Phương Uyển Uyểnbot_an_cap, cô cũng chẳng để ý.
Tuệ Tuệ bot_an_cap ghế phụ, nhìn thấy Uyển qua chiếu hậu, lại nhìn Trầnleech_txt_ngu Khải, dườngbot_an_cap như cuối cùng cũng tìm được đềvi_pham_ban_quyen chuyệnvi_pham_ban_quyen: “Anh Trần Khải, anh có thấy chị em không?”
Trần Khải thiếu kiên nhẫn : “Không !”
Thấy hắn trả lời xong mà có chút tò mò nào, Phương Tuệ thở phào .
Chỉ cần Phương Uyển Uyển Bắc Kinh và không bao quay lại , nửa sau ta sẽ thuận buồm giónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Phương Uyển Uyển đương nhiên không chú ý người quen, tâm trạng khá đi đến trung tâm thành phố.
Phố ở đây còn rất giản dị, ngoài vài kháchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sạn dànhbot_an_cap cho người nước ngoài tòa nhà bách hóa thì chẳng có ốc khác.
Tuy nhiên khí lại rất nhộn . Theo đà cảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cách mở cửa, hiện tại đã cho kinh doanh cá thể, vì vậy ven đườngleech_txt_ngu ít hàng quán nhỏ tiếng rao bán vang lên liên tục.
Cô thấy một sạp bán bánh Lư Đả Cuốn, liền xe bước tới định mua ăn thử. đám đông bắtbot_an_cap đầu náo , có người hét lớn: “Phía trước xảy chuyện rồi, khu vực bịleech_txt_ngu tỏa, mau đi đi, mau đi đi!”
Những người bán hàng rong thậmleech_txt_ngu chí không kịp làm , vội vàng thu dọn đồ đạc.
Lúc này lại có người nói: “ ra khỏi thành được nữa rồi, trước bị phong tỏa rồi.”
Uyển chưa từng thấy cảnh tượng này giờ, kéo một qua đường hỏi: “Chị ơi, phía trước xảy ra ?”
Người nữ hổn hển: “Nghe nói có một ông lão bị bọnleech_txt_ngu cướp bắt con tin, bây giờ ngoài cảnh sát vũ trang, ngay cả quân rồibot_an_cap.”
Nghe tin này, trong đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Phương Uyển lóe lên một đoạn tình tiết.
Trong tiểuleech_txt_ngu thuyết có miêu tả đoạn này, vị chuyên gia đó chính là Trình lão mà cô gặp ở viện lần trước. Trong sách nói bản vẽ thiết kế vũ nghiên cứu mới nhấtleech_txt_ngu của ông bị tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhúng tay vào, thân ông cũng bị trúng độc, thếbot_an_cap là ông tương kế tựu kếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đếnbot_an_cap Bắc Kinh tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chuyên gia điều trị, đồng mang theo bản vẽ định dụ kẻ đứng sau ra mặt.
Quả nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tên đặc địchbot_an_cap kia đã bám theo tới Bắc Kinh, tiếp cận Trình lão bằng một danh khác. Sau khi bị nhìn thấu, không chịu hàng, thế là xảy ra cảnh tượng nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Phương Uyển nhớ mang , vìleech_txt_ngu đây là hoạch dụ mồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nên Trình lão không gặp nguy hiểm, tên đặc vụ sẽ sớm bị súng bắn tỉa hạ gục.
đặc vụ địch làm chỉ có một tên, tay súng bắn tỉa đó nhanh chóng bị phản sát. Trần thời cơ, lập tóm toàn bộ những còn lại.
Nhờ lập được công đầu, thăng chức Đoàn trưởng, từ đó có địa vị ngang hàng với Phương Quân Sơn, này còn tiến vùn vụt
Chỉ là vị tay bắnvi_pham_ban_quyen tỉa kia vì bị tiết vị trí mà hy sinh, trong sách đến cái tên cũng không có, Uyển Uyển cảm tiếc nuối.
Biết Trình lão sẽ không sao nên cô cũng không muốn nán lại xemleech_txt_ngu náo nhiệt, thế nhưng chiếc đạp đang dắt trên tay lại bị dòng nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đẩy, thức về trước.
cùng, đạp bị chen lấn mức tuộtleech_txt_ngu khỏi , cô hốt hoảng chen lên phía trước để . đạp thì đâu, nhưng người thì đã bị tận lên hàng đầu.
leech_txt_ngu lập tức nhìn thấy Trình bắt làm con tin.
Tên hung thủ cầm một con dao găm nhọn, đang thương lượng điều kiện với người hòa giải: “ người các ngườileech_txt_ngu rút hết , nếu không tôi sẽ cùng chết với lãobot_an_cap già này!”
Nói đoạn, gã lại siết chặt con dao trong tay hơn.
Phương Uyển Uyển biết Trình lão sẽ bình vô sự, khi tận mắt đối mặt với cảnh này, tim vẫn treo ngược tận cổ họng.
Lúc này đang là giữa trưa, nắng gắt khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khó lòng mở mắtvi_pham_ban_quyen. Những mồ hôi trên người vị hòa giải kia không rõ là do nóng hay do quá căng thẳng.
“Anh đừng kích động, thả ông lão ra trước đã, tôileech_txt_ngu nhất định sẽ xin cho anh được khoan hồng.”
“Chó má!” Gã kia hoàn toàn không tin, gầm lên : “Bớt nói nhảm đi, bảo của cácvi_pham_ban_quyen người rút lui, chuẩn xe chobot_an_cap tôi.”
Ngườileech_txt_ngu đi đường không biết thân phận hai người này, cóvi_pham_ban_quyen người lên tiếng: “Thả ông cụ đi, có khó gì thì người cùng nghĩbot_an_cap cách anh.”
“Đúng đấy, giết người lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phải đền mạng đấy.”
Trình lão trôngbot_an_cap vẫnbot_an_cap khá bình tĩnh, điều khiến Phương Uyển Uyển có chút hoài nghi.
tên hung hiểu quả nếu bị bắt là gì: “Bớt nói lời thừa thãi, bảo người của các người đi chuẩn bị đi, nếu không thì”
dao siết chặt, cổ Trình lão đã rướm máu, đám đông xungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online quanh thốt lên kinh . Vị hòaleech_txt_ngu giải rõ ràng đã bắt đầubot_an_cap hoảng .
Phương Uyển Uyển dù biết kết quả nhưng khi ở tại hiện , cô không khỏi lo lắng, vạn nhất kết quả trong sách thay đổi thì ? Một trí thức có đóngvi_pham_ban_quyen cho quốc gia như ông ở thời đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online này quý giá biết nhường , tuyệt đối không thể raleech_txt_ngu chuyện.
Việc quan nhất bây giờ phải khiến hung ổn định lý thì tay súng bắn tỉa mới có thể nhắm bắn.
Cô tiến lên hai bướcbot_an_cap, đứng ngang hàngvi_pham_ban_quyen với người hòa giải, ngườileech_txt_ngu , đè nén nỗi sợ trong lòng, bình tĩnh tiếng: “Đồng chí này, anh có tới chưa, chỉ có xe thôi là không . Quanh đây không trạm xăng, nếu cho anh một chỉ cònbot_an_cap nửa bình xăng thì cũng chẳng chạy được bao xabot_an_cap.”
Lời này ra, mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía Phương Uyển Uyển. Ý cô làvi_pham_ban_quyen gì đây?
Tên hung thủ lại: “Tao tự mình kiểm trabot_an_cap, phải đổ đầy xăng cho tao.”
Gã đang cực căng thẳng, may mà cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online người nhắc .
Phương Uyển Uyển : “Anh vừa phải khống chế con tin, vừa phải kiểm tra bình xăng, rất bịvi_pham_ban_quyen phân tâm. người ta thừa khống chế thì hỏng bét.”
Tuy cô đang về một chuyện tưởng chừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không xảy raleech_txt_ngu, nhưng mọi người nói chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online với kẻ ác thì vẫn sinh phẫn nộ.
con bé , thật là không biết xấu.”
Trình lão bị khống chế đột nhiên đưa tay ấn xuống hiệu, ông cóleech_txt_ngu cảm nhận được người đứng sau lưng mình đang có thú với cô gái trước mặt và đã lại. Tiếng xào xung quanh lậpvi_pham_ban_quyen tức nhỏ dần.
Phương Uyển cố gắng thả lỏng bản thân, tiến một bước nói: “ có muốn nghe tôi chỉ cách cho anh không?”
“Tại sao côleech_txt_ngu lại giúp tôi?”
Phương Uyển Uyển nhìn gã, chân thành nói dốileech_txt_ngu: “Ba nuôivi_pham_ban_quyen tôi lúc còn sống trông giống hệt anh vậy, đáng tiếc lại mệnh như thế, giờ thấyvi_pham_ban_quyen anh tôi thật không đành .”
Phương Tuệ Tuệ đứng gần đó không khỏi trợn tròn .
Xe của Trần Khải đang đỗ ở một góc không . Chính Phương Tuệ đã bảobot_an_cap anh đây, rằng ở đây có chuyện lớn xảy ra. Trần bán tínbot_an_cap nghi lái xe tới, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vặn chứng kiếnvi_pham_ban_quyen này, có chút ngạcbot_an_cap nhiên phán đoán của Tuệ Tuệvi_pham_ban_quyen.
Anh chưaleech_txt_ngu từng gặp lão, nhưng khí chất trầm ổn kia căn bản không giống một ông lão bình thường. gã đàn cầm dao kia, con dao trong tayvi_pham_ban_quyen gã ánh lên tia lạnh lẽo, kiểu dáng nhỏ gọn tiện , chuôi dao nằm gọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trong lòngvi_pham_ban_quyen bàn tay, cầnleech_txt_ngu nhìn kỹ cũng biết là loại dao gấp ruột chuyên . Thứ này giốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online quân dụng chuyên nghiệp hơn, ở hóa kinh đô bản không có bán.
Chiếc đồng hồ trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cổ tay gã là hiệu Omega chỉ có thể ở cửa hàng Hoa Kiều. quần mặc khá chỉnh , nhưng đôi giày dưới chân cũng là mẫu mới nhất của cửa hàng Hoa Kiều. tiếp đòi xe, hẳn biết lái .
kẻ sở hữu nhiều dấuleech_txt_ngu hiệu nhận diện thân phậnleech_txt_ngu như vậyleech_txt_ngu, ở kinh đô để đối vớivi_pham_ban_quyen kẻ thù thì căn bản không cần đánh đổi mạng sống như thếbot_an_cap này. Anh nhớ lại tin tức tivi mấy ngày trước, đột nhiên ra một ý nghĩ, người này có thể là phần tử ngoại bang.
Anh nhìn Phương Tuệ Tuệ đầy ẩn ý, rồi ánh mắt lại rơi trên Uyển .
bình bạc với kẻ bắt giữleech_txt_ngu, rõ ràng một câu có thể nói nhưng côbot_an_cap lại thành câu, thậm chí năm câu. Cô nhìn chằm chằmleech_txt_ngu vào mắt tên hungvi_pham_ban_quyen thủ, cố gắng thu hútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online toàn bộ chú ý của gã.
Sắp nói xong rồi, cô rất sợ này lại, tim treo lên họng. Đột một “Đoàng” vang lên, tên hung đổ gục đấtvi_pham_ban_quyen.
Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Uyển phào nhẹ nhõm.
Trình lão nhanh chóng người ta dậy, hiện trườngbot_an_cap cũngvi_pham_ban_quyen sớm có duy trì trật . Ông ra đây chính cô gái lần trước đã dịch giúp mình, liền tay gọi Phương Uyểnbot_an_cap Uyển: “Cảm ơn đồng chí, xin nhà cháu ở đâu, tên là gì?”
Phương Uyển Uyển mỉm cười: “ cần khách sáo đâu ạ, bác sao lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tốt rồi.”
Hiệnleech_txt_ngu tại cô có nhà, nếu để gia đình họ biết chuyện sẽleech_txt_ngu dễ gây ngờbot_an_cap, nên cô trả lời loa.
Khải ngồi trong xe nhìn Phương Uyển Uyển đầy thâm ý, thật không ngờ cô có gan đến .
“Phátbot_an_cap súng chuẩn thật, không ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ta ẩn giấu tay súng bắn tỉaleech_txt_ngu hại thế này.” Có người bàn tán.
“Không biết là nấp ở chỗ nào nhỉ.”
Lúc này Phương Uyển Uyển mới sực nhớ ra kết cục của tay bắn tỉa. từng xem phim thể loại , người có chút chuyên môn dựa vào tiếng súng và vị trí thương để đoán ra vị trí của tayleech_txt_ngu súng. Thậm chí cô cũng cóbot_an_cap thể làm được.
Cô chậmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online rãi nhìn về đó, thấy một bóng cao lớn, mình kinh hãi. Trông rất giống Tô Thành.
Nghĩ đến việc hôm nay anh nói có nhiệm vụ, cô bất chấp tất cả thụcleech_txt_ngu mạng về phía đó, thậm còn không kịp tạm biệt Trình lãobot_an_cap.
“Hy không phải là anh”, côvi_pham_ban_quyen vừa chạy vừa thầm cầu nguyện.
Anh là người đầu trên thế giới bày tỏ thiện với cô. Hiện tại cô chẳng có gì trong tay, cũng chẳng biết làm gì, chỉ dựa vào chút ỏi đó thì khó mà nói trước trụ đến bao giờ. Cô thểbot_an_cap quay về Phương gia, vả lại vả lại cô thấy sợ khi phải ở một mình.
Trần Khải ngồi trong xe, nhìn Phương Uyển Uyển đang chạy nhanh như gió, không kinh ngạc trợn tròn mắt. Anh chưa từng thấy một Phương Uyển Uyển như vậyvi_pham_ban_quyen bao giờ, xúc không rõ tên bùng cháy lòng anh.
Còn Phương Tuệ Tuệ vẫn đang chìm trong cơn giận dữ khi nghe Phương Uyển Uyển mượn gió bẻ măng chửi Phương Sơn.
Uyển Uyển vừa đếnleech_txt_ngu chân tòa nhàbot_an_cap thì đâm sầm vào một ngực vững chãi.
“Xin lỗi tôi xin lỗi” Phương Uyển Uyển cuống xin lỗi.
“Bức tường” này hề nhúc nhích. Phương Uyển Uyển đầu lênbot_an_cap, liền nhìn thấy Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Thành. Anh đứng sừng sữngleech_txt_ngu, trang bị chuyên dụng trên người còn chưa kịp cởi ra, toàn thân toát ra vẻ sắc sảo, trầmbot_an_cap tĩnh và đầy sát khí.
Dáng vẻbot_an_cap của anh cực kỳ giống tinh anh cảnh mà Phương Uyển Uyển từng thấy trên tivi ở , đẹp đến bức người.
Khoảnh khắcbot_an_cap thấy Phương Uyển Uyển, cảm xúc trong lòng Tô Thành dâng mãnh liệt. Hồi lâu sau anh mới tiếng: “Embot_an_cap có biết lúc nãy rất nguy hiểm không?”
biết cách ổn định cảm xúc của đối phương, thậm chí khom người để tránh cản trở tầm nhìn và đường đạn. Cô gần đó tay súng bắn tỉa, chí còn tìm chính xác anh.
phút xuất hiện, trí anh đã loạn cả lên, nhưng nếu không có cô, anh không thể đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ một cáchvi_pham_ban_quyen hoàn mỹ .
lòngvi_pham_ban_quyen anh nảy sinh mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khao khát muốn ôm lấy cô, rồi lại thấy bản thân .
Phương Uyển nắm lấy tay Tôvi_pham_ban_quyen : “Mau đi thôi, vịvi_pham_ban_quyen trí anh lộ .”
Tô Thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhanh chóng phản ứng lại, nắm tayleech_txt_ngu cô chạy góc cua mắt, rồi lên một chiếcvi_pham_ban_quyen xe jeep quân dụng.
Hứa Trí Vân thấy Phươngbot_an_cap Uyển Uyển sốt một chút, liền nghe thấy Tô lệnh: “Lái xe!”
Phương Uyển Uyển ngạc quay lại: không đi sao?
Vẻ cương nghị lạnh lùng người đàn ông thoáng hiện dịu dàng khó nhận ra: Em cứvi_pham_ban_quyen đivi_pham_ban_quyen Hứa Trí Vân trước đi, tôibot_an_cap về ngay thôi.
Phương Uyển Uyển còn định nói thêm gì đóvi_pham_ban_quyen, Thành đã mà bước xuống xe.
Hứa Trí hô lên một tiếng: Chị dâu, ngồi chắc nhé!
Dứt lời, anh ta mạnh ga, xe lập tức lao vút đi.
Phương Uyển Uyển chiếc xe Jeep đời cũ điênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cuồng nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online xóc đến mứcvi_pham_ban_quyen đại não không kịp suy nghĩ gì nữabot_an_cap. Đến khi xe dừng lại, Hứa Trí Vân nhanh chóng nhảy xuống.
Đợi đến lúc Phương Uyển hoàn , cô mới giật mình nhận ra tình hình không ổn, liệu diễn biến cốt truyện như thế này có thay đổi được không?
Trước đây, Tô Thành chỉ làbot_an_cap cái lướt qua trong sách, nhưng giờ đâyleech_txt_ngu anh đang đứng sống sờ trước mặt cô, lại còn là một người đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ông chúng như thế, cứ vậyvi_pham_ban_quyen chếtbot_an_cap ?
bot_an_cap có chút không thể chấp nhận .
Khi Vân trở xe, gương mặt Phương Uyển Uyển vẻ thẫn lắng, ta nhất thời cảm thán: Chị dâu, yên tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , Thành làm việc xưa nay luôn cảnh giác, sẽ không có gì đâu. Vừa rồi tôi đã điều một đội quân , lần việc chắc anh Thành sẽ được thăng chức.
Nói xong, trong lòng ta thầm cảm thán, không biết bao mình mới được một người nữ xinh đẹp biết lo lắng và quan tâm mình thế này nhỉ.
Phương Uyển nói: Anh ấy rõ ràng biết mục tiêu của đã bị phát hiện, sao còn quay ?
Trí Vân cười hì hì: Đây không phải là anh ấybot_an_cap muốnbot_an_cap làm một con mồi có trị sao, chị tưởng lập công trong thời bình mà dễ dàng vậy .
Phương Uyển Uyển không thể hiểu tâmbot_an_cap trạng này.
Khoảng hai tiếngleech_txt_ngu sau, bên ngoài cửa sổ người đi tới, nói với Hứa Tríbot_an_cap Vân vòng gácleech_txt_ngu xung quanh đã được dỡ , họ cứ .
Trí Vân nhấn ga khởi động xe, đưa Phương Uyển Uyển về lại sân viện.
Về đến nhà, Tô Thành vẫn chưa quay lại, cô đi vào phòng, ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trên ghế màvi_pham_ban_quyen lòng bồn chồn không yên, trong lòng càng lo âu.
lẽ tình tiết trong cuốn sách này hoàn toàn không thể thay đổi sao? Nhưng lúc này vẫn chưa có tin tức , cũng có thể coi tin . Nếu Thành thực sự sinh, thì đến giờ này tin lẽ ra phải truyền về rồi.
Mãi đến khi bụng cồn lên , mới biết đã qua giờ cơm tối từ . Cô chạy bếp, căn bếpvi_pham_ban_quyen được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, có chút lúngbot_an_cap túng không biết làm thế nào.
Đúng lúc cô đang do dự thì nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thấy tiếng chân, liền vội lùileech_txt_ngu ra bếp.
Vừa ra đến phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chính, hai mắt chạm , mặt thanh tú lạnh lùng của Tô Thành khi nhìn Phương Uyển liền đi chút. Anh bước vài bước trước mặt cô, chiếc cặp lồng nhôm vào tay cô: chưa ăn cơm nên tôi mang ít sủi cảo về cho em.
Trong Phương Uyển Uyển như tảngbot_an_cap đá vừa xuống, cuối cùng cũng thở phào . Luồng xúc đó suýt không kìm nén được, cô vội cúi đi vẻ xúc động trong mắt, một lúc saubot_an_cap mới nhậnbot_an_cap chiếc cặp lồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Cô nhìn Tô Thành một lượt: Anh đã ăn chưa?
Tô Thành gật đầu: Ừm, ăn rồi.
Nói , raleech_txt_ngu sân saubot_an_cap rửa tay, rồi bếp chút dấm và ớt mang đặt mặt Phương Uyển Uyển.
Uyển gắp một miếng sủi cảo, chấm một chút rồi đưa vào miệng, thầm nghĩ đàn ông này cũng chu đáo và biết quan tâm.
nhìn người đàn ông ngồi đối diện, lên tiếng: Việc anh làm hômbot_an_cap nay thực sự quá nguy hiểm.
mímleech_txt_ngu môi, trong khẽ lay động: Sau này sẽ không thế nữa, nhờ nhắc nhở của em hôm nay đã tóm gọn được bọn rồi. Đợi báo cáo gửi lên, chắc là có thể thăng lên làm Trung đoàn trưởng.
Vậy là ngang hàng ba tôi rồi, anh khá đấy chứ? Phương Uyển Uyển mỉm cười, tuy không phải cô thăng quan, lần sau nếu nhà họ Phương có đến tìm phiền phức cô có thể mượn oai hùm rồi.
Thành khẽ mỉmbot_an_cap cười: , ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mai tôi đưa đi mua đồ.
việc đồ, Phương Uyển nhớ ra một chuyện, nhất thời cảm thấy đau lòng vô cùng.
Tô Thành vẻbot_an_cap mặt khổ sở của , liềnbot_an_cap hỏi: Sao vậy?
Phương Uyển Uyển kể lại chuyện hôm nay đến nhà Từ Viện mượn xe , sau làmleech_txt_ngu mất xe. Chiếc xe đạp Phượng Hoàngbot_an_cap này ít nhất cũng phải tầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hai trăm tệ, điều này khiến côvi_pham_ban_quyen thấy tiền. May mà Viện còn nghìn trăm , leech_txt_ngu thể trừ vào đó được không?
Thành suy nghĩ một lát rồi nói: Tôi có mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chiếc đạp, ngày mai dắt qua cho cô ấy, dù sao sắp cũng phải về Tây , món này mang theo dọc đường cũng không tiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Phương Uyển Uyển nhìn anh một , đến mối quanleech_txt_ngu hệ thực sự mình và anh, nhận giúp đỡ này dường như không thích lắm. Nhưng đúng là mang theo xe đạp đi đường xa không thật.
Cô mỉm cười nói: Tôi trả tiềnbot_an_cap lại cho anh.
Tô Thành lại gật : Được.
Phương Uyển vừa ăn xong cảo Phương dẫn theo Phương Tuệ Tuệ tìm đến nhà.
Thấy cả hai đều ở , Trần Thục Phương thay đổi hẳnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thái độ lạnh lùng của mấy ngày trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, ngồi xuống cạnh Phương Uyển Uyển, nhìn Tô Thành nói: Mẹ nói này, hai đứa kết hôn mấy ngày rồi mà chẳng thấy nhà thăm hỏi gì cả, thế này có đượcbot_an_cap ?
Trần Thục Phương trước chỉ hận không thể đuổi cô đi lập tức, lần nàyleech_txt_ngu lại quay sang trách côbot_an_cap nhà mẹ đẻ ăn cơm, đúng là chuyện lạ. khi nhìnvi_pham_ban_quyen thấy biểu cảm leech_txt_ngu ta dành cho Tôbot_an_cap Thành, Phương ra, xem ra việc thăng chức của Tôbot_an_cap Thành chắc chắnleech_txt_ngu rồi.
Phương Uyển chưa kịp mở , Thành đã : Vâng, ngày mai con và Uyển sẽ cùng qua thăm baleech_txt_ngu mẹ.
Tuệ mang vẻ mặt phức tạp đánh giá Tô Thành, biết đang nghĩ .
Trần Thục Phương rạng rỡ: Vẫn là Tô Thành hiểu . Rồi bà ta quay sang thêm với Phương Uyểnleech_txt_ngu Uyển: Ba con không người đâu.
thầm đảo mắt trong lòng, giọng điệu mang theo vài phần châm chọc: Vâng, là nhờ phúc của ba.
Vậy được, cứ quyết định thế đi nhé, ngàyvi_pham_ban_quyen mai Trần Khải cũng sẽ tới, nhà cùng ăn một bữa . Trần Thục Phương thấy chẳng ai rót cho mình lấy một chén nước, biết Phương Uyển Uyển vẫn còn để tâm những lời trước đó của mình, trongbot_an_cap lòngleech_txt_ngu không nảy sinh cơn tức giậnvi_pham_ban_quyen, sao cái con bé này lại có vận may tốt đến thế?
Vốn dĩ con rể út đồ vô lượng, tương lai sẽ là chỗ dựaleech_txt_ngu đắc lực nhấtbot_an_cap cho nhà họ Phương, nào ngờ chớp mắt một , con rể cả lại lập công lớn. Điều này khiến Phương Quân phải lấy hồ sơ và thư giớileech_txt_ngu thiệu của Tô ra xem lại một nữa.
Thư giới thiệu của cậu này đều do cácbot_an_cap bậc lão thành của khu Tây Bắcleech_txt_ngu viết, nữa đánh giá cực kỳ , quả nhiên vừa đếnvi_pham_ban_quyen đãbot_an_cap liênbot_an_cap tiếp lập , tuổi còn trẻ sắp sửa ngồi ngang hàng với ông tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Theo lời Phương Quân Sơnvi_pham_ban_quyen, này Tôbot_an_cap Thành tiến xa đến đâu thật khónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mà nói trước được, đi Tây Bắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, biết có ngày lại điều về trụ sở chính, đúng là vô tình cắm liễu, liễu xanh .
Sau khi mẹ con Thục Phương , Tô mới nhận thấy vẻ mặt phiền của Uyển Uyển, anh : Mẹ em đích thân tới mời, nếu từ chối khiến người ta dị nghị. Đợi về Bắc, tôi mới có thể chuyển hộvi_pham_ban_quyen khẩu em sang tên được.
Phương Uyển Uyển lúc này , đúngbot_an_cap rồi, khẩu của cô vẫnleech_txt_ngu còn ở nhà họ , không ngờ Tô Thành lại suy nghĩ chu đáo đến vậy.
cầm cặp lồng nhôm ra phía sau rửa.
Trời tối mịt, sau khibot_an_cap hai nhân xong, ai nấy đều đi ngủ như thường lệ. Chỉ có Tô Thành nằm dưới đấtbot_an_cap, nhớ lại nhữngvi_pham_ban_quyen hành động ban ngày của Phương Uyển Uyển, trằn mãi khôngbot_an_cap ngủ được.
Hồi lâu sau, anh mới lên tiếng hỏi: Uyển Uyển, em biết đượcbot_an_cap vị trí của tôi đã bị lộ sẽvi_pham_ban_quyen có người bắt ?
Phương Uyển Uyển giật mình kinh hãi, cũng bởi vì tình thế cấp bách, mạng quan trọng nên còn chưa kịp nghĩ ra lý do thoái thác.
Hồi lâu sau tiếng: “Tôi ánh mắt của tên bắt cóc đó mới thấy được, cóleech_txt_ngu người đang ra ám hiệu với hắn.”
Tô Thành suy nghĩvi_pham_ban_quyen một lát, nếu cô đãleech_txt_ngu không muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nói thì cũng chẳng hỏi thêm nữa.
Anh thiết dụng, khi đã nhắm chuẩn vào tên bắt cócleech_txt_ngu, sẽ tâm chú ý vào từng cử động của hắn. huấn luyện chuyên nghiệp, nếu có ám hiệu haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thủ thế, anh chắn sẽ nhận ra được.
Dù sao nữa, lần này thể lập trở về an toàn cũng là nhờ có Phương Uyển Uyển.
đoạn, anh lại nói: “Trình lão nóibot_an_cap muốn gặp đểleech_txt_ngu trực tiếp cảm ơn.”
Thấy anh chủ động đổi chủ đề, Uyển nghĩ chắc là anh tin lời giải thích vừa rồi của mình.
Nhớ ông cụvi_pham_ban_quyen điềmvi_pham_ban_quyen tĩnh , cô không nhịn được mà hỏi: “Vị lão gia đó thật sự chỉ là một nhân viên kỹ thuật vừa phẫu thuật xong sao? thấy ông ấy chẳng có vẻ gì lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online căng cả, cứ như thể đã từng trải huấn đặcbot_an_cap biệt vậy.”
Tô Thành gối tay sau gáy, “Ông ấy là nhân viên kỹ thuật của Tây Bắc tôi, đương nhiên cũng từng luyện rồi.”
Sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online , Tô Thành dậy rất , đạp chiếc xe đạp từ về nhàvi_pham_ban_quyen, “Tôi đưa cô đi mua đồ trước, trả xe cho bạn xong ta mới sang Phương gia bữa.”
Tô Thành chân dài, anh dừng , chống chân xuống đất đợi Phương Uyển Uyển.
Đợi Phương Uyển Uyển ngồi vững, anh lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online dặn: “Bám chắc vào!”
Phương Uyển Uyển thầm , “bám ” ở đây rốt cuộc là ý gì? bóng lưng rộng lớn và vòng eo săn chắc của ngườibot_an_cap đàn ông, cô chợt lệch đi một chút. Nhưng đắn đo một hồi, cô thấy thôi vẫn là nên giữ , đừng để mối quan trở nên quá phức .
Tránh đến lúc lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mất chì lẫn chài.
Vừa mới dập tắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online được chút tư xao động kia thì đột nhiên xe vào chỗ xóc, theo bản , Phương Uyển Uyển vòng tay ôm chặt lấy eo Tô .
Cô cảm rõ rệt thể Tô Thành cứng lại.
Cô vội vàng buông tay ra, giả bộ dùng giọng điệu vô ái : “Xin lỗi, xin lỗi nhé, không cố ýleech_txt_ngu .”
Phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Uyển Uyển không nghevi_pham_ban_quyen thấy Thành đáp lại, lại phát hiện vành tai đã đỏ ửng từ lúc nào.
Ồ! Cái này đúng là so với Thành, da mặt cô vẫn còn chán. những chẳng thấy ngại ngùngleech_txt_ngu gì mà chí còn đang thầm đắc ý. Cái cảm giác săn chắc , chậc!
Dựa trên nguyên tắc hợp lâuleech_txt_ngu , Phương Uyển Uyển lại chút tâm tư lẳng lơ kia, chỉnh ngồi thẳng lưng. Thế nên suốt quãng đường còn lại, cô đều tỏ ra vô cùng đoan trang, không có một hành động vượt quá giới hạn.
vậy, cô là một ngườileech_txt_ngu đoan chính.
Đến cửa hàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bách hóa, Uyểnvi_pham_ban_quyen Uyểnvi_pham_ban_quyen mua những thứ danh sách trước.
Phương Uyển Uyển hỏi Tô : “Ở Tây Bắc nhiều người dùng máy âm không anh?”
“Không nhiều, nhưng cũng chẳng ít.”
Câu trả lời này khiến Phương Uyển Uyển đỡ trán. Được , nghĩa là có người dùng, cô có thể mua một ít băng cassette thời thượng đây mang Tâyleech_txt_ngu Bắc bán. Cô tin rằng những bài thịnh hành ở Thủ đô sẽ hiệnleech_txt_ngu sớm hơn những nơi khác.
Hơn nữa, với số trên người, làm ăn buôn bán băngvi_pham_ban_quyen cassette là hoàn toàn khả thi, món nhỏ gọn, lại dễ mangleech_txt_ngu theo. Nhưng hiện tại phải Phương nên chưa ngay đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.
Tô Thành thấy Uyển chỉ mua vài món đồ dùng hàng ngày, bèn thêm: “Có muốn mua haileech_txt_ngu bộ quần áo ? Tháng này chắc tôi có tiền thưởng đấy.”
Phương Uyển Uyển cười : “Không cần đâu, quần áo tôi đủ dùng rồi.”
lúc hai người trò chuyện, Phương Uyển Uyển cảm được đợt ánh mắt đang đổ dồn phía .
“Vị chí nam này trông tuấn tú , dáng người giống nhânleech_txt_ngu bắn hạ vụ trên ti vi đưa tin qua.”
thấy người ta đẹp trai mà bảo là giống, anh quân nhân đó trang đầy đủ, có nhìn rõ mặt đâu biết.”
“Nhưng mà chiềuleech_txt_ngu cao với dáng thì y hệt luôn.”
Nghe thấy tiếng tánbot_an_cap, Phương Uyển quay sang quan sát Tô Thành, chỉ thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online anh có chút không tự nhiên mà cố tình thấp xuống.
Aiyoo, nếu là ở thời đại của cô, có trai nào được các cô quanh hâm mộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thầnbot_an_cap tượng thì hẳn là phải cao đầu, bày ra vẻ mặt bất cần đầy kiêu , hoặc là ban tặngleech_txt_ngu một nụ cười làm say đắm lòngvi_pham_ban_quyen người rồi. Hiếm có ai lại xấu hổ như anh này.
“Uyển Uyển, nếu chọn đồ xong rồi thì chúng ta đi thôi!”
Phương Uyển Uyển cười đápnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Được thôi!”
Nghĩ dáng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày của anh, rồi lại nhìn bộ dạng lúcbot_an_cap này, Phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Uyển Uyển bỗng thấy có chútbot_an_cap buồnleech_txt_ngu cười vì tương phản này.
Thấy Phương Uyển Uyển đi sau lưng Tô Thành, lại người thầm to nhỏ.
“Đây chắc là vợ chồng , cô xinh thật đấy.”
“Nhìn vóc dáng với gươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mặt đó kìa, cứ như viên trên ti ấy.”
Phương Uyển Uyển không giống như Tô Thành, cô vô cùngleech_txt_ngu thản nhiên đón nhậnbot_an_cap lời khen ngợi của mọi người, khóe miệng nở nụ rồi bước ra cửa.
Hiện vi đen trắng đã bắt đầu phổ biến, ở Thủ đô đã có rất nhiều đình rồi. Phương cũng có, nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trong căn phòng Phương Uyển Uyển ở khôngbot_an_cap.
Trên đường hai người về, không chú chiếcvi_pham_ban_quyen xe Jeep đi phía sau.
Ánh mắt Trần Khải lướt qua Tô Thành, rồi dừng lại trên ngườibot_an_cap Phương Uyển Uyển, không kìm được mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lại biểu hiện của cô ngày hôm quavi_pham_ban_quyen.
Lúc này, cô đang mang theo gươngbot_an_cap rạng rỡ nụ cười ngồi trên gác baga xebot_an_cap đạp của Thành.
tóc đuôi ngựa buộc thấp đơn , áo mi trắng tay bồng phối cùngbot_an_cap chân váy màu xanh thẫmleech_txt_ngu, trên khuôn mặt trắng ngần là đôi mắt đẹp cong cong vầng trăng khuyết.
Nụ này khiến Trần cảm thấy có mắt cách khó hiểu, anh nhíu : “Có gì đáng cười vậy sao?”
Nói đoạn, anh nhấn chân ga qua hai người.
Tô Thành cuối cùng cũng không nhịn được màvi_pham_ban_quyen lênleech_txt_ngu tiếng, hỏi cùng : “ Uyển, có đáng cười vậy sao?”
Uyển Uyển cười thầm mà cũng bị phát hiện, lập tức ngồi thẳng người lên: “Cũng không có gì đáng cười lắm, chỉ là tôi thấy anh đối mặt với ngày hôm qua cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chẳng sợ hãi tí nào, sao lại ánh mắt của mấy cô dọa cho sợ đến thế?”
Đã thế còn bỏ chạy trối chứ.
Tô Thành nhất thời không sao, hồi mới thốt ra: “Tôi không sợ họ, tôi sợ không .”
Phương Uyển Uyển ngẩn người, quan hệ của họ từ khi mà tiến triển nhanh thế này, đến mức cô còn chẳng biết Tô Thành để đến mình như vậy.
“Dù sao chúng ta cũng đã đăng ký kết hôn , như thế sẽ ảnh tốt!”
Phương Uyển Uyển không ngờ Tô Thành tư cách là đối tác đồng mà lại có giác ngộ tốt đến vậy, không cảm thấy có chút ti mặcleech_txt_ngu cảm.
nghĩ một chút rồi nói: “Anh cũng không cần phải gánh nặng tâm lý quá đâu, chỉ cần giữ gìn hình bên ngoài là rồi.”
Mãi một sau mới nghe thấybot_an_cap giọng nói thấp của Thành: “Được.”
Sau đó cả quãng đường im lặng.
Phươngbot_an_cap Uyển Uyển đi trả chiếc xe đạp cho Từ Viện rồi mới Tô Thành quayleech_txt_ngu về gia.
Từ không ngờ Phương Uyển Uyển đi ra ngoài một chuyếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mà lại chịu tổn thất nặng nề như , cô cũng không nóibot_an_cap thêm gì nữa, lẳngleech_txt_ngu lặng nhận lại xe , dù sao chiếc này cũng không phải của riêng mình cô.
bước vào đã thấy Vương Thục Phương và Phương Quân đang vồn vã dâng trà rótleech_txt_ngu nước cho Trần Khải, Phương Tuệ Tuệ ngồi bên cạnh với dáng vẻ nép e lệ.
Tô Thành và Phương Uyển Uyển đi vào, Phương Tuệ Tuệ lập tức nhiệt tình lại chào hỏi.
“Ba! Mẹ!” Tô tiến lên chào hỏi, đặt trên lên bàn. phụ Phương cũng chẳngvi_pham_ban_quyen nhìn đồ của anh lấy một cái, chỉ nhiệt tình đón tiếp, bảo anh ngồi xuống cạnhbot_an_cap .
Tô Thành thản nhiên ngồi xuống bên Trần Khải, đón lấy hắn tự gật đầubot_an_cap chào .
Trần Khải cũng gật đầu lại, trong mắt thoáng hiện một tia khinh miệt. Sau đó ánh mắt hắn rơi trên Uyển Uyển, chỉ thấy cô thèm nhìn hắn lấy một cái.
Lúc nàyleech_txt_ngu Phươngleech_txt_ngu Tuệ Tuệbot_an_cap lên tiếng: “Ba mẹ, mọi người không đâu, hôm qua con anh Trầnbot_an_cap Khải bắt gặp chị ở hiện trường án đấy.”
Phương Quân Sơn cũng không cảm thấy gì lạ: “Người nhà ngẩng không thấy cúi đầu thấy, gặp là chuyện thường.”
Phương Uyểnleech_txt_ngu giật mình, hôm qua của cô đều bị Phương Tuệ Tuệ Khải nhìn hết rồi saoleech_txt_ngu? Việc này khác biệt quá lớn so với Phương Uyển kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, có gây ra nghi ngờ không?
mỉm cười nói: “Có phải em nhìn khôngbot_an_cap?”
Tuệ Tuệ khẳng định nịch: “Người nhà mìnhbot_an_cap sao mà nhìn nhầm được?”
Nói xong, cô ta lại vềleech_txt_ngu phía Phương Sơn: “Ba, banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không biết chị thế nào đâu, chị ấy thế mà lại ravi_pham_ban_quyen làm người hòa giải, tên cóc là hắn trông giống hệt người cha đãvi_pham_ban_quyen khuất của mình.”
Sợ Phương Uyển chốileech_txt_ngu cãi, Phương Tuệ liếc nhìn Trần Khải bên : “Anh Trần Khải cũng nghevi_pham_ban_quyen thấy .”
Khải không phải chẳng bảo không, mà chỉ nhìn Phương Uyển Uyển với vẻ đầy hứng thú.
Vợ chồngbot_an_cap Phương Quân Sơn vốn đang cười, sắcvi_pham_ban_quyen mặt bỗng chốc sa sầm . Đặc biệt là Phương Quân Sơn, gương mặt nghiêm này càng âm trầm, chí chẳng màng đến việc con rể đang có mặt, ông chất vấn ngay chỗ: “Uyển , những năm qua nhà họ Phương đối xử với không tệ chứ?”
Phương Uyển Uyển mắt: “Ba, làm vậyvi_pham_ban_quyen rút ngắn khoảng cách vớivi_pham_ban_quyen tên bắt cóc, nhằm an xúc của hắn. Chẳng trước đây ở đoàn văn công thường xuyên tuyên truyền rằng khi và an toàn thân của nhân đevi_pham_ban_quyen dọa thì dũng cảm đứng ra sao? Hơn nữa đó cũng không phải sự thật.”
Trần Thục Phương vẫn rất tức giậnleech_txt_ngu: “Vậy cũng không thể đem sống chết củaleech_txt_ngu ba con làm trò đùa như thế được.”
Quả nhiên không phải con ruột thì nuôi mãi không thân, thể thốt những lời vậy, không biết chừng trong lòng đang nghĩ gì.
Tô Thành vẫn ngồi bên bỗng lên tiếng: “Ba, dịch lần , tuy lập được công nhưng lại làm tổn hại đến danh dự của babot_an_cap, sự rất xin lỗi.”
Phương Quân Sơnleech_txt_ngu sực tỉnh, ông đứng đi đến cạnh Tô vỗ vai anh: “Ba cũng hẹpbot_an_cap hòi đến thế, chỉ cần có công cho tổ chức thìvi_pham_ban_quyen hy sinh chút danhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online này có là gì. Đâu có đám các con, vào nguy , xông nơi tuyến đầu. banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nghĩ quẩn rồi.”
Phương Uyển Uyển: “” Quả trong cái vòng này chỉ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đàn ông hiểu đàn ông.
Thật ngờ da mặt Tô Thành cũng dày thật, tiếng “ba” gọi ra mà chẳng cóleech_txt_ngu gượng gạo nào.
Trần Khải ngạc nhìn Tô Thành. ta thật sự không bận tâm chút nào quá khứ của Phương Uyển Uyển sao?
Phương Tuệ nhìn người đàn đáng phải chết này, lòng tức giận. Công lao này phải là của Trần Khải, màn kịch của Uyển Uyển mà thứ đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đổi. Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cũng đừng đắc ý quá lâu, cô ta không tay thì tự khắc sẽ có người thu xếp chị ta.
Đợi đến khi hoàn hồn, Phương Quân Sơn mới phát hiện hình như mình chẳng hiểu gì về cô con gái nuôi Phương Uyển Uyển này cả. Trước đây chỉ mải mê sự nghiệp, nhà và con cái đều giao cho Trần Thục Phương quánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online xuyến. Trong trí nhớ của ông, Phương Uyển Uyển làm gì cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online được sự bình và ganleech_txt_ngu dạ .
ôn tồn nhìn Phương Uyển Uyển: “Sao con lại nghĩ ra cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giúp hòa giải thế?”
Phương Uyển Uyển nhanh trí xoay chuyển: “Con nhìn Tô Thành, giúp anh ấy nhanh chóngvi_pham_ban_quyen hoàn thành nhiệm vụbot_an_cap mới thử xem sao, không ngờ lại thành công thậtbot_an_cap.”
Trần Khải không kìm được mà nhíu mày, nghĩ đến việc mới mười mấy ngày trước cô còn sống đi chết lại vì mình, giờ đây trong mắt trong lòng đã đổi thành người khác.
Lúcleech_txt_ngu ăn cơm, Tuệ Tuệ thấy mắt Trần Khải thỉnhbot_an_cap trên người Phương Uyển Uyển, tâm trạng rất không vui, cô nhìn Uyểnvi_pham_ban_quyen Uyển nói: “Chịbot_an_cap àvi_pham_ban_quyen, nói thật thì vậnleech_txt_ngu may của chị cũng tốt đấy, gặp được người không chấp nhất như anh rểvi_pham_ban_quyen.”
Phương Quân Sơn nghe thấy câu này, động tác gắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thức ăn khựng lại, ông mạnh đũa xuống bàn: “Tuệ Tuệ, nói biết quy củ chứ.”
Ngồi đây không có ai là ngốc. Đây là lần đầu tiên Phương Quân Sơn trách Phương Tuệ Tuệ như vậy, khiến cô ta nhất thời ức, nước mắt chực trào trong hốc mắt: “Ba! nói sai gì sao?”
Trần Phương cũng bất bình Phương Quân Sơnleech_txt_ngu: “Ông có cần thiết thế không? Tuệ Tuệ chẳng qua là muốn gần quan hệ với Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thôi, có thể có ý xấu gì được?”
Phương Uyển nhìn cảnh tượng này, máu diễn xuất bỗng nổi lênbot_an_cap, cô họcvi_pham_ban_quyen theo giọng điệu thường của Phương Tuệ Tuệ mà nói: “Ba, em gái sai gì đâu ạ, con đúng là may tốt thật. đây con hồ đồ, giờ nhìn lại mớivi_pham_ban_quyen thấy em và đồng chí Trần mới là xứng đôi .”
Trần Khải người nhìn Phương Uyển Uyển, nói này của cô ý gì, ý bảo hắn không Tô Thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online sao? Sao chứ? Tô Thành thăng chức không có nghĩa là sau này hắn không chức đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online. Với lạibot_an_cap Phươngbot_an_cap Tuệ Tuệ thật sựvi_pham_ban_quyen nguvi_pham_ban_quyen đến mức khiến đau đầu, ăn cơm mà kiếm chuyện. Hắn Phươngbot_an_cap Tuệ Tuệ xứng đôi? Quả nhiên là đang mắng hắn mà.
Phương Quân Sơn nghe vậy liền cầm đũa lên, nhìn Phương Uyển Uyển với ánhbot_an_cap mắt : “Ừm, vẫn là con hiểuleech_txt_ngu .”
Ăn xong cơm, Phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Uyển Uyển không nổi nữa mà chuồn thẳng.
Nhìn bóng lưng như gánh nặng của côvi_pham_ban_quyen, trong đôi mắt trầm của Tô Thành thoáng qua một tia ý cười khó nhận ra. Bề ngoài thì dịu dàng hiền thục, nhưng saubot_an_cap lưng thì hành động nhỏ không ít, người lắt léo vậy cũng chẳng có bằng. Cái giọng điệu nũng đầy chọc ấy đúng là thể làm ta tức chết, móng vuốt nhỏ giấu kỹ thậtvi_pham_ban_quyen.
Khi phòng, Phương Uyển Uyển dự đi mua đĩa, nghĩ đến số tiềnleech_txt_ngu năm trăm tệ trên người, lại nói với Tô Thành: “Tiền đạp, khi nào tới Tây Bắc tôi lại cho anh nhé?”
leech_txt_ngu Thành : “Được!” Anh hiểu cô muốn giữ khoảng cách với mình.
Phương Uyển lấy một nửa số , tức là hai trăm mươi tệvi_pham_ban_quyen để đống băng này, nhưng lại cảm thấy con số này nghe không hay , nên đã bỏ ra hai tệ, tám mươi cuốn băng.
Nếu vào hàng bách hóa mua thì phải nămleech_txt_ngu cuốn, hiện tại nhà cho phép cá nhân doanh, vìbot_an_cap một vòng, tìm thấy một tiệm băng tư nhân. Ông chủ này làm ăn khá linh hoạt, thấy cô mualeech_txt_ngu , là biết về lại đã thêm mười bốn cuốn cho tròn số.
chủ nhìn Phương Uyển chọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thì cười nóileech_txt_ngu: “Cô này, cô bán lại đến nhé, tôi có người thân ở Dương Thành, bên Cảng Thành thịnh hành bài hát gì anh đều hết. Những bài cô chọn đều rất hay, có mắt nhìn đấy.”
Những hát này, Phương Uyển Uyểnbot_an_cap ở đời hầu như đều đã nghe qua, bài nào hay cô đều biết rõ. Nghĩ khoảng cách từ đây đến vùng Tây , cô hơi , đây e rằng là vụ làm ăn một lần, đếnleech_txt_ngu Tây Bắc rồi tính chuyện khác. Ông chủ nói vậy khiến cô nảy ra ývi_pham_ban_quyen tưởng mớibot_an_cap, nếubot_an_cap thật sự kiếm được tiền, cô không ngại ngồi tàu hỏa chạy đường dài đâuvi_pham_ban_quyen.
Suyvi_pham_ban_quyen một chút, cô gật đầu nói: “Vâng!”
Ông chủvi_pham_ban_quyen dùng mộtvi_pham_ban_quyen chiếc túi vải cũ đựng băng đĩa cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chọn, gói ghém rất chắn. Uyểnbot_an_cap Uyển thấy khá liền cảm ông chủ, lại đi mua một chiếc máy thu âm tám mươi tệ.
đến số dư chẳng còn bao nhiêu, Phương Uyểnbot_an_cap Uyển cũng không dám có ý định khác nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, hy vọng Từ Viện có thể sớm lại cho cô nghìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online năm trăm tệ còn lạivi_pham_ban_quyen.
Mua xongbot_an_cap xuôi cô liền trở về. Khi về đến , Tô đang nấu cơm, Phươngbot_an_cap Uyểnbot_an_cap Uyển vừa cất đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online xong đã ngửi thấy một mùi xộc vào mũi.
Mùi hương ngạt lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tức khơi dậy sâu thèm ăn trong bụng Phươngvi_pham_ban_quyen Uyển, cô muốn đi xem xem Tô Thành rốt cuộc đã làm món gì.
Vừa đến cửa bếp, cô đã thấy Tô Thành chiếc banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lỗ trắng, đang thái ớt xanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thành sợileech_txt_ngu. Những đường nét cơ bắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online săn chắcleech_txt_ngu trên cánh anh chuyển động theo từngbot_an_cap nhịp thái, như ẩn chứa một mạnh vô hạn.
Dáng thẳng tắp dưới lớp quần bám không được, cô đoan chính, không nên nghĩvi_pham_ban_quyen ngợi lung tung làm quan hệ.
thời thu hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online những suy vẩn vơ, tiến lại gần nhìn: “, có thịt nạc !”
Tô Thành nghe thấy của Uyển , liền đáp: “Ừ, làm sợi thịt nạc ớt xanh, ra ngoài đợi .”
Cô thích ăn cay.
Phương Uyển Uyển giả vờ sốt : “Có cần tôi giúp không?”
Tô Thành không nhớ vị biết việc gì: “Không ! Cô cứ đi nghỉ ngơi đi.”
Phương Uyển Uyển có thể nói gì nữa đây, có một người đồng hành tốt thế này, hiện cô chỉ cần nghe lời làleech_txt_ngu được, xoay người rời khỏi bếp.
Khoảng mười phút sau, Tô đã làm xong mì, múc ra trên bàn.
Chưa đợi anh mở miệng gọi, Phương Uyển Uyển đã tự động ló mặt ra.
sợi ớt xanh cùng thịt đỏ phủ lớp nước trắng đục như sữa, màu sắc này trông thật hấp dẫn. Cô đón đôi đũanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online từ tay Tô Thành, chẳng buồn khách mà bắt đầu ăn ngon lành.
Sau khi liên tục ăn mấy miếng lớn cô dừng lại, không ngớt lời khen ngợi Tô : “Làm ngonleech_txt_ngu quá đi mất, sao anhvi_pham_ban_quyen làm được hay ?”
Tô Thành nói: “Làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhiều thì quen tay thôi.”
Uyển Uyển sạch sành sanh bát mì không còn giọt nước.
còn đấy!” Tô Thành bổ sung thêm.
Phương Uyển hơi ngại ngùng cười cười: “Thực ra sức ăn của tôi không đến đâu.”
Cô cứ cảm thấy hiện tại mìnhleech_txt_ngu còn chưa đầu giúp anh chăm mà đã ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online của anh, uống của anh thế này, có tay.
“Mì còn qua đêm không đâu!”
Nghe thấy câu này, Phương Uyển Uyển lậpleech_txt_ngu tức trút bỏ gánh nặng lý, chạy tót vào bếp, ăn sạch chỗ mì còn lại.
Tô Thành không nhịn được mà nhếch môi cười, đặt đũa xuống rồi về phòng.
Phương Uyển Uyển ăn xong , chủ động rửa sạch nồi bát.
Đếnbot_an_cap tối, Thành bảo Phương Uyển Uyển rằng ở đây còn nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khác, họ có thể xuất phát Tây sớm hơn.
Phương Uyển ngẫm nghĩ, ở đây ngoại trừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khoản nghìn trăm tệ Từ Viện còn nợ cô ra, như cũng chẳng cònvi_pham_ban_quyen gì để lưu luyến.
Dù sao cô cũng đãbot_an_cap hẹn ngày trả , chắc là sao, giữa bạn bè nhau tin tưởng này vẫn phải có.
Cũng chẳng trách côbot_an_cap quá , chủ yếu là vìbot_an_cap quá. trước còn là phú nhị đại, số tiền này cũng chỉ bằng một bữa cơm mà .
Quả nhiên nghèo hèn vâyvi_pham_ban_quyen hãm chínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khí, cô nỗ lực kiếm tiền có tương lai xán lạn đượcbot_an_cap.
Phương Uyển Uyển nói mình đã chuẩn bị xong, có thể xuấtvi_pham_ban_quyen phát bất cứ lúc nào.
Nhưng cô vẫn dự định nghỉ ngơi ở nhà thêm một ngày rồi mới tính tiếp.
Ngày hôm sau, tranh thủ ngày nghỉ cuối cùng, cô đến Từvi_pham_ban_quyen Viện, còn Tô Thành mua vé tàu .
Từ Viện không ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Phương Uyển Uyển đi gấp như . Mặc dù có một khoảng thời gian vì chuyện côngleech_txt_ngu việc đôi bên hục hặc không vui, qua vài ngày chung sống , dường như họ đãbot_an_cap trở lại như xưabot_an_cap.
Đặc là sự thay đổi của Phương Uyển , không còn giữ vẻ cao cao tại thượng trước kia .
Cô ấy thực ra khá cảm với Phương Uyển Uyển, khi bạn đi liền kể: “Em gái biết cậu vị trí công tác cho , tức giận đến mức suýt ngất xỉu . nói này đangbot_an_cap chuẩn bị tập, định thi đại .”
Phương Uyển Uyển cười như không cười, một câu: “Vậyvi_pham_ban_quyen chúc cô ta thành công .”
Trước khi rời đi, Phương Uyển Uyển léo nhắc đến chuyện tiền nợ, Từ Việnbot_an_cap trêu chọc: “Cậu đã thành ra thế này rồi, nếu tớ còn quỵt tiền của cậu thì chẳng phải cũng giống em gái cậu sao?”
Đợibot_an_cap Tô Thành mua vé tàu về thu dọn hành lý, anhbot_an_cap mới nhận ra đồ đạc mình sự quá ít.
Vài bộ quần áo giặt cùng đồ dùng sinh cá , chiếc túi là đã đựng hếtbot_an_cap.
Trong khi đó, Uyển Uyển có một chiếc lớn và chiếc to.
thứ không mang đi đượcvi_pham_ban_quyen như bếp than, niêu xoong chảoleech_txt_ngu đều đem tặng cho hàng láng giềng.
Ngày khởi hành, Hứa Trí Vân lái xe đến: “Anh Thành, nữa em mới đi, hôm nay đưa hai người ra ga .”
Tô Thành nhíu mày: “ nay không đi làm vụ, lái xe ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thế cẩn thận người ta báo đấy.”
Hứa Trí Vân nở nụ phong trần: “Em phép cấp trênvi_pham_ban_quyen rồi, bảo là đi tiễn anh, người ta duyệt rồi mà.”
Nói xong, anh xuống xe khuân hết lý của hai lên.
Sau khi lên xebot_an_cap, ánh Hứa Trí Vân dừngbot_an_cap lại trên một chiếc túi vải: “Cái túi nhỏ kia của chị là gì thế, cảm không giống áo hay quà cáp gì .”
Phương Uyển cũng không có định giấu , cười đáp: “Là băng cassette! Cònleech_txt_ngu chiếc máy ghi âm nữa.”
Hứa Trí Vân trêu: “Đúng là tiểu thư có khác, lại mua nhiều băng cassette thế này.”
Cả một túi đầy nhé, anh đột nhiên nhìn Thành với vẻ đồng cảm.
Thứ này vốn dĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chơi cho lúc rảnh rỗi nông nổi, người bình có máynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ghi âm cùng lắm cũng mua ba năm , gì có ai mua cả túi như thế chứ.
Phương Uyển mỉm cười, không giải thích gì . Việc buôn này có làm nên chuyện hay không cô cũng chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chắn, giờ mà nóivi_pham_ban_quyen ra sau này không thànhbot_an_cap thì ngại lắm.
Hứa Vân vừa xe vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thảo luận với Tôbot_an_cap về kế hoạch saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khi trở về.
Đến ga hỏa, Tô Thành và Hứa Trí Vân bao trọn toàn bộ hành lý.
đến tận cửa kiểm soát vé, tay Phương Uyển Uyển mới được nhét cho một gói đồ nhỏ.
Uyển Uyển vốn muốn chia bớt gánh nặng, dù sao phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lớn đồ đạc cũng của cô, nhưngvi_pham_ban_quyen nhìn Tô Thành, một tay xách rương, một vaileech_txt_ngu vác hai mà chẳng hề tốn sức, thoảng còn nhìnbot_an_cap về phía cô sợ cô bị đám đông chen lấn.
Uyển Uyển lặng, đợi đến Tây Bắc cô nhất phải Tô Thành cho thật tốt mới được.
Nhà ga này đơn sơ và nhỏ hẹp, việc kiểm tra vé cũng là , điều này khiến Phương Uyển Uyển nhớ tới tàu cao tốcbot_an_cap và sân bay ở thếvi_pham_ban_quyen. cứ sống mãi ở thời đại này, có lẽ người căn bảnleech_txt_ngu không thể tưởng tượng nổi thứ đó.
tra vé xong, Phương Uyển Uyển theo Tô lên tàu. Chiếc hỏa da xanh cũ kỹ, người đông nườm nượm, Phương Uyển Uyển có cảm giác mìnhbot_an_cap bị đám đông đẩy đi.
Cô thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hơi khó chịu, sâu một hơi rồi ôm chặt hành lý.
Tô Thành liếc nhìn Phương Uyển Uyển, lập tức quay lại, cầm lấy hành lý duy trên tay cô, đứng sau vi_pham_ban_quyen như bức tường vững chãi, lời: “ thôi!”
Nhờ có Tô Thành đứng phía sau ngăn dòng người chen chúc, Uyển Uyển cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cô theo dòng lên tàuvi_pham_ban_quyen.
Tô Thànhleech_txt_ngu đưa vé Phương Uyển , bảo côleech_txt_ngu tìm chỗ ngồi.
Bên người sát ngườivi_pham_ban_quyen, không tìm được ngay mà cứ đi đi lại thì rất phiềnvi_pham_ban_quyen phức.
Phương Uyển Uyểnvi_pham_ban_quyen nhìn quy luật đánh số ghế gầnbot_an_cap đó, đối chiếu số ghếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trên vé, nhanh chóng đoán ra ngồi họ.
Đến nơi, đối chiếu lần , quả nhiên không sai.
Tô Thành đi cất hành lývi_pham_ban_quyen, Phương Uyển Uyển xuống, cùng cũng được thả lỏng.
Cô vừa ngồi ổn định thì cảm nhận ánh mắt nhìn chằm chằm của hai người đàn ông đối diện, này khiến cô khó chịu.
định dùng ánh mắt cáo gay gắt hai người này, nào ngờ vừavi_pham_ban_quyen nhìn , ánh mắt họ đã hướng .
khi cô dời mắt đi, Phương Uyển lại nhận được mắt tương tự.
Tô Thành xong hành liền tới.
Dáng người anh cao ráo thẳng tắp, không mangbot_an_cap vác đồvi_pham_ban_quyen đạc gì, chỉ đứng giữa đám thôi cũng đã vô cùng nổi bật.
Gương mặt anh thanh tú nhưng cương nghị, toát lên vẻ chính trực người làm trong ngành hành pháp. Vừa xuống cạnh Phương Uyển , hai gã đàn ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online kia đã ngoan ngoãn thubot_an_cap tầm mắt.
Khí chất thậtvi_pham_ban_quyen mạnh mẽ, hai tên lưu manh nhìn thấy Tô Thành thìbot_an_cap trong nảy sinh nỗi chột dạvi_pham_ban_quyen khó hiểu, như thể đàn đối diện thể ngay lập tức trừng trị chúng chỗ.
Uyển Uyển cũng cảm được thay đổi tinh sau khi Tô ngồi xuống. Thấy tên kia hết nhìn trời nhìn đất, không dám liếc mắt về phía mình nữa, thầm cảm thấy buồn .
Trong thầm cảm , cái “bản lĩnh bạn trai” này không tồi, là giả nhưng cảm nhận được sự che chở này cũng rất tốt.
Ngồi mộtvi_pham_ban_quyen lúc, Phương Uyển buồn đileech_txt_ngu , định đi quyếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online một chút. Vốn cô nói thẳng là sinh, nhưng nghĩ đến mấy đối , ra đến lại thành: “ đi ngoài một lát, có chút việc.”
Tô Thành cũng vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhận thấy ánh mắt không tốt đẹpleech_txt_ngu của gã đàn kia, anhvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online không yên tâm, hỏi: “Đi đâu?”
Phương Uyển Uyển mím môi, Tô Thành lậpvi_pham_ban_quyen tức hiểu ý, nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Đi nhanh nhanh! Gặp chuyện gì gọi tênbot_an_cap tôi.”
Phương Uyển Uyển ra dấu tay OK rồi rời đi.
nhà vệ , không ngờ ở lối cũng có rất nhiều người đứng chờ, đợi một hồi lâu mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đến lượt cô.
Ngayvi_pham_ban_quyen khi cô vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bước vào, hai phụ nữ trung niên đứng xếp hàng ở góc khuất bỗng liếcvi_pham_ban_quyen mắt ra hiệu cho nhau.
Vừa bước ra, hai người họ đã nhiệt tình đón lấy. Một người phụ nữ trong túi áo ra một tờ vé, mởleech_txt_ngu lời hỏi: “Cô em , cô xem giúp tôi xem còn lâu nữaleech_txt_ngu thì ga này với?”
Phương Uyển Uyển thấy họ chỉ hỏi về nhà ga, trên tàu hỏa là bình thường nên cũng không nghĩ ngợileech_txt_ngu . Côbot_an_cap cầm tờ xem qua, mới phát hiện nơivi_pham_ban_quyen này cô quen thuộc.
Cuối cùng cô chỉ cười xin lỗi: “ này tôi thực không , lát nữa hỏi nhân viên soát vé xem sao!”
Người nữ còn lại thấy Phương Uyển Uyển trả lại vé định đi, liền vội vàng nhiệtleech_txt_ngu tình tiếp lời: “Cô em là ngườibot_an_cap thành phố đúng ?”
“Vâng!” Phương Uyển Uyển vừa nói vừa định bước đi.
Người nữ đó đột ngột nắm lấy ống tay áo cô: “Thế chắc chắn cô biết chữ rồi, cô qua đây giúp tôi xem giường tôi có giấy viết cái gì .”
Vừa nói ta vừa chỉ về phía giường nằm xabot_an_cap.
Mặc dù trước Phươngvi_pham_ban_quyen Uyển Uyển vốn có đức tính hay giúp đỡ mọi người, nhưng ánh xét từ trên xuống dưới của người phụ nữ này khiến cô cảm thấy rất khó , tốt nhất là nên thận một chút.
Cô trực tiếp từ chối: “Tôi , bà tìm người khác !”
Nói đoạn cô định thoát khỏi tay người phụ nữ để đi về, ngay lúc đó, chỉ thấy một tiếng kêu thốt: “Áibot_an_cap chà!”
Phương Uyển Uyển quay đầu lại thì thấy người phụ nữ kia đã ngã lăn ra đất, vẻ mặt đau đớn.
Người nữ hỏi đường lúc nãy lập tức giữ chặt lấy Uyển Uyển: “Cô không được đi, vừa rồi là cô kéo ngã bà ấy.”
Phương Uyển Uyển bấy giờ mới biết có khả năngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đã bị “ăn vạ”.
Cô tức giận giải thích: “Bà nói bậyleech_txt_ngu bạ gì đó, rõ ràng làleech_txt_ngu bà ta cứ kéo tay tôi không .”
Nói rồi cô nhìn sang ba khác đứng vây quanh náo nhiệt.
người đó ràng mang mặt chuyện không liên quanleech_txt_ngu đến mình thìbot_an_cap cứ đứng .
“Cô đã không thừa thì chồng bà ấy đến rồi nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chuyện.”
Phương Uyển Uyển cuống lênbot_an_cap: “Mọi người có còn nói lý lẽ không vậy? Nhìn vóc dáng tôi thế này, làm sao có thể kéo ngã bà ta đượcbot_an_cap? Nếu các người còn vô lý như vậy, sẽ người đấy.”
xong cô bộ nhấc định đá người đàn bà đang nằm dưới ra.
Người bà nằm đất chặt cô: “Làm người ta bị thương mà địnhvi_pham_ban_quyen bỏ à, luật nữa khôngbot_an_cap? Nếuleech_txt_ngu cô không cho tôi một lời giải thích thìbot_an_cap để chồng tôi .”
Uyển Uyển ngẩng đầu về phía Tô Thành, định cất tiếng gọi nhưng khổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nỗi khoảng quá xa, lối đi lại đông người chen chúc.
Người xem nhiệt cũng bắt đầu đông lên.
Uyển không quản nổi nữa, đằng nào cũng chẳng ai cản hay khuyên nhủ, vậy thì cô chỉ cách dùng biện pháp mạnh.
Đúng lúc cô định đá văng người đàn bà dướivi_pham_ban_quyen , đột nhiên có đàn ôngbot_an_cap vỡ đi tới. nhìn đàn bà dưới , lại nhìn Phương Uyển, ánh mắt khắc sáng lên.
Đây quả thực là một “hàngbot_an_cap” tốt, đi chắc chắn sẽ bán giá hời.
Hắn nhanh tới, nói với Phương Uyển Uyển: “Vợ ơi, emleech_txt_ngu làm cái gì vậy? Làm ngườivi_pham_ban_quyen ta rồi, nếu không ý chúng ta bồi lễ là được.”
Phươngbot_an_cap Uyển nghe thấy tiếng “vợ ơi” này, cả người nổi bot_an_cap.
Gã đàn ông rút từ trong ra đồng đưa cho người đànvi_pham_ban_quyen bà đang nằm dưới . Người đó giả vờ khóbot_an_cap nhọcvi_pham_ban_quyen bò dậy, nói: “Vẫn chồng cô độ lượng, đáng cậy.”
Phương Uyển Uyển kinh hãi, trò lừa đảovi_pham_ban_quyen này từ nhữngbot_an_cap năm tám mươi đã có rồi ? Ở thời của côleech_txt_ngu, xấu giả làm cha mẹ đứa , giữaleech_txt_ngu thanh thiên bạch nhật giả vờ dạy dỗ con để cóc đứa trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đang khóc sòm đi, cuối cùng chẳng ai tới chất vấn vì nghĩ rằng đó là cha mẹ đang dạy convi_pham_ban_quyen.
Phương Uyển ghê tởm nhìn gã đàn ôngbot_an_cap đang định tiến lại gần mình, nhịn được mà hét lớn một tiếng: “Tô Thành Tô Thành!”
Gã đàn thấy cô gọi người thì lập tức nổi giận, bới: “Con khốn này, dám ở trước mặt tao tên người đàn ông khác à?”
hắn đưa tay định mình, Phươngbot_an_cap Uyển Uyển né người một cái, rút một kẹp tóc bằng sắt cài trên đầu ra.
Gã đànleech_txt_ngu vồ hụt, vừa quay đầu lại, kẹp trong Phương Uyển Uyển đã đâm mạnh vào cánh tay hắn.
Vào những năm tám mươi, loại kẹp tóc rất phổ , cần dùng tay bóp một cái là lộ ra phần ở giữa, vốn dùng để cố định tóc, giờ gămbot_an_cap thẳng vào da thịt đàn ông.
Cánh tay đàn lập chảy máu.
Lúc mới có người hét lên: “Mau gọi nhân viên soát vé , vợ chồng nhau rồi.”
đàn tiết, định giáng một tát vào mặt Phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Uyển . Thế nhưngleech_txt_ngu cánh hắnvi_pham_ban_quyen chưa kịp hạ xuống đã mộtleech_txt_ngu bàn tay kìm sắt, vết chai sần nắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chặt lấy.
tức bị xìvi_pham_ban_quyen hơi, không thể độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đậy nổi.
sau đó bị đẩy một cái, gã ngã ngửa ra , đau điếng.
tức tối: “Cái đàn thối này, tìm tình mặt trắng đến bắt nạt tao, không chịu theo tao về nhà đúng không?”
Lúc này trong đám đông cũng bắt đầu cóvi_pham_ban_quyen chỉ trỏ: “Đànleech_txt_ngu bà đẹp là không yên phậnbot_an_cap, chồng cô xử vớivi_pham_ban_quyen cô tốt bao, cô làm ngã người ta, anh ta nói một lời trả tiền thay cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online để xin .”
“Mấy năm trước tình hình còn gắt gao, loại loàn này đã sớm bị bắt đi ngồi tù rồi, đâu có gan dẫn theo nhân tình cả chồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mình thế.”
Uyển Uyển nghe những lời bàn tán xung , lại nhìn thấy nụ cười đắc ý củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online gã đàn ông, cô tức giận chỉ tay vào hắn, nói lớn: “Ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ông này không phải chồng tôi!”
“Không phải chồng cô mà người ta tự dưng bỏ năm để bồi lễ xin thay cô sao?”
Gương mặt lạnhbot_an_cap lùng của Thành xuống đáng sợ. Anh bước vài bước trước mặtvi_pham_ban_quyen gã đàn ông, ngồileech_txt_ngu xuống, lạnh giọng hỏi: “Tự mày giải thíchvi_pham_ban_quyen, hay muốn tiếp tụcvi_pham_ban_quyen ra tay?”
Trong lòng đang bùng lên một ngọn lửa giận vô danh. Vợ mày? Mày cũng thật dám nghĩ.
Gã đàn ông vừa rồileech_txt_ngu nếm trải sức mạnh của người thanh niên này, đôi môi run nhưng vẫn cốvi_pham_ban_quyen chày cãi : “Anhvi_pham_ban_quyen đừng có ỷ thế người quá đáng.”
Tô Thành túmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cổbot_an_cap áo hắn, nhấc bổng lên.
Gã đàn vung đánh trả nhưng lại bàn tay kia Tô Thành giữvi_pham_ban_quyen chặt lấyleech_txt_ngu. Anh khẽ xoay cổ tay gã, gã đàn liền vặn vẹo bả kêu thảm thiết: “Đau! Đau quá!”
người như đã nghe thấy cả tiếng gãy.
Phương Uyển Uyển đến thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online phậnbot_an_cap của Tô Thành, vội tiến lên nói: Giao hắn cho các đồng chí công an lý đi.
Lúc này Thành mới nới lực tay.
Tên đại hán biết hôm nay mình đụng phải kẻ cứng cựa, gã lồm cồm bò dậy rồi Phương Uyển Uyển một câu: Đồ tiện nhân, loại đàn lăng loàn, xem lần sau tao có trị cho mày ngoan phục tùng không.
nhấc chân chạy trốn, nhưng còn chưa kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thần trên đã trọn một cú đấm cân.
Đôi vốnbot_an_cap thanh tú của Thành lúc này đang vần vũ những cơn bão tố. Đúng lúc này, nhân viên soát vé tàu hỏa đi tới.
Nhìn thấy Tô Thành tay đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online người, nhân viên định tiến lên khiển , sau khileech_txt_ngu cảm khívi_pham_ban_quyen thế anh, người đó liền hít sâu một hơi lạnh.
Không lời , người đó quay đầu vẫy tay với đồng nghiệp saubot_an_cap: Gọi thêm đến đây!
Nói xong, anh ta mới quay lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online bảo Tô Thành: Đồng chí, có chuyện gì thì từ thương , đánh nhau trước mặt bao nhiêubot_an_cap người tàu thế ảnh không tốt .
Tô Thành gật đầu: Ừm, đúng là ảnh hưởng không tốt thật, nhưng hắn taleech_txt_ngu dám nhục mạ nữ đồng chí giữa bàn dân hạ.
Lúc này có kẻ lên tiếng: Cô gái là vợleech_txt_ngu của gã to con kia mà, chồng dạy vợbot_an_cap thì có đâu?
Rất nhanh đó, vài nhân viên soát vé khác cũng , vừa vặn nghe được câu này.
Đồng chí này, anh gây sự đánh người trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tàu, chúng tôi đã báo cảnh sát rồi.
Nghe thấy nói báo cảnh , trong mắt tên đại hánvi_pham_ban_quyen lóe lên một tia hoảng loạn. Gã đưabot_an_cap mắt nhìn quanh, phát đồng bọn của mình lén chuồn mất từ lúc nào.
Mồ hôi lạnh trên trán gã túabot_an_cap ra như , gã đứng dậy nói với nhân viênbot_an_cap soát vé: Cảm ơn đồng chí nhân soát vé, chuyện riêng của vợ chồng tôi mà náo loạn đồn an thì khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lắm, cứ để tôi tự giải quyết.
Vừa nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online xong, gã lại ăn thêm cú đấm nữa. Tên đại nhìn Tô Thành với vẻ mặt ngơ ngác.
viên soát vé cũng quay lại giữ lấyleech_txt_ngu Tô Thành: Đồng chí, bình tĩnh chút đi! Tàu sắp vào ga rồi.
Tên đại hán nghe thấy tàuvi_pham_ban_quyen sắp ga thì muốn chuồn ngay tức, nhưng Tô Thành đã chặt : Đừng hòng đi đâu hết, đợi cảnh sát lên đây rồi hãy nói.
Chẳng mấy chốc tàu đã dừng lại, viên soát vé hướng dẫn hành khách tàu đivi_pham_ban_quyen ra bằng lối khác.
Những người không xuống tàu tục vây quanh náo nhiệt. kẻ ban ác với Tô Thành, sau khi nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online anh nóibot_an_cap muốn đợi cảnh sát tới, nhìn mặt chột của tên đại hán kia, tâm hóng hớt liền dâng cao đến điểm.
Mấy viên sát mặc đồngvi_pham_ban_quyen nhanh lên tàu, đám đông lập tức nhường ra một lối đi.
Cảnh sát tiến lại gần nhóm của Thành, giọng : Có chuyện vậy?
này Tô Thành mới đứng dậy, lấy từ trong ngựcbot_an_cap ra tất cả giấy tùy , đặt viênbot_an_cap cảnh sát thẩm vấn: Đồng chí cảnh sát, tôi nghi ngờ này thuộc nhóm buôn bán nữ.
bán phụ nữ? xung quanh đồng loạtvi_pham_ban_quyen hít một hơi khí .
Viênleech_txt_ngu cảnh liếc nhìn giấy tờ của Tô Thành, lại nhìn sang Phương Uyển Uyển đứng phía saubot_an_cap anh, thái tức trở thân thiện: Tô Doanh trưởng, chuyện này chúng tôi nhất định phải điều tra kỹ lưỡng.
gì? Là quân nhân sao? Còn làvi_pham_ban_quyen Doanh nữa?
Hèn gì thân tốt vậy!
Xem ra chúng ta hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lầm rồi?
Thật đáng ghét , tôi đã cô gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đẹp thế sao có gả đàn ông đó chứ.
Nhân viênleech_txt_ngu soát vé cũng sững sờ: Tô Doanh trưởng, sao anhleech_txt_ngu không sớm?
Nói sớm thì làm sao đợi được cảnh sát tới? Vẻ mặt Thành lùng pha chút nghiêm nghị.
Cô gái này thật là maybot_an_cap mắn, nếu không Tô Doanh thì đã bị ta đem đi bán . Phải cảm ơn người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cho tốt đấy.
Phương Uyển Uyển tuy đã thở nhẹ nhõm, thấy lời này trong lòng có chút gượng gạo.
Vừavi_pham_ban_quyen nãyleech_txt_ngu nhiều người hắt nước bẩn vào mình, cô đã muốn nói Tô mới là người đàn ông của mình, nhưng Tô Thành không nói nên cô cũng mặt dày màbot_an_cap tự nhận.
Cuối cùng, cô thấy Tô Thành lại lấy từ trên người ra một cuốn sổ nhỏleech_txt_ngu màu đỏ, đưa trước mặt cảnh sát: Đồng chí cảnh , mặc ẩu công cộng là ảnhvi_pham_ban_quyen hưởng đến hình tượng, nhưng vợ tôi vừa bị hắn ta dùng lời lẽ nhục , suýt bị bắt cóc, là đàn ôngvi_pham_ban_quyen khó kích động. Tôi thấy hắn chắc chắn vẫn còn đồng bọn, hy vọng các điều tra thật kỹ.
Hiểu mà! Hiểu màleech_txt_ngu!
Nói xong, hai sát khác lên còng tay tên đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online hán .
lại tiến lên bắt tay Tô Thành rồi mới người rờivi_pham_ban_quyen đi.
Còn các nhân viên soát vénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online trong toa xe, lúc này nhìn Thành với ánh mắt vẻ trọng.
lối đi, mọi người chủ động nhường đường cho Tôvi_pham_ban_quyen Thành và Phương Uyển Uyển đi .
Đợi khi đã ngồi chỗ cũ, khuôn mặt lùng của Thành khi nhìn về phía Phương Uyển Uyển mới lộ ra một tia nhu hòa: Sao ? Không bịleech_txt_ngu thương chứ!
Phương Uyển chạm phải ánh mắt của anh, đột nhiên cảm thấy cóleech_txt_ngu chút , cô cúi đầu không dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online anh: có!
Nhưng nội tâm cô lại rung động điên cuồng. Thành như thế này cũng quá ngầu rồivi_pham_ban_quyen đi, anh liếc một cái đã thấu tận tâm can động cơ của bọn , khi đưa thân phận của mình vừa không kiêu ngạo chẳng khiêm , dùleech_txt_ngu tức đến mấy cũng có thể kiên nhẫn nhịnvi_pham_ban_quyen cho đến lúc sát lên mới ra bằng chứng xác .
Không làm việc thừa thãi cả.
Một đàn ông tốt như vậy , khôngleech_txt_ngu theo đuổi thì phí ?
Nhưng ngộ nhỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online theo đuổi mà người ta từvi_pham_ban_quyen chối, sau này biết diện với nhau thế nào đây? bình tĩnh, bình tĩnh ! Đừng để mất chì lẫn chài.
Tô Thành tưởng Phương Uyển Uyển sợ, lại thêm một câu: Có tôi ở đây rồi, đừng sợ!
Phương Uyển Uyển: tim hoàn toàn gục ngã rồi!
Chuyến tàu đi mất mộtvi_pham_ban_quyen ngày mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đêm rốt cuộc cũng tới đích.
Vừa đến quân khu, đã có người đón tiếp hỏi thăm Tô Thành, ngay Phương Uyển Uyển thường xuyên bị những ánh mắt tò mòbot_an_cap dò xét.
số đó Ngôleech_txt_ngu Tư lệnh, Ngôbot_an_cap Tư lệnh nhìn thấy Phương Uyển Uyển, đầy ẩn ý vỗvi_pham_ban_quyen vỗ vai Tô Thành: Cái nhóc này lắm, ta đã bảo mà, sao lại kếtleech_txt_ngu hôn ngột như thếbot_an_cap.
Sau đó ông nhìn sang Phương Uyểnbot_an_cap : thật tốt với Tô Thành, thằng bé này nhất định sẽ không làm cô vọng đâu.
Phương Uyển mỉmvi_pham_ban_quyen cười tốn: Cháu biết ạ, bây giờvi_pham_ban_quyen chủ yếu lo lắng mình sẽ làm anhleech_txt_ngu ấy vọng, đến lúcvi_pham_ban_quyen đó mong mọi người có thể bao dung cho cháu nhiều hơn.
ha Hiếm , thật là hiếm thấy, một cô gáibot_an_cap hoa như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.onlinevi_pham_ban_quyen còn khiêm tốn đến mức này. Trình lão khen cô khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngớt lời đâu, này Tô Thành lập công cũng có phần đóng góp của cô đấyvi_pham_ban_quyen.
Sau khi mọi người nói cười vui , lại có người tới giúp Thành xách hành lý.
Lúcleech_txt_ngu chia tay, có còn trêu chọc: Hôm nay nghỉ ngơi cho khỏe, mai dắt vợ mới của đến tiệm cơmvi_pham_ban_quyen khaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chúng tôi một bữa ra trò đấyvi_pham_ban_quyen nhébot_an_cap!
Đượcbot_an_cap! Tô Thành đáp lời.
Đến căn nhà mà Tô được phân, vậy đã được dọn dẹp sạch bong .
Phương Uyển không khỏi cảm thán, nhânvi_pham_ban_quyen duyên Tô Thành nơi này quá tốt rồi, hèn lại được Phương Quânvi_pham_ban_quyen Sơn nhắm trúng.
Lãnh đạo đồng nghiệp đều quý mến, là tiền vô lượng.
Nhà ở đây là một dãy nhà bốn lợp ngói, tuy với Kinh Đô thì nơi này đơn sơ và cũ kỹ hơn nhiều, nhưng không rộng rãi hơn một chút, có ngủ, một phòng khách một gian bếp.
lẽ do sá xa xôi vất vả, người rửa xong là đi ngủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngay.
Sáng sớm hôm tỉnh dậy, tấm trải đất đã được cuộn lại, phòng chẳng còn thấy bóng dáng người đâu.
Phương Uyển Uyển đi vào bếp lấy nước để đầu vệvi_pham_ban_quyen .
Lúc này, từ bên bức tường vọng lại tiếng người phụ nữ: Vợ của Tô Thành dậy rồi đấy à?
Phương Uyểnvi_pham_ban_quyen Uyển lại thì mộtbot_an_cap ngườibot_an_cap nữ khoảng ba mươi tuổi, trên đầu quấnvi_pham_ban_quyen một chiếcbot_an_cap khăn đỏ, mặc một chiếc áo khoác màu xám vôbot_an_cap bình dị.
nởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nụ cười nở hỏi Phương Uyển Uyển.
Uyển Uyển lễ phép đáp lại: “Vâng, thưa chị, có chuyện không ạbot_an_cap?”
“Ôi chao, đúng là thành phố lớn tới có khác, da dẻ trắng trẻo mịn màng thật, hèn gì thằng Thành khi đi còn .”
Uyển hơi ngớ , Tô Thành đi lúc cô cũng không biết, hóa ra anh đã chào hỏi hàng xóm trước rồi sao? Nhưng nghebot_an_cap vị đại này nói vậy, cũng khôngleech_txt_ngu biết nên đáp lại thế nào, chỉ đành mỉm cười.
“Tôi Dương Hỷ Cầm, ở ngay nhà Tô Thành. Thằng nhóc đó vừa nãy khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đi có nhờ tôi cô thức dậy thì dẫn cô ra cửa hàng bách hóa phía trước mua ít vi_pham_ban_quyen, để cô về còn cái mà nấu ăn.”
Hóa là vậyleech_txt_ngu, Phương Uyển Uyển sau khi Dương Hỷ Cầm thì đi răng rửa mặt. Đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vệ xong, cô đi cùng Dương Hỷ bách hóa.
Khu khu nàyleech_txt_ngu được dựng một vùng đất hoang bên ngoài làng, phóng tầmvi_pham_ban_quyen ra xa có thể thấy những dãy núi trọc , tuy hoang vu nhưng mang vẻ hàovi_pham_ban_quyen . Ra khỏi quân khu, đi đến ngã ba gần làng thấy điểm bánleech_txt_ngu hàng bách hóa.
Nhìnleech_txt_ngu cảnh này, Phương Uyển mới nhận ra mấyvi_pham_ban_quyen cuốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online băng cassette của có lẽ mà bán được ở quanh đây.
Dương Hỷ Cầm thấy vẻ mặt ủvi_pham_ban_quyen dột của Phương Uyển Uyển, ngỡ cô chê bai này nàn, liền vội khuyên nhủ: “Đồng chí Uyểnvi_pham_ban_quyen Uyển, đến chắc chưa quen, ở lâu thực ra thấy nơi này rất yên bình.”
Phươngbot_an_cap Uyển Uyển vội cười : “Vâng, cảm ơn chị Dương.”
xong, cô mua mười quả trứng gà, hai cân bánh ngọt và một cân bánh quy. Nghĩ đến việc vừa mới tới, trong bếp bát đũa xoong nồileech_txt_ngu ra chẳng còn lương thực trữ nào, cô thêm một bónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mì sợi và bột mì.
Số đồ này tiêu tốn cộngvi_pham_ban_quyen năm đồng, không thể không thán tiền thời này thật trị, hèn gì người nói lương tháng tám mươi đồng là có thể nuôi cả gia đìnhvi_pham_ban_quyen.
Dương Cầm thấy cô một lúc mua nhiều đồ , không kìm lại lên : “ chí Uyển Uyểnbot_an_cap, nhà Thành không giàu có gì đâu, ở đời phải biết chi tiêu tiện thì mới lâu được.”
Tuy một câu nói dễ làm mất lòng, Phương Uyển Uyển nghĩ đến việc bà ấy đã dẫn mình đi một quãngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đường xa để đồ , chắc hẳn cũng chỉ vì trên trường của Thành mà nói.
Uyển Uyển trả , lại xin nhân viên bán hàng một tờ giấy gói, chia một nửa số bánh ngọt ra gói lại, đưa vào tay Dương Cầm: “Chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cứ yên tâm, Tô hiện giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chưa giàu, sau này em khiến anh ấy giàu lên. Tiền mua đồ nay là tiền riêng của em.”
Dương Hỷ Cầm hơi ngại, ngập ngừng không nhận: “Tôi cũng không có đóbot_an_cap, chỉ mong hai người có tốt hơn chút thôi, chứ đói bữavi_pham_ban_quyen thì khổ lắm.”
Phương Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ấn gói bánh tay Dương Hỷ Cầm, : “Chị cứ nhận đi, em có chuyện muốn giáo chị đây, từ đây lên huyện cóvi_pham_ban_quyen tiện không ạ?”
Dương bánh rồi : “Bảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online giờ sáng và trưa mỗi ngày ở cổng bách hóa đều có một chuyến xe khách lên huyện, giá vé haileech_txt_ngu hàoleech_txt_ngu, khoảng năm mươi phút là tới. Nhưng cô cũng có thể ra thị , đi bộ khoảng nửa là đến nơibot_an_cap.”
Phương Uyển Uyểnbot_an_cap ghi nhớ tin. Lúc này, một cô gái đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online ngược chiều tới, thấy Dương Hỷ Cầm thì nhiệt chào hỏi: “Chịleech_txt_ngu Dương, chí đi bên cạnh chị là ai thếbot_an_cap?”
Bởi vì nhan sắc của Phương Uyển Uyển vùng này quá đỗi bật, dù là người lạ cũngleech_txt_ngu không nhịn được mà ngoái đầu nhìn trộmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online vài lần. Huống là người quen, mặt tự chào hỏi câu.
Hỷ Cầm tiếng đáp: “Vợ Tô Thành đấy, từ đô tới!”
“Ôi chao, hèn gì, trông xinh cứ như diễn trên ảnh lịch ấy.”
Hai người phụ nữ khen ngợi một hồivi_pham_ban_quyen, nhưng khivi_pham_ban_quyen vừa xa một đoạn, Phương Uyển Uyển liền nghe thấy mộtvi_pham_ban_quyen trong họ nói: “Cái vẻ lẳng kia, nhìn biết không phải hạng vén làm ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online, chẳng thể nào so được với Vương Tri Thanh.”
“Chứ gì nữa, Tô Doanh trưởng trông chínhleech_txt_ngu trực thế mà thích này! Cứ như vậy thì sao chăm sóc được hai đứa nhỏ kia?”
Tiếng lớn, nhưng lại lọt vào tai Uyển Uyển không sótbot_an_cap một chữ, xem cố tình nói cho cô nghe. nhướng mày, không ngờ hoa đào của Tô Thành vùng này cũng vượng thật.
Dươngbot_an_cap Hỷleech_txt_ngu Cầm nghe thì biến sắc, ngỡ Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Uyển sẽ tức , nhưng khi thấy biểu cảm bình thản của cô thì phào, nói: “Đừng nghe bọn họ nói bậy, Tô Thành chưa bao giờ đoái hoài đến cô Vương Tri Thanh đó đâu.”
Trong ký ức của Phương Uyển Uyển, những năm tám mươivi_pham_ban_quyen khôivi_pham_ban_quyen phục kỳ thi đại , những thanh có thể về thì đã sớmvi_pham_ban_quyen, lẽ nàobot_an_cap thời đại này khácbot_an_cap với gì cô ?
Phương Uyểnvi_pham_ban_quyen Uyểnleech_txt_ngu hỏi một câu, Dương Hỷ Cầm liềnleech_txt_ngu trả lời: “ phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tri thanh nào có thể thuận lợi trở , có người vận khí không tốt nên đành ở lại.”
“Cô Vương Thanh đó ởvi_pham_ban_quyen lại quân ạ?”
Dươngbot_an_cap Hỷ cứ ngỡ Phương Uyển để tâm, có chútleech_txt_ngu không tình nguyện nói: “Làm y tá trạm quân y.”
“Hóa ra là vậy?” Phương Uyển Uyển quyết định sau này sẽ hạn chế ốm đau, nếu có bệnh thì lên thẳng bệnh viện trên , đề là phảileech_txt_ngu kiếm được nhiều .
Về đến nhà, Phương tự luộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mình quảleech_txt_ngu trứng gà, ăn xongbot_an_capleech_txt_ngu ướcleech_txt_ngu thời gian, hôm nay chắc không kịp đi huyện rồi. Cô sắp đốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online băng cassette lần nữa, lấy một cuốn chiếc máy radio mới mua.
Sợ ảnh đến hàng xóm, cô vặn âm thật nhỏvi_pham_ban_quyen, mấy chốc những giai điệu kinh điển đã vang lênleech_txt_ngu từ máy radio.
Đến trưa, cô định nấu cho mình một mì trứng thì Tô Thành về. Anh vốn dĩ cao ráo, khí chất sẽ, lúc này mặc bộ quân phục màu xanh càng tôn lên vẻ thanh tú, tuấn .
Phương Uyển Uyển ngạc nhiên khi thấy giờleech_txt_ngu này: “ làm sớm vậy sao?”
“Chưa, hôm qua tôi đã nói mời bọn họ ănleech_txt_ngu ở tiệm cơm quốc doanh, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đi cùng tôi nhé.” Thành trịnh trọng nói, rồi liếc nhìn chiếc máy radio trênvi_pham_ban_quyen bàn.
Phương Uyển Uyển vội vàng máy radio và băng cassette đi: “Được!”
Cứ ngỡ không đileech_txt_ngu được, giờ đi chắc chắn sẽ có xe đi nhờ, ăn xong thì đống này ra đường thử vận may xem sao.
thấy cô bỏ hết băng cassettenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online và radio vào một chiếc túi nhỏ đeo trênvi_pham_ban_quyen người, tò : “Cô mang theo thứ này làm gì?”
Phương lấp lửng: “Đếnbot_an_cap tối anh sẽ biết. Ăn xong mọi người cứ về trước, em chị Dương nói xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online khách từ huyện về sau năm mới có, lúc đó em sẽ tự bắt xe về.”
Tô Thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thấy cô muốn nói cũng hỏi , dẫn Phương Uyểnleech_txt_ngu Uyển ngoài.
Đến hẹn quả nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online có hai chiếc xe Jeep đang chờ, Phươngbot_an_cap Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Uyển theo lên chiếc xe của Ngô Tư lệnh.
Ngô Tư lệnh ngồi ở ghế phụ, quay đầu nhìn chiếc túi mà đang giữ khư khưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online tay, trêu chọc: “Mang theo đồ ?”
Phương Uyển đáp: “Là một ít băng cassettevi_pham_ban_quyen emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mang từ đô về ạ!”
Tư lệnh có chút tò mò: “Người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online kết hôn kẹo hỷbot_an_cap, cô sành điệu hào phóng hơn, mang cả băng đivi_pham_ban_quyen chia sao? gái tôi lần muốn mua đều phải chạy lên huyện mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online còn khó mua, món này gãi đúng chỗ ngứa, có tâm đấy.”
Khóe miệng Phương Uyển Uyển giật giật, đây đúng một sự hiểu tuyệt đẹp, nhưng cũng là do chưa suy thấu . Tuy chỉ có cô và Tô Thành biết đây là cuộc nhân hợp đồng, nhưng ngườibot_an_cap ngoài lại nghĩ vậy. tiết cần có phải bù vào, cô mỉmvi_pham_ban_quyen cười hỏi: “Lần này đi ăn cùng có baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online nhiêu ngườileech_txt_ngu ?”
Tô Thành suy nghĩ rồi đáp: “ khoảng mười người.”
Lòng Phương Uyển rỉ máu, nhưng vẫnbot_an_cap cố nở cười gượng gạo: “Được, vậy lúc đó tôi sẽ chọn cho mỗi người một cuốn băng có những bài hátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thịnhbot_an_cap hành nhất hiện .”
Trong xe còn hai người đàn ông khác ngồi .
Một người trong số đó trêu chọc: “Đây là muốn nhà tôi phải sắm thêm cái máynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online radio đấy à?”
Tô Thành : “Đừng miễn cưỡngvi_pham_ban_quyen, nếu không dùng đến thì lát nữa tôi cân vài kẹo chialeech_txt_ngu cho mọi người.”
“Haha! Thế sao màvi_pham_ban_quyen được? sao so được với băng chứ, em tiếc rồileech_txt_ngu không?” Người đàn ông ngồi phía sau cười sảng khoái, sau đó bổ sung thêm: “Em họ tôi cưới vợ, bên đàng gái có hồi môn một máy radio, giờ cô ấy sinh được một thằng culeech_txt_ngu mập mạp, cuốn băng tôi đem đi làm quà mừng là quá hợp lývi_pham_ban_quyen.”
Phương Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online lại đầu lo lắng, xem ra ở vùng này người có máy thực sự chỉ là số ít. đàn ngồi phía tuy không nhìn ra cấpbot_an_cap bậc gì, nhưng chắc chắn cũng một nhỏ.
Từ lời khuyên bảo củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online Dương, cóvi_pham_ban_quyen thể thấy ởvi_pham_ban_quyen đây cần bị đói là đã như cuộc sống ổn định rồivi_pham_ban_quyen.
Sự lệch giữa các vùng miền vẫnvi_pham_ban_quyen còn khá lớn, nếu băng nhạc không bán được, cô sẽ tìm hướng khác.
Đến nhà hàng, mười người ngồi quây một chiếc bàn tròn, trong đó có lãnh đạo của Tô , cũng như nghiệp và cấp dưới.
Trong số cấp dưới đó, có cả chồng Hỷ Cầmbot_an_cap.
Ngô Tư lệnh hẳnleech_txt_ngu người có chức vụ cao nhất ở đây, Phương Uyển Uyển cũng khôngvi_pham_ban_quyen hỏi nhiềuvi_pham_ban_quyen. Nghe cô định tặng băng , mọibot_an_cap người đều ngẩn ra một lúc.
Trong mười ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online này chỉ có hai nhà làbot_an_cap radio.
Nhưng nấy đều nhận băng nhạc. Thấy Phương Uyển Uyển có mang theoleech_txt_ngu máy , mọi bảo cô một chút để khuấy động không , cô cũng lòng thực hiện.
Đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online cả nhân viên phục của hàng cũng nghe đến mê .
Sau bữa , Tô Thành đi thanh toán. Bữaleech_txt_ngu này hết tổng cộng hai mươi đồng. Thấy Thành tiền xong, Phương Uyểnvi_pham_ban_quyen Uyển khẽ hỏi bên cạnh: “Tô Thành, lương tháng anh được bao nhiêu?”
“Tám mươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online đồng!”
Uyển nhẩm tính, con số không hề , thậm chí còn một nửa vớibot_an_cap mức nguyên chủ ở Kinh Đô, nên tiền ănbot_an_cap cũngvi_pham_ban_quyen không ngại.
Phương Uyểnleech_txt_ngu Uyển thu dọn máy radio rồi nói với : “Mọileech_txt_ngu người trước đi, nữa tôi tự bắt về sau.”
Tô Thành không yên : “Cô ở đây đất khách quê người, để tôi đưa đi.”
“Tôi có miệng hỏi, cóleech_txt_ngu để đi, lại còn biết chữ , không làm khó được tôi đâu! Anh mau về đi!”
Mấy người đồng đợi bên cạnh gọi tên Tô Thành, dặn dò thêm một câu rồi bước tới đóbot_an_cap.
Phươngbot_an_cap Uyển Uyển đến ổ cắm ở quầy thu ngân máy radio. Âm nhạc vừa dứtvi_pham_ban_quyen, một người nữbot_an_cap trung có dáng vẻ như cán bộ đi tớibot_an_cap, nhìn Phương Uyển Uyển mỉm cười chào : “Cái máy radionội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online là của ?”
Phương Uyển gật đầu.
“Mấy bài hát bên trong quá, cô mua nhạc ở đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online thế?”
Nghe câu này, Phương Uyển Uyểnbot_an_cap lậpbot_an_cap tức trở nênvi_pham_ban_quyen nhiệt tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online: “Là tôi mangvi_pham_ban_quyen từ Đô tới đấy, toàn là những bài hát thịnh hành nhất của Hồng Kông và Đài Loan hiện nay.”
“Thảo nào, mấy cửa hàng băng nhạc ở đây tôi chưa từng nghe thấy những bài này bao giờ.”
“Chị muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online mua ạ?” Phương Uyển hỏi.
Người phụ nữ nọ gật đầu: “Nếu cô sẵn lòng lại thì tôi nhất sẽ lấy. Người lúc nãy cô phải không?”
Nhìn qua thì vẻ không phải hạng thiếu tiền.
Phương gật đầu: “Vâng, là người nhà tôi.”
Câu trả lờibot_an_cap tuy có chút chột dạ, nhưng sao trong lòng bỗng dưng sinh cảm giác thuộc về lạ thế này?
Dứt , cô túi ra: “Bảy đồng một cuốn, chị cứ ý chọn.”
Người phụ nữ kia nghe thấy giá bảy thì tức : “Có thể rẻ hơn chút được không? Ở cửa hàng âm thanh cũngvi_pham_ban_quyen chỉ có năm sáu đồng thôi.”
“Thế thì không giống nhau đâu . Chờ đến lúc vùng này của chị mua được loại thì còn lâu lắm, tôi đã phải ngồi tàu hỏa từ tận phương xa mang về đấy.” Phương Uyển mỉm cười .
“Sáu đồng rưỡi, tôi lấy của cô ba cuốn!”
Phương Uyển vẻ nuối tiếc: “Thôi được rồi, cũng là vì thấy duyên với chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online.”
Phương Uyển Uyển để bà ấy chọn băng, sau đó còn cho thử từng cuốn một.
Nói là lấy ba , nhưng thử đi lại, người phụ nữ nàybot_an_cap lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.online chọn luôn một lúc bốn cuốn. Phương Uyển Uyển về 26 đồng, lòng mừng rỡ khôn xiết.
Sau khi cất tiền và rời khỏi nhà hàng, cô xách máy radio đi dạo phố.
Chỉ chưa đi được bao xa, đã bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
Tô Thành?
Anh nói chuyện với mộtvi_pham_ban_quyen người phụ nữ, lúc ánh mắt anh dịu dàng, dáng cung kính ngoan ngoãn, giống như đã thu lại toàn bộ vẻleech_txt_ngu góc thường ngày.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay